Chương 9

Khi tỉnh lại, Tuấn Chung Quốc phát hiện ra mình đang bị nhốt trong một căn phòng thí nghiệm bốn bề đều là tường thuỷ tinh.

Bên ngoài bức tường thủy tinh đó, có rất nhiều người mặc áo blouse trắng ánh mắt mơ hồ đang chăm chú quan sát cậu.

Cảm giác đầu tiên của Tuấn Chung Quốc là thấy mình thật giống một con khỉ trong vườn thú vậy.

Không bao lâu, cậu lại phát hiện ra mình cũng rất có tầm quan trọng, cậu hẳn là công cụ nghiên cứu khoa học- một con chuột bạch để thí nghiệm.

Bởi vì ngày càng có nhiều người mặc áo blouse trắng đến đây quan sát cậu.

Bọn họ đối với cậu tiến hành đe doạ, shock điện, nhìn xem cậu có thể biến thành sói được hay không, hoặc lấy máu của cậu, từng túi từng túi một, thấy vậy lòng cậu đau như cắt, sau đó bọn họ còn lấy tóc của cậu, nước bọt, tế bào da, tóm lại hận không thể phanh thây xẻ thịt cậu thành ngàn mảnh.

Ở nơi chỉ có hành hạ này, rốt cục thì Tuấn Chung Quốc cũng ốm quỵ, hoàn toàn không còn chút ý thức nào nữa.

Vì thế mà nghiên cứu tạm thời dừng lại, cậu được chuyển đến một gian phòng thanh tĩnh trong khu vực hồi sức.

Những ngày này, chỉ có một cậu bé tóc dài, da trắng nõn, nhìn qua có vẻ rất nhu nhược yếu đuối tới chăm sóc cậu thôi.

Tuấn Chung Quốc đối với cậu bé này ấn tượng rất tốt, bởi cậu ấy không giống những kẻ ở nơi này, mặt lạnh như tiền giống như cương thi vậy. Nhưng vì đã trải qua vết xe đổ là tên Du Giang Nam, Tuấn Chung Quốc bắt đầu hoài nghi khả năng phán đoán của mình, vì vậy mà không dám nói chuyện nhiều với cậu ấy.

Sau một số ngày, Tuấn Chung Quốc cảm giác có thể nói chuyện được cùng cậu trai ấy. Dĩ nhiên, không phải là cậu tin tưởng vào khả năng phán đoán của mình, mà là cậu cảm thấy nếu không được nói chuyện chắc cậu sẽ phát điên mất, đầu lưỡi tê dại mà thành câm luôn.

Cho nên, hôm đó khi cậu trai ấy mang đồ ăn ngon đến, Tuấn Chung Quốc vội hỏi: "Cậu tên là gì?"

Cậu trau ấy gịât mình nghe thấy câu hỏi, lặng đi một lúc, sau đó nhỏ giọng đáp: "Mẫn Doãn Khởi."

"Cậu... cũng là người sói sao?"

"Không." Cậu trai lắc đầu "Tôi chỉ là người bình thường."

"Vậy, cậu có biết đây là chỗ nào không?"

"Là tư gia của Trịnh Hạo Tích."

"Trịnh Hạo Tích? Hắn và Du Giang Nam có quan hệ gì vậy?"

"Hắn là anh trai của Du Giang Nam. Nhưng chỉ là cùng mẹ khác cha."

"Cậu có biết tại sao họ lại muốn bắt tôi không?"

"Cậu không biết ư?" Mẫn Doãn Khởi ngạc nhiên.

Tuấn Chung Quốc cười giễu bản thân mình: "Tôi đến bây giờ còn chưa rõ đây có phải một giấc mơ không, đột nhiên nhìn thấy người biến thành sói, sau đó bị lừa bắt đến đây."

Tuấn Chung quốc ngừng một chút rồi lấy thêm được dũng khí tiếp tục: "Cậu có biết cách thoát khỏi đây không?"

Nghe vậy, Mẫn Doãn Khởi khẽ mỉm cười, nụ cười tràn đầy khổ sở: "Tôi cũng là bị Trịnh Hạo Tích giam ở nơi này."

Tuấn Chung Quốc khốn khổ hỏi: "Cậu cũng bị bắt tới đây làm thí nghiệm ư?"

"Không." Mân Doãn Khởi lắc đầu.

"Vậy hắn bắt cậu đến đây làm gì?" Tuấn Chung Quốc tò mò.

Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, liền nhìn thấy Mẫn Doãn Khởi mặt đỏ dần lên.

Tuấn Chung Quốc nghi ngờ, không hỏi thêm gì nữa.

"Xin lỗi, tôi không thể giúp gì cho cậu." Mân Doãn Khởì cúi đầu.

"Không sao." Tuấn Chung Quốc khẽ thở dài, "Ít nhất cậu có thể giúp tôi làm một chuyện được không?"

"Chuyện gì vậy?"

"Nếu như tôi chết, hãy khắc trên tấm bia mộ tôi câu: trên đầu chữ sắc có con dao"

"..."

"Nếu như không phải ham mê vẻ điển trai của Du Giang Nam thì tôi bây giờ đã không bị bắt." Tuấn Chung Quốc than ngắn thở dài.

"Nhưng mà..." Mân Doãn Khởi do dự nói "Theo những gì tôi cảm thấy, Du Giang Nam cũng không hẳn là ngươì xấu."

"Có lẽ vậy,chẳng qua là..." Tuấn Chung Quốc nhìn về phía cửa sổ, không nói thêm bất cứ điều gì nữa.

Nói xong, Mân Doãn Khởi bưng bát đũa ra khỏi phòng.

Tư gia của Trịnh Hạo Tích chia làm 10 khu, đây là đình viện sâu bên trong, có cầu nhỏ bắc qua suối giả, có núi đá nhân tạo, cây trúc xung quanh.

Mẫn Doãn Khởi vừa bước ra khỏi phòng, liền nhìn thấy một người mặc áo blouse trắng đứng ở hành lang gấp khúc từ xa chăm chú nhìn về phía căn phòng này.

Cậu chần chừ, cuối cùng cũng bước đến chỗ người đó hỏi: "Anh đến thăm cậu ấy sao?"

Du Giang Nam không trả lời, chỉ hỏi: "Cậu ấy khoẻ chứ?"

"Cơ thể cũng đã hồi phục phần nào rồi." Mân Doãn Khởi trả lời.

Du Giang Nam nhìn cây cầu gỗ, bên dưới có rất nhiều cá đang vui đùa, quẫy đạp nước tung toé.

"Cậu ấy hận tôi phải không?" Hồi lâu sau, Du Giang Nam mới hỏi câu ấy.

"Mặc dù cậu ấy không nói, nhưng tôi biết cậu ấy không hận anh. Mân Doãn Khởi dừng một chút rồi tiếp tục: "Chẳng qua là, tình cảm của cậu ấy đối với anh đã thay đổi rồi, không giống như trước đây nữa."

Nghe vậy, Du Giang Nam nhắm mắt lại, hàng lông mi nhỏ khẽ run rẩy, sau đó, hắn xoay người rời đi.

Mân Doãn Khởi nhìn bóng lưng hắn rời đi, yên lặng hồi lâu, sau đó mới bước từng bước trở về phòng mình.

Hoàn cảnh của Tuấn Chung Quốc lúc này lại khiến cậu nghĩ đến bản thân mình, Mân Doãn Khởi ngồi xuống bàn trang điểm, nhìn cửa sổ buông mành trúc trước mắt mình gió khẽ lay động, bỗng chốc ngơ ngẩn.

Cho đến khi có một bàn tay đặt lên vai cậu, Mân Doãn Khởi mới giật mình hồi phục lại, mở mắt, nhìn vào gương đã có thêm bóng người.

Đó là một nam nhân toàn thân toả ra tà khí, trên môi là nụ cười giảo hoạt, sống mũi cao thẳng, lông mày hẹp và dài.Trên trán tóc buông xuốngc hút ít che đi mắt phải, thấp thoáng thấy một vết sẹo nhợt nhạt. Hắn vẫn mỉm cười, nhưng là nụ cười khiến kẻ khác rét run.

"Ngày hôm nay như thế nào?" Trịnh Hạo Tích nhẹ nhàng xoa hai gò má Mân Doãn Khởi, trắng mịn khiến cho hắn yêu thích không buông.

Mân Doãn Khởi mỉm cười, không dám phản kháng chỉ nói: "Cũng như những ngày khác thôi."

"Ngươi vừa đi gặp Tuấn Chung Quốc?"

Mân Doãn Khởì gật đầu.

"Sở dĩ ta để cho hai ngươi gặp mặt cũng chỉ vì Tuấn Chung Quốc xem như là đồng loại với ngươi, ta vốn nghĩ, cho ngươi gặp cậu ta sẽ vui vẻ hơn một chút. Nhưng bây giờ xem ra, ngươi cũng chẳng vui vẻ thêm chút nào...Sau này, đừng đi gặp cậu ta nữa." Trịnh Hạo Tích nói.

Mân Doãn Khởi vội vàng lắc đầu " Không, ta thực muốn gặp cậu ấy, van ngươi, ở chỗ này, ta chỉ có thể nói chuyện cùng cậu ấy mà thôi."

"Chỉ nói chuyện với cậu ta thôi sao?" Trịnh Hạo Tích đem miệng ghé sát vào tai Mân Doãn Khởì, hơi thở ấm áp, cúi thấp nữa, giọng nói không biểu lộ chút cảm xúc nào làm cho Mân Doãn Khởi rùng mình:

"Vừa lúc nãy, ngươi không phải là nói chuyện rất vui vẻ với Du Giang Nam đó sao?"

"Chúng ta chỉ là nói chuyện về Tuấn Chung Quốc, ta cùng hắn thật không có gì!" Mân Doãn Khởi nắm chặt góc áo mình, chỉ cảm thấy đầu ngón tay đang dần tê lạnh.

Trịnh Hạo Tích khẽ nhếch mép cười, đôi mắt xấu xa nhìn vào Mân Doãn Khởi trong gương, giọng nói rất mềm nhẹ: "Nếu như các ngươi thực sự có gì, ngươi cho rằng ta sẽ để cho hắn còn sống rời đi sao?"

Mân Doãn Khởì thật sâu hít một hơi: "Nhưng hắn là em trai ngươi."

"Mà ngươi" Trịnh Hạo Tích hôn khuôn mặt cậu, lạnh lùng nói: "Là người con trai của ta."

Trịnh Hạo Tích hôn, hắn ôm, thật chặt quấn lấy cậu. Mân Doãn Kì chỉ cảm thấy như mình sắp ngạt thở rồi. Một ý nghĩ đột nhiên nảy ra trong đầu cậu, cậu muốn thoát ra ngoài, vĩnh viễn thoát ra.

Không cần nghĩ tới hậu qủa, Mân Doãn Khởi chợt vùng ra, hướng về phía cửa chạy đi.

Nhưng vừa bước ra một bước, liền bị kéo ngay về.

Danh sách chương: