Phiên ngoại (1)

Vì phiên ngoại này khá dài nên mình sẽ để thành hai phần giống tác giả.

***

Tháng mười một vừa sang, Thành Đô chìm trong cái lạnh cắt da cắt thịt, mưa phùn lâm thâm không ngớt suốt cả tháng trời. Bầu trời ảm đạm tựa như qua một đêm đã mất hết sắc màu, chỉ còn lại màu mực xám xịt mơ hồ.

Cung Tuấn thở dài một hơi, sương bạc trắng xóa nhè nhẹ phủ đầy hai gò má. Hắn xoa xoa hai bàn tay vào nhau, sau đó lấy găng tay từ trong túi áo ra và đeo vào. Găng tay của hắn và anh trai là cùng một kiểu dáng. Hoa văn của hắn là sọc trắng đen, của anh trai là hình chú mèo bò sữa.

Cung Tuấn báo danh vào một trường cao đẳng ở Thành Đô, chỉ cần không kiểm tra kí túc xá là có thể lén chuồn về nhà. Tuy đôi khi có những môn chuyên ngành kéo dài đến 10 giờ tối, nhưng vừa nghĩ đến việc anh trai sẽ chuẩn bị bữa ăn khuya đợi hắn, Cung Tuấn liền không nén nổi vui sướng trong lòng.

Tựa như tối nay, sau khi tan học, Cung Tuấn khoác cặp trên vai, đeo tai nghe và ngoan ngoãn đợi tàu điện ngầm. Chuyến tàu cuối cùng hầu như đã không còn mấy người, ga tàu vắng tanh chỉ có vài nhân viên. Cung Tuấn bước vào nhìn trái nhìn phải, toa tàu trống trơn không một bóng người.

Lạnh lẽo quá! Cung Tuấn bất chợt thở dài, lạnh lẽo đến mức hắn cảm thấy như bị cả thế giới ruồng bỏ. Cúi đầu nhìn đôi giày thể thao màu trắng bị nước mưa thấm ướt, vết bẩn màu đem bám dính trên mũi giày, Cung Tuấn lúc này đang rất, rất nhớ Trương Triết Hạn . Xuyên qua màn đêm vắng vẻ tịch mịch, hắn đang trên đường về gặp anh.

Rõ ràng ngày nào cũng gặp, thậm chí đêm hôm còn lẻn vào phòng Trương Triết Hạn mà quấn lấy anh. Nhưng giờ phút này, Cung Tuấn cảm thấy lồng ngực như đang bị nỗi nhớ nhung bóp nghẹt đến hít thở không thông.

Do dự một hồi, Cung Tuấn mới gọi điện cho Trương Triết Hạn. Hắn hồi hộp chờ đợi Trương Triết Hạn bắt máy, đợi anh kéo hắn ra khỏi khoảnh khắc cô đơn lúc này.

"Tuấn Tuấn, em sắp về chưa?" Một lúc sau giọng Trương Triết Hạn mới truyền tới, "Anh chờ em buồn ngủ quá."

Nói xong liền ngáp một cái, Cung Tuấn nghe thấy thì không nhịn được bật cười, "Ừm, sắp tới trạm dừng rồi."

"Hôm nay mưa to quá, em có thấy..." Qua một hồi, Cung Tuấn thật sự nghe thấy tiếng mưa rơi truyền đến từ đầu dây của Trương Triết Hạn, gõ lên cửa kính từng giọt từng giọt.

"Nghe rất hay đúng không?"

Cung Tuấn hít một hơi thật sâu, khứu giác cảm nhận mùi hương ẩm ướt hòa vào trong không khí.

"Có sao? Em thấy giọng anh còn hay hơn."

"Em nói cái gì đấy? Không được nghĩ bậy bạ!" Trương Triết Hạn đột nhiên ngại ngùng, thanh âm cao vút trong trẻo, pha chút tức giận.

Cung Tuấn sững sờ chớp chớp mắt, hắn thật sự có ý gì đâu, càng không ngờ Trương Triết Hạn lại nghĩ ra chuyện đó. Cảm giác lạnh lẽo đột nhiên biến mất, hắn liền mở miệng trêu chọc anh, "Anh, ai nghĩ bậy bạ, anh nói vậy là sao?"

"Có phải là vì bị em...quen rồi nên anh mới luôn muốn?" Cung Tuấn cố ý không nói ra cái chữ kia, nhưng hắn rõ ràng vừa nghe thấy tiếng Trương Triết Hạn nuốt nước bọt.

"Anh, không cần nóng vội, em sắp về rồi đây."

"Thôi em đừng về." Trương Triết Hạn âm cuối run rẩy. Mặc dù Cung Tuấn không ở bên cạnh nhưng vẫn có thể hình dung ra dáng vẻ ngượng ngùng của anh. Đuôi mắt cụp xuống không dám nhìn hắn, sắc mặt ửng đỏ tựa cánh hoa đào.

"Anh, em xuống tàu rồi." Cung Tuấn ngắm nhìn bầu trời đầy mưa, vài hạt mưa vô tình chạm vào nơi gò má.

"Nhưng em không mang ô, anh có muốn đến đón em không?"

Cạnh ga tàu điện ngầm là một dãy quán bar, cơn mưa trắng xóa được những ánh đèn đủ màu sắc nhuộm sáng rực rỡ. Một cơn gió thổi qua len vào trong da thịt hắn, lạnh thấu xương.

"Tuấn Tuấn, ngẩng đầu lên." Tai nghe truyền đến âm thanh của Trương Triết Hạn, Cung Tuấn nâng đầu theo đáp lại.

Trương Triết Hạn đang đợi hắn ở cách đó không xa, trên tay cầm chiếc ô màu đen hòa vào trong đêm tối hợp thành một thể, nhưng nụ cười của anh lại rực rỡ vô cùng. Xuyên qua cơn mưa đêm cùng vài người đi đường, hắn liếc qua một cái liền có thể nhận ra đôi mắt xinh đẹp ấy.

"Thì ra anh sớm đã đợi em." Cung Tuấn đứng tại chỗ chờ Trương Triết Hạn đi tới. Hắn nói xong thì cúp điện thoại nhưng vẫn có thể nhìn thấy Trương Triết Hạn đang nói gì.

"Anh nhớ em lắm, ở nhà không ngồi yên được."

Hắn cũng nhìn anh đáp lại, chỉ là khuôn miệng không phát ra âm thanh, "Em cũng rất nhớ anh."

Cung Tuấn vén mái tóc ướt mưa, chờ Trương Triết Hạn từng bước tiến về phía hắn. Mãi cho đến khi được Trương Triết Hạn kéo vào trong ô, hắn mới mềm nhũn ngả đầu lên vai anh làm nũng, "Wo hao xihuan ni ú hu~"

Cung Tuấn giống như chú chó to xác toàn thân lạnh toát dựa vào người anh, khiến Trương Triết Hạn khẽ run lên. Bởi vì vừa từ trong nhà đi ra, có lẽ vừa mới rời giường nên trên người Trương Triết Hạn vẫn vương lại hơi ấm. Cung Tuấn nhận ra liền nhanh chóng thu tay lại, không muốn Trương Triết Hạn nhiễm lạnh.

Trương Triết Hạn không nghĩ tới Cung Tuấn sẽ buông ra, ánh mắt anh lưu luyến chưa từng rời khỏi gương mặt hắn, "Về nhà nhé?"

Cung Tuấn gật đầu nhưng lại không nhúc nhích. Hắn suy nghĩ một chốc rồi nắm tay Trương Triết Hạn, tháo găng tay của mình ra đeo vào cho anh, sau đó cầm lấy chiếc ô từ tay anh, "Để em cầm ô cho."

"Anh, từ nhỏ đến lớn anh đều cầm ô cho em, anh có nhớ không?"

Cung Tuấn vươn tay kéo Trương Triết Hạn vào lòng, chiếc ô trên tay luôn nghiêng sang bên cạnh, không để bất cứ giọt mưa nào chạm vào người anh. Cung Tuấn nhớ lúc nhỏ Trương Triết Hạn cũng làm như vậy với hắn. Hắn khi ấy như chú vịt nhỏ ôm chặt lấy eo Trương Triết Hạn, đầu nép vào lòng anh mà từng bước từng bước đi theo anh.

"Có hả?" Trương Triết Hạn hỏi lại hắn, "Chuyện nhỏ như vậy ai mà nhớ rõ."

"Nửa người em bị ướt rồi, nghiêng ô sang bên đó một chút đi." Trương Triết Hạn đẩy ô cho Cung Tuấn, nhưng hắn nhất quyết không nghe.

"Không sao, sắp về đến nhà rồi." Cung Tuấn khịt khịt, rét buốt khiến hắn muốn chảy nước mũi nhưng lại không muốn Trương Triết Hạn bị lạnh.

"Lát nữa anh làm ấm giường cho em là được rồi."

Sau khi nghe xong, Trương Triết Hạn quả nhiên xấu hổ đến mức cúi đầu không dám nhìn Cung Tuấn, nhưng nụ cười trên môi lại không cách nào che giấu, "Sớm đã ủ ấm rồi, mỗi ngày đều đợi em."

Thời điểm về đến nhà mưa cũng đã ngớt đi rất nhiều, chỉ còn những hạt lăn phăn tựa như bông liễu lơ lửng trong không trung. Trương Triết Hạn đứng ở bên cạnh chờ Cung Tuấn thu ô. Hắn đột nhiên cất giọng nói, "Mỗi con đường sóng vai bên anh thật ngắn, nhưng nghĩ về con đường anh đã đi, mỗi bước chân lại dài đến lạ thường."

Trương Triết Hạn có chút sững sờ, tựa hồ không hiểu vì sao Cung Tuấn đột nhiên thâm trầm như vậy. Chợt Cung Tuấn nhìn anh cười rồi kéo anh vào trong nhà, "Bên ngoài lạnh lắm, vào nhà thôi."

Miền nam không máy sưởi, trong nhà cũng không có hệ thống sưởi dưới sàn. Thực ra vào nhà hay không cũng không khác biệt là bao, đều lạnh như nhau cả. Vừa rồi, Cung Tuấn và Trương Triết Hạn mười ngón tay đan vào nhau mới coi là có chút ấm áp, bàn tay cầm ô đều đã lạnh ngắt. Vì vậy, Cung Tuấn dùng bàn tay vương hơi ấm nhẹ nhàng vuốt ve gò má lạnh buốt của Trương Triết Hạn. Đầu ngón tay dịu dàng xoa nhẹ hai lần, sau đó nâng cằm Trương Triết Hạn, đè anh lên hàng lang mà hôn xuống.

Môi của hai người đều cực kì lạnh lẽo, Trương Triết Hạn hơi hé miệng ngậm môi hắn, giống như dùng hơi nóng của chính mình để sưởi ấm đối phương. Anh cảm thấy nụ hôn lúc này so với hôn lên băng tuyết hay mặt gương nhẵn nhụi đều không khác biệt là mấy. Mãi đến khi Cung Tuấn ngốc nghếch vươn đầu lưỡi ấm áp thăm dò đối phương, Trương Triết Hạn mới dần dần thả lỏng.

"Ba mẹ đã ngủ chưa?" Cung Tuấn hỏi anh, còn ác độc cắn lên lưỡi anh một cái.

"Đau..." Trương Triết Hạn lùi về sau né tránh nhưng bị Cung Tuấn giữ chặt gáy, không cho phép anh trốn, "Đã sớm đi ngủ rồi."

"Vậy, anh à, tối nay vẫn làm chứ?" Con sói nhỏ Cung Tuấn vẫy đuôi hỏi anh.

"Tuấn Tuấn tuổi trẻ sung sức, Tuấn Tuấn muốn."

Trương Triết Hạn đỏ bừng hai má, muốn lùi lại trốn tránh nhưng sau lưng là bức tường, căn bản không còn đường thối lui. Cung Tuấn khóa anh vào lòng, nhếch mép nhìn anh, "Còn anh? Anh có muốn không?"

Bàn tay ấm áp của Cung Tuấn lướt qua cổ Trương Triết hạn, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve những dấu hôn ngân do hắn để lại, còn ác ý lấy móng tay cà cà lên đó. Trương Triết Hạn sợ nhột, toàn thân run rẩy, đến hơi thở cũng dần hỗn loạn, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Cung Tuấn với ánh mắt cầu khẩn.

Gò má và chóp mũi anh đỏ ửng lên vì lạnh, giống như được điểm thêm một lớp son hồng. Ánh mắt gợi tình đầy ắp dịu dàng cùng nuông chiều. Rõ ràng cực kỳ thích Cung Tuấn đến gần, nhưng vì sự kích thích quá mức mà cầu xin hắn đừng tiếp tục trêu chọc anh nữa.

"Em hiểu rồi. Anh cũng muốn." Cung Tuấn ôm eo Trương Triết Hạn bế bổng cả người anh lên, "Em đưa anh về phòng."

Hai người cùng nhau tắm rửa và chỉ đơn giản là quấn lấy nhau trong ổ chăn ấm áp. Cung Tuấn muốn bật điều hòa nhưng sợ sáng hôm sau ngủ dậy bị khô da, Trương Triết Hạn sẽ không thoải mái. Hắn vươn tay ra khỏi ổ chăn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm của anh, qua một hồi thì thấy lạnh mà thu tay vào.

"Em nghe xem, bên ngoài mưa to hơn rồi." Trương Triết Hạn giống như một con vật nhỏ, thu mình vào trong vòng tay của Cung Tuấn, chỉ lộ ra đôi mắt, trông đáng yêu vô cùng, "Tuấn Tuấn, năm nay Thành Đô có tuyết rơi không?"

Cung Tuấn cẩn thận vén những lọn tóc lòa xòa trên trán ra sau tai Trương Triết Hạn. Hồi còn nhỏ, năm nào hắn cũng hỏi anh câu này, khi đó Cung Tuấn cũng nép mình trong lòng anh giống như lúc này. Thật không ngờ bây giờ lại đổi thành Trương Triết Hạn ỷ lại vào hắn.

"Nếu năm nay Thành Đô không có tuyết, chúng ta đến núi tuyết Xiling trượt tuyết đi."

Trong khi Cung Tuấn vẫn thao thao bất tuyệt về kế hoạch đi du lịch ở núi Xiling thì Trương Triết Hạn đã buồn ngủ đến díu cả mắt. Giọng Cung Tuấn rất trầm, giống như đang ở bên tai thì thầm truyện cổ tích, dỗ dành anh vào giấc ngủ.

"Tuấn Tuấn, mẹ biết con đã về." Giọng mẹ Cung ở ngoài cửa vang lên. "Đừng quấy rầy anh con, mau về phòng ngủ đi."

"Con biết rồi." Cung Tuấn miệng thì đáp lại nhưng người không buồn nhúc nhích, "Mẹ về ngủ đi ạ, lát con về phòng sau."

"Tuấn Tuấn, mau ra đây." Mẹ Cung sốt ruột gõ cửa, "Con bao nhiêu tuổi rồi, đừng quấn lấy anh nữa."

Trương Triết Hạn mờ mịt mở mắt, mắt ướt long lanh đẫm hơi nước, "Mẹ phát hiện ra chuyện của chúng ta rồi ư?"

"Mẹ, đừng quản nữa. Con có chút chuyện cần bàn với anh trai." Cung Tuấn đã bắt đầu mất kiên nhẫn. Hắn choàng tay qua người Trương Triết Hạn, vỗ lưng trấn an anh, "Mẹ về nghỉ ngơi đi ạ."

"Được, vậy mẹ hỏi con, con và Triết Hạn đang yêu nhau đúng không?"

"Trong nhà có camera giám sát, vừa rồi hai đứa ở hành lang làm cái gì, nói cái gì, ba mẹ đều đã nghe rõ mồn một."

"Nếu mẹ đã biết rồi thì mẹ nên hiểu chuyện này mẹ quản không được bọn con đâu ạ." Cung Tuấn ngồi dậy mặc quần áo, đi ra mở cửa cho mẹ Cung. Hắn vốn định tiếp tục nói gì đó thì nhìn thấy mẹ Cung đang ôm chăn bông đứng ở ngoài cửa.

"Hai đứa lớn rồi, có một số chuyện ba mẹ cũng không quản nổi."

Mẹ Cung thở dài nói tiếp, "Phòng này chỉ có một cái chăn, mẹ sợ hai đứa chen chúc sẽ bị lạnh."

"Còn có thảm điện, nếu muốn dùng thì mẹ giúp hai đứa trải."

Cung Tuấn không dám tưởng tượng mẹ Cung lại tiếp nhận chuyện của hắn và Trương Triết Hạn một cách đơn giản như vậy, còn đem chăn bông tới cho bọn họ.

"Mẹ, chuyện mẹ muốn nói chỉ có vậy thôi ạ? Mẹ không phản đối con và anh ở bên nhau sao?"

"Phản đối thì có ích gì?" Mẹ Cung đặt chăn vào tay Cung Tuấn rồi vỗ vỗ vai hắn, "Vào phòng đi, ngủ sớm mai còn đi học."

Sau đó mẹ Cung đóng cửa cho hắn, Cung Tuấn quay đầu thì thấy Trương Triết Hạn đã ngồi dậy và cười với hắn, "Cách đây không lâu, con trai của đồng nghiệp của ba đã come out, ông ta tức giận đến mức suýt đánh chết con trai mình, ba phải đi tới can ngăn."

"Trên đường về nhà, anh hỏi ý kiến của ba. Ông ấy nói những người come out đều rất dũng cảm, sẽ không vì giải thích cho ba mẹ mà làm tổn thương người vô tội." Trương Triết Hạn chớp chớp mắt, mỉm cười với Cung Tuấn.

"Ba còn nói nếu đó là con trai mình, ba nhất định sẽ là người đầu tiên ủng hộ cậu ấy."

Cung Tuấn nghe đến đây thì hiểu ra, hắn bước hai bước rồi bay lên người Trương Triết Hạn hôn anh một cái thật kêu.

 "Cho nên, anh biết rõ ở nhà có camera giám sát đúng không? Anh cố tình dụ dỗ em để ba mẹ biết chuyện của hai đứa mình."

Cung Tuấn kéo áo ngủ của anh rồi xé toạc cổ áo. "Anh trai thật xấu xa, lúc nào cũng gài bẫy Tuấn Tuấn."

"Hôm nay nhất định phải trừng phạt anh!"

#tbc

Danh sách chương: