2|

Hầu như về việc mình ngửi thấy mùi tanh tanh của máu phảng phất trên người Kwon Soonyoung vào đêm hôm ấy đã ám ảnh Lee Jihoon vào mỗi đêm.

Kể từ hôm đó, Kwon Soonyoung đi về nhà trễ hơn, có khi là không hề về nhà. Còn chẳng thèm gọi một cuộc điện thoại nho nhỏ hỏi thăm tới cậu. Sáng thì sương mù còn chưa kịp tan, cái lạnh của đêm hôm qua còn chưa rời đi thì anh vẫn mang bộ dạng như trước, vác balo mà rời đi.

Lee Jihoon cũng bỏ đi thói quen đọc tiểu thuyết của mình từ khi nào không hay. Ngày ngày cứ như người mất hồn mà ngồi chết ở trên giường, nương theo cửa sổ trong phòng mà nhìn ra căn nhà kho ở sau vườn, chỉ đành thở dài. Rốt cuộc dọn dẹp gì ở dưới đấy mà càng ngày càng bẩn thêm như thế chứ?

Và cậu cứ như vậy suốt một tuần trôi qua, thời gian chẳng thèm đợi lấy ai, ngay cả cậu cũng hết hồn khi nhìn tấm lịch treo tường mới nhận ra là đã một tuần vừa trôi đi một cách nhạt nhẽo và mang đầy tâm sự. Thật ra Lee Jihoon nhiều lần đã tính xuống nhà kho để xem tình hình, nhưng chỉ cần nghĩ đến bụi bẩn bay khắp nơi liền nhíu mày, lòng bứt rứt khó chịu nên đành từ bỏ.

Hôm nay, cậu chợt nghĩ ra một việc. Thay vì để bản thân chạy vào nhà kho thì tại sao không ngờ người khác giúp?

Thế là Lee Jihoon tức tốc canh Kwon Soonyoung rời khỏi nhà vào lúc sáu giờ sáng liền bước xuống giường đi tắm rửa sạch sẽ xong, cậu chạy sang nhà bên cạnh.

Hàng xóm láng giềng ít nhất cũng phải gặp nhau, nhìn mặt nhau chào một lần. Lee Jihoon cũng không ngoại lệ, vả lại người hàng xóm này rất thân thiện, may mắn hơn đây là một chàng trai trẻ, còn bằng tuổi của cậu. Nói chung thì giao tiếp có phần thoải mái.

Lee Jihoon đảo đi đảo lại trước nhà của chàng hàng xóm này, cuối cùng hít sâu một hơi rồi lấy sức nhấn lên cái chuông cửa.

Ting... tong...

Tiếng chuông cửa phá vỡ bầu không khí ảm đạm của buổi sáng sớm, vài người trên đường chạy bộ tập thể dục cũng không buồn để ý đến Lee Jihoon đang đứng đối diện với chàng trai đeo cặp kính cận lớn gần nửa gương mặt, ăn mặc thùng thình, tóc tai rối bờ nhưng không quá khó coi vì gương mặt ấy vừa ngủ dậy cũng vẫn rất đẹp trai.

Jeon Wonwoo hơi ngạc nhiên khi sáng sớm thế này lại có người đến kiếm mình, mà còn là Lee Jihoon nên ngạc nhiên hơn. Anh theo thói quen của mình mà đẩy cặp kính cận lên nơi sóng mũi cao ngạnh của mình, thân hình lớn hơn Lee Jihoon cả hai cái đầu.

"Chào buổi sáng, Jihoon." Jeon Wonwoo mỉm cười trên môi, sẵn đưa tay nhặt lấy tờ báo của chú bé hay chạy xe đạp khắp phố rồi cầm cuốn báo mới toanh ném vào từng nhà ở trước cửa.

Lee Jihoon chắp hai tay lại mà giấu ra sau lưng, gương mặt cúi thấp xuống trông như đứa trẻ vừa làm chuyện có lỗi.
"Ngại quá... lỡ phá hỏng buổi sáng của cậu như thế này rồi."

"Không sao, đừng ngại. Dù gì cũng là hàng xóm với nhau mà. Nhưng có chuyện gì sao?"
Jeon Wonwoo thật ra bảo thân thiết với Lee Jihoon thì không hẳn, hai người đôi khi chỉ vô tình thấy nhau ở ngoài đường rồi chào nhau vài ba câu cho có lệ thế thôi. Ấn tượng đôi bên cũng không có gì đặc biệt, chỉ biết hai người rất thân thiện và ưng ý người kia.

Dạo gần đây Jeon Wonwoo cũng thấy có vẻ như nhà của Lee Jihoon có chuyện gì đó, vì mỗi khi anh ra ngoài lấy báo được phát với kiểm tra hộp thư trước cửa nhà thì đều thấy Kwon Soonyoung lái oto rời đi từ sáng sớm. Còn đến tối khuya anh có hay đi vứt rác, vẫn thấy Kwon Soonyoung ăn mặc vẫn như lúc sáng sớm mà trở về. Nhìn thôi cũng biết hắn ta đã đi cả ngày trời. Còn Lee Jihoon thì không thấy ra ngoài đường nữa.

Anh có tính chạy sang hỏi thăm, nhưng làm vậy có hơi thất thố một chút. Dù gì cũng là chuyện của nhà người ta, ít nhiều gì cũng không nên can thiệp vào, có lẽ sẽ tốt hơn.

Nhưng hôm nay Lee Jihoon đột ngột chạy sang gõ cửa nhà mình. Tám trên mười cũng đoán ra được là xin giúp đỡ gì rồi. Cùng là hàng xóm, giúp được anh sẽ giúp, không thấy phiền.

Lee Jihoon thấy nụ cười trên gương mặt điển trai của Jeon Wonwoo cũng thả lỏng, sự lo lắng ngại ngùng cũng vơ đi.
"Tôi... có thể nhờ cậu một việc được không?"

"Cậu nói đi, tôi rất sẵn lòng."

"Nhà kho bên nhà tôi dạo gần đây bẩn quá, tôi muốn dọn dẹp lại một chút. Nhưng không cẩn thận lại làm mất chìa khóa mở cửa kho rồi, nếu được, cậu có thể giúp tôi phá cánh cửa đó được không?"

Lee Jihoon tất nhiên không thể nói ra sự thật về chuyện mình muốn tìm hiểu xem Kwon Soonyoung làm gì ở bên nhà kho đó. Còn về chìa khóa thì thật ra không hề bị mất mà là vì hắn đã đem giấu ở đâu đó, nơi mà cậu không thể kiếm được.

Jeon Wonwoo cứ nghĩ rằng Lee Jihoon nhờ chuyện gì đó khó khăn lắm. Ai ngờ cũng chỉ là việc lặt vặt, cuối cùng cũng vui vẻ mà đồng ý.
"Vậy chúng ta làm ngay bây giờ luôn nhỉ?"

"Ừ, làm sớm xong sớm."

.

Jeon Wonwoo vốn tính đi thay đồ cho dễ coi một chút. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì đi dọn dẹp mà, cần gì phải ăn mặc cầu kì? Cho nên anh vẫn bận áo thun quần thể thao, hết sức giản dị mà theo gót Lee Jihoon ra sau vườn.

Nhà kho nhỏ, cũ kĩ bám đầy bụi nằm ngay dưới gốc cây gỗ sồi. Bản chất vốn có của nhà kho là cũ kĩ, xung quanh toàn chất đống mấy vật dụng không thể dùng được nữa, lớp sơn đã bong tróc ra trong vô cùng khó coi. Mạng nhện cũng xuất hiện đầy ở mái hiên.

Bệnh sạch sẽ của cậu không khỏi buồn nôn và khó chịu khi đặt chân tới nơi này. Bụng Lee Jihoon cuồn cuộn như sóng biển, hối hận khi đến đây, đằng nào Kwon Soonyoung muốn làm gì thì làm, mắc mớ gì cậu lại quan tâm đến mấy thứ này cơ chứ, thật hối hận...

Jeon Wonwoo để ý đến sắc mặt lúc xanh lúc trắng của Lee Jihoon nên có hơi lo lắng.
"Cậu không sao chứ?"

"Không sao, không sao. Cậu giúp tôi phá cánh cửa đó nhé?"

"Ừ được thôi, dùng chân chắc không nổi, ở gần đây có thanh sắt nào không?" Jeon Wonwoo vừa nói vừa ngó nghiêng xung quanh liền thấy một cây gậy bằng sắt, không nghĩ ngợi gì liền chạy đến cầm lấy.

Anh nhìn đầu của cây gậy nhỏ và nhọn, thầm nghĩ cái này chắc cậy cửa ra được. Lại nhìn sang Lee Jihoon đang đứng cách xa cả ngàn mét với nhà kho kia liền hỏi.
"Cậu tính phá cửa thật à?"

Lee Jihoon đang bất động thanh sắt, nghe Jeon Wonwoo hỏi đến mình mà giật mình ấp úng.
"Phá... phá nó đi..."

Nghe giọng của cậu có chút run run, Jeon Wonwoo cảm thấy có gì đó hơi là lạ nhưng cũng không hỏi nữa. Lập tức cầm cây gậy bằng sắt đến mà dùng sức lực của một tên đàn ông đã trưởng thành để đập cái ổ khóa cứng cáp hơn cả đá kia.

Cửa nhà kho không phải bằng gỗ mà là kim loại. Không phải nói phá là có thể phá dễ dàng. Nếu nó là gỗ thì Jeon Wonwoo chỉ cần dùng chân đạp một vài phát là được, đằng này là kim loại, dùng búa đập cũng khó mà thành công. Chỉ đành dồn sức đập vào cái ổ khóa.

Sau một hồi lao lực tốn sức, Lee Jihoon nãy giờ thối lui ở đằng sau, thấy Jeon Wonwoo đang cố gắng giúp mình mà có chút cảm động.
Đến khi thấy ổ khóa văng xuống đất, Jeon Wonwoo thở phào nhẹ nhõm, đem cây gậy đặt lại chỗ cũ.

"Cậu định dọn dẹp bây giờ luôn à? Để tôi giúp luôn nhé."

"À, tôi chưa định dọn dẹp ngay bây giờ đâu. Cảm ơn cậu đã giúp tôi." Lee Jihoon đưa mắt nhìn về phía nhà kho, chần chừ không biết có nên vào hay không. Bệnh sạch sẽ của cậu không hề nhẹ, chỉ là cảm thấy buồn nôn trong người mỗi khi thấy gì đó bụi bặm. Huống hồ lần trước ngửi thấy mùi máu trên người của Kwon Soonyoung thì cậu suýt tí đã nôn tại chỗ, cũng may là kìm nén lại được và sau đó là... gặp ám ảnh còn tỏ ra sợ hãi mỗi khi đối mặt với Kwon Soonyoung, mà khoan đã, dạo gần đây cả hai không còn nhìn nhau nữa thì lấy gì cơ hội để hoảng sợ? Hắn không né tránh cậu thì cậu cũng né tránh hắn thôi.

"Ừ, mà không phải cậu bị khiết phích sao?" Jeon Wonwoo giật mình nhớ đến tin đồn mà thằng Kim Mingyu đối diện bên nhà kia hay bảo là Lee Jihoon bị bệnh sạch sẽ, nó nói vậy là vì nó hay thấy Lee Jihoon hay né tránh mấy con mèo con chó đi loanh quanh ngoài đường, thậm chí hôm bữa nó còn nghịch, nhặt lấy cái muỗng ở giữa đường còn kêu Lee Jihoon đứng gần thùng rác thì vứt giùm, kết quả thấy mặt cậu méo xệch, khó chịu liền thối lui bỏ chạy. Từ đó Kim Mingyu luôn miệng khẳng định Lee Jihoon bệnh sạch sẽ.

Jeon Wonwoo tất nhiên cứ nghĩ nó nói xàm nên không để tâm lắm, nhưng thật ra anh cũng đem lời của nó vào trong lòng mà nhiều khi cũng có lén la lén lút quan sát. Sau khi thấy hành động của Lee Jihoon cong chân bỏ chạy khi thấy con chó hoang bẩn thỉu ở ngoài đường, còn bây giờ nhìn cậu có vẻ chần chừ không biết có nên vào trong kho không, nên cuối cùng cũng đem lòng đi tin cái thằng nhóc da ngăm cao cả mét tám kia rồi.

"Tôi... tôi..." Lee Jihoon cho rằng việc mình bị khiết phích không phải là chuyện đáng khoe mẽ gì, một tên mang bệnh thì có gì tự tin để nói? Về việc cậu bị khiết phích chỉ có Kwon Soonyoung và một vài người trong gia đình biết, với cả khi bị bệnh, thân thể cũng nhạy cảm hơn người bình thường.

Lần này Jeon Wonwoo biết, cậu càng không biết phải đối đáp thế nào.

"Được rồi, để tôi giúp cậu. Là đàn ông con trai với nhau, đừng có nói từ chối đấy." Nói rồi, anh nhất quyết để Lee Jihoon cách xa trăm vạn bước chân ở nhà kho, sau đó tự mình mở cửa đi vào.

Cánh cửa bằng sắt thép không chút khe hở nào được mở ra, bên trong không nhiều bụi như anh nghĩ, thậm chí còn có phần sạch sẽ như thể ở đây có người thường xuyên ra vào, anh không thấy gì lạ, chỉ đành quay đầu lại nhìn Lee Jihoon.

"Ở đây không bẩn lắm đâu, cậu có thể vào đấy."

Nghe lời của Jeon Wonwoo nói như vậy, cậu lấy làm tin tưởng mà đi đến, trong lòng không khỏi hoang mang. Nếu vậy Kwon Soonyoung thật sự đã dọn dẹp nơi này sao?

Lee Jihoon thấy nó không bụi bặm gì, liền theo Jeon Wonwoo vào trong, nhà kho vẫn là nhà kho, đồ đạc chất đống đống ở một bên, bên còn lại thì trống rỗng, chỉ duy nhất một cái bàn để mấy vật dụng dùng để sửa chữa như tua vít, đinh óc,..v.v đại loại vậy.

"Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu?" Jeon Wonwoo cảm thấy nơi này không có gì để dọn dẹp nữa, nếu cần thì chắc là phải đem dời mấy món đồ cũ này ra thôi.

Lee Jihoon như quá chăm chú quan sát xung quanh mà không hề nghe thấy câu hỏi của anh, chân đi đảo qua đảo lại một vòng, cứ như đang tìm kiếm một thứ gì đó.

Jeon Wonwoo không nghe cậu trả lời, cũng không hỏi lại, quay nghiêng quay dọc quan sát theo.
Anh để ý đến cái balo được để ở phía dưới chân bàn liền có chút tò mò mà đi lại, cúi xuống nhìn.

Mũi của Jeon Wonwoo không phải dạng thính gì, nhưng mùi hương quá nồng lập tức ngửi được liền nhíu mày. Anh liền hắt xì một cái khiến Lee Jihoon giật mình quay sang.
"Sao nước hoa nồng đến vậy?"

Lee Jihoon lúc này cũng nằm sắp xuống theo Jeon Wonwoo, mắt nhìn vào thứ to đùng ở phía dưới chân bàn.

Cái balo to to kia chẳng phải là cái mà Kwon Soonyoung hay vác trên vai mỗi khi rời khỏi nhà sao?

Lúc này cậu cũng ngửi thấy mùi nước hoa nồng đến cay xè cái mũi nhỏ, không nhanh không chậm cậu hít một hơi rồi hắt xì một cái hệt như Jeon Wonwoo. Cậu đưa tay quẹt quẹt mũi, nói.

"Nồng thật... cứ như đổ cả chục chai nước hoa khác hãng vào với nhau vậy."

"Nói vậy là cậu không biết nó là gì sao?" Jeon Wonwoo nhíu mày hỏi.

"Không... biết. Phiền cậu lấy nó ra giúp tôi nhé?"

"Ừ." Jeon Wonwoo không hề thấy phiền gì, vì ngay cả bản thân cũng tò mò. Nếu cậu không nhờ thì anh cũng tự giác lấy nó ra.

Anh vươn cánh tay, chạm vào cái balo lớn ở bên trong sau đó dùng lực mà lôi nó ra. Mùi nước hoa ngày một nồng hơn, cứ như vậy mà sộc thẳng vào tận mũi của cả hai. Lee Jihoon khó chịu vô cùng, như muốn ngộp thở tới nơi vậy, đành né sang một bên, để cho Jeon Wonwoo tự giải quyết.

Jeon Wonwoo cũng không khỏi khó chịu, không nhanh không chậm mở tia kéo balo ra, sau đó một cái túi nilong đen hiện ra trước mặt, anh đưa tay chạm vào nhưng dường như cảm thấy gì đó là lạ liền nhíu mày, cảm giác như anh vừa chạm vào một thứ chất lỏng gì đó dinh dính, nhớp nháp giống keo hồ, sau đó mới đưa tay lên nhìn.

"Mẹ nó! Gì thế?" Jeon Wonwoo giật mình lỡ miệng nói bậy một tiếng, có chút hoảng loạn khi tay mình dính thứ chất lỏng màu đỏ sẫm, sền sệt. Đừng bảo anh ngu mà không biết cái quái quỷ này là máu!

Lee Jihoon đứng từ xa thấy thứ đỏ đỏ dính trên tay anh cũng sợ hãi thét lên một tiếng, chân thối lui lùi về sau vài bước chân.

Jeon Wonwoo sau một lúc xém bị dọa cho mất cả thần hồn thì cũng điều chỉnh lại hơi thở, sau đó dùng hết can đảm mà moi cái thứ được quấn chặt bởi bọc nilong đen kia.

Lúc này mùi nước hoa giảm bớt đi khi cái balo được vứt ra xa, thay vào đó là một mùi tanh tưởi đến buồn nôn. Anh cầm thứ đó lên, chất lỏng màu đỏ chảy dài từ bàn tay của Jeon Wonwoo đến cánh tay, cuối cùng là tí tách rơi xuống mặt sàn.

Lee Jihoon đưa tay che miệng, cố gắng giữ bình tĩnh để cơn buồn nôn không chạy thẳng lên cuống họng, hai mắt như bị hút bởi thứ Jeon Wonwoo đang giữ lấy trên tay, hoàn toàn không dời khỏi tầm nhìn đó được, chất lỏng màu đỏ sẫm cũng đã chảy ra đầy sàn.

Jeon Wonwoo dù sợ hãi nhưng không mất bình tĩnh, liền tháo nút cột trên bọc nilong rồi mở ra.

Lee Jihoon vừa thấy thứ bên trong bọc lộ diện liền ngã oạch xuống đất, nước mắt vì sự sợ hãi nhen nhúa mà chảy ra hoài, miệng ấp úng không thể mở miệng nói được một từ trọn vẹn. Jeon Wonwoo lần này thật sự bị dọa, đứng bật dậy mà hoảng loạn ném thứ đó ra khỏi người mình.

Cái đầu của một người phụ nữ tóc đã bị cạo trọc đi văng ra khỏi bọc nilong rồi lăn theo một đường dài trên nền gạch, máu me lúc này theo chỗ bị cắt là phần cổ mà tuôn ra như suối, hơn cả nửa gương mặt đã bị thối rữa, thậm chí nếu quan sát kĩ, trong từng tất thịt bị phân hủy kia còn lúc nhúc mấy con dòi màu trắng bò xung quanh, mùi của xác chết, máu và nước hoa trộn lại thật sự có thể khiến cho cơn buồn nôn quặn thắt ở trong bụng, muốn trào ra ngoài.

Lee Jihoon tất nhiên đã quá giới hạn của mình, nhanh chân chạy ra một góc nôn tháo thốc, còn về Jeon Wonwoo dù buồn nôn nhưng vẫn nhịn được, đồng tử co lại nhìn chằm chằm vào cái đầu người kia, trên chiếc áo thun trắng của anh đã loang lổ máu khi nào không hay.

Dù là người đàn ông trưởng thành hay mạnh mẽ thì trước cảnh tượng này tất nhiên phải giật mình sợ hãi. Jeon Wonwoo không ngoại lệ, anh sợ sệt lùi lại vài bước. Anh đã vậy thì nói gì đến Lee Jihoon hoảng hốt đến mức ngất đi tại chỗ.

"Jihoon!"

Còn tiếp.

Danh sách chương: