Chương 2: Quan tài gỗ phủ sơn đen

"Mẹ ơi, khi chết đi, con người ta sẽ ở đâu ạ?"

Người phụ nữ âu yếm vuốt ve mái tóc cô bé, mỉm cười trìu mến.

"Không con yêu, ta chẳng đi đâu cả. Chúng ta chết, chỉ để bắt đầu một cuộc sống mới thôi mà."

"Một cuộc sống mới ạ?"

Đứa trẻ mở to đôi mắt hiếu kì nhìn mẹ mình. Nó muốn biết, muốn biết thật nhiều thứ.

Người phụ nữ gật đầu xem như câu trả lời.
__________________________

Hồi ức nhạt nhoà từ thuở bao giờ lướt nhẹ qua tâm trí Từ Lam.

Cô khẽ mở mắt.

Vẫn một màu đen kịt đó, vẫn cứ là khoảng không vô tận đó.

Mình chẳng thể chìm vào giấc mộng, cũng chẳng thể tự sát. Đây là giấc mơ của mình, nên mình cá nó cũng chẳng có gì cả đâu.

Dù vậy, thiếu nữ vẫn cứ mơ hồ mà chống hai tay làm điểm tựa đứng dậy. Cô vuốt nhẹ mái tóc đen mà cô hứng lên gội hôm qua mặc cho vết thương tuyệt-đối-không-được-tiếp-cận- với-nước. Nhiễm trùng bỏ mẹ nhưng cứ kệ đi.

Ồ.

Mình nhớ bộ đồ này.

Nếu trí nhớ của cô gái mười lăm tuổi không có vấn đề do ngửi mùi thuốc và hoá chất quá nhiều, thì cô xin cam đoan rằng đây chắc chắn là cái váy mình thích nhất.

Khoảng tầm mười năm trước gì đó.

Thật tuyệt vời làm sao khi nó lại vinh hạnh được trở thành bộ cánh của cô bé vào cái ngày chết tiệt đó.

Cố ép bản thân thoát khỏi dòng suy nghĩ kia, thiếu nữ gượng gạo thử bước một bước về phía trước. Hai bàn chân cô chạm vào một mặt phẳng cứng nào đó như sàn nhà gỗ, nhưng là một cái sàn gỗ không có thêm bê tông hay xi măng gì đó ở dưới.

Mình cá nếu một người đàn ông cao to....hoặc chí ít là Đức Việt mà bước lên đây thôi là cái sàn này coi như đi luôn, thật đó.

Tâm trạng Từ Lam phấn khởi đôi chút khi nghĩ đến điều đó. Cô gái bước đi trên "cái sàn gỗ không có gì phía dưới" này, thỉnh thoảng còn nhảy chân sáo-điều mà khá chắc kèo rằng sẽ làm cho các mạch máu ở cổ chân cô vỡ ra.

Ổn thôi. Đây là giấc mơ của mình kia mà.

"Hỡi người yêu dấu......"

Âm thanh vang vọng dội lại mấy lần liên tiếp làm tai cô đau nhức. Đừng nói đây không phải một căn nhà trống siêu khổng lồ mà là một cái giếng nước siêu lớn hay hang động gì đó nhé?

"Đoá hoa ác độc kiều diễm của ta."

"Xin em, hãy nắm chặt bàn tay này."

Tiếng Nhật à? Mình đâu có biết tiếng Nhật vậy mà vẫn nghe hiểu?

Bỗng dưng, hàng ngàn bàn tay chi chít mọc ra từ không trung. Chúng có đủ hình dạng màu sắc từ ngắn dài dị dạng đến đen đỏ vàng xanh.

[Xin em, hãy nắm chặt bàn tay này.]

Giác quan thứ sáu của Từ Lam trong chốc lát bộc phá lên. Bộc phá đủ để ngờ ngợ nhận ra rằng nếu không nắm lấy cái bàn tay chết dẫm nào đó thì sẽ mắc kẹt vĩnh viễn trong đây.

Trong này vừa nôn nao, vừa chẳng thể làm gì.

Nghĩ đến đó, thiếu nữ hai mắt ráo hoảnh nhìn quanh những bàn tay ma quái, cố tìm cho mình cái phù hợp nhất để "nắm lấy".

Cô ngập ngừng bước chân.

Bàn tay với những ngón dài trắng muốt uyển chuyển đầy mị hoặc, những mạch máu xanh ẩn ẩn hiện hiện thu hút tầm mắt ngây dại.

Mộng mị và quyến rũ.

"Sự ác độc" là thứ được sinh ra bởi dục vọng thuần tuý của con người. Dục vọng càng lớn, tâm trí càng dễ sa lầy vào vũng bùn đó.

Làm thế nào để đứa trẻ ngây thơ non nớt chống lại được sức cám dỗ của viên kẹo ngọt ngào đây?

********

-A!

Sau thứ ánh sáng trắng kì bí toả ra, mọi thứ quay trở về như lúc đầu.

Tối đen như mực.

À không, không phải.

Từ Lam xoè bàn tay ra, cảm nhận tấm gỗ lành lạnh trên bàn tay. Đây đúng là gỗ, nhưng hình như còn được sơn thêm cái gì đó. Bàn tay cô di chuyển dần dần lên trên, chạm phải cái "nóc" của thứ này.

Một cái hộp gỗ.....vừa đủ cho mình nằm....

Quan tài à?

"Nhanh, mình cần phải nhanh lên trước khi họ đến.....Argh, sao cái nắp này nặng thế!"

Loáng thoáng đâu đó bên ngoài cái hộp một giọng nói chua ngoa lầm bầm. Trước sự ngạc nhiên của cô, nắp quan tài di chuyển.

Ê, trộm mộ? Đến chết cũng chẳng yên nữa-

"Được, đã đến nước này......"

Ngọn lửa xanh trong chớp mắt bùng cháy dữ dội. Nó dữ dội như muốn thiêu cháy cả cô và cái quan tài tội nghiệp vừa gặp nhau được mấy phút.

Nắp quan tài cháy rụi, chút xác gỗ rơi lả tả xuống cái thân thể khốn khổ này. Mùi sơn cháy hăng hắc khó chịu đi kèm khói lửa dồn vào khoang mũi, khoang miệng Từ Lam.

"Khụ,.....khói quá....."

"Éc!! Ngươi, ngươi tỉnh dậy từ bao giờ-"

Đáp trả vẻ mặt ngạc nhiên của con mèo đen hung hăng, thiếu nữ cũng bày ra vẻ ngơ ngác nhất có thể.

Một con mèo biết nói?

Còn biết đi hai chân như người?

Từ Lam bỗng dưng cảm thấy thế giới quan của mình vỡ nát.

Grim nhăn nhó khó chịu khi thấy con người trước mắt chỉ trân trân nhìn chứ không hề đáp trả lại nó lấy một lời.

Khinh ta? Vì ta là một con mèo?

Con người ngu ngốc!!

"Mau đưa đồng phục cho ta!!"

"....."

Với một con mèo đen có lòng tự trọng cao ngất ngưởng như nó, việc này là không-thể-chấp-nhận.

"Mau đưa đồng phục đây cho bổn đại nhân nếu không ta sẽ thiêu cháy ngươi!!!!"

Cô vẫn cứ là ngơ ngác nhìn kỳ quan ngàn năm có một trước mắt, tự hỏi liệu có phải bản thân mất máu nhiều quá mà mê sảng rồi không?

Ngọn lửa xanh phẫn nộ một lần nữa bùng lên quanh chiếc quan tài lúc này đã gần như cháy hết sạch. Grim mất kiên nhẫn bắt đầu dùng lửa đe doạ người trước mặt.

Từ Lam theo phản xạ gặp nóng bật dậy, song lại mất đà mà suýt ngã xuống nền đất. Phần mũ của bộ đồ kì dị phủ xuống vai cô đủ để khiến cô gái cảm nhận được sự khác lạ của trang phục.

Con mèo này muốn giết mình?

Nó muốn mình chết?

Mặc dù Grim vẫn cứ hằm hè quăng qua quăng lại ngọn lửa trên cái vuốt của nó để con người kia biết điều một tí, song nó chẳng thể nhận được phản ứng nào cả.

Nếu như Từ Lam không phát ra âm thanh kinh ngạc lúc mới nhìn thấy nó, nó sẽ cho ra rằng đứa con gái này bị chập mạch, hoặc cô ta đơn giản chỉ là con rối gỗ vô tri bị mang nhầm đến Night Raven College.

Không doạ được thì mình dùng vũ lực thôi.

Thế là dựa vào IQ của một con mèo đen nóng nảy, Grim bắt đầu lao vào dùng vũ lực giằng co cái áo lễ phục.

Mà một mặt khác, cô lúc này cũng cố đẩy nó ra.

Từ Lam sống mười lăm năm nay không sợ chết hay đau đớn, nhưng việc chết trong tình trạng quần áo rách rưới đầu tóc tổ quạ có lẽ chẳng thể góp mặt vào danh sách của cô gái kì dị.

Và thế là, nhân vật chính của chúng ta bắt đầu nghiêng người tránh né đòn tấn công từ sinh vật hung bạo.

Nơi duy nhất cô có thể chạy là bên trong giấc mơ rộng rãi ấy. Tuy nhiên, nếu đây không phải hiện thực.

Cô chạy trốn, trong màn đêm u tối đến rợn người ấy.

*********

Oạch một tiếng, cô ngã lăn xuống đất. Ôi chao, nghe thôi cũng thấy đau rồi.

Đầu óc mình choáng váng.....Vết thương hôm qua......

Đoạn băng trắng sát khuẩn buộc gọn gàng trên cánh tay bắt đầu nhiễm màu đỏ từng vết từng vết lan toả, mùi máu tanh tưởi xộc lên.

Khứu giác của rồng,

Rất nhạy bén.

Đâu đó xung quanh khu vườn đáng tự hào của trường Night Raven College, con rồng lớn kiêu hãnh ngước mặt lên trời.

Chà, đêm nay quả là thú vị.

**********

Viết trong lúc phê pha, mọi người đừng để ý quá......

Danh sách chương: