06

"Hoa đẹp hoa thơm còn vô số, nhưng đời này em đã gặp được người mình yêu nhất rồi." Cung Tuấn mỉm cười, đôi mắt cún thuần khiết trông cực kỳ vô hại.

Vừa bước sang tuổi 18, hắn đã nắm cổ tay anh nói rằng người hắn yêu nhất đời này là anh. Trương Triết Hạn đột nhiên không dám nhìn vào mắt Cung Tuấn, nghĩ cũng không dám nghĩ, chỉ biết là trái tim trong lồng ngực đang điên cuồng đập loạn. Anh mặc cho Cung Tuấn tùy ý nắm cổ tay mình dẫn ra khỏi phòng thử đồ. Dọc đường đi, Cung Tuấn chưa từng buông tay anh ra. Mặc kệ bao ánh nhìn của người xung quanh, Cung Tuấn đều ưỡn ngực ngẩng cao đầu cùng anh tay trong tay bước đi.

Tuổi trẻ chính là dũng cảm mà liều lĩnh như vậy, tuy ngây ngô nhưng luôn tràn đầy khát vọng và tự tin. 

Suốt chặng đường Trương Triết Hạn cứ vẩn vơ suy nghĩ, mãi đến khi Cung Tuấn đưa anh về đến trước cửa nhà mình, anh mới dần dần trở về thực tại.

"Sao em lại biết anh sống ở đây?" Trương Triết Hạn ngẩng đầu hỏi Cung Tuấn nhưng hắn chỉ nhìn anh cười cười.

"Không nói cho anh biết~" Cung Tuấn từ phía sau ôm lấy Trương Triết Hạn, "Anh trai tốt, mau mở cửa đi."

Trương Triết Hạn thở dài nhưng không hề nổi giận với đứa nhóc thông minh này, "Muốn ăn gì?"

Vừa vào nhà, anh liền thay quần áo rồi lấy dép lê của chính mình cho Cung Tuấn đi. Dường như từ lâu đã quen với việc chăm sóc người khác, đến đôi giày thể thao Cung Tuấn vừa thay ra cũng phải thắt nơ lại rồi đặt ngay ngắn lên kệ.

"Anh à, anh đúng là người đàn ông tốt hiếm có tìm nha." Cung Tuấn miệng nở nụ cười, đôi mắt sáng rực như ánh sao trên trời.

"Thế thì em lại càng phải cố gắng trở thành một người đàn ông tốt hơn anh, như vậy mới có thể chăm sóc cho anh."

Cung Tuấn đánh giá một lượt tổ ấm nhỏ bên ngoài của Trương Triết Hạn. Tuy không lớn nhưng vô cùng sạch sẽ. Trên bàn còn có hoa Tulip màu tím, Cung Tuấn hiếu kỳ chạy tới xem. Những cánh hoa thoạt nhìn tựa như tơ lụa, hơi hơi phát quang.

"Gâu!"

Cung Tuấn cúi đầu bắt gặp một chú chó Bull Pháp đang hung hăng nhìn hắn chằm chằm, "Anh, em không biết là anh còn nuôi cả chó."

"Tuấn Tuấn, em không thấy chú chó này rất giống em sao?" Trương Triết Hạn ôm chú chó mỉm cười với Cung Tuấn.

"Tuấn Tuấn, con xem anh trai này có giống con không?"

"Sao con chó này cũng tên Tuấn Tuấn?" Cung Tuấn giận dỗi, bước lên phía trước định chọc Trương Triết Hạn nhưng chú cho trong lòng anh lại sủa hắn một tiếng, dọa Cung Tuấn giật mình rụt tay lại.

"Anh, nó không cắn em chứ?" Cung Tuấn bị dọa sợ, "Đừng cho nó qua đây! Tuấn Tuấn thì Tuấn Tuấn, dù sao cũng không phải là gọi Cung Tuấn..."

"Hahaha, nó tên Lộ Phi." Trương Triết Hạn cười vô cùng vui vẻ, chỉ cần ở bên cạnh Cung Tuấn anh đều cảm thấy cực kỳ thoải mái.

"Tuấn Tuấn, em lại đây."

Cung Tuấn tuy rằng sợ chó nhưng vẫn nhích từng bước đến chỗ anh, "Sao vậy?"

"Mặt!" Trương Triết Hạn dùng bàn tay khác áp túi nước đá lên má Cung Tuấn.

"Thâm hết rồi, nếu không chườm lạnh thì ngày mai khỏi ra đường luôn."

Vết thương trên mặt Cung Tuấn là do Trương Triết Hạn lúc nóng giận vô tình đánh hắn, hóa ra đánh hắn anh cũng sẽ đau lòng như vậy.

"Tuấn Tuấn, còn đau không?" Trương Triết Hạn dùng đầu ngón tay dịu dàng xoa má hắn, "Không ngờ em lại không né, anh cũng không muốn làm em bị thương."

"Em biết mà, em bị thương anh là người đau lòng nhất."

"Anh..." Đôi mắt cún long lanh nhìn anh trông cực kỳ ủy khất, "Nếu em tránh thì sẽ không hôn được anh."

"Được rồi." Trương Triết Hạn cười vỗ vai hắn, "Đang rảnh rỗi thì chi bằng vào bếp giúp anh một tay."

"Muốn ăn gì?" Trương Triết Hạn lấy chiếc tạp dề caro màu hồng nhạt đeo lên người, dây đai quấn một vòng quanh chiếc eo thon của anh, "Hay ăn lẩu đi, đỡ phiền phức."

"Ăn lẩu?" Cung Tuấn lúng túng vươn tay ôm lấy eo nhỏ của anh, "Món này không được."

"Hả? Không phải em thích ăn lẩu nhất sao?" Trương Triết Hạn xắn tay áo rửa tay, đánh nước rửa tay thành bọt rồi xoa một ít lên bàn tay của Cung Tuấn.

Anh rửa rất cẩn thận, xoa nhẹ từng ngón tay hắn. Cung Tuấn giống như chú chó nhỏ đứng bên cạnh không ngừng liếc trộm anh, cái đuôi phía sau phấn khích vẫy vẫy không ngừng.

"Anh, ăn cái gì thanh đạm đi, đừng ăn lẩu."

Nếu ăn lẩu thì không thể ăn được anh trai, Cung Tuấn dù rất thích ăn lẩu nhưng lại thích ăn anh trai hơn.

"Anh muốn ăn." Trương Triết Hạn nghiêng đầu dựa vào vai Cung Tuấn, cười đến xán lạn, "Nghe lời anh."

"Ừm...vậy cũng được." Cung Tuấn tiếp lời anh, hắn tham lam hít lấy hít để mùi hương trên người Trương Triết Hạn.

"Anh, trước khi ăn cơm em có chuyện muốn nói, anh để lát nữa rồi nấu được không?"

"Có thực mới vực được đạo." Trương Triết Hạn nhanh nhẹn rửa rau rồi cắt nhỏ, sau đó lấy tôm cá trong đủ lạnh đem đi làm sạch.

"Có chuyện gì thì ăn xong rồi nói."

Cung Tuấn đưa hai tay vào trong tạp dề của Trương Triết Hạn, nhanh chóng tháo thắt lưng và cởi quần của anh.

"Cung Tuấn, em lại làm trò gì?"

Từ lúc biết Cung Tuấn không tránh, Trương Triết Hạn cũng không nỡ đánh hắn.

"Đừng nghịch nữa, không phải kêu đói bụng sao?"

"Em đói, em muốn ăn anh." Hai tay Cung Tuấn men theo cơ bụng mò mẫm lên trên, hắn từ từ cởi cúc áo của Trương Triết Hạn, một tay luồn vào trong vuốt ve ngực của Trương Triết Hạn.

"Anh à, vừa rồi em thủ hạ lưu tình, không đành lòng ở trong phòng thử đồ làm anh."

"Lần này anh không thoát được đâu."

"Lại lên cơn điên." Trương Triết Hạn bắt lấy đôi tay xấu xa ở trong tạp dề của Cung Tuấn kéo ra, lại không lường trước được đầu vú bị Cung Tuấn xoa nắn đùa bỡn, Trương triết Hạn khóe mắt rưng rưng, "A..."

"Anh, đầu ngực của anh thật mềm..." Cung Tuấn liếm môi thì thào bên tai Trương Triết Hạn, giọng nói mềm mại giống như hồi nhỏ hay làm nũng với anh. 

"Muốn ăn."

Trương Triết Hạn toàn thân mềm nhũn, hai tay chống lên bàn. Cung Tuấn nhân cơ hội xoay người anh lại, cúi xuống hôn lên đôi môi hồng nhạt đang mấp máy. 

Nụ hôn đầy gấp gáp, hơi thở của Cung Tuấn vương đầy trên gò má của Trương Triết Hạn khiến anh nóng bừng cả người. Cùng với sự vuốt ve đầy gợi tình của Cung Tuấn làm cho Trương Triết Hạn vừa mới phát tiết lại bắt đầu cương cứng. 

Anh muốn trốn rồi lại không đành lòng nhìn Cung Tuấn, đứa em trai thà tự hại mình còn hơn để chính mình bị bắt nạt.

Nhường hắn một lần vậy, từ nhỏ đến lớn anh chiều hắn thành quen, lần này cũng vậy thôi.

Trương Triết Hạn nhắm mắt mặc cho hắn hôn. Ngay cả khi Cung Tuấn cuối cùng cũng buông tha, anh cũng không ý thức được, chỉ có thể dựa vào bàn mà không ngừng thở dốc. 

#tbc

----------------------------------------

Mấy cô có cản nổi không :)))

Danh sách chương: