Tuyet Roi Trong Cung Cam Chuong 17 Ban Chu Cau Vinh

Kim gia chính điện

"Con không lấy cô ta!" Nhị thiếu gia Kim Giang nhảy cẫn lên sau khi nghe được là cha cậu muốn cậu lấy Thiều Hân Vinh làm phúc tấn.

"Bất hiếu! Lời của ta mà con cũng dám cãi sao?!" Kim lão gia tức đến đỏ mặt, Kim phu nhân đúng cạnh nói đỡ.

"Kim Giang, con là trưởng tử Kim gia, sau này còn phải kế thừa chuyện làm ăn của Kim gia chúng ta, con cũng 20 tuổi rồi đâu còn trẻ con gì nữa. Huống hồ Thiều Hân Vinh bây giờ đã là con nuôi Thiều gia, thân phận không kém gì Kim gia ta đâu con. [Mặc dù cha ruột Thiều Hân Vinh chết nhưng vẫn còn mẹ và người chú, Hân Vinh được người chú đó nhận làm con. Vẫn giữ nguyên họ Thiều]

"Các người chỉ toàn nghĩ cho riêng mình, mà có khi nào nghĩ cho con không?! Đâu phải khi sinh ra sẽ được gắn cho cái danh 'Thế tử Kim gia' kia chứ. Con không cần!" Họ cứ hối thúc Kim Giang lấy vợ, nhưng họ đâu biết rằng Kim Giang không hề có chút hứng thú với...phụ nữ

"Con...con...con làm ta tức chết mà!" Kim lão gia thẹn quá hóa giận, cầm đao định chém đứa con trời đánh này thì có giọng nói phát ra

"Lão gia đao hạ lưu tình!" Kim Cung Nghi từ ngoài bước vào khiến cho mọi người trong nhà khụy gối xuống hành lễ.

"Kim quý nhân kim an..."

"Cha mẹ đứng lên đi."

"Nghi Nghi, sao con lại về đây?" Mẹ nàng hỏi han, biết chắc nàng sẽ về.

"Con đã xin hoàng thượng và thái hậu cho con xuất cung một chuyến về đây lo hỉ sự cho Nhị đệ."

"Con về tốt lắm, cha sắp tức chết vì thằng con bất hiếu này đây." Kim lão tức giận ngồi xuống, gương mặt đằng đằng sát khí. Kim Cung Nghi thấy cha mình không vui, liền nói với mẹ đưa cha vào phòng nghỉ ngơi, tự mình dạy dỗ Nhị thiếu gia. Xoay qua nói với Kim Giang.

"Con trai Kim gia ta từ xưa đến nay ai mà chẳng lấy vợ, chỉ có đệ suốt ngày cắm đầu vào những thứ không đâu..."

"Kim Cung Nghi, ta đã làm gì động chạm đến tỉ, sao tỉ cứ thích dồn ta vào đường cùng thế chứ?!"

"Ha...đường cùng sao! Ta đưa ngươi vào đường cùng khi nào chứ! Cũng chỉ vì ta là Trưởng nữ Kim gia nên mới phải gả đến kinh thành, nếu như ta là nam nhi thì ngày hôm nay người được làm thế tử Kim gia sẽ là ta chứ không phải ngươi...!" 

"Tỉ chỉ toàn biết nghĩ cho bản thân, vinh hoa phú quý tỉ có gì mà không có?! Chuyện của ta thì ta tự biết quản, không cần tỉ lo!" 

"Hỗn xược!!!" Kim Cung Nghi tát một cú trời giáng vào mặt Kim Giang khiến hắn ngã khụy xuống, tên công tử này cũng thật yếu đuối!

"Tỉ dám đánh ta? Ta về mách mẹ..."

"Ngươi nói với mẹ ngươi thì có ích gì? Mẹ ngươi chỉ là thiếp thất, sao có thể xen vào chuyện này đây!"

"Tỉ...tỉ..." Không nói nên lời.

"Người đâu, mau lôi Nhị thiếu gia xuống, nhốt trong phòng không cho ra, ngoài cha mẹ ta và mẹ của nó thì không cho phép bất cứ ai ra vào!"

Nói rồi bọn thuộc hạ đưa Kim Giang vào trong. Thiều Hân Vinh đã chứng kiến hết tất cả, có chút đau lòng.

"Tiểu chủ...người có cần phải nghiêm khắc thế không?"

"Sao đây? Muội lo cho tên đó vậy sao? Nếu ta không làm vậy thì nó sẽ ngoan ngoãn nghe lời sao?!" 

Sau khi giải quyết xong chuyện, Kim Cung Nghi ăn cùng với gia đình một bữa cơm rồi cùng Hân Vinh về kinh.

Cảnh Dương cung

[Nơi này là nơi ở của Anh đáp ứng tên là Lâm Tố Nhi]

"Này, tỉ nghe gì chưa? Kim quý nhân chuẩn bị gả nô tì thân cận Thiều Hân Vinh cho Nhị thiếu gia của Kim gia đấy." Lâm Tố Nhi đang may khăn tay, suýt thì đâm kim vào ngón rồi.

"Thật sao?" Trương quý nhân rồi bên cạnh ngạc nhiên, chuyện này nàng chưa từng nghe Đình Ngọc Thi nhắc tới.

"Đức tần vừa nói với muội hồi sáng nay thôi...à mà nghe nói cậu ta không đồng ý.

"Trai lớn lấy vợ gái lớn gả chồng. Có gì là lạ đâu...hơn nữa Kim gia chỉ có một tiểu tử đó thôi."

"Thiều Hân Vinh tính tình cũng được vậy mà lại không được để ý tới..."

"Tiểu chủ, Trương tiểu chủ, có chuyện rồi!" Cung nữ thân cận của Anh đáp ứng đi vào [Tên là Thủy Bân]

"Có chuyện gì?"

"Hoàng thượng ở chỗ Kim quý nhân vừa phong thêm một vị đáp ứng nữa, phong hiệu là Hiền, tên là...Thiều Hân Vinh!" 

Bốp...

Tách trà trên tay Trương Diễm Chi rơi xuống, cùng lúc đó những đám mây đầu mùa thu chuyển đen...

Đêm hôm qua tại Khải Tường cung

"Thần thiếp cung thỉnh hoàng thượng thánh an..."

"Nghi Nghi, mấy ngày nay không gặp nàng, sao lại tiều tụy đi vậy?"

"Bẩm hoàng thượng, thần thiếp vì lo cho hỉ sự của Nhị đệ nên có chút mệt mỏi."

"Ừm..."

"A...Thần thiếp có làm canh hạt sen cho người." Nói rồi Thiều Hân Vinh từ ngoài bước vào trên tay cầm bát canh thơm phức.

"Hoàng thượng, đây là lòng thành của tiểu chủ, mời người thưởng thức."

"..."

"Có ngon không?"

"Ngon lắm!"

Hoàng thượng ăn xong thì đưa bát canh cho Hân Vinh, tay nàng vô tình chạm vào tay hoàng thượng

"Hửm...ngươi là tên là gì?" 

"Nô tì họ Thiều, tên Hân Vinh..."

Kim thị thấy hoàng thượng có vẻ thích Hân Vinh liền đâm ra lo sợ...

"Hoàng thượng...sao người lại hỏi tên của muội ấy. Muội ấy là tì nữ hồi môn của thần thiếp a."

"Trẫm thì lại cảm thấy, tì nữ này gả cho Nhị đệ của nàng thì đáng tiếc quá..." 

"Hoàng thượng có...ý gì?" Kim thị phác giác ra được rồi, vội nắm cổ tay áo hoàng thượng lại.

"Dương Tịnh, truyền ý chỉ của trẫm, phong tì nữ Thiều Hân Vinh của Khải Tường cung làm...Hiền đáp ứng. Dọn đến Chung Túy cung ở." Dương Tịnh kế bên hiểu ý gật đầu, sai người đến Kính Sự phòng nêu tên.

"Hoàng thượng...Hân Vinh và Kim Giang sắp thành thân rồi...người nên..."

"Hân Vinh xinh đẹp như vậy, gả cho Kim Giang nhà nàng thì quá tiếc đi. Ta thấy Khương Mỹ Trân nhà Khương gia cũng được lắm, tháng sau ta sẽ ban hôn cho họ." Hoàng thượng không thèm đếm xỉa tới lời của Kim quý nhân, lập tức trở về Dưỡng Tâm điện. Bỏ lại Thiều Hân Vinh đứng như trời trồng, rồi ngất xỉu.

Từ sau khi chuyện Hân Vinh được phong làm đáp ứng khiến cho nhiều người bàn tán xôn xao. Tuy Kim Cung Nghi vẫn còn thương Hân Vinh và không trách nàng, nhưng lại có nhiều tin đồn là Thiều Hân Vinh bán chủ cầu vinh, cố ý mê hoặc hoàng thượng nhằm tranh sủng với chủ tử của mình. Những lời đó được truyền đến tai hoàng hậu, nghe thôi cũng đủ hiểu hoàng hậu muốn trừ khử Hân Vinh như thế nào mà. Thật trớ trêu...