CEVMĐC 4-5

4.

Trương Triết Hạn đang ngồi trong khu vườn nhỏ của bệnh viện đợi thư ký đến đón, từ đây có thể nhìn thấy Cung Tuấn bước ra khỏi tòa nhà ngoại trú đến bãi đậu xe, vai rộng, chân dài, Trương Triết Hạn càng thấy càng thuận mắt, thế cho nên thư kí đã tới cậu đều không ý thức được.

Thư ký Mã như chết đứng, " Trương tổng, thực xin lỗi, thực xin lỗi, đều tại tôi không thu xếp tốt hại anh bị thương, anh có thể phạt tôi, trừ tiền lương của tôi, tôi..."

Trương Triết Hạn giơ tay ngăn cản cậu nói tiếp, "Yên lặng."

Thư ký Mã nhìn theo ánh mắt của anh, hỏi: "Ngài đang nhìn cái gì vậy?"

"Nhìn lão công tương lai của tôi."

"Cái..., cái gì?!"

Trương Triết Hạn nhìn Cung Tuấn hoàn toàn biến mất trước mắt, quay đầu đối mặt với thư ký Mã, sắc mặt lập tức thay đổi, "Nghe không hiểu tiếng Trung?"

"Không có, tôi rất ngạc nhiên, ngài quen bạn trai khi nào?"

"Hôm nay vừa gặp."

"Cái đó ..." Ngài còn nói đó là lão công của ngài.

Anh tìm kiếm tên bác sĩ của bệnh viện từ điện thoại di động của mình và tìm thấy ảnh chụp của Cung Tuấn liền đưa cho thư ký Mã xem, "Thấy sao?"

"Đẹp trai."

Trương Triết Hạn hài lòng gật đầu, "Mấy lão già kia không phải suốt ngày thúc giục tôi kết hôn sao, có rồi đây."

"Nói cho cùng ngài vẫn vì những cổ phần đó..."

Trương Triết Hạn liếc xéo cậu ta một cái, thư ký Mã lập tức im lặng.

"Đừng nói với tôi, cậu đi điều tra anh ta, nếu không có gì ngoài ý muốn, ông chủ của cậu muốn theo đuổi người rồi."

"À, được."

Thư ký Mã đi theo Trương Triết Hạn đang đi phía trước, oán thầm nói, ông chủ của hắn giỏi mọi thứ, anh ta là một người tham công tiếc việc, và ngày nào anh ta cũng liều chết với đám lão già ngoan cố kia vì cổ phần của tập đoàn. Thời gian trước bị người ta chỉ ra rằng là một omega, không làm tròn nghĩa vụ của một omega, cũng không có người nhà chỉ dẫn, nhất định phải lấy vợ sinh con, nếu không sẽ mất quyền kiểm soát tập đoàn.

Vì vậy, Trương Triết Hạn đã hứa trước hội đồng quản trị rằng sẽ kết hôn trong vòng sáu tháng.

Thư ký Mã nhìn lên trời thở dài, đây không phải là kẻ ngốc, thật không biết những lão già này nghĩ gì.

5.

Hôm nay Trương Triết Hạn đến bệnh viện thay thuốc theo chỉ định của bác sĩ, trong thời gian này anh đúng giờ đến bệnh viện, so với lên công ty còn chăm chỉ hơn, mặc dù Cung Tuấn luôn lạnh lùng phớt lờ nhưng vẫn không thể chịu được Trương Triết Hạn líu ríu.

Anh lang thang dọc hành lang đến cửa phòng làm việc của Cung Tuấn thì không thấy ai, cô bé ngồi quầy lễ tân phát hiện ra hôm nay Cung Tuấn đang ở phòng khám ngoại trú nên cậu lại đến phòng khám ngoại trú, ngay khi cậu rẽ vào góc, chợt nghe thấy đám đông trước mặt ồn ào, nghe kỹ thì phát hiện có người cãi nhau.

"Bác sĩ của cô khám bệnh thế nào? Lúc tôi đến đây thì không sao, nhưng sau khi các cô điều trị thì liền thế. Bác sĩ bên ngoài trông thì tài giỏi, căn bản là một tên lang băm, rác rưởi!"

"Anh sao lại nói thế, y thuật của bác sĩ Cung chúng ta là nổi tiếng khắp tỉnh! Rõ ràng là do các người không muốn cho đứa trẻ làm giải phẫu, bỏ lỡ cơ hội!"

Trương Triết Hạn sững sờ khi nghe thấy tên họ quen thuộc, bước nhanh tới,liền thấy được một cô y tá nhỏ bị Cung Tuấn ngăn lại sau lưng, mặt đỏ bừng nhìn người nhà đối diện, bộ dáng muốn tiến lên tranh cãi.

"Cô đừng dùng những thứ này để gây khó dễ chúng tôi. Chúng tôi ở đây hôm nay để yêu cầu một lời giải thích. Các cô phải nói rõ. Nếu các cô không nói rõ, chúng tôi sẽ không rời đi!"

"Đúng vậy! Sẽ không rời đi!"

"Đây đang là giữa ban ngày đấy, các người còn có thể đánh chúng ta hay không, chúng ta liền ở chỗ này chờ!"

"Đúng, ở đây chờ!"

"Này, tôi nói là ông anh này." Trương Triết Hạn chen ra khỏi đám đông, đứng trước mặt Cung Tuấn, đối diện với gia đình họ, "Các anh muốn giải thích cái gì thế?

"Cậu là ai?"

"Tôi là người gặp chuyện bất bình rút dao cầu tương trợ nha. Nói thật, tôi cũng không thể thấy được sự điều trị chăm sóc của bác sĩ. Nói xem anh có chuyện gì vậy?"

Người nhà vừa thấy có người đến ủng hộ, liền tiếp thêm khí lực, thêm mắm thêm muối kể lại chuyện ngày hôm qua.

Con họ bị hóc xương khi đang ăn cá, khi cha mẹ đem đứa nhỏ tới Cung Tuấn cảm thấy không ổn lắm, vị trí hơi khó, vừa ngay động mạnh chủ nếu không cẩn thận sẽ lỡ tay đâm thủng. liền bảo cha mẹ của đứa nhỏ đưa đứa nhỏ đi chụp X-quang, để xem có cần phẫu thuật hay không.

Cha mẹ của đứa trẻ cảm thấy chỉ có một cái xương cá có thể có vấn đề, họ không muốn đi chụp và cho rằng Cung Tuấn là một kẻ lang băm, lền đưa đứa trẻ đi, dọc đường xe xóc nảy, chiếc xương cá mắc vào động mạch. Trước khi đứa trẻ được đưa đến bệnh viện đã tắt thở.

Trương Triết Hạn một bên nghe một bên rơi lệ, khóc náo cùng người nhà đứa trẻ xưng anh em. Sau khi khóc xong, anh nói, "Nhưng ông anh, bác sĩ người ta đã yêu cầu anh đi chụp X-quang rồi mà anh không có đi nha."

"Làm sao chúng tôi có thể nghĩ sự việc nghiêm trọng như vậy, nó chính là một chiếc xương cá đơn giản."

"Ai bảo không thể." Trương Triết Hạn nói, "Đây là số mệnh, đứa trẻ không may gặp chuyện thì cũng xảy ra rồi , anh cũng đừng làm loạn ở đây, lo tang lễ cho đứa trẻ càng sớm càng tốt. "

"Không được !" Một người lớn tuổi từ trong bên gia đình đứa trẻ gạt tay của Trương Triết Hạn, làm cho anh lùi lại mấy bước, chỉ vào mũi anh nói: "Không ngờ cậu đến đây là để thay bác sĩ kia nói chuyện?!

"Tôi đã nói rằng tôi là một sứ giả của công lý, nhất định là tôi phải nói từ góc độ công bằng rồi."

"Đ* mày, tao nghĩ mày là cùng một giuộc với bác sĩ kia."

Trương Triết Hạn lạnh lùng nói: "Anh nói cái gì? Anh có thể mắng tôi nhưng anh mắng bác sĩ Cung là có ý gì? anh ấy đã nói với anh rằng đi chụp X-quang thì các người không đi, đem đứa nhỏ hại chết rồi quay lại bắt bác sĩ giải thích. Bây giờ gia đình mấy người đến đòi lý lẽ cho đứa trẻ chứ gì? Các người không có tránh nhiệm sao ?"

Người nhà rất kích động, vừa định xông lên xé quần áo của Trương Triết Hạn thì bị thư ký Mã bên cạnh đá ra ngoài.

Sau cú đá, cậu có chút lo lắng nhìn Trương Triết Hạn, vì sợ anh sẽ mắng mình mà lại dùng vũ lực.

Trương Triết Hạn nói một câu đá tốt, sau đó quay mặt về phía người nhà đang ngồi dưới đất, người đàn ông này thật là ngu ngốc, bị người khác lừa đến để ầm ĩ với bác sĩ , kết quả là anh ta gặp được Trương Triết Hạn. Người nhà của anh ta chuẩn bị đánh tới , lại bị thư ký Mã đá ngăn lại, thư ký Mã nhìn nhã nhặn nhưng thật ra rất hung dữ, nếu không Trương Triết Hạn sẽ không dùng hắn làm thư ký kiêm vệ sĩ riêng. May là cú đá của cậu dùng ít lực, nếu không rất có thể sẽ bị gãy xương sườn.

"Đây là danh thiếp của tôi, nếu cú đá này có vấn đề thì đến gặp tôi, luật sư của tôi có thể thương lượng bồi thường với anh. Về phía bác sĩ Cung, luật sư cũng sẽ cùng anh liên hệ để giải quyết bằng pháp luật, còn có thể cho anh xem án phạt về việc náo loạn bệnh viện. "

Gia đình này có lẽ chưa từng thấy qua việc xử lý như vậy, cũng chưa từng thấy Trương Triết Hạn, nhất thời nhìn nhau không có ý kiến.

May mắn thay, thư ký Mã đã gọi điện cho bảo vệ thừa dịp hoang mang để an ủi người nhà và đưa họ ra ngoài. Những người xem náo nhiệt cũng chậm rãi tản đi.

Trước đó, cô y tá nhỏ bị Cung Tuấn ngăn lại còn tức giận chửi bới người nhà đã bỏ đi, cái gì người có lòng tốt lại bị hiểu lầm.

"Thôi, Châu Dã, đừng nói nhiều lời." Cung Tuấn nói với y tá nhỏ.

Châu Dã trợn tròn mắt, không cam lòng mà ngậm miệng, đi thu dọn phòng khám hỗn độn.

Cung Tuấn quay đầu lại nhìn Trương Triết Hạn đang đứng ở cửa, "Cảm ơn."

"Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn, ta thích cứu người tài ."

"Cánh tay của cậu có đau không?"

"Đau! Sao lại không đau?!" Vừa nói ra câu này, Trương Triết Hạn lập tức cả mặt đau khổ "Người nhà vừa rồi đẩy tôi ra, lỡ tay đâm trúng cánh tay bị thương. Bác sĩ Cung giúp tôi nhìn xem, có phải lại gãy. "

"Nó không gãy, ngồi đi."

Trương Triết Hạn ngoan ngoãn ngồi xuống, nhìn chằm chằm Công Tuấn thay thuốc cho anh, "Bác sĩ Cung, tôi phát hiện lông mi của anh thật dài."

"Cảm ơn."

"A, anh khách sáo cái gì."

Một lát sau, Trương Triết Hạn không biết nói gì tìm lại lời nói, "Hôm nay tôi giúp anh giải quyết chuyện lớn như vậy. Tối nay mời tôi đi ăn cơm chứ?"

Châu Dã đang dọn dẹp cũng nghe thấy, giật giật tai, đây là lần đầu tiên nghe nói mời ai đó ăn cơm cảm ơn, thật sự rất kỳ quái.

Từ góc độ của cô nhìn sang chỉ có thể thấy một bên mặt của Cung Tuấn, chỉ thấy hắn sững sờ một lúc, khi Châu Dã nghĩ rằng hắn sẽ từ chối, anh nói: "Được, cậu muốn ăn gì?"

Trời ạ, gặp quỷ rồi,bác sĩ Cung vậy mà nhận lời!

[Còn tiếp]

__________________________________

Lần đầu mình edit, có gì sai sót mong mn góp ý.

Yêu thích hãy để lại bình luận cho mình có động lực nhé. Mình cảm ơn.

Danh sách chương: