02

Cung Tuấn tức giận cau mày, đem quần áo vò thành một cục rồi ném mạnh xuống giường. Cô gái kia là cái gì, dựa vào đâu mà ông đây phải mặc đẹp đi gặp cô ta.

Cô ta xứng sao? Xứng được mấy phần?

Cung Tuấn đặt mông xuống giường, ôm đầu lẩm bẩm: "Mình không đi, không đi, không thèm đi! Đi cái rắm!"

"Người mà Trương Triết Hạn đem về một cọng quan hệ cũng không có! Sao mình phải ngoan ngoãn mặc quần áo đi gặp cô ta, mình đâu có điên."

Cung Tuấn tức giận thở không ra hơi, "Trương Triết Hạn tốt nhất là mau chóng kết hôn rồi dọn ra ngoài, nhìn mặt thôi đã muốn phát cáu."

Cung Tuấn nghĩ đến đây trong đầu lại không nhịn được hiện ra khuôn mặt của Trương Triết Hạn. Anh trai của hắn, dù để tóc dài đúng thực xinh đẹp động lòng người nhưng khuôn mặt từng đường lại vô cùng sắc nét và đậm khí chất.

Khi không cười tựa như xa cách ngàn dặm, bao quanh đều là kết giới. Nhưng khi cười lên, đôi mắt híp lại, đuôi mắt cong cong, ngỡ như có vô số tình ý hình dung trong cặp mắt xinh đẹp ấy, vừa quyến rũ vừa nguy hiểm.

Cung Tuấn thở dài một hơi nằm thẳng đuột trên giường. Trương Triết Hạn là con nuôi của Cung gia, hắn chưa sinh ra thì Trương Triết Hạn đã được đưa về nhà nuôi nấng rồi. Từ bé đến lớn, Trương Triết Hạn dường như đã trở thành một phần trong cuộc sống của hắn.

Ngày nhỏ, cơ thể Cung Tuấn yếu ớt, ở trường bị bạn bè bắt nạt lại không dám mách ba mẹ, là Trương Triết Hạn đã giúp hắn dạy cho dám nhóc thối tha kia một bài học.

"Lần sau nếu bị chúng nó bắt nạt, em cứ hung hăng mà đánh trả." Trương Triết Hạn cõng trên lưng tiểu Cung Tuấn, từng bước từng bước đi về nhà. Sắc trời dần tối, ánh chiều tà phía Tây phủ đầy lên vai Trương Triết Hạn.

"Em đánh không lại...chúng nó nhiều người như vậy." Tiểu Cung Tuấn dùng ngón tay chạm nhẹ vào xương cánh bướm trên lưng Trương Triết Hạn, ngón tay như muốn đuổi theo những tia chiều tà kia.

"Anh, bọn chúng đánh người đau lắm."

"Thực ra đánh hay không đánh không quan trọng." Trương Triết Hạn khi ấy vẫn là giọng nói trong trẻo của thiếu niên, trong sạch như Thành Đô ba năm khó thấy tuyết trắng. "Quan trọng là phải cho chúng nó biết em tuyệt đối không dễ bắt nạt."

"Anh, em...em không dám..." Đầu Cung Tuấn khẽ tựa vào lưng Trương Triết Hạn, chiếc bánh bao mập mạp trên má bị ép méo thành một cục trắng trắng mềm mềm.

"Lần đầu tiên giành chiến thắng hay không không quan trọng. Cái cốt yếu là để những kẻ bắt nạt hiểu rằng em có ý chí phản kháng. Cho bọn chúng thấy rằng bắt nạt em chúng sẽ phải trả giá..." Trương Triết Hạn đột nhiên thôi không nói nữa, bởi anh cảm nhận được một dòng ấm áp mà ẩm ướt thấm vào lưng. Nhóc con Cung Tuấn khóc rồi.

Trương Triết Hạn luôn rất yêu thương đứa em trai này, giọng anh nhẹ đi hẳn, âm thanh mang đầy ngữ khí dịu dàng: "Cứ thế này, chúng nó sẽ càng muốn bắt nạt những người yếu đuối, luôn cam chịu nhẫn nhục."

"Tuấn Tuấn, em muốn đi học kiếm đạo không?"

Cung Tuấn hít một hơi thật sâu, ngửi thấy mùi thơm trên cơ thể Trương Triết Hạn, một hương thơm thoang thoảng sạch sẽ như mùi sữa tắm.

"Cuối tuần này đi, anh trai phải đi cùng em."

"Được, cùng nhau đi." Trương Triết Hạn nghiêng đầu cười với Cung Tuấn, lọn tóc trên trán trùng hợp rũ xuống tựa như kẻ một đường trên đuôi mắt, làm cho đôi mắt vốn đã xinh đẹp của Trương Triết Hạn càng thêm phần mê người.

"Có anh trai ở bên em mới yên tâm. Em thích anh trai nhất!"

***

"Sao lại nhớ tới chuyện đáng xấu hổ này." Cung Tuấn dùng mu bàn tay che đi cặp mắt đã đỏ hoe, trái tim trong lồng ngực như bị ai đó bóp chặt, đau đến nghẹt thở.

Sống mũi cùng mắt đều cảm ấy cay xè, ân ẩn đau.

Tựa như bảo vật bao năm hắn ôm hy vọng có được, khiến hắn biến mình thành tên trộm rình mò trong bóng tối, mỗi ngày đều ảo tưởng một ngày nào đó được cầm trên tay bảo bối mà hắn hằng mong ước.

Nhưng hễ hắn không cẩn thận, cái bảo vật kia liền biến thành của người khác, bị quang minh chính đại mà lấy đi, như thể chế giễu rằng hắn không xứng.

Giờ phút này chủ nhân của bảo vật ấy đang ở dưới lầu, nói không chừng đang cùng Trương Triết Hạn nói nói cười cười, còn có mẹ Cung cũng đang vui vẻ không thôi.

"Má nó, quần với chả áo!" Cung Tuấn đứng dậy một cước đá bay cái ghế trước mắt, mặc độc một chiếc quần đùi cùng dép lê đi xuống lầu.

"Anh, mẹ~" Cung Tuấn cố ra vẻ thoải mái nhưng giọng đã khàn đi, "Ai tới vậy? Nói chuyện to đến mức con tỉnh cả ngủ."

"Chào em." Cô gái ngồi bên cạnh Trương Triết Hạn lập tức đứng lên, cong người hướng hắn mà mỉm cười, giống như không hề nhìn thấy Cung Tuấn ngay cả quần áo cũng không thèm mặc tử tế. 

"Chị là Lưu San."

"Đừng khách sáo như vậy, đều là người một nhà cả." Mẹ Cung nhắc Lưu San ngồi xuống, biểu hiện vô cùng hài lòng với cô gái lễ phép này. Bà mỉm cười, vừa quay đầu sang nhìn Cung Tuấn thì nụ cười đột nhiên đông cứng. "Tuấn Tuấn, sao con lại đi ra với cái bộ dạng này?"

"Cũng không phải là vị khách nào quan trọng, còn cần mặc vest sao ạ?" Cung Tuấn cười đáp lại, hắn tùy tiện ngồi xuống ngay giữa Trương Triết Hạn và Lưu San.

"Đây là bạn gái của anh trai hả? Thật xinh đẹp nha, giống như cùng bạn gái cũ của anh trai tạc từ một khuôn vậy."

"Nói cái gì đấy?" Trương Triết Hạn bật cười, anh biết Cung Tuấn trong mắt có ý xấu nhưng cũng không tức giận, "Em cũng không phải không biết, San San là bạn gái đầu tiên của anh."

Cung Tuấn lườm Trương Triết Hạn một cái rồi nghiêng đầu sang một bên cười với San San.

"Dì à, năm nay dì bao nhiêu tuổi?" Cung Tuấn cười rất xấu xa, đôi mắt cong cong tựa như vầng trăng khuyết.

"Bảo quản thật tốt, trông không giống người đã hơn 30 tuổi chút nào."

"Tuy Cung gia là một gia tộc lớn nhưng không hề quan trọng tuổi tác, miễn anh trai cháu thích là được."

"Tuấn Tuấn, San San và anh là bạn học đại học." Trương Triết Hạn nhanh chóng dùng tay bịt miệng Cung Tuấn lại, "Nói nhảm cái gì đấy?"

"Ưm ưm ưm..." Cung Tuấn bị bịt miệng nhưng vẫn muốn tiếp tục nói linh tinh, hắn đem cặp mắt cún mở to trừng về phía San San, chỉ cần thả tay ra là lập tức muốn cắn người, 'Gâu gâu gâu!'

"Hôm nay em bị làm sao?" Trương Triết Hạn cũng không nhẫn tâm bịt miệng hắn được lâu, "Không thể ngoan ngoãn nói chuyện được à?"

"Shh...em bị làm sao? Anh nói xem em bị làm sao!" Cung Tuấn quay sang Trương Triết Hạn quát lớn.

"Em còn muốn hỏi anh như vậy là sao, không nói lấy một lời đã đem con gái về nhà? Trong mắt anh Cung gia là gì? Em khuyên anh nên nhớ rõ, anh chỉ là con nuôi, ăn bám lâu như vậy vừa mới tốt nghiệp đã muốn kết hôn rồi dọn đi. Anh có xứng đáng với công sức của cha mẹ không?"

"San San, Tuấn Tuấn còn nhỏ, cuối cấp nên có chút phản nghịch." Mẹ Cung cũng nhìn không nổi nữa, "Lời thằng bé nói cháu đừng để trong lòng."

"Con không còn nhỏ nữa, con đã 18 tuổi rồi." Cung Tuấn không phục, "Con hiểu rõ mình đang nói cái gì, con qua tuổi nổi loạn lâu rồi!"

"Trương Triết Hạn, anh đừng nghĩ rời khỏi Cung gia đơn giản như vậy!' Cung Tuấn tức giận nghiến răng nghiến lợi.

"Thì ra là không nỡ rời xa anh hả?" Trương Triết Hạn nghe vậy không hề tức giận, ngược lại còn cười đáp, "Tên ngốc này, anh với San San ở bên nhau, cô ấy cũng sẽ là một phần trong gia đình."

"Chị không phải đến phá hoại gia đình mà là đến trở thành một người trong gia đình em."

"Tuấn Tuấn, em đừng lo." Giọng nói dịu dàng của San San truyền đến, cô nhẹ nhàng vén lại mái tóc dài của mình.

"Triết Hạn đã sớm cùng chị nói chuyện về vấn đề này. Bởi vì chị hy vọng tương lai có thể cùng Triết Hạn ở bên nhau nên đã coi chú và dì như cha mẹ ruột của mình."

Triết Hạn...gọi thân mật như vậy...Có lẽ hắn cả đời này cũng không có cách nào cùng anh trai đứng ngang hàng mà gọi tên anh.

"San San, cháu đúng là một cô gái tốt." Mẹ Cung đối với cô gái này khen không hết lời.

Lúc này, Cung Tuấn như bị một dao đâm vào tim. Đúng vậy, người với người trời sinh đều khác biệt, giống như có những người chẳng cần tốn nhiều công sức liền có thể đem người mà hắn ngày nhớ đêm mong rời xa khỏi hắn.

Một vài lời hoa mỹ đã có thể nhận được chúc phúc của mọi người, lại có thể khiến cho tình cảm bao năm của hắn trôi theo dòng nước cuốn, khiến cho dáng vẻ náo loạn vừa nãy của hắn tựa như một gã hề.

Điều kiện rất đơn giản, giới tính là nữ.

Chỉ vậy thôi.

#tbc

Danh sách chương: