Vkook Edit Ban Trai Ta La Con Soi Chuong 6

  Không có cách nào khác, để tránh bị móng tay nghẹn chết khi ăn bánh, Tuấn Chung Quốc đành phải làm lại mẻ bánh một lần nữa.
Nếm thử một chút, rồi để lại cho Kim Thạc Trấn cùng Bạch Bách Thanh một phần, còn lại quyết định mang cho Du Giang Nam.
Bưng khay bánh cùng nước trái cây Tuấn Chung Quốc lên lầu.
Nhưng đến chết cũng không ngờ, lại ở cầu thang đụng ngay cái nam nhân cần ăn đòn kia.
Tuấn Chung Quốc cúi đầu, nghĩ vòng qua anh ta, tiếp tục bước tới, nhưng nam nhân kia lại giang tay ra chặn cậu.
"Sao nhìn thấy tôi cậu liền chạy?"
Tuấn Chung Quốc không lên tiếng, thừa dịp anh ta chưa chuẩn bị vội vàng ngồi xổm người xuống, vượt qua cánh tay hắn chui ra ngoài, tiếp tục chạy về phía trước.
Nhưng cũng chẳng kịp chạy thêm mấy bước, lại bị nam nhân kia túm được cổ áo lôi lại.
"Sao nhìn thấy tôi cậu liền chạy như vậy hả?" Hắn nhíu mày, hình như rất bất mãn với hành động của cậu.
"Bởi vì anh luôn vô duyên vô cớ mắng tôi ngu ngốc." Tuấn Chung Quốc địch ý, hung hăng nhìn hắn.
"Tôi nói rất đúng sự thật." Hắn khóe miệng nhịn không được cười giễu cậu "Cậu quả thực rất ngu ngốc."
"Anh...khốn khiếp!" Tuấn Chung Quốc thẹn quá hóa giận, đầu bốc hỏa, nhất thời trong lòng nảy sinh một ý tưởng độc ác, đưa chân hướng bộ vị trọng yếu của hắn đạp một phát.
Đáng tiếc chân vừa giơ ra liền bị hắn túm được, cái này, đạp vừa không đạp được, thu lại không thu về được, Tuấn Chung Quốc càng không ngừng giãy dụa.
"Nhanh buông ra mau, tôi không muốn ngã xuống đây đâu." Tuấn Chung Quốc kêu to.
Không nghĩ tới hắn cũng rất nghe lời, thật thả chân của cậu ra, bất quá, hắn lại lấy tay cướp khay bánh của cậu.
"Anh làm gì?" Tuấn Chung Quốcnđã hoàn toàn biết được sự lợi hại của hắn, không dám tùy tiện tiến lên.
"Cậu làm ư?"
"...Phải."
"Cho Du Giang Nam sao?"
"...Không phải việc của anh, mau trả lại cho tôi."
Nam nhân kia đem cái khay trả lại cho cậu, đợi hai tay cậu tiếp được, bỗng nhiên tiến lên một bước, đem cậu ép vào trong góc.
"Nghe đây." Hắn cúi đầu nhìn cậu, mắt tỏa ra sát khí: "Không được lại gần Du Giang Nam nữa."
Tuấn Chung Quốc đầu tiên bị vẻ mặt nghiêm túc của hắn hù dọa sửng sốt, chỉ chốc lát sau, rốt cuộc bừng tỉnh ra chân lí: "Tôi hiểu rồi."
"Cái gì?" hắn trên vẻ mặt bình tĩnh kia đột nhiên cảm thấy Tuấn Chung Quốc cũng không đần như mình nghĩ cho lắm.
Nhưng lời tiếp theo Tuấn Chung Quốc nói lại làm cho hắn suýt hộc máu: "Tôi không muốn từ bỏ Du Giang Nam, bất quá tôi cam tâm tình nguyện cạnh tranh công bằng với anh...tôi nên sớm nghĩ ra mới phải, khó trách anh ngay từ đầu nhìn tôi đã không vừa mắt như vậy, thì ra là tình địch ghen tỵ a~"
"Tuấn Chung Quốc!" hắn hít một hơi thật sâu, gằn từng câu từng chữ "tôi thật muốn bổ cái đầu cậu ra, xem một chút bên trong đó đến tột cùng là chứa cái gì."
Tuấn Chung Quốc bị bầu không khí đáng sợ này dọa đến tim cũng muốn nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.
Nam nhân kia lại nhìn thẳng vào cậu, tiếp theo, đôi môi mỏng và khiêu gợi kia lạnh lùng phun ra ba tiếng "Kim Tại Hưởng."
"Hả?"
"Nhớ kỹ." Nam nhân kia dùng giọng nói vô cùng rõ ràng và uy hiếp nói: "Tên tôi là Kim Tại Hưởng!"
Tuấn Chung Quốc nghi ngờ nhìn hắn, lại không phát hiện ra mặt ngoài của cốc nước trái cây trên tay mình có một chút bột màu trắng đang tan dần.

"...Chung Quốc?"
"Sao?" Tuấn Chung Quốc định thần lại.
"Cậu đang nghĩ gì mà chăm chú vậy?" Du Giang Nam hỏi.
"Nga, không có chuyện gì." Tuấn Chung Quốc mỉm cười đối phó, bởi thật chẳng ra sao nếu nói thật, mình bị phân tâm chính là vì nghĩ đến cái tên Kim Tại Hưởng kia. Chẳng biết tại sao, câụnlại có dự cảm, có chuyện gì đó sắp xảy ra, hơn thế nữa, còn liên quan đến tên Kim Tại Hưởng này.
"Bánh chanh này thật ngon quá, cảm ơn cậu!" Du Giang Nam để đĩa bánh xuống, bắt đầu uống cốc nước hoa quả.
"Được rồi, tối nay 12 giờ, tôi sẽ tới gọi cậu, sau đó chúng ta cùng đi xem đom đóm nhé, được không?" Du Giang Nam hỏi.
"Được." Tuấn Chung Quốc rất sảng khoái đáp liền, đột nhiên cậu nghĩ rằng tốt nhất là nên trở lại phòng "tân trang lại nhan sắc" mới phải, liền vội vàng đứng dậy chào Du Giang Nam. Tiếp theo, câụ chạy ngay về gian phòng ở sát vách phòng của Du Giang Nam, nhanh chóng lao vào phòng tắm, tắm rửa.
Tắm xong, Tuấn Chung Quốc đi lên sân thượng lau khô tóc, nhưng lại nghe loáng thoáng thấy gian phòng bên cạnh của Du Giang Nam có tiếng đánh nhau. Ban đầu, cậu nghĩ là thần kinh mình quá nhạy cảm rồi, nhưng ngay sau đó, cậu liền nghe tiếng kêu của Du Giang Nam.
Tuấn Chung Quốc trong lòng căng thẳng, lập tức chạy đến trước cửa phòng Du Giang Nam, phát hiện cửa khoá trái, đang dùng sức đập cửa cậu lại nghe thấy bên trong những tiếng "Choang!! Choang!!" thuỷ tinh bị đập vỡ tan tành.
Tuấn Chung Quốc thấy tình hình không tốt, lập tức quay trở về phòng mình leo lên ban công, ỷ vào thân thủ mình không tệ liền nhảy qua ban công phòng Du Giang Nam bên cạnh.
Vừa nhảy xuống, nhìn vào bên trong phòng, Tuấn Chung Quốc nhất thời ngẩn ngơ.
Trong phòng hết sức hoang tàn, đèn bàn, bàn ghế, tất cả đều rơi xuống đất hết.
Du Giang Nam cũng trong tình trạng tương tự, nằm trên mặt đất, quần áo đều bị xé rách, toàn thân đầy những vết thương lớn nhỏ, máu tươi không ngừng chảy.
Nhưng điều đáng sợ nhất lại là cậu nhìn thấy một con sói, một con sói toàn thân lông đen nháy to gần bằng một người, đang nhào đến người Du Giang Nam, hướng cổ họng của anh ta mà cắn tới.
Không còn kịp suy nghĩ cái gì nữa, Tuấn Chung Quốc không do dự giơ một cái ghế lên hướng chỗ con sói mà ném đi, vừa vặn đập trúng lưng nó, ngăn không cho nó tiếp tục tấn công nữa.
Con sói kia từ từ quay đầu lại, nhìn về phía Tuấn Chung Quốc, một đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào cậu, vẻ thất vọng.
Tuấn Chung Quốc nuốt nuốt nước bọt, đang định gỡ ngay bức tranh treo trên tường xuống ném lại vào con sói, nhưng lần này, con sói kia hành động thực nhanh hơn cậunrất nhiều, nó lao tới, đem cậu bổ nhào xuống nền đất.
Tuấn Chung Quốc chân tay đều bị đè chặt, không thể cựa quậy được, vô cùng hoảng sợ, chỉ có thể nhắm mắt lại, mặc cho số phận.
Nhưng mà thật lâu sau, cũng không có cảm giác cổ họng bị cắn rách, Tuấn Chung Quốc từ từ mở mắt, chỉ thấy con sói rất to kia từ trên cao nhìn cậu chằm chằm, đôi mắt lạnh lùng.
Bỗng nhiên, cậu nhìn thấy trên cổ nó có đeo một sợi dây chuyền, cái dây chuyền này treo đầy những chiếc răng nanh.
Tuấn Chung Quốc cảm thấy sợi dây chuyền này vô cùng quen mắt, hình như cậu đã thấy nó ở đâu đó rồi, đang cố gắng nhớ lại, lại cảm giác sực nặng trên nguời mình đột nhiên biến mất -con sói đã nhảy xuống dưới từ sân thượng.
Tuấn Chung Quốc khiếp sợ đến tột đỉnh, thật lâu mới định thần lại đựơc, chạy đến bên cạnh Du Giang Nam, lấy tay đã anh ta dậy, cẩn thận xem xét, phát hiện ra Du Giang Nam bị hơn 10 vết thương liền, vết thương rất không nhỏ, lập tức luống cuống "Cố gắng lên nào, tôi sẽ đi báo cho mọi người biết, sau đó lái xe đưa anh tới bệnh viện nha!"
"Không!" Du Giang Nam phản đối.
"Tại sao a? Nếu như không đi, nói không chừng con sói kia lại đến tấn công chúng ta nữa thì sao?" Tuấn Chung Quốc gấp gáp.
Du Giang Nam trầm ngâm trong chốc lát, nói: "Không phải là tôi không muốn xuống núi, chẳng qua là trời cũng đã tối rồi, bây giờ lái xe, trên đường có rất nhiều nguy hiểm rình rập. Cho nên, hay là đợi rạng sáng mai rồi đi được không?"
"Nhưng còn vết thương của anh?"
"Không có gì nghiêm trọng cả, Chung Quốc, cậu giúp tôi gọi giáo sư Khắc Lỗ Tư đến đây đư không, ông ấy có mang theo hòm thuốc mà."
Tuấn Chung Quốc bèn nghe theo, tìm giáo sư Khắc Lỗ Tư đến.
Giáo sư Khắc Lỗ Tư nhìn tình cảnh trước mắt mà cái gì cũng không hỏi, chỉ cúi đầu nhanh chóng băng bó vết thương.
"Giáo sư, anh ấy không sao chứ?" Tuấn Chung Quốc lo lắng.
"Không sao, may là vết thương ngoài da thôi."
"Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra? Trong này sao lại có sói xuất hiện đựơc?" Tuấn Chung Quốc hỏi.
"Tôi cũng không rõ nữa, cậu vừa trở về, tôi bỗng nhiên cảm thấy cả người không còn chút sức lực nào, tiếp theo, con sói kia vọt vào phòng và lao vào tấn công tôi." Du Giang Nam nhìn vẫn yếu như lúc nãy nói.
"Vậy trước đó em ăn phải cái gì ?" Giáo sư Khắc Lỗ Tư hỏi.
Tuấn Chung Quốc ngơ ngẩn, tiếp lời : "Em mang tới đây một khay bánh...cùng với nước trái cây."
"Cậu ấy không liên quan." Du Giang Nam thay Tuấn Chung Quốc lên tiếng.
Giáo sư Khắc Lỗ Tư quay lại nhìn Tuấn Chung Quốc, nói: "Chung Quốc, em cũng bị làm cho sợ hãi rồi... về phòng nghỉ ngơi đi... Đúng rồi, tạm thời đừng nói chuyện này cho nguời khác biết, thầy sợ sẽ khiến mọi nguười hoảng loạn."
Tuấn Chung Quốc không phản bác lại câu nào, chỉ lẳng lặng gật đầu, rồi đi ra ngoài.
Lúc đóng cửa, cậu hoảng hốt nghe thấy giáo sư Khắc Lỗ Tư hỏi một câu: "Bọn họ bắt đầu hành động rồi sao?".