Chap 11

Kỳ thi đến như một cơn ác mộng.Chúng tôi lại gồng mình mà lao vào học,vì đây là kỳ thi định mệnh nên tất cả đều rất nghiêm túc chăm chỉ.

Chúng tôi cùng nhau học nhóm,cùng chỉ bảo cho nhau những khuyết điểm của nhau..Sáu đứa chúng tôi cùng thề hẹn..Nhất định phải đậu hết để lại cùng nhau học chung một trường Đại học.

Tiểu Du rất chăm chỉ..Cậu ấy học tốt tất cả các môn..Tôi và Tiểu Lam đều rất tệ môn toán học.Từ Yên thì dở nhất môn sử học..Tú Duệ bởi rất sợ côn trùng nên cậu ấy rất ghét học sinh học,còn Lý Nhã thì cực dị ứng với Hóa học...

Chỉ hơn một tuần trôi qua mà tất cả chúng tôi đều gầy hẳn đi..Mọi người không sao nhưng tôi rất lo lắng cho Tiểu Du..từ khi tôi biết trái tim cậu ấy không khoẻ mạnh như chúng tôi thì tôi luôn sợ hãi và bất an..Chỉ cần Tiểu Du chóng mặt hay có biểu hiện mệt mỏi là tôi đã quýnh lên rồi..

Tiểu Du hiểu tôi lo lắng nên luôn trấn an tôi bằng nụ cười thiên sứ của mình..Chỉ những khi quá mệt mới chịu để lộ ra ngoài..Cũng may là kỳ thi đã kết thúc một cách tốt đẹp cho tất cả chúng tôi..

Kỳ nghỉ hè chờ đợi kết quả thi và thông báo trúng tuyển đại học ,mọi người lại hay tranh thủ để đi du lịch xả hơi..Mọi năm tôi vẫn thường cùng cả nhóm đi,nhưng năm nay tôi không quan tâm tới chuyện đó..Tôi còn có việc quan trọng hơn...

Sau một ngày ngủ bù cho những ngày vất vả,tôi thức dậy đã là chiều muộn..Việc đầu tiên tôi làm là gọi điện cho Tiểu Du.Tôi rất nhớ cậu ấy.

Thực ra tôi muốn tới nhà Tiểu Du vào hôm nay nhưng cậu ấy không đồng ý.Tiểu Du biết tôi đã rất mệt mỏi nên muốn tôi ở nhà ngủ bù..Cậu ấy cũng nói là mình cũng muốn ngủ..Vậy nên tôi đã nghe lời..

Tiểu Du trả lời tôi bằng giọng dường như còn ngái ngủ.Tôi mỉm cười rồi nói với cậu ấy.

- Cậu chưa dậy sao Tiểu Du..Thật không ngờ cậu còn ngủ khoẻ hơn cả tớ.

Tiểu Du cười khẽ qua điện thoại sau đó nói.

- Không biết sao từ khi quen cậu lại bị nhiễm tật ham ngủ của cậu mất rồi.

Tôi vờ tức giận nói.

-Cậu phải cám ơn tớ thì đúng hơn..Ngủ nhiều cũng rất tốt cho sức khoẻ..

Tiểu Du chỉ cười khẽ mà không phản bác..Chúng tôi cùng trò chuyện về một số đề tài linh tinh khác rồi cúp máy đi ăn tối..Ngày mai tôi sẽ qua nhà Tiểu Du.

Có một chuyện hơi bất ngờ là mẹ Tiểu Du đã tới tìm tôi khi tôi chuẩn bị sang nhà cậu ấy..Cô ấy chở tôi đến một quán cà phê yên tĩnh để trò chuyện...Tôi biết chắc chắn là có liên quan đến chuyện của Tiểu Du.

- Cháu đã nói với Tiểu Du chưa Dương Khả.

Mẹ Tiểu Du trực tiếp hỏi thẳng vào vấn đề chính khi chúng tôi vừa ngồi xuống bàn...Tôi đáp.

- Lần trước đã nói nhưng Tiểu Du muốn đợi sau khi thi xong..Hôm nay cháu cũng đang muốn gặp cậu ấy để nói về chuyện này.

Mẹ Tiểu Du im lặng một chút rồi nói..

- Cô có một đề nghị..Hi vọng cháu sẽ đồng ý...Cô tin chắc nếu cháu đáp ứng..Tiểu Du nhất định sẽ đồng ý đi Mĩ phẫu thuật.

..........................

Tôi đến nhà Tiểu Du vào một tiếng sau đó..Bởi vì trước khi đi tôi đã gọi cho Tiểu Du nên khi tôi đến hơi trễ cậu ấy đã rất lo lắng..Thật xui xẻo vì tôi lại không mang theo điện thoại.Tiểu Du đã gọi cho tôi rất nhiều nhưng không ai nghe máy..Cậu ấy đã rất sợ hãi,đến mức khi tôi vừa bước vào phòng cậu ấy đã chạy lại ôm chặt lấy tôi không chịu buông ra...Tôi không biết lý do nên chỉ biết an ủi cậu ấy...

- Cậu đã đi đâu vậy Dương Khả.Tớ gọi cho cậu không được..Tớ đã rất sợ hãi..

Tiểu Du gục đầu lên vai tôi vừa nói vừa khóc..Tôi đau lòng liền an ủi..

- Xin lỗi Tiểu Du..Tớ nên báo cho cậu...Tớ quên không mang theo điện thoại..Trên đường đến đây lại gặp mẹ cậu nên mới đến trễ.

Tiểu Du ngước đôi mắt long lanh ướt nhìn tôi ngạc nhiên hỏi.

- Mẹ tớ..Mẹ tớ tìm cậu để làm gì.

Tôi mỉm cười trấn an cậu ấy rồi đáp.

- Mẹ cậu nói về chuyện phẫu thuật.Tiểu Du..Tớ cũng muốn nói về chuyện đó.

Tiểu Du hơi khựng lại một lát rồi dời khỏi người tôi..Cậu ấy ngồi xuống giường rồi nhỏ giọng nói.

- Dương Khả à..Tớ..tớ có thể không đi được không..Tớ ..tớ rất sợ...Tớ không muốn xa cậu.

Tôi mỉm cười đi lại gần Tiểu Du,ngồi xuống cạnh cậu ấy và nắm lấy hai bàn tay đan siết chặt vào nhau của cậu ấy..Tôi nói.

- Du à..Đừng sợ hãi..Tớ tin chắc lần này cậu sẽ thành công..Cậu sẽ có một trái tim khoẻ mạnh ,một trái tim đủ lớn để có thể chiếm giữ tất cả linh hồn và thể xác của tớ...

Tiểu Du nhìn tôi vẫn còn sợ hãi và bất an trong ánh mắt..Tôi lại khẽ cười rồi nói tiếp.

- Còn một chuyện nữa tớ muốn nói với cậu..Cậu sẽ không cô đơn,cho dù ở đâu cũng sẽ không còn cô đơn nữa..Bởi vì tớ sẽ đi cùng cậu...

Tiểu Du kinh ngạc nhìn tôi như muốn xác minh những gì tôi vừa nói.Tôi cười khẽ rồi gật đầu kiên định.Tiểu Du vội vàng nói.

- Dương Khả.Thực sự không phải tớ nghe nhầm phải không.

Tôi cười đáp.

- Tất nhiên là không.Tiểu Du..Tớ hôm nay xin thề..Cả đời sẽ không bao giờ dời xa cậu..Cho dù là bất cứ nơi đâu..

Tiểu Du hỏi lại.

- Có phải là ý của mẹ tớ.

Tôi cũng không giấu diếm mà đáp.

- Ừ..Là ý của mẹ cậu..Du à..Mẹ cậu rất thương yêu cậu ..Mẹ cậu là một người mẹ rất vĩ đại..Cô ấy sợ cậu không chịu đi Mĩ,đã vì thế mà lo nghĩ khổ tâm rất nhiều..Hôm nay cô ấy gặp tớ và đề nghị tớ đi cùng cậu sang Mĩ...cậu biết không..Khi nghe mẹ cậu nói ra ý định ấy tớ đã hàng ngàn lần mắng chửi bản thân mình ngu ngốc..Tại sao lại không nghĩ tới điều này..Du à..Cậu không muốn xa tớ,tớ lại càng không muốn xa cậu..Tớ cũng rất đau khổ khi nghĩ đến thời gian hai chúng ta sẽ không thể gặp nhau..Nhưng giờ thì không cần nghĩ nữa..Chúng ta sẽ cùng nhau bước đi.Du à..Đừng để mẹ cậu phải lo lắng và đau lòng thêm nữa..Hãy để bản thân có cơ hội được không.

- Dương Khả .

Tiểu Du gọi tên tôi rồi lại nhào vào lòng tôi..Cậu ấy lại khóc..Tôi chỉ khẽ thở dài mà im lặng an ủi...Một lát sau Tiểu Du mới lên tiếng.

- Dương Khả à..Tớ..Tớ sẽ đi..Cho dù cơ hội là bao nhiêu tớ cũng sẽ đi..Chỉ cần có cậu ở bên cạnh tớ sẽ không sợ hãi bất cứ chuyện gì nữa..Cậu nói đúng..Mẹ đã vì tớ mà lo lắng nhiều năm nay..Từ khi tớ còn là một đứa trẻ..Tớ từng ghét cuộc sống,ghét trái tim nhỏ bé của mình..Nhưng hiện tại tớ lại đang hi vọng,hi vọng vào phép màu sẽ giúp tớ đạt được ước mơ của mình..Tớ muốn sống cả đời bên cậu,tớ muốn nhìn thấy mẹ tớ mỉm cười hạnh phúc trong suốt cuộc đời sau này...Dương Khả à..Hãy cho tớ thêm sức mạnh nhé.

Tôi ôm Tiểu Du vào lòng..Khẽ hôn lên mái tóc mềm mại ấy mà đáp.

- Tớ hứa..Cho đến khi cậu không cần tớ nữa.

Tiểu Du khẽ cựa mình phản ứng rồi nói.

- Cả đời tớ vẫn sẽ cần cậu.

Lời hứa với cả nhóm hai chúng tôi đành phải thất hẹn..Mẹ Tiểu Du đã làm thủ tục cho hai chúng tôi sang Mĩ du học..Phía gia đình tôi cũng không phản đối..Ba mẹ tôi còn rất vui vẻ về chuyện này..

Ngoài Lý Nhã ra thì tôi không nói cho Tú Duệ,Tiểu Lam và Từ Yên biết về sự thật của chuyến đi Mĩ,tôi sợ các bạn sẽ lo lắng cho chúng tôi..Tôi tin sẽ có một ngày tôi và Tiểu Du cùng trở về..Khi ấy chúng tôi sẽ nói cho họ tin vui hơn để họ chúc mừng...

Theo xắp xếp chúng tôi có bốn năm ở Mĩ,một năm đầu sẽ là chuyên tâm cho việc chữa bệnh của Tiểu Du..ba năm còn lại là du học như đã nói.

Ngày chia tay mọi người cả nhóm khóc sướt mướt..Nhất là Từ Yên  và Tiểu Lam.Từ Yên là người bạn tôi thân nhất nhóm và thương yêu như em gái..Còn Tiểu Lam tôi luôn xem như một cô bé cần được chăm lo..Tôi ôm lấy hai người vào lòng..An ủi rằng.

- Thời gian trôi rất nhanh..Rồi tớ cũng trở lại thôi mà..Lúc ấy nhất định không được quên đi tớ.

Từ Yên giận dỗi nói.

- Tớ sẽ quên cậu..Dương Khả đáng chết..Tớ nhất định quên cậu..

Tiểu Lam cũng phụ họa.

- Tớ cũng sẽ quên cậu..Sẽ biến cậu thành đồ ăn và ăn hết rồi quên luôn..

Tôi bật cười xoa đầu hai cô bạn rồi quay sang Tú Duệ..cô bạn tôi vẫn hay rè chừng trong những cuộc trêu chọc của mình..Tú Duệ cũng khóc..Cậu ấy mỉm cười gượng mà nói.

- Sống tốt nhé Dương Khả..Đừng quên liên lạc với tớ..

Tôi mỉm cười gật đầu rồi lại nhìn sang Lý Nhã.Lý Nhã vẫn giữ một nét mặt tĩnh lặng..Nhưng đôi mắt u buồn của cậu ấy đã cho tôi biết tất cả..Tôi khẽ ôm lấy cậu ấy mà nói.

- Hãy sống thật vui nhé..Mạnh mẽ và quyết liệt hơn để giành lấy hạnh phúc cho mình..Ngày tớ quay lại..Hi vọng cậu đã tìm được hạnh phúc thật sự.

Lý Nhã cười khẽ đáp lại.

- Tớ biết rồi Dương Khả..Cậu cũng phải sống thật tốt nhé..Hãy chăm sóc Tiểu Du chu đáo..Có được Tiểu Du là hạnh phúc và may mắn nhất của cậu đấy.

Tôi cười khẽ gật đầu..Cuộc trò chuyện của tôi và Lý Nhã các bạn đều không hiểu rõ lắm..Có lẽ họ chỉ nghĩ theo chiều hướng đơn giản nhất..Lý Nhã nhắc nhỡ tôi chăm sóc cho Tiểu Du...Lúc này tôi quay lại bên cạnh Tiểu Du.Từ Yên và Tiểu Lam cũng đang ở cạnh cậu ấy..Sau khi nói vài câu chia tay đầy rầu rĩ,Từ Yên vẫn không quên hờn giận Tiểu Du.

- Tiểu Du.Cậu thật đáng ghét..Cậu chiếm mất Dương Khả của tớ..Lại còn dắt cậu ấy đi rõ xa..Tớ ghét cậu...Hai người nhanh chóng trở về nếu không tớ sẽ sang đó tóm cổ hai cậu lôi về.

Tiểu Lam mếu máo phụ thêm.

- Khi về nhớ mua thật nhiều quà cho tớ..

Tôi có chút dở khóc dở cười..Cả sáu đứa cùng chụm tay vào nhau thể hiện sự đoàn kết...Sau đó tôi và Tiểu Du phải lên máy bay..Mọi người nhìn theo chúng tôi với ánh mắt tiếc nuối và lưu luyến.

Máy bay cất cánh..Bầu trời xanh trong như một lời hứa hẹn tốt đẹp cho chuyến đi định mệnh của chúng tôi..Tiểu Du ngồi bên cạnh tôi..Cậu ấy tựa đầu vào vai tôi cùng ngắm những đám mây bay xoẹt qua trước mắt..Rồi bỗng nhiên cậu ấy khẽ nói.

- Bầu trời thật đẹp.Thành phố cũng thật đẹp..Tớ có thể còn được trở về và nhìn ngắm mọi thứ một lần nữa không..

Tôi nắm lấy bàn tay Tiểu Du rồi đáp.

- Chắc chắn sẽ có..Không chỉ một lần..Nếu cậu muốn..Tớ sẽ cùng cậu ngắm cho đến khi cậu chán mới thôi.Du à..Cậu tin tưởng tớ chứ.

Tiểu Du nhìn vào ánh mắt kiên định của tôi..Một lúc sau cậu ấy khẽ mỉm cười rồi đáp.

- Tớ tin.Dương Khả.Chúng ta nhất định sẽ trở lại...

………………………

Bốn năm sau..

Giữa cái lạnh giá của mùa đông..Chuyến bay từ Mĩ về thành phói T vừa hạ cánh...Mọi ánh mắt hiếu kỳ ở sân bay đều đổ dồn vào hai cô gái..Cả hai đều rất xinh đẹp thanh tú...Một cô gái có mái tóc cắt ngắn phong cách,khuôn mặt thanh tú có chút băng lãnh anh tuấn,một cô gái có mái tóc dài ngang lưng uốn xoăn bồng bềnh,gương mặt cô gái rất xinh đẹp,một vẻ đẹp hoàn mĩ không không tì vết,nụ cười tươi tắn luôn hiện trên môi...Hai cô gái cùng bước đi bên nhau,bàn tay họ đan chặt vào nhau như thể không có gì có thể chia cách họ...

Cô gái tóc dài ngước nhìn bầu trời  rồi mỉm cười rạng rỡ nói.

- Dương Khả à..Chúng ta đã trở về rồi..

Cô gái tóc ngắn bây giờ mới khẽ mỉm cười..Nụ cười phá tan đi cái băng lãnh xa cách của cô gái,thay vào đó là sự  gần gũi ấm áp..Khẽ nhìn theo ánh mắt của người bên cạnh rồi nói.

- Phải,Tiểu Du chúng ta đã trở về...

Chúng tôi đã trở về..Như lời hứa với các bạn bốn năm trước...Hôm nay mọi người nói sẽ ra đón chúng tôi..Mặc dù vẫn thường xuyên liên lạc qua mạng xã hội  nhưng tôi vẫn không biết họ đã thay đổi thế nào..Chân chúng tôi bước nhanh hơn ra cửa..Nơi ấy có họ..có những người thân yêu của chúng tôi.

Tiểu Du có vẻ như rất hồi hộp khi bàn tay đang nắm chặt tay tôi khẽ run lên..Tôi mỉm cười khẽ trấn an cậu ấy..Bốn năm qua..Chúng tôi luôn ở bên nhau..Từ khi Tiểu Du bắt đầu phẫu thuật,rồi hôn mê cả một tuần sau đó..Rồi cậu ấy tỉnh dậy,rồi tôi mớm cho cậu ấy những thìa cháo đầu tiên.Rồi cậu ấy dần khoẻ lại,rồi chúng tôi cùng đi học..Cùng thực hiện ước mơ..Chúng tôi vẫn không dời nhau nửa bước..

Tiểu Du đã khoẻ mạnh,trái tim cậu ấy đã không còn nhỏ bé nữa..Nó đủ lớn để ôm trọn cả thế giới..Nhưng cậu ấy không làm vậy,cậu ấy chỉ để nó cho riêng mình tôi,cậu ấy nói bởi vì tôi là thế giới của cậu ấy..Tôi đã rất hạnh phúc và cảm động...Tự hứa với lòng sẽ phải xứng đáng với tình yêu của Tiểu Du giành cho mình.

Tiểu Du không thay đổi nhiều..Cậu ấy vẫn có thói quen phụ thuộc vào tôi..Luôn nghe lời tôi dù cho là chuyện gì..Trước khi về nước tôi và Tiểu Du đã đăng ký kết hôn bên Mĩ..ở đó chúng tôi được pháp luật công nhận là vợ chồng..Cho dù về đây sẽ không được..Nhưng chúng tôi không quan tâm..Chỉ cần sống hạnh phúc cùng nhau là đủ rồi.

 Vừa bước ra bên ngoài sảnh chờ tôi đã nhận ra các bạn của mình..Họ đang ở phía trước..Có lẽ vẫn chưa nhận ra chúng tôi..Từ Yên không thay đổi nhiều lắm.Tiểu Lam vẫn nhỏ nhắn như xưa..Tú Duệ và Lý Nhã có vẻ chững trạc hơn một chút...

Tôi nắm chặt tay Tiểu Du đi về phía họ..Cả nhóm nhận ra chúng tôi liền la hét ầm ĩ..Cả sân bay như muốn vỡ tung ra..Mọi người qua lại ai cũng nhìn ngó...Là bởi họ..Những cô gái rất xinh đẹp..Đang la hét không hình tượng ngay tại nơi này..

Tôi cười đến ngoác cả miệng khi Từ Yên và Tiểu Lam ôm chầm lấy tôi và nhõng nhẽo đủ chuyện..Bốn năm rồi họ vẫn không lớn lên một chút nào...

- Chào mừng hai cậu đã trở về...Chúc mừng hạnh phúc..

Từ Yên nói khi đã buông tôi ra..Chúng tôi đã nói cho cả nhóm biết về tình cảm của mình hai năm trước và cũng nói về chuyện kết hôn...Tiểu Lam liền nói.

- Các cậu vẫn phải làm một bữa tiệc đền bù cho chúng tớ..

Tôi nhéo má Tiểu Lam rồi mắng.

- Ăn..Ăn..cậu lúc nào cũng ăn..Tại sao bao nhiêu năm vẫn không lớn thêm chút nào nữa vậy.

Tiểu Lam mếu máo xụ mặt..Lý Nhã liền cười nói. 

- Cậu đừng chạm vào nổi đau của Tiểu Lam nữa Dương Khả à...Cậu ấy đã rất khổ tâm về điều đó trong nhiều năm nay.

Cả nhóm chúng tôi cùng mỉm cười..Tôi ôm Lý Nhã và Tú Duệ.Cả Tiểu Du cùng ôm họ..Tôi đi cùng Lý Nhã ra xe khi Tiểu Du đã bị Từ Yên,Tiểu Lam và Tú Duệ kéo đi phía trước..Bọn họ đang hỏi Tiểu Du chuyện gì đó mà tôi không nghe được.

- Cậu hạnh phúc chứ Dương Khả.

Lý Nhã hỏi..Tôi mỉm cười đáp.

- Ừ..rất hạnh phúc..Còn cậu...

Lý Nhã cũng cười khẽ đáp.

- Ừ..tớ cũng rất hạnh phúc..

Ánh mắt Lý Nhã đang nhìn về phía bốn cô gái trước mặt..Nhưng tôi biết người cậu ấy đang nhìn thực sự là ai..Có lẽ đó là số mệnh.Từ Yên và Lý Nhã...Các bạn có nghĩ như tôi không..

..............................................

Vậy là end nhé..Cám ơn đã ủng hộ Cỏ..:)

Danh sách chương: