5.[JosCarl 3P] Lọ Huyết Dược (2)

Đêm tối vẫn dài đằng đẵng, bên ngoài nhà thờ nhỏ đám xác sống đang nằm la liệt. Moonlight Gentleman chán chường vung vẩy cây gậy của mình, hắn không phải là kẻ gây ra mớ hỗn độn này.
Đám Huyết tộc đã theo đến tận đây, bọn chúng muốn lấy lại manh mối Ma Điển nhưng có lẽ đã quá xem thường người của Giáo hội rồi. Chỉ với vài trăm bộ thi thể thối rữa vô dụng thì có ích gì.

"Nhưng xử lý sạch sẽ như vậy, nhân loại này cũng không tầm thường."

Hắn đá văng một cái xác giữa đường, đôi mắt sói đột nhiên nhíu lại.

"Không đúng, cách tàn sát này..."

Tuy đều là bị xé nát thân thể, nhưng vết cắt vốn không bắt nguồn từ thánh kiếm. Nó giống như bị phủ lên một lớp nọc độc ăn mòn da thịt đến tận xương trắng.

"Ha hả, không ngờ cả Huyết tộc cũng bị y sai khiến."

Càng lúc hắn càng cảm thấy tò mò, Giáo Hội từ lúc nào lại có được nhân tài như vậy. Quanh đi ngoảnh lại, đám tu sĩ từ Tòa Thánh Đỏ còn vị nào mà hắn chưa từng gặp qua cơ chứ.
Rặt một lũ lòng tham vô đáy. Cũng khó trách, đều là nhân loại tự cho mình thông minh. Moonlight Gentleman nhếch môi, dấu chân đẫm máu dừng lại trước cửa.

Không có người canh giữ, nói đúng hơn, với thực lực của kẻ bên trong vốn không cần ai khác thay mình trông chừng.
Giác quan của loài sói nhạy bén đến mức nào? Chính là đủ để hắn nhận ra kẻ làm hắn hiếu kỳ hơn hết thảy đã phát hiện ra hắn rồi.

"Vậy cũng tốt, không cần rào trước đón sau."

Hắn đẩy cửa bước vào, tự nhiên như thể là một vị khách danh dự được chủ nhà mời đến dùng bữa tối. Đôi tai sói vểnh cao dẫn hắn đến căn phòng đang phát ra tiếng động. Cửa không khóa, nhưng khi hắn đặt chân vào đây không gian bỗng dưng rung chuyển. Bóng đen chỉ thoáng qua trong một cái chớp mắt, Moonlight Gentleman nhíu mày cảm giác như vừa xuyên thủng lớp bong bóng xà phòng đang lung lay uyển chuyển.
Không lính canh, không bẫy rập, cũng không có vô hạn phòng bị. Đứng đối diện với Moonlight Gentleman là một thiếu niên bình thường đến bất ngờ.

Mái tóc xám lả lướt trên vai đôi chỗ còn rỏ nước. Có vẻ cậu ta vừa tắm xong bởi lẽ trên người chỉ mặt độc một chiếc áo sơ mi mỏng dính. Mùi hương ngòn ngọt của hoa quả chín mọng xộc vào cánh mũi, hắn có thể nhìn thấy từng vết răng đỏ rực trên cái cổ khiêu gợi. Cậu ta phơi mình dưới ánh sáng mờ ám càng tô điểm gương mặt kia thêm phần mê hoặc.
Quá hoàn mỹ!
Tựa như tạo hóa cho cậu ta xuất hiện giữa đám nhân loại ồn ào, chiếu sáng rực rỡ trong vũng bùn bẩn thỉu. Mà loại ánh sáng này nếu không cẩn thận sẽ bị nó âm thầm thiêu cháy thành tro.

Phải chiếm lấy cậu ta!

Đó là ý nghĩ gần như ngay lập tức hiện hữu trong đầu Moonlight Gentleman. Đôi mắt dị sắc của cậu ta hơi hơi rũ xuống, dưới đôi mi đen muốt là cái nhìn sắc bén mà hắn chưa từng nhìn thấy được.
Cứng rắn, khinh thường, và ẩn giấu thật sâu vài tia thâm trầm khó đoán. Vốn dĩ chỉ là một thiếu niên trẻ tuổi, nhưng cậu ta mang theo loại khí chất từng trải như một kẻ đã từng đi qua nhiều lần sống chết.
Và hơn hết thảy, cậu ta khiến hắn không nén được cơn hứng tình.

Ngọn lửa bùng lên dữ dội, dưới bụng hắn không ngừng cồn cào tựa trăm ngàn con kiến bò qua. Moonlight Gentleman vuốt lên đầu sói trên cây gậy thường ngày, ẩn sâu trong đó là lưỡi kiếm đã được mài qua vô vàn máu tươi đến sáng loáng.
Ham muốn quá mãnh liệt, nhắc nhở hắn rằng thứ cảm giác này không hề bình thường.

"Ngài cảnh giác thật đấy. Xem ra tình dược đốt lên sẽ không còn mấy tác dụng."

Exorcist vén tóc ra sau vành tai, đôi mắt cong cong liếc nhìn con sói đang trong tư thế săn mồi. Hắn gầm gừ lộ ra răng nanh trắng hếu, nực cười là bộ dạng quý ông cũng không che đậy được dã tính vốn đã ăn sâu vào xương tủy.

"Ngươi quá tự tin rồi."

Lưỡi gươm chớp nhoáng lao tới, tất cả giác quan đều đang cảnh cáo Moonlight Gentleman rằng nhân loại trước mặt quá nguy hiểm.
Diệt trừ cậu ta, rồi gặm nhấm từng phần thân thể xinh đẹp đó để thiếu niên này vĩnh viễn thuộc về hắn.

Kíttt...

Tiếng vật nhọn va chạm phát ra chói tai, Moonlight Gentleman nhíu mày vì lưỡi gươm bị mắc kẹt vào bộ vuốt của tên Huyết tộc hào nhoáng không biết từ đâu đến.

"Đừng làm hỏng đồ chơi của ta, đồ sói hoang."

Gã ném cái nhìn đầy châm chọc vào Moonlight Gentleman, kẻ đang lui về sau đầy cảnh giác.

"Đồ chơi của ngươi?"

Quý ngài sói đột nhiên cười khẩy.

"Còn không nhìn lại xem ai mới là đồ chơi đây?"

Hắn lần nữa chém một nhát kiếm thẳng vào điểm mù bên trái, nơi hốc mắt trống rỗng của Bloody Sword còn chưa kịp phục hồi.
Mũi nhọn rạch một đường máu giữa ngực đối phương, trong lúc hắn còn đang đắc ý thì phía sau lưng không chút phòng bị nổi lên một trận lạnh lẽo, nơi thiếu niên đang đứng đó với nụ cười quỷ quyệt.

"Gya!!!"

Kim tiêm bén ngót bơm thứ dịch lỏng đỏ rực vào gáy Moonlight Gentleman. Dù hắn rất nhanh vung tay đánh gãy nó nhưng cũng không ngăn được tình dược hòa lẫn với huyết mạch chạy thẳng lên đầu não, thiêu đốt từng sợi dây thần kinh một cách mãnh liệt.
Hắn chống thanh kiếm cố nâng lên đầu gối ngã quỵ, tiếc là mọi sức lực bỗng dưng bốc hơi khỏi cơ thể. Chỉ còn lại cơn khát như muốn xé nát cuống họng cùng chiếc mũ chóp cao rơi xuống để lộ khuôn mặt có phần chật vật.

"Một chút bụi hoa hồng vàng trồng trên xương trắng.

Một chút xạ hương.

Thêm vào là nọc độc Huyết tộc.

Và nguyên liệu cuối cùng..."

Exorcist tiến đến gần hắn, ngón tay lạnh buốt sờ lên đôi tai sói đang vểnh cao cứng ngắc.

"Sao ngươi dám...!"

"Có gì mà lại không dám?"

Đối diện với một người sói đang phẫn nộ cực điểm, ấy vậy mà Exorcist vẫn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc bạch kim của hắn.

"Người sói hay Huyết tộc, chẳng phải các ngài vốn chưa từng để nhân loại vào mắt? Có muốn thử một chút cảm giác không thể chống cự lại dục vọng của chính mình đối với một con người hay không?"

Ngón tay xấu xa lướt qua răng nanh của hắn, cậu muốn nhổ nó đi, nhưng một con sói rụng răng thì đâu còn giá trị. Nghĩ nghĩ một chút, Exorcist cúi đầu dán đôi môi lên nó.

Thú thật là Bloody Sword có hơi quan ngại, kẻ kia là một con sói hoang, quý tộc, nhưng hoang dã thật sự. Biết đâu chừng sẽ đột ngột nổi điên mà cắn nát thiếu niên xinh đẹp của gã.
Còn may Moonlight Gentleman chỉ hừ lạnh. Hắn ngậm lấy môi cậu cắn mút, đầu lưỡi thô bạo tách mở chiếm lấy khoang miệng mà quấy đảo, liếm láp không sót một chỗ nào.

Mới vài giây trước còn đằng đằng sát khí vậy mà lại đột nhiên im lìm như vậy? Bloody Sword nghiêng đầu ngó qua kẻ kia.

"Phì..."

Gã vén ngược tóc ra sau gáy cười trộm, người sói a ngươi sói, rốt cuộc thì ngươi cũng giống như ta, bị thứ khế ước chết tiệt kia thít lên cổ rồi.

"Tên ngươi là gì?"

Nụ hôn kết thúc rất dứt khoát. Moonlight Gentleman ôm ngang eo cậu vừa chăm sóc lồng ngực dưới lớp áo vừa hướng đôi đồng tử xanh biếc nhìn lên chờ câu trả lời.

"Exorcist."

Đôi môi vừa được tự do không bao lâu đã bị Bloody Sword ngậm lấy. Tên Huyết tộc này niết chặt cằm ép cậu quay đầu nhìn vào gã.

"Em đang ghẻ lạnh ta đấy à."

Cùng lúc đầu ngực bị răng sói cắn lên, Exorcist khó khắn hít một hơi lạnh vì kích thích. Ánh mắt cậu liếc gã không chút cảm thông.

"Trong bụng tôi đều là tinh hoa của anh, quý ngài đây vẫn còn chưa thỏa mãn?"

Trên người cậu đều lưu dấu vết của tên Huyết tộc kia Moonlight Gentleman không hề hài lòng, đặc biệt là khi nghe nhưng lời cậu nói sau đó. Hắn ngoạm lên nơi xương sườn nhô dưới lớp da trắng bệch tự tạo ra dấu vết của bản thân, đậm hơn, to hơn chồng lên từng chỗ một. Exorcist khó hiểu tên này sao lại hành động ấu trĩ như vậy.

"Nguyên liệu cuối cùng... Hẳn là máu của ngươi đi?"

Hắn đoán không sai.
Từ lúc sinh ra Exorcist đã được ban tặng dòng máu ma lực nhất. Nó mang theo một cỗ mê hoặc mãnh liệt, không chỉ với Huyết tộc mà gần như tất cả những kẻ phi nhân loại đều không kiềm được ham muốn chiếm hữu nó. Giống như chất độc ngọt ngào kích phát dục vọng ẩn sâu trong tâm tưởng, chỉ cần một lần nếm qua mật ngọt, bọn chúng sẽ vĩnh viễn không ngừng khao khát nhiều hơn nữa, đem bản thân đổi lấy hoan ái cùng cậu.
Bất hạnh thay với dòng máu như thế chảy trong huyết mạch Exorcist đối với nhu cầu xác thịt vô cùng lớn. Loại khoái cảm mà nhân loại không ai làm được, kể cả chính cậu.
Dù có dùng bao nhiêu ngoại vật cũng không đủ dập tắt ngọn lửa trong lòng, Exorcist gần như phát điên. Những thứ mà nhân loại ca ngợi trong mỗi cuộc truy hoan chưa bao giờ để lỗ nhỏ của cậu bớt ngứa ngáy, cậu thậm chí đem chuôi thánh kiếm cắm sâu vào trong, đau đớn đến đổ mồ hôi lạnh mà vẫn chẳng thể nào lên nổi.

"Ha ha..."

Tiếng cười ngắt quãng xen lẫn nhịp thở gấp, giờ thì tốt rồi, vật nhỏ của cậu trong lòng bàn tay Huyết tộc đang sung sướng bắn ra, rồi lại run rẩy cầu nhiều hơn nữa.

Quý ngài tộc Sói đứng dậy lạnh lùng nhấc một chân cậu lên. Lỗ nhỏ chính giữa cái mông trần trụi hiển nhiên phơi bày ngay trước hạ bộ của hắn.
Loài sói giao phối vốn không quan tâm đến màn dạo đầu, cũng không có bất cứ thương xót nào dành cho phe yếu thế, một kẻ như Moonlight Gentleman lại càng không. Hắn sờ mó tìm vị trí thích hợp rồi chẳng hề chần chừ đem cây thịt cương cứng trực tiếp đâm vào.

Hậu huyệt vốn đã bị dày vò sưng đỏ giờ lại lần nữa bị ép căng ra, dịch lỏng trắng đỏ còn sót lại bên trong men theo khe hở mà chảy xuống đùi, mỹ cảnh vô cùng thỏa mãn thị giác. Exorcist không giữ nổi thăng bằng đang dựa vào lồng ngực Bloody Sword cùng gã trao đổi nước bọt.

"Ngươi đến nhanh một chút."

Bloody Sword gặm lên vành tai thiếu niên đang nhẫn nại chịu đau khi bên dưới ướt đẫm cứ liên tục bị thúc ép, gã trừng mắt nhìn tên người sói dây dưa nơi tư mật của cậu ta. Nhất thời không muốn chịu thua, bàn tay lạnh ngắt của Exorcist bị Bloody Sword kéo đến dương vật đã ngẩng cao sau lớp vải.
Tên Huyết tộc này lại cứng!
Exorcist nghiến răng nắm lấy thân dưới của hắn mà kéo vuốt, đêm nay hắn đã làm cậu bao nhiêu lần vậy mà hiện tại vẫn chưa thỏa mãn, thật đúng là hoang dâm vô độ.

Đùi trong bị nắm chặt hằn lên năm dấu tay đỏ rực, Moonlight Gentleman cuồng nhiệt đâm rút một trận mới chịu thả lỏng thay đổi góc độ. Hắn kìm kẹp eo nhỏ nâng mông cậu lên, nơi giao hợp nhớp nháp chất dịch đang mấp máy đầy đói khát.

"D-Dừng lại... Bloody-"

Huyết tộc ngông cuồng lôi kéo mái tóc xám của thiếu niên xuống giữa hai chân ép cậu áp má lên phần nam tính nóng bỏng. Gã rất biết cách tước bỏ toàn bộ kháng cự của cậu. Hai tay đều bị khống chế, bên hông lại bị tên người sói khóa chặt liều mạng cắm rút, Exorcist muốn vùng vẫy cuối cùng chỉ có những tiếng rên rỉ thoát ra theo dòng nước bọt trong suốt.

Ngay khi Exorcist há miệng thở dốc vì đợt đau đớn dưới thân truyền tới, sau gáy liền bị đẩy tới để vật thô cứng đâm vào trượt xuống cuống họng. Cảm giác buồn nôn ngay lập tức ập lên, nhưng thứ bên trong hưởng thụ ấm áp thoải mái lại càng trương to lấp đầy khoang miệng không để cậu có thời gian hít thở.

"Gọi tên ta, Moonlight Gentleman."

Quý ngài với đôi tai dựng thẳng gằn giọng. Hắn đột nhiên tăng thêm lực đạo như muốn đóng cọc trong cặp mông vểnh cao sưng tấy đủ loại vết trầy xước bởi bộ vuốt của hắn ta.

"Chậm... Chậm đã..."

Exorcist khó khăn luồn lách đầu lưỡi khỏi con quái vật trong miệng, cậu cảm nhận bụng dưới có gì đó kỳ lạ đang diễn ra.

"Không thể nào... Nó đang... to lên!"

Vật thô cứng đang quấy đảo hậu huyệt của cậu di chuyển chậm dần, nói đúng hơn, lực cản trở tăng lên khiến nó khó mà len lỏi được. Sở dĩ cũng bởi kẻ kia là tộc sói, mỗi khi động dục đầu dương vật của hắn lại căng phồng lên mắc vào vách thịt thô bạo nghiền ép tuyến tiền liệt. Tưởng chừng cả thành ruột cũng sẽ bị hắn đè đến dập nát.

"Có thích không?"

Moonlight Gentleman liếc mắt đắc ý. Khả năng làm tình của bộ tộc hắn tuyệt không ai có thể bắt chước được. Nhìn nhân loại dưới thân đang đắm chìm trong bể dục hắn lại càng thêm phấn khích.

"Ha...Thoải mái..."

Exorcist lần thứ hai bắn ra trong cơn ho sặc sụa. Bụng dưới bị kích động đang rung lên vì sung sướng, hốc mắt ngập nước được Bloody Sword lau đi. Gã sau đó cũng trong miệng cậu xuất tinh, đem dịch đặc cưỡng chế cậu nuốt sạch.

"Ta cũng có thứ đặc biệt cho em đấy."

Đợi Moonlight Gentleman rời khỏi huyệt động ướt đẫm máu và tinh dịch, Bloody Sword mới đẩy Exorcist nằm lên sàn nhà. Áo sơ mi rách rưới bị quấn lại trói chặt hai tay cậu thành một đống lộn xộn.

"Vừa nãy em rất thích thứ này, đúng không?"

Ngón tay thon dài kẹo lấy con mắt màu xanh biếc, chính là thứ mà cậu lấy từ chỗ hắn.

"Ngài muốn trả đũa sao?"

Exorcist khẽ co người trong vòng tay người sói, hắn vân vê đầu ngực của cậu giữa cơn phát tình mãnh liệt vẫn còn chưa kịp tan biến. Nước mắt cũng không giúp đôi mắt dị sắc khi đối diện kẻ kia bớt đi vài phần vô cảm.

"Tất nhiên là không. Nhân loại chỉ có một cơ thể, ta không muốn món đồ chơi của mình bị hư hỏng đâu."

Lời gã nói rõ ràng ý tứ trào phúng, con mắt bị móc ra đã sớm mọc lại đang ánh lên tia sáng của kẻ hoàn toàn phó mình vào dâm dục. Exorcist tự hỏi hắn muốn làm gì, cho đến khi con ngươi xanh biếc đó bị Bloody Sword nhét thẳng vào hậu huyệt.

"Thật ghê tởm."

Moonlight Gentleman khinh bỉ hành vi của tên Huyết tộc, hắn bận rộn ngậm lấy đôi môi sưng đỏ của thiếu niên nhân loại, cậu ta đang gấp gáp níu lấy hắn như níu cọng rơm cứu mạng.

"Ha ha~"

Bloody Sword đặt ngón tay lên miệng cười xảo trá.

"Đừng vội, dùng máu thịt của Huyết tộc làm vật dẫn. Sau đêm nay nói không chừng hậu duệ của chúng ta sẽ được sinh ra."

Exorcist nghe rõ từng chữ gã ta vừa nói, cậu trừng mắt nhìn xuống. Bên trong cơ thể thật sự đang có gì đó vô cùng tồi tệ sắp xảy đến.

"Vậy thì chúng ta phải cố gắng thêm rồi."

Cả hai kẻ trái phải đồng loạt ôm lấy người cậu, móng vuốt xoát qua da thịt hoan ái ửng hồng. Đêm điên loạn vẫn còn dài, đôi mắt xám tro khẽ khép lại buông thả bản thân vào khoái cảm xác thịt, quyền kiểm soát trò chơi này cậu đã để vuột khỏi tầm tay mất rồi.

_______

Lọ này hết rồi đừng đòi nữa áo áo áo!!!

Danh sách chương: