15

Mùa hạ đến mang theo những tia UV vừa nóng vừa hại. Cung Tuấn đưa tay lau mồ hôi trên trán, hắn đang đạp xe leo núi tham gia buổi họp lớp cấp ba. Nhíu mày có chút khó chịu, Cung Tuấn cúi đầu nhìn đường, ngay trước mắt là quán lẩu Vũ Cao.

Vốn dĩ hôm nay muốn cùng anh trai đi chơi, nhưng lớp trưởng không cho phép hắn vắng mặt, còn dùng tình nghĩa bạn học ba năm bắt cóc hắn đi.

"Nếu không đến thì không phải đàn ông, anh em chúng tôi đều sẽ xem thường cậu."

Cung Tuấn gửi cho Trương Triết Hạn một tin nhắn: "Anh, em đang liên hoan với bạn ở Vũ Cao, anh đến đón em về nhà được không?"

"Em không muốn chơi với bọn họ, em nhớ anh."

Trương Triết Hạn trả lời: "Hiếm lắm mới có cơ hội này, em ngoan ngoãn đi chơi với bạn bè đi."

Hầu hết thành viên trong lớp đều đến đủ. Các bạn nữ khoác lên mình đủ dáng váy khác nhau, tụ tập lại tám chuyện trên trời dưới đất. Tóc dài đen nhánh mềm mại, cần cổ trắng ngần...váy hoa tung bay trong gió.

Cung Tuấn ăn mặc rất tùy ý, bởi vì vừa chơi bóng rổ với bạn xong nên chưa kịp thay quần áo. Hắn một thân đồng phục bóng rổ, số 11 được in thật to trên áo, trên đầu vẫn đang đeo headband. Cung Tuấn đổ rất nhiều mồ hôi, từng giọt trong suốt men theo gò má trắng ngần rơi xuống ngực, tràn đầy hương vị thiếu niên.

Chiếc áo lót màu trắng mặc bên trong lúc này cũng đều bị mồ hôi làm ướt đẫm.

"Oa, nhìn kìa, Cung Tuấn đến rồi." Mấy bạn nữ rúc rích thì thầm.

"Cậu xem, lại là 11, cậu ấy có vẻ thích những thứ liên quan đến số 11."

"La Nghiên, sinh nhật của cậu là ngày 11, Cung Tuấn thích cậu đúng không?"

Cô bạn Tề Lưu Hải đứng bên cạnh nói, "Nhìn kìa, có phải cậu ấy đang nhìn cậu không?"

La Nghiên ngượng ngùng, buổi họp lớp lần này cô đã đặc biệt đi uốn tóc, những lọn tóc xoăn rũ lên vai phối hợp với chiếc váy hồng nhạt bồng bềnh trông cực kì hài hòa. Cô vươn những ngón tay của mình để chỉnh lại tóc mái, bộ móng tay mới làm đính phái trên là những chiếc nơ bướm xinh đẹp.

"Hai cậu ngồi cùng bàn hơn một năm, hôm nay lại trang điểm xinh đẹp như vậy, chắc chắn không thành vấn đề."

La Nghiên cúi đầu mỉm cười, cô biết Cung tuấn rất thích những thứ liên quan đến số 11, mà sinh nhật của cô trùng hợp là ngày 11 tháng 6. La Nghiên cố tình dặn lớp trưởng tổ chức liên hoan vào ngày 11/6, cũng chính là ngày sinh nhật mình.

Cô muốn nhân cơ hội bày tỏ với Cung Tuấn nên lần này đặc biệt mời các bạn cùng lớp một bữa tụ họp. Chính là muốn sau khi tỏ tình, cả lớp có thể uống rượu liên hoan, như vậy bọn họ cũng có thể tự nhiên ở bên nhau.

Loại hình thức họp lớp này vốn là tự chia tiền, nhưng La Nghiên vì muốn theo đuổi Cung Tuấn nên lần này đích thân mời cả lớp ăn cơm.

La Nghiên nhìn trộm hắn, nhân cơ hội tô son để lén nhìn hắn trong gương, nhưng Cung Tuấn hoàn toàn không để ý đến cô, chỉ đứng một bên nghịch điện thoại chẳng buồn nói chuyện với bạn bè. Cặp lông mày đẹp đẽ nhếch lên, chốc chốc lại mở Wechat xem thông báo.

Quán lẩu mà cô đặt ở ngay gần đây, Cung Tuấn một tay đẩy xe đạp, tay kia liên tục xoay di động. Ngón cái nhẹ nhàng đặt lên điện thoại, sau đó xoay điện thoại đều đều một cách vững vàng trên ngón giữa. La Nghiên ngồi cùng bàn với Cung Tuấn hơn một năm, đã quen nhìn Cung Tuấn xoay sách giáo khoa, đây là lần đầu tiên cô thấy hắn xoay điện thoại.

Quả nhiên tay vừa dài vừa đẹp thì làm gì cũng được, La Nghiên liếc nhìn bàn tay nhỏ nhắn của mình, điện thoại quá to sẽ cầm không nổi.

"La Nghiên, Cung Tuấn hình như không vui hả?" Bạn nữ Tề Lưu Hải nghiêng người thì thầm.

"Lớp trưởng bảo, nghe thấy Cung Tuấn gửi voice chat, nói cái gì mà...anh đừng không để ý đến em, em biết lỗi rồi."

(Note: Trong tiếng Trung, ' (nǐ)' cũng giống như 'You' nên người khác sẽ không biết Cung Tuấn đang nói chuyện với nam hay nữ.)

"Cậu ấy đang dỗ ai hả?"

Trong lòng La Nghiên đột nhiên dâng lên vô số dự cảm không lành. Nếu...nếu như Cung Tuấn sớm đã có bạn gái thì bữa họp lớp này cũng chỉ là miễn cưỡng tham gia. Bởi vì loại chuyện này không dễ từ chối nên cô bạn gái nhỏ của cậu ấy tức giận, còn Cung Tuấn bị dọa sợ mà phải liên tục dỗ dành nàng.

"Bảo lớp trưởng nhìn xem Cung Tuấn đang nhắn tin với ai."

Một lát sau, bạn học Tề Lưu Hải chạy tới, phấn khởi kề tai La Nghiên nói nhỏ, "Là anh trai cậu ấy, cậu chắc là biết Cung Tuấn có một người anh, tên nick kia là anh trai."

"Anh trai cậu ấy cũng ở trong nhóm lớp của bọn mình, hình đại diện chính là anh ấy."

"Vậy thì tốt." La Nghiên thở phào nhẹ nhõm, sau đó giả vờ tùy ý đi đến cạnh Cung Tuấn.

"Cung Tuấn, cậu muốn nộp vào trường đại học nào?"

Cung Tuấn vốn dĩ đang cau mày, thấy bạn cùng lớp đến đành phải mỉm cười, "Chưa có điểm, đợi biết điểm đã."

"Cung Tuấn, cậu còn nhớ khi chúng ta ngồi cùng bàn không?" La Nghiên nghiêng đầu nhìn hắn, tóc mái trên trán khẽ bay bay trong gió.

"Khi đó thành tích của mình không tốt, còn phiền cậu giúp mình giải đề."

"Bạn bè cùng lớp giúp đỡ lẫn nhau là điều nên làm." Cung Tuấn mỉm cười ấm áp, khóe mắt cong cong nhưng đáy mắt thực chất không hề mang ý cười.

"May mà có cậu." La Nghiên lại tìm chủ đề để nói, "Cậu còn nhớ đám con trai lớp bên cạnh hay đến chọc ghẹo mình không?"

"Thật ngại quá, mình không nhớ rõ." Cung Tuấn ngượng ngùng gãi cổ.

"Không sao." La Nghiên nghiêng người gần hơn một chút, lần này cô ngửi thấy mùi hương trên người Cung Tuấn, hơi thở dễ chịu của tuổi thiếu niên, tươi mát vô cùng.

"Lần đó rất muốn cảm ơn cậu."

"Bạn cùng lớp cả, là điều nên làm." Cung Tuấn ngoài mặt tươi cười nhưng thực rất đã phiền muốn chết. Sau lần đó, hắn bị Trương Triết Hạn giận dỗi. Rõ ràng lúc đó đã đồng ý sẽ không bao giờ coi hắn là con nít nữa, nhưng sau đó lại không thèm quan tâm tới hắn.

Ngay cả để hắn đến trường đại học chơi với anh, Trương Triết Hạn cũng cự tuyệt. Anh lấy cớ bản thân bận rộn, nhưng Cung Tuấn còn lâu mới tin. Hắn đầu tiên là nhận lỗi với anh, nói là hắn sai khi đã không đeo bao khiến anh khó chịu. Sau đó làm nũng với anh, nói rằng rất nhớ anh, muốn anh đến đón hắn về.

Nhưng Trương Triết Hạn trì trệ không rep tin nhắn của hắn.

"Cung Tuấn" La Nghiên gọi, sau đó dừng lại nhìn hắn.

"Cậu cảm thấy mình là người như thế nào?"

Cung Tuấn đeo lên một cái mặt nạ tươi cười, dịu dàng mà xa cách, "Cậu rất tốt, sao vậy?"

"Cung Tuấn, mình thích cậu." La Nghiên ở trước mặt cả lớp tỏ tình thật lớn.

Lúc này, bạn bè xung quanh không hẹn mà gặp đều hô to, "Woa, ở bên nhau~ ở bên nhau~ ở bên nhau."

Hóa ra là đợi ở đây, Cung Tuấn nở nụ cười.

"Mình đã có mình người thích rồi." Cung Tuấn liếm liếm đôi môi đỏ tươi, cười ngạo nghễ.

La Nghiên cười với hắn, "Cậu không thích mình cũng không sao, mình có thể đợi."

"Mình tin rằng một ngày nào đó cậu sẽ thích mình." La Nghiên rất tự tin, những cô gái khác có lẽ cũng không có được sự tự tin như vậy. La Nghiên chắc chắn Cung Tuấn sẽ thích cô, kể cả Cung Tuấn đã có người mình thích hay bạn gái cũng không vấn đề gì.

Toàn bộ bạn cùng lớp trở nên huyên náo, cố tình không để Cung Tuấn chuồn mất. Cung Tuấn dựng lại chiếc xe đạp leo núi, hắn mỉm cười đến gần cô bạn học. Giống như hoàng tử tiến về phía công chúa trong chiếc váy bồng bềnh, người đã được định sẵn cho chính mình.

Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vai La Nghiên, sau đó ở trước mặt mọi người, cúi đầu hôn lên má cô. Trên môi hắn tuy cười nhưng đôi mắt lấp lánh lại chứa đầy tà khí.

"Tuấn Tuấn." Giọng nói của Trương Triết Hạn ở phía sau vang lên.

"Anh tới đón em."

Cung Tuấn cười đắc ý. Hắn nhướng mày với La Nghiên, trầm giọng nói, "Cảm ơn cậu."

#tbc

----------------------------------------------------------

Con sói tâm cơ =)))

Danh sách chương: