04

-Note: Có yếu tố nhạy cảm-

***

"Shh, em cắn chỗ nào đấy?" Trương Triết Hạn nhíu mày, càng muốn trốn Cung Tuấn càng dùng sức mút mạnh lấy đầu ngực nhỏ của Trương Triết Hạn.

"Thằng nhóc thối tha, cắn nữa anh đánh em."

Gương mặt đẹp trai của Cung Tuấn ăn một cú đấm của Trương Triết Hạn, nhưng hắn cũng không thèm tránh, mặc cho Trương Triết Hạn đánh. Khóe miệng bị anh cắn rách còn rướm máu, mặt thì ăn thêm một cú đấm khá mạnh, vết bầm lưu lại trên gò má.

"Anh cứ việc đánh! Trương Triết Hạn, hôm nay anh có giỏi thì đánh chết em đi!" Cung Tuấn hai mắt tràn đầy tơ máu, hắn như một con sói hung ác trừng mắt nhìn Trương Triết Hạn.

"Nếu hôm nay anh không đánh chết em thì em sẽ ở đây làm chết anh!"

"Cung Tuấn, em có bệnh à? Anh là anh trai em." Trương Triết Hạn lấy tay che ngực. Anh thực không hiểu nổi tại sao một người đàn ông cao lớn chỉ có cơ ngực như anh lại có thể khiến Cung Tuấn động dục.

"Muốn phát tiết thì tìm bạn gái mà phát, tìm anh trai em làm gì?"

"Hahahaha" Nghe xong, Cung Tuấn đột nhiên cười khổ, "Cũng đúng, thẳng nam như anh làm sao hiểu được nỗi đau của em."

Đôi mắt hắn long lanh ngấn lệ, như thể đã kìm nén quá lâu nhưng phải giả bộ mạnh mẽ trước mặt người thương.

"Em đúng là có bệnh, em là một thằng đồng tính đáng ghê tởm, em từ nhỏ đến lớn đã mắc bệnh thích anh."

Cung Tuấn chăm chú quan sát biểu cảm của Trương Triết Hạn, đồng tử của anh giãn ra, hai mắt mở to, quả nhiên là đang hoảng sợ. Hoảng loạn qua đi, anh cau mày, lùi lại một bước với vẻ mặt chán ghét. Trương Triết Hạn chỉnh lại quần áo, đem nước bọt của Cung Tuấn ở trên ngực lau khô đi.

Biểu cảm ghê tởm và chán ghét quá rõ ràng này, triệt để đâm rách toạc trái tim của Cung Tuấn.

"Anh nghĩ em muốn sao?" Hai má Cung Tuấn kề sát vào Trương Triết Hạn, đôi mắt ngấn lệ tràn ngập bi thương.

"Nếu có thể lựa chọn, ai muốn yêu một người đàn ông, hơn nữa người đó lại còn là anh trai của mình."

Bàn tay Cung Tuấn vẫn đặt ở trên vai Trương Triết Hạn, hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự phản kháng của anh, tựa như trực tiếp thú nhận đến cả cái đụng chạm của hắn cũng khiến anh ghê tởm.

Yêu đơn phương chính là như vậy. Nếu không có được tình cảm đáp lại của đối phương, thì việc biểu lộ tình cảm cũng tương đương với việc đem trái tim thật lòng ra cho người ta mặc sức lăng trì. 

Huống hồ, anh trai của hắn tuyệt đối là một thẳng nam, ngay cả những đụng chạm của hắn đều khiến anh cảm thấy buồn nôn.

Phía dưới của Cung Tuấn chỉ vì chạm vào anh, chỉ vì nụ hôn với anh mà đã bắt đầu cương cứng.

Trương Triết Hạn không những không phản ứng lại mà còn nép sát vào vách tường né tránh Cung Tuấn.

"Anh à, mỗi người con trai khi đến tuổi trưởng thành sẽ gặp được một người mà muốn dành cả cuộc đời ở bên người đó." Cung Tuấn thở dài buông Trương Triết Hạn ra, lùi về phía sau một bước. Hắn nhìn thẳng vào mắt anh, âm thanh cực kì dịu dàng, "Lúc em đưa ra quyết định, khi ấy tuổi còn quá nhỏ. Em chưa bao giờ nghĩ rằng cả đời này anh sẽ không bao giờ yêu em."

"Anh, trước kia như thế nào đều không sao hết." Cung Tuấn khịt khịt mũi, nghẹn ngào hỏi anh, "Anh, trước đây anh không thích em cũng không sao, chỉ cần từ nay về sau anh có thể..."

"Từ nay về sau anh có thể hay không?" Đôi mắt tuyệt vọng của Cung Tuấn chợt lóe lên một tia sáng. 

"Anh thể yêu em không? Em sẽ đối xử tốt với anh..."

"Tuấn Tuấn..." 

Trương Triết Hạn trước giờ chưa từng nghĩ một ngày nào đó, đứa em trai anh dõi theo từ nhỏ đến lớn lại nói những lời như thế này với anh. Mặc dù theo bản năng, anh cảm thấy hai thằng con trai ôm ôm ấp ấp thực sự không thể nào chấp nhận được, nhưng thấy đứa em trai bản thân luôn yêu thương nhìn anh với vẻ mặt sắp khóc đầy tội nghiệp kia, anh lại cực kỳ đau lòng.

"Em...anh..."

Trương Triết Hạn không biết nói sao cho phải, muốn khuyên Cung Tuấn sớm từ bỏ, muốn dùng thân phận anh trai thuyết phục hắn quay về con đường đúng đắn. Hàng ngàn suy nghĩ chạy loạn trong đầu khiến Trương Triết Hạn ấp úng nửa ngày chưa nói nên câu. 

Anh cho rằng bản thân sống hơn 20 năm nay đã quá đủ phóng khoáng, từ nhỏ vốn đã có vô số ong bướm bay quanh, đến cả tâm trạng của người theo đuổi, anh cũng chưa từng quan tâm qua.

Nhưng Cung Tuấn không giống những người đó. Hắn là đứa em mà anh yêu thương nhất, là đứa trẻ chỉ cần đỏ mắt lên cũng đủ khiến anh đau lòng. Người khác cho dù có chạm đến một ngón tay, Trương Triết Hạn cũng nhất định đánh trả để bảo vệ đứa nhóc này.

Nhưng nào ngờ, ngay lúc này đây, người làm hắn tổn thương nhất...lại chính là anh.

Nếu như...nếu như anh phát hiện ra tình cảm của Cung Tuấn sớm một chút, kịp thời dập tắt thì có lẽ sẽ không xảy ra tình cảnh như bây giờ.

"Tuấn Tuấn, anh xin lỗi." Trương Triết Hạn thật lâu sau đó mới thốt ra được một câu.

"Anh...ngoại trừ chuyện tình cảm những thứ khác anh đều có thể bồi thường cho em."

Nhưng anh không ngờ rằng câu nói của mình lại khiến Cung Tuấn nhẫn nhịn bao lâu nay, cuối cùng phải bật khóc: "Là em sai, tại sao anh lại xin lỗi?"

"Anh cho rằng những lời em nói là vì cầu sự thương hại của anh sao?" Cung Tuấn ôm mặt, những ngón tay mảnh khảnh giấu đi đôi mắt đang đau khổ tột cùng.

 "Em không cần anh bố thí."

"Em không cần gì hết, em chỉ cần anh." Nếu không dựa vào tâm trạng tức giận như lúc này, sợ rằng câu nói này, hắn cả đời cũng không kịp nói ra.

Câu nói của Cung Tuấn như chứa độc, mang theo thanh âm nức nở khiến Trương Triết Hạn đau lòng không thôi. Đôi mắt đỏ hoe nhìn anh mà nói hắn không cần gì hết, chỉ cần anh. Cung Tuấn còn trẻ, chưa trải sự đời, thậm chí thế giới bên ngoài nơi đại học cũng chưa từng trải nghiệm, lại có thể nói rằng cả đời này hắn chỉ cần mình anh.

Trương Triết Hạn cũng là đàn ông nên anh càng hiểu rõ tình yêu bồng bột thời niên thiếu là thứ không chắc chắn nhất. Trương Triết Hạn cũng hiểu điều anh cần làm lúc này là nghiêm túc từ chối hắn, nhưng nhìn cặp mắt đỏ ửng trước mặt, anh lại không nỡ nhẫn tâm.

Đợi đến khi Cung Tuấn hôn anh thêm lần nữa, Trương Triết Hạn mới toàn thân mềm nhũn như thể đã chấp nhận số phận của mình.

Trương Triết Hạn nắm chặt tay nhưng cũng không phản kháng. Cung Tuấn lúc này mới do dự đưa tay vào trong quần lót của Trương Triết Hạn, nhẹ nhàng xoa nắn an ủi phía dưới của anh.

Đàn ông là sinh vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới, sau nụ hôn sâu gợi tình đầy khiêu khích, Trương Triết Hạn hổn hển thở dốc. Vật dưới cứng lên căng phồng trong quần lót, những ngón tay mảnh khảnh của Cung Tuấn bao quanh côn thịt anh, không ngừng ma sát. Lòng bàn tay của hắn mềm mại khác hoàn toàn với bàn tay có vết chai của Trương Triết Hạn.

Cung Tuấn cũng đưa tay vào trong quần tự an ủi vật của bản thân. Hắn cầm vật đã bừng bừng khí thế từ lâu giải thoát ra bên ngoài. Khi ấy Trương Triết Hạn mới nhận ra, em trai của anh không những cao hơn anh mà ngay cả thứ bên dưới cũng to hơn. Tay hắn so với tay anh lại càng lớn hơn, cái danh anh trai này của anh cũng chỉ có thể lấy tuổi tác ra để so bì.

Trương Triết Hạn thở hổn hển, anh cúi xuống nhìn bàn tay của Cung Tuấn. Đứa em trai từ nhỏ đã được nuông chiều của anh đến tay cũng đẹp như vậy. Từng khớp ngón tay tựa như được điêu khắc một cách tỉ mỉ, đặc biệt là cái nốt ruồi ở ngón tay giữa giờ đây đang lấp ló trong mắt anh theo từng nhịp cử động của Cung Tuấn.

Vô cùng thoải mái, Trương Triết Hạn lần đầu tiên được người khác phục vụ như vậy khác hẳn với cảm giác tự mình an ủi. Dục vọng nằm trong tay người khác giống như con mèo bị người ta túm ngay gáy, Trương Triết Hạn ưỡn thân dưới đang bị Cung Tuấn nắm trong tay để nhanh chóng đạt được khoái cảm, nhưng Cung Tuấn nào cho anh đạt được ý nguyện, hắn lúc thì tuốt nhanh đến đỉnh điểm lúc thì dần dần chậm lại.

Trương Triết Hạn lúc đầu tưởng rằng Cung Tuấn cố ý, nhưng lại thấy hắn cúi đầu đầy nghiêm túc. Anh mãi một lúc sau mới thật sự nhận ra, Cung Tuấn tên nhóc này có lẽ rất ít khi tự an ủi nên cũng không biết phải làm như thế nào.

Đương lúc Trương Triết Hạn đang thần trí trên mây thì chuông theo thoại chợt reo đến. Trương Triết Hạn thở dốc muốn vươn tay lấy điện thoại của mình thì Cung Tuấn lại dùng bàn tay to lớn của mình nắm lấy bên dưới của anh và hắn, vuốt ve an ủi cùng lúc.

Cung Tuấn cầm điện thoại của anh lên, không biết từ lúc nào đã tiếp nhận cuộc gọi, giọng nói của Lưu San nhanh chóng truyền tới.

"Lão công, em mua sắm xong rồi, anh tới Darry Ring rồi chúng ta cùng nhau chọn nhẫn nhé."

Cung Tuấn nghe xong híp mắt nhìn Trương Triết Hạn, tuy hắn không nói gì nhưng đủ để Trương Triết Hạn hiểu được hắn đang chế giễu anh. 

"Chưa kết hôn đã gọi lão công?"

Trương Triết Hạn vươn tay muốn giật lại điện thoại nhưng Cung Tuấn bất ngờ tăng tốc độ ở tay một cách điên cuồng khiến Trương Triết Hạn cong lưng suýt chút nữa thì bị khoái cảm bức rên rỉ thành tiếng.

Anh há miệng thở dốc, đầu lưỡi hồng hồng như ẩn như hiện trong khoang miệng. Cung Tuấn nhìn đôi mắt động tình của anh, hắn cười cười nói qua điện thoại "Chị San San, anh trai của em không có ở đây."

"Là Tuấn Tuấn hả? Sao em cầm điện thoại của anh ấy?"

"Anh trai nhờ em cầm hộ quần áo, bảo anh ấy đi một lát sẽ quay lại...Tiếc là đến giờ vẫn chưa thấy đâu, cũng không biết là lại đi tán tỉnh linh tinh ở đâu rồi." Cung Tuấn vừa nói vừa liếc nhìn biểu cảm của Trương Triết Hạn, thấy anh nghe  đến hai chữ "tán tỉnh" biểu cảm liền chột dạ khiến nụ cười trên môi Cung Tuấn ngày càng rộng hơn.

"Em đoán anh ấy lát nữa cũng chưa quay lại đâu, thật không ngờ lại lấy cớ đi chọn nhẫn cưới rồi biến đâu mất dạng." Cung Tuấn cười vô cùng xấu xa như thể đã phục thù thành công.

"Bắt taxi ở Thái Cổ Lý cũng không phải dễ, hay là chị đi tàu điện ngầm về trước đi?"

Dứt lời Cung Tuấn buông điện thoại xuống, cúi đầu tiếp tục hôn người anh yêu dấu của hắn, một nụ hôn kiểu pháp trần trụi mà nóng mắt.

Tiếng nước nhóp nhép tiếp tục vang lên mà tay Cung Tuấn cũng không hề rảnh rỗi, cuối cùng hai người chìm trong nụ hôn rồi cùng đạt cao trào.

"Ha...ha..." Trương Triết Hạn bắn rất nhiều. Còn gì xấu hổ hơn khi ở nơi công cộng ngoại tình với em trai mình, ngay trước mắt vợ sắp cưới, nhưng lại kích thích muốn chết. Anh cũng không hiểu bản thân vì sao lại như vậy, lại có thể không biết xấu ở ở trong tay em trai mà đạt cao trào.

"Anh à, bộ dạng này của anh còn không biết ngượng mà nói mình là trai thẳng?"

Cung Tuấn khoái trá cười chế giễu Trương Triết Hạn, hắn nhìn anh sắc mặt ửng đỏ không dám đối diện với mình mà hài lòng nhấc máy, "Chị dâu tốt, nghe rõ hết rồi chứ?"

Trương Triết Hạn vẫn chưa thoát khỏi cơn khoái cảm, sửng sốt một hồi mới bắt đầu phản ứng. "Cung Tuấn, em vừa làm gì?"

"Thay anh nói rõ với chị dâu thôi." Cung Tuấn lưu manh lè lưỡi liếm liếm môi.

"Thế nào, dám làm không dám nhận?"

#tbc

-----------------------------------

Hạn ơi là Hạn, sao anh lại để con sói nó lừa :)))



Danh sách chương: