chap 8

Những ngày đi học sau đó..Tôi như lời mình nói..Luôn quấn lấy Tiểu Du..dĩ nhiên Từ Yên cũng không để tôi tự do như vậy...Vậy nên mới thành ra một cục ba người luôn dính lấy nhau..Từ Yên quấn tôi..Tôi quấn Tiểu Du Còn cả Tiểu Lam,Tú Duệ và Lý Nhã nữa...

Tôi nói với các bạn rằng tôi muốn Tiểu Du trở thành một người bạn thân trong nhóm của mình..Các bạn cũng vui vẻ đồng ý.Từ Yên chỉ là không cam tâm vì tôi bỏ bê cậu ấy mà thôi..Cậu ấy không hề có ác ý với Tiểu Du.

Chúng tôi sáu đứa bắt đầu cùng ăn cơm với nhau ở căngtin..Lúc giải lao thì cùng nhau túm tụm trò chuyện..Cũng nhờ vậy mà cái đám con trai vẫn thường lấp ló bên ngoài nhìn trộm Tiểu Du cũng không có cơ hội tiếp cận cậu ấy..Dĩ nhiên tôi là đứa vui vẻ nhất về điều này..

Tiểu Du có vẻ vẫn không quen với sự ồn ào náo nhiệt của nhóm..Cậu ấy ban đầu cũng ngần ngại ít nói..Nhưng sự chân thành cởi mỡ của mọi người dần kéo khoảng cách ấy gần hơn.Tiểu Du cũng bắt đầu cùng các bạn trò chuyện..Đôi khi vui còn trêu ghẹo Tiểu Lam.Tôi giờ mới phát hiện ra.Tiểu Du cũng không phải là quá nhút nhát...Cậu ấy khi đã thân thuộc với ai đó sẽ rất láu lỉnh và thường tìm cách ăn hiếp họ..Mà tội nghiệp Tiểu Lam luôn trở thành nạn nhân..Tuy nhiên Tiểu Lam luôn chẳng bao giờ thiệt..Bởi vì sau khi ăn hiếp chuyện gì đó.Tiểu Du vẫn thường đền bù bằng cách mua cho Tiểu Lam những món ăn rất ngon...Đôi khi nó khiến tôi thấy ghen tỵ..

Tôi vẫn hay ghé chơi nhà Tiểu Du,cùng cậu ấy ăn cơm..Dưới sự giám sát của tôi.Tiểu Du đã dần ăn nhiều hơn..Cơ thể cậu ấy tuy không mập lên nhưng cũng đã không nhìn yếu ớt như ngày trước..

Tiểu Du vẫn không nhận là thích tôi..Tôi cũng không ép,cũng không nhắc lại chuyện đó..Tôi quan tâm cậu ấy chăm sóc cậu ấy..Cậu ấy cảm nhận được..Tôi biết...

Tiểu Duthực sự rất nghe lời tôi...Tôi muốn cậu ấy ăn thêm một chút cơm cậu ấy sẽ ăn..Tôi muốn cậu ấy ngủ sớm một chút cậu ấy sẽ ngủ...Tôi rủ cậu ấy đi ra ngoài chơi cùng nhóm hoạc chỉ hai chúng tôi cậu ấy cũng đồng ý...Luôn luôn không kháng nghị một lời.Tôi biết thời gian qua tôi đã giúp Tiểu Du vui vẻ hơn rất nhiều...Nụ cười thiên sứ thường xuyên xuất hiện trên môi cậu ấy.

Có nhiều hôm Từ Yên gọi điện cho tôi kháng nghị..Nói tôi thiên vị Tiểu Du mà bỏ bê cậu ấy..Lúc ấy Tiểu Du cũng có mặt..Tôi vẫn cười đối đáp lại Từ Yên.Tôi nói cậu ấy lớn rồi .. Không thể bám lấy tôi mãi được...Nói cậu ấy đi chơi với Tiểu Lam và những bạn khác đi...Khi ấy Từ Yên liền nói.."Tiểu Lam thì chỉ thích đi quán ăn thôi.Tú Duệ thì toàn đi cửa hàng mỹ phẩm..mua toàn mấy cái gương soi đủ hình dạng..còn Lý Nhã chỉ thích đi shopping..mà toàn mua đồ lấp lánh với da beo da báo..Chán chết..."..

Tôi khi nghe như vậy cũng chỉ biết cười trừ..Mỗi một người bạn của tôi luôn có một đặc tính thú vị.Tôi thích ngủ còn Từ Yên rất thích chụp hình..Không biết Tiểu Du.cậu ấy thích gì nhất....(cỏ trả lời thay Tiểu Du: thích Dương Khả nhất =))..)

Lúc này Tiểu Du có chút bối rối và áy náy..Có lẽ vì nghe được bài ca ai oán của Từ Yên..Tôi liền cười an ủi.

- Cậu đừng lo.Từ Yên luôn như vậy mà...Nếu tớ đoán không lầm một tiếng nữa gọi lại cậu ấy sẽ là đang đi chơi với một ai đó trong nhóm rồi.

Tiểu Du cười cười không nói gì thêm..Hôm nay hai chúng tôi cùng đi chơi khu giải trí...Tôi sợ đi nhiều sẽ khiến Tiểu Du mệt nên sau khi đi một vòng liền kéo cậu ấy ngồi xuống ghế đá nghỉ ngơi..Tiểu Du từ nhỏ luôn không có sức khoẻ tốt nên không được đi chơi nhiều..Tuy cậu ấy không nói cho tôi biết về căn bệnh của cậu ấy nhưng tôi biết nó không hề đơn giản...

- Dương Khả...Thi tốt nghiệp xong cậu có dự định học đại học ở đâu chưa.

Tiểu Du bỗng nhiên hỏi khiến tôi giật mình..Chợt nhận ra cũng hai tháng nữa là đến kỳ thi tốt nghiệp...Sau đó ra trường..Học đại học...Và...

-Tớ chưa biết..Còn cậu..Cậu sẽ học ở đâu..

Tiểu Du hình như bị bất ngờ khi nghe tôi trả lời..Cậu ấy khẽ nhìn tôi rồi nói.

- Tớ..tớ cũng chưa biết...Đang muốn hỏi cậu để..

Tiểu Du như nhớ ra gì nên im bặt..Tôi ghét cái kiểu nói giữa chừng này lắm..Nhưng cũng phải chịu thôi.Tiểu Du luôn là vậy.

- Cậu muốn thi cùng một trường với tớ sao..

Tôi khẽ cười nhìn Tiểu Du và hỏi..Cậu ấy lại cắn môi...Cái kiểu không đánh mà khai..im lặng mà thừa nhận này luôn khiến tôi yêu chết đi được..Tôi cười cười lại khẽ sờ lên tóc Tiểu Du,từ khi nào đó lại là thói quen của tôi...

-Tớ sẽ suy nghĩ nghiêm túc..Quyết định xong sẽ nói cho cậu biết.

Tôi nói với Tiểu Du,cậu ấy khẽ liếc nhìn tôi..kiểu như muốn nói.."Ai cần biết..".Thật là ...Tôi cũng chỉ biết cười thôi.

Có một buổi hiếm hoi thầy giáo cho nghỉ hai tiết..Mọi người kéo nhau đi chơi.Tiểu Du hôm nay cũng nghỉ học..Sáng nay cậu ấy gọi cho tôi nói là phải đi bệnh viện khám định kỳ..Việc ấy cũng quá quen thuộc rồi nên tôi không lo lắng nhiều...Nhưng cũng định chiều phải qua thăm cậu ấy.

Tôi và Lý Nhã đi lùi lại phía sau..Phía trước là Từ Yên và Tiểu Lam đang giành nhau bịch snack còn Tú Duệ đang đi trên cùng với Trịnh Khải..Bạn trai của cậu ấy...

- Cậu và Tiểu Du thế nào rồi..

Lý Nhã bỗng nhiên hỏi khiến tôi lúng túng..Thực ra Lý Nhã đã đoán được tình cảm của tôi và Tiểu Du từ một tháng trước..Cậu ấy đã hỏi tôi..Và tôi đã thú nhận..Bởi vì Lý Nhã và tôi có chung ngày tháng sinh..Cả hai đều sinh vào ngày 12-12..tôi luôn nghĩ mình có ngày sinh đặc biệt và Lý Nhã là người bạn đặc biệt của mình...Hai chúng tôi bình thường cũng ít nói chuyện với nhau,cũng không hay đùa giỡn như với Từ Yên hay Tiểu Lam..Nhưng Lý Nhã luôn là người hiểu tôi hơn ai hết..Có thể đó chính là sự đồng điệu và tương tác của chúng tôi...Tôi cũng là người đầu tiên nhận ra tình cảm của Lý Nhã giành cho Tú Duệ vào hai năm trước.

Thực ra cho đến hiện tại đó vẫn là bí mật riêng của tôi và Lý Nhã..Lý Nhã thích Tú Duệ từ khi chúng tôi còn học năm nhất phổ thông...Chính ánh mắt Lý Nhã nhìn Tú Duệ đã cho tôi biết điều ấy...Tôi hỏi Lý Nhã và cậu ấy thừa nhận..Sau đó tôi khuyên cậu ấy nói cho Tú Duệ nhưng cậu ấy không chịu.Lý Nhã nói bởi vì cả hai đều là con gái..Sẽ không được xã hội hay gia đình chấp nhận..Hơn nữa Tú Duệ dường như không hề có tình cảm đó với Lý Nhã,nếu nói ra sẽ có thể mất đi tình bạn...Bởi vậy Lý Nhã chỉ âm thầm quan tâm Tú Duệ...Cho đến khi Trịnh Khải xuất hiện...Rồi Tú Duệ và Trịnh Khải hẹn hò...Thời gian ấy Lý Nhã đã rất suy sụp..Nhưng cuối cùng cậu ấy đã vượt qua....Hôm nay..Tuy tình cảm đã lắng xuống..Nhưng đôi khi nhìn Tú Duệ tôi vẫn nhận ra ánh mắt Lý Nhã có chút thất lạc và cô đơn...

- Chúng tớ cũng chưa có tiến triển gì....

Tôi trả lời Lý Nhã rồi khẽ thở dài...Tôi vẫn không hiểu tại sao Tiểu Du lại không thừa nhận...Rõ ràng là cậu ấy thích tôi.

- Dương Khả à...

Lý Nhã khẽ gọi tên tôi..Tôi nhìn cậu ấy chờ đợi..Lý Nhã lại nói.

- Đừng đế mất đi Tiểu Du.Đừng vì bất cứ điều gì mà buông tay..Đừng như tớ để rồi phải hối hận..

Tôi có chút đau lòng cho Lý Nhã, nhưng không biết làm sao an ủi.Lý Nhã thực sự rất mạnh mẽ trong cái vỏ bọc tiểu thư mềm yếu của mình...

- Tớ biết rồi ..Tớ nhất định không buông tay..Mai này cho dù gia đình phản đối tớ cũng sẽ kiên trì thuyết phục..Tớ không tin ba mẹ tơ sẽ giận tớ được cả đời..Họ sẽ ủng hộ tớ nếu tớ hạnh phúc thật sự.

Lý Nhã nhìn tôi lại hỏi.

- Cậu tin tưởng Tiểu Du không.

Tôi gật đầu đáp.

- Tin..tớ tin tưởng cậu ấy..Chỉ cần cởi bỏ đi rào cản trong lòng cậu ấy..tớ tin cậu ấy sẽ cùng tớ đến hết đời...

Lý Nhã khẽ cười..

- Dương Khả à..Xem ra cậu đã trưởng thành hơn rồi..

Tôi cười khẽ đáp lại..

-Tớ vốn trưởng thành trước cậu rồi đấy..

Cuộc trò chuyện bị xen ngang khi Từ Yên chạy xuống..Lần này cậu ấy không ôm tay tôi như thường lệ..Cũng là thời gian này tôi quan tâm Tiểu Du hơn nên Từ Yên dường như cũng đã thay đổi..Cậu ấy có vẽ quấn lấy Lý Nhã nhiều hơn..Thể như lần này..Người cậu ấy ôm là Lý Nhã.

- Hai cậu đang nói gì vậy..

Từ Yên tò mò hỏi..Tôi vẫn như cũ liền chọc ghẹo cậu ấy.

- Đang nói xấu cậu đấy.Cậu lại ăn hiếp Tiểu Lam rồi..

Từ Yên trợn mắt lườm tôi rồi nói.

- Ai ăn hiếp cậu ấy chứ..Cậu muốn chết à.

Tôi cười cười không nói.Từ Yên lại quay sang Lý Nhã nói.

- Chiều nay cậu đi chơi với tớ đi..Tớ muốn mua một chiếc váy...Sắp sinh nhật tớ rồi.

Lý Nhã cũng gật đầu đáp ứng..Từ Yên vui vẻ cười..Tôi bỗng nhiên có ý nghĩ.Từ Yên và Lý Nhã thực ra cũng đẹp đôi lắm chứ..

Nhắc tới sinh nhật Từ Yên tôi lại sực nhớ..Cũng sắp tới sinh nhật Tiểu Du.Hai người chỉ cách nhau vài ngày...Tôi liền muốn mua cho Tiểu Du một món quà đặc biệt..Nhưng tôi vẫn chưa nghĩ ra..

Chiều hôm ấy tôi ghé thăm Tiểu Du..cậu ấy vẫn đón tôi với nụ cười thiên sứ..Chúng tôi cùng nhau trò chuyện..Sau đó tôi nói với Tiểu Du về trường đại học mà mình muốn thi vào..Cũng là còn vài ngày nữa sẽ phải làm hồ sơ chọn trường.Tiểu Du cũng không nói gì cả..Nhưng mà hôm nộp phiếu cho giáo viên tôi đã thấy cậu ấy chọn cùng trường với mình..Tôi chỉ biết cười nhìn sang cậu ấy.Tiểu Du thì đỏ mặt không nhìn sang tôi...Thật là rất đáng yêu .

Từ Yên và Lý Nhã lại cùng chọn một chuyên ngành thời trang..Hai người họ đều là tín đồ của làm đẹp.Tiểu Lam vàTú Duệ chọn bên ẩm thực..Nhưng vẫn chung một trường...Chúng tôi vẫn là những người bạn của nhau..Vĩnh viễn.

Sinh nhật Từ Yên...Cũng là lúc đang trong thời gian học thi gấp rút nên không có tổ chức party lớn..Chỉ một bữa tiệc nhỏ và sáu đứa ngồi chung...Đây là lần đầu Tiểu Du được tham dự một tiệc sinh nhật của bạn bè nên khi tôi đến đến cậu ấy thì cậu ấy liền bắt tôi tư vấn xem nên mặc gì cho đẹp...Tôi cũng chỉ biết khóc than trong lòng..Thời trang là gì...Tôi là gì....Hẳn là ai cũng đã rõ...Tư vấn thời trang mà đi tìm thảm họa thời trang để hỏi.Tiểu Du à..chỉ có cậu là người duy nhất làm thế.

Sau một hồi hết gật rồi lắc..Cuối cùng Tiểu Du cũng đồng ý với bộ váy xanh nhạt..Tôi thì trút được áp lực trong lòng...Có ai hiểu nãy giờ tôi khóc không ra nước mắt không..Sự thật thì tôi thấy Tiểu Du mặc gì cũng đẹp..Tôi thề đó là sự thật..Nhưng mà khi Tiểu Du mặc chiếc váy kia vào và đi ra..Tôi vẫn bị ngây ngốc một lát vì cậu ấy..Thực sự là rất đẹp..đẹp đến hoàn mỹ..

Tôi vô thức đến cạnh cậu ấy..Đưa tay giúp cậu ấy vuốt lại vài cọng tóc bị rối..Vô thức cúi đầu hôn phớt lên đôi môi mềm mại..Vô thức thốt lên.

- Du à..Cậu thực sự quá xinh đẹp.

Tiểu Du cũng không có phản ứng mạnh mẽ..Chỉ bối rối cúi mặt tránh đi ánh mắt nóng rực của tôi..Hai tay lại đan vào nhau,khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đỏ lên vì ngượng ngùng...

Không khí ái muội ấy cũng may là bị tiếng chuông điện thoại xua tan.Tiểu Lam gọi hỏi chúng tôi đã đi tới đâu rồi..Và vẫn không quên gắn kèm lời than vãn rằng cậu ấy đang rất đói...

Tôi buồn cười cúp máy rồi rất tự nhiên nắm tay Tiểu Du nói.

- Đi thôi..các cậu ấy đang chờ chúng ta.

Tiểu Du vẫn như cũ ngoan ngoãn đi theo tôi..Buổi party hôm ấy thực sự rất vui..Chúng tôi ăn uống..Ca hát và trò chuyện rất lâu..Đến khuya mới chịu ra về...

Mẹ Tiểu Du từ khi nào đã hoàn toàn an tâm khi giao cậu ấy cho tôi..Vậy nên chúng tôi có về muộn một chút cũng không sao...Lúc đưa Tiểu Du về tới cổng tôi vẫn không quên ôm cậu ấy.hôn lên trán và chúc cậu ấy ngủ ngon...Bình thường Tiểu Du chỉ yên lặng đón nhận..Nhưng hôm nay cậu ấy đã chủ động ôm tôi thêm một lát..Và tôi..dĩ nhiên là không hề phản đối..

Vòng tay của Tiểu Du ôm tôi tuy không vững vàng như tôi ôm cậu ấy..Nhưng tôi vẫn cảm thấy hơi ấm và lực siết mỗi lúc một nhiều hơn...

.................................................

Danh sách chương: