chap 7

Tôi giật mình thứ giấc khi nghe có tiếng ai đó gọi mình..Vừa mở mắt đã nhận ra đó là nhân viên xe buýt..Tôi vẫn có chút mơ hồ chưa nhận ra việc gì đang xảy ra...

- Đã tới bến đậu cuối cùng rồi hai em..Các em xuống ở đâu vậy..Sao lại cùng ngủ quên thế này.

Nghe nhân viên xe buýt hỏi thế tôi mới giật mình hiểu ra...Tôi nhìn sang người bên cạnh mình..Cậu ấy vẫn đang dựa vào vài tôi ngủ ngoan ngoãn như một chú mèo con...Tôi cảm thấy có chút không nỡ kêu cậu ấy dậy..Tuy nhiên tôi không thể không làm vậy..Chúng tôi đã lỡ bến và buộc phải dời khỏi xe..

- Tiểu Du à.....

Tôi gọi khẽ vài tiếng..Tiểu Du dần mở mắt...Cậu ấy có chút mờ mịt nhìn tôi..Gương mặt còn mơ màng khiến cho cậu ấy càng trở nên đáng yêu đến giết người..Tôi chỉ muốn..thực sự muốn cắn một cái....

- Đã đến nhà tớ rồi sao...

Tiểu Du hỏi tôi...Tôi có chút xấu hổ đáp.

- Chúng ta....Chúng ta dường như đã bị lỡ bến...

Tiểu Du có vẽ không hiểu ý tôi..Tôi cũng ngại nhân viên xe buýt vẫn đang nhìn chăm chú nên không nói gì hơn liền nắm tay Tiểu Du cùng xuống xe...Lúc này Tiểu đã nhận ra sự khác thường nên vội quay sang nói với tôi.

- Dương Khả à...Không phải nhà tớ..

Cậu ấy có chút sợ hãi và khẩn trương..Tôi cảm thấy vừa thẹn lại vừa buồn cười..Tôi cố nén để không cười rồi nói.

- Tớ biết đây không phải nhà cậu..Đây là bến xe buýt..Chúng ta đã ngủ quên nên lỡ bến xuống..Bây giờ phải đi ngược lại.

Tiểu Du đã hiểu ra...Khuôn mặt cũng không còn vẻ lo lắng nữa...Tôi vẫn đang nắm tay cậu ấy..Bàn tay nhỏ nhắn và rất mềm mại..Tôi không muốn buông nó ra..Tiểu Du dường như cũng không muốn tôi buông ra..Chúng tôi cùng nhau đi ra bến đợi và chờ chuyến xe trở về.

Về tới nhà Tiểu Du cũng đã gần hai giờ chiều..Mẹ Tiểu Du dường như rất an tâm khi giao cậu ấy cho tôi nên cũng không trở về nhà mà ở lại công ty làm việc..Cô giúp việc mở cổng cho tôi..Cũng hỏi han vài câu về sức khoẻ của Tiểu Du..bởi vì đã qua giờ cậu ấy phải uống thuốc...Thật may là cậu ấy không sao.

Khi tôi định chào để ra về thì Tiểu Du đã giữ tôi lại..Tôi có chút bất ngờ nên nhìn cậu ấy chăm chú...Tiểu Du vẫn như mọi khi thường ngại ngùng khi bị tôi nhìn..Cậu ấy lại cúi mặt lẫn tránh....Mãi sau đó mới lên tiếng.

- Cậu ở lại cùng tớ ăn cơm được không..Cũng trễ rồi..Tớ sợ cậu sẽ đói..

Đó là lý do ư..Tôi thật không ngờ tới..Nhưng mà không hiểu sao rõ là một giây trước vẫn không thấy đói..Nhưng Tiểu Du vừa nói xong tôi lập tức cảm thấy quả thật rất đói...Bỏ bữa không phải thói quen của tôi..Nhìn sang Tiểu Du tôi chợt bắt gặp sự mong đợi tràn ngập trong ánh mắt cậu ấy..Tôi bỗng nhiên không hề do dự mà nói.

- Ừ...Cũng được..Tớ cũng đang đói bụng đây.

Tôi mỉm cười nói..Tiểu Du lập tức nhìn tôi dường như hơi bất ngờ khi tôi đáp ứng..Nhưng ngay sau đó cậu ấy cũng cười rất tươi..Nụ cười thiên sứ ấy..Thêm một lần lại khắc sâu vào tiềm thức của tôi...

Bàn ăn được cô giúp việc doạn sẵn rồi..Thức ăn cũng được hâm nóng lại..Chỉ có tôi và Tiểu Du,không khí có chút không tự nhiên...Tôi ngồi đối diện với Tiểu Du.Thường thì tôi thích ngồi bên cạnh hơn là đối diện..nhưng tôi lại thích đối diện cậu ấy,bởi như vậy tôi sẽ được nhìn cậu ấy rõ ràng hơn.

- Cậu luôn ăn cơm một mình sao.

Tôi hỏi để phá tan sự im lặng.Tiểu Du nhìn tôi khẽ đáp.

- Ừ..ba mẹ tớ luôn rất bận rộn.

Tôi có chút đau lòng..Ăn cơm một mình sẽ rất buồn.Tiểu Du lại nói.

- Cũng có ngày mẹ sẽ tranh thủ về ăn cùng tớ buổi trưa..

Tôi khẽ cười lấy lệ đáp lại..Thấy Tiểu Du vẫn chưa gắp thức ăn tôi liền gắp cho cậu ấy..Với tôi đó là một hành động rất bình thường..Khi đi ăn với bạn bè tôi vẫn hay gắp cho Từ Yên và Lý Nhã...Nhất là Từ Yên.Nếu tôi không gắp cho cậu ấy thì cậu ấy sẽ om xòm lên hờn dỗi..Tuy nhiên Tiểu Du dường như lại không quen với việc này..Cậu ấy khựng lại vài giây nhìn tôi..Sau đó ánh mắt sáng lên sự cảm động,cuối cùng là cúi mặt như là mắc cỡ rồi từ từ ăn...

Tôi cảm thấy Tiểu Du rất dễ tác động tới cảm xúc của mình..Kể từ khi tôi bắt đầu chú ý tới cậu ấy..Chỉ cần một cử chỉ nhỏ nhặt của cậu ấy cũng khiến tim tôi nhảy loạn lên..Giống như hiện tại..Khi cậu ấy nhìn tôi với ánh mắt cảm kích hạnh phúc..Tôi rất muốn ôm cậu ấy vào lòng...

Tôi không muốn thất thố nên cũng không dám suy nghĩ gì thêm nên cũng tập chung vào ăn cơm.Tiểu Du chỉ ăn một chén nhỏ rồi buông đũa xuống..Tôi liền hỏi.

- Cậu không ăn nữa sao.

Tiểu Du đáp.

- Tớ no rồi..Cậu cứ ăn đi..

Tôi có chút không vui liền nói.

- Du à....Cậu sức khoẻ rất kém..Nếu cậu cũng ăn ít như vậy sẽ càng không tốt cho cơ thể..Nghe lời tớ..Ăn thêm một ít đi.

Tiểu Du có chút khó xử nói.

- Trước giờ tớ ăn chỉ như vậy...Không thể ăn hơn được.

Tôi không chấp nhận lý do đó..Tôi lấy vẻ mặt không vui nói.

-Cậu không thử sao biết..

Tôi cầm lấy chén của Tiểu Du lấy thêm hai thìa cơm rồi đưa cho cậu ấy..Lại gắp thêm thức ăn và nói.

- Một chút này thôi..Ngoan...

Tiểu Du hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn nhận chén cơm từ tay tôi và lại từ tốn ăn..Tôi mỉm cười thõa mãn và ngồi chăm chú nhìn cậu ấy ăn hết phần cơm đó..Sau đó tôi cũng hoàn thành phần cơm của mình...

Cô giúp việc mang ra một đĩa trái cây khi tôi và Tiểu Du đã lên phòng cậu ấy..Có lê và táo..Hai món đều là món ưa thích của tôi..Tôi không khách sáo mà ăn ngon lành.Tiểu Du cũng ăn một miếng lê..Cậu ấy nhìn tôi khẽ cười rồi nói.

- Tại sao cậu thích ăn lê và táo vậy Dương Khả.

Tôi mỉm cười đáp.

- Thực ra thì tớ thích tất cả các loại trái cây..Nhưng thích lê và táo nhất....Ah..Nhưng sao cậu biết..

Tôi có chút bất ngờ nhìn Tiểu Du.Cậu ấy hơi lúng túng lại cúi mặt né tránh rồi nói.

- Tớ thấy cậu và mọi người hay cùng ăn ở căngtin trong trường.

Tôi khẽ cười...Lại hỏi.

- Vậy cậu nhớ Từ Yên thích ăn gì nhất không...

Tiểu Du có vẻ lúng túng lắc đầu..Tôi lại hỏi..

- Vậy còn Tiểu Lam,Lý Nhãvà Tú Duệ.Cậu biết không.

Tiểu Du vẫn chỉ lắc đầu..Tôi lại hỏi.

-Vậy sao cậu lại nhớ tớ thích lê và táo...Khi ấy bọn tớ luôn ngồi chung với nhau mà..Không phải cậu chỉ để ý mỗi tớ chứ..

Tôi hỏi câu này vừa mang chút ý trêu đùa..Nhưng sâu thẳm là một phép thử..Tôi muốn biết phản ứng của Tiểu Du như thế nào...Nghi ngờ trong lòng tôi mỗi ngày một lớn..Tình cảm của tôi mỗi lúc một dữ dội hơn..Tôi không thể cứ đè nén lại nữa...Tôi muốn một câu trả lời..Một kết qủa rõ ràng dù có ra sao..

-Tớ...Tớ...

Tiểu Du giật mình hoảng hốt sau khi nghe tôi nói..Cậu ấy nhìn tôi rồi lại vội vã lẫn tránh..Tôi đã quyết tâm nên không cho cậu ấy cơ hội cúi mặt..Tôi dùng hai tay đặt lên má Tiểu Du,buộc cậu ấy đối mặt với mình.Tiểu Du đã bị kích động đến mức run rẫy...Nhìn cậu ấy như vậy tôi cảm thấy đau lòng..Nhưng tôi sẽ không dừng lại...Tôi muốn Tiểu Du phải đối mặt..

- Cậu...Làm sao...

Tôi hỏi khi chưa thấy cậu ấy nói tiếp.Tiểu Du lại khẽ cắn môi..Khi cậu ấy bối rối sẽ có cái hành động đáng yêu đó...Cánh môi hồng mỏng bị cậu ấy cắn lại chuyển sang đỏ tươi đầy quyến rũ..Tôi không tự chủ được..Một ngón tay khẽ chạm lên nó..Cảm giác rất mềm mại..Ngón tay lại vô thức mà miết nhẹ theo đường cong của cánh môi...Đôi mắt tôi nhìn Tiểu Du.Nóng rực...

Tiểu Du bị hành động của tôi khiến cho càng thêm bối rối...Muốn tránh né lại bị tôi giữ chặt....Chỉ có thể yếu ớt lên tiếng.

- Dương Khả à...Tớ...Tớ...Là vì..Tớ...

Tiểu Du có vẻ rất căng thẳng..Câu nói phía sau kia với cậu ấy có lẽ rất khó khăn..Tôi có chút khẩn trương chờ đợi..Lại có chút vui sướng vì đã phần nào hiểu được câu trả lời..Tôi khẽ mỉm cười..Nụ cười nửa miệng quen thuộc..Sau đó nói.

- Cậu...Thích tớ....Đúng không..

Tôi nhìn chằm chằm Tiểu Du.Cậu ấy như bị đông cứng khi nghe tôi nói ra câu ấy..Chờ một chút không thấy Tiểu Du phản ứng..Tôi bất mãn liền cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ hồng kia..Cảm giác mềm mại như nhấn chìm cả tâm hồn tôi..Khiến cho tôi không thể khống chế được bản thân..Cứ muốn kéo dài,kéo dài thêm mãi..

Cuối cùng cũng phải dời đi..Tôi luyến tiếc vẫn nhìn chăm chú hai cánh môi ấy..Tiếng thở gấp gáp của Tiểu Du khiến tôi có chút hoàn tỉnh lý trí..Tôi nhìn gương mặt nhỏ nhắn và đỏ ửng của Tiểu Du.Hạnh phúc và áy náy cùng nhau tràn ngập đầu óc...Tôi vươn tay ôm gọn Tiểu Du vào lòng mình..Siết thật chặt...Người con gái này..Tôi muốn che chở suốt cuộc đời.

Bờ vai truyền đến cảm giác nóng bỏng ướt át khiến tôi giật mình...Vội vàng nới lỏng vòng tay mình kéo Tiểu Du ra để nhìn cậu ấy..Tiểu Du đang khóc..Tôi trở nên luống cuống không biết làm gì..Tôi vội vã lau đi nước mắt cho cậu ấy rồi nói.

- Tiểu Du..Cậu sao vậy..Sao lại khóc...Tớ khiến cậu sợ sao..Tớ xin lỗi...Xin lỗi..

Tôi luống cuống không biết nên làm gì..Muốn ôm Tiểu Du nhưng lại không dám..Tôi biết mình vừa rồi là kích động quá mà làm ra chuyện không nên..Tôi biết mình quá phận.Tiểu Du cũng chưa nói thích tôi...Hai chúng tôi lại cùng là con gái với nhau..Mà cho dù cậu ấy có thích tôi đi nữa..Lẽ ra tôi nên đợi cậu ấy cho phép mới được làm như vậy..Chỉ trách tôi quá kích động..Quá áp đặt mình lên Tiểu Du.có lẽ cậu ấy đã bị tôi khiến cho sợ hãi..Cũng có lẽ là bị tổn thương...Tôi thật sự..Thật sự là một đứa không ra gì...

- Tiểu Du...Xin lỗi..Tớ sai rồi..Cậu đừng khóc...

....

-Tiểu Du.Muốn đánh muốn mắng tớ cũng được..Cậu đừng khóc được không...

Tôi đau lòng vô cùng khi Tiểu Du cứ khóc mãi..Tôi đã sai thật rồi..Tôi nghĩ mình sẽ khiến cậu ấy hạnh phúc..Nhưng dường như tôi lại khiến cậu ấy khóc nhiềh hơn..Mỗi lần tôi bên cạnh là mỗi lần Tiểu Du phải khóc...Có lẽ tôi thật sự đã sai lầm rồi...Nhưng làm sao đây...Tôi thích Tiểu Du.Thực sự rất thích...

-Dương Khả.

Tiểu Du khẽ gọi tên tôi..Cậu ấy đã nín khóc...

- Ừ....Tớ đây.

Tôi bối rối lên tiếng.Tiểu Du nhìn tôi bằng đôi mắt sưng đỏ của mình rồi nói..

-Dương Khả à...Cậu...Cậu không có lỗi gì cả...Là lỗi của tớ..Tớ khiến cậu trở nên như vậy.Nếu không phải tại tớ luôn làm những chuyện kỳ lạ thì cậu đã không hiểu lầm...Tớ mới nên xin lỗi cậu..

- Hiểu lầm ư...Ý cậu là ..

Tôi có chút sửng sốt nhìn Tiểu Du..Cậu ấy nói tôi đang hiểu lầm..Là chuyện tình cảm sao..Là tôi hiểu lầm sao..Nghĩa là cậu ấy không thích tôi.Tiểu Du cúi mặt im lặng...Hai bàn tay cậu ấy siết chặt vào nhau..Rõ ràng đang bất an và lo lắng..Tôi cảm thấy có gì đó không đúng.Tiểu Du dường như đang giấu diếm tôi chuyện gì đó..Tôi không tin cảm nhận của mình là sai lầm..Tôi đọc được trong ánh mắt Tiểu Du khi nhìn tôi..Tôi tin tưởng cậu ấy có tình cảm với mình...Tôi sẽ khiến  cậu ấy phải thừa nhận điều ấy.

-Cậu nói thật sao Tiểu Du..Nhìn vào mắt tớ và nói..Cậu không thích tớ...

Tôi nói và không để Tiểu Du thõa hiệp..Tôi buộc cậu ấy phải đối diện..Quả nhiên khi nhìn vào mắt tôi cậu ấy không thể nói ra câu ấy...Cậu ấy lại bắt đầu cắn môi theo thói quen..Tôi chỉ biết khẽ cười,khẽ xoa lên mái tóc Tiểu Du tôi nói.

- Đồ ngốc...Tớ biết hết..Từ ánh mắt của cậu...Dòng chữ kia và cả tấm ảnh cậu đã cắt ra..Tớ biết hết...Tại sao phải lẫn tránh tớ...

Tiểu Du không đáp..Tôi cũng không ép..Tôi lại một lần nữa ôm lấy Tiểu Du..cậu ấy cũng không phản kháng...Một lúc lâu sau lại lí nhí nói bên tai tôi..

- Tớ...Không có thích cậu..Thật mà...

Tôi lại không thấy đau lòng hay tức giận..Chỉ thấy buồn cười..Nói dối cũng rất đáng yêu...Xem ra tôi buộc phải khiến Tiểu Du tự nhận thôi..Tôi tin mình sẽ làm được.

Tôi khẽ đẩy Tiểu Du ra..Nhìn cậu ấy một chút.Tiểu Du vẫn cứ xấu hổ khi tôi nhìn như vậy..Tôi cười khẽ rồi nói.

- Biết làm sao đây..Nhưng mà tớ lại thích cậu.Du à..Từ giờ tớ sẽ quấn lấy cậu..Cho đến khi cậu thích lại tớ.Dương Khả nói được sẽ làm được..Cậu không thể thoát khỏi tay tớ đâu..Nhớ kỹ nhé.Trần Tiểu Du.

Khuôn mặt Tiểu Du thoáng đỏ bừng...Không nhìn thẳng vào tôi nhưng hai tay lại nắm chặt áo tôi...Tôi cũng không nói gì thêm..Ngồi một lúc tôi liền chào Tiểu Du rồi ra về.Tiểu Du bây giờ mới ngước nhìn tôi..Dường như có chút luyến tiếc nhưng cũng không giữ tôi lại..Bởi vì cũng đã chiều muộn rồi..Tôi không thể ở lại thêm...Trước khi về tôi không quên hôn lên má Tiểu Du một cái...Sau đó mỉm cười thõa mãn dời đi...Lúc ra cổng vẫn cố tình nhìn lên cửa sổ căn phòng của cậu ấy..Và dĩ nhiên tôi cũng thấy được cái bóng Tiểu Du đang nép sau cánh cửa nhìn theo mình..

......................................

Lâu rồi mới up chap..Xin lỗi vì buộc các bạn chờ lâu.....Cũng sắp end rồi..Đang nghĩ cho He hay Se hay Be đây...Thường thì các fic ngắn Cỏ rất thích Se..:))))))))))))))

Danh sách chương: