Pot Kibutsuji Vuong Tu Chuong 1 Luan Hoi

Chiến trường máu chảy thành sông.

Một thứ cảm giác lành lạnh chợt kề ngay bên cổ con quỷ tóc đen. Nhật Luân Kiếm bén nhọn và thanh tao, dưới ánh trăng loã lồ như óng lên thứ ánh bạc trần trụi, cứa một đường máu chảy lên da thịt trắng bệch của Kibutsuji Kanore.

Một khắc trước khi lìa đời, chàng quỷ thấy tầm nhìn mình bỗng chốc trở nên thật mờ ảo, thấy sự cháy bỏng nơi cổ họng, và thấy vị kiếm sĩ thuộc Sát Quỷ Đội với biểu cảm trông thật bất ngờ - vì sao ấy nhỉ ? Có lẽ, đây là lần đầu tiên anh ta chứng kiến một con quỷ trước khi chết vậy mà không giãy dụa, không oán thán, càng không tỏ ra đau đớn. Hẳn là vì Kibutsuji Kanore là một người chuộng sự yên lặng - yên lặng kề bên Muzan, yên lặng thay hắn xử lý rắc rối, và rồi yên lặng chết đi.

Như đoá hoa thanh tao mà mục ruỗng, khi tan nát nhành hoa vẫn để lại vết nhơ đen đuốt - dẫu cho trước kia nó có từng rực rỡ đến cỡ nào.

Kanore chợp mắt. Khoảng khắc những mảnh vỡ cơ thể cậu tan biến hoàn toàn trong hư vô, đó là lúc ý thức chàng quỷ bắt đầu phân rã. Nhưng dẫu cho cậu đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc này, nó vẫn quá đỗi khó khăn để Kanore chấp nhận được sự thật rằng - mình đã chết, dưới thanh Nhật Luân Kiếm bén ngót cậu từng nhất mực với một vẻ khinh thị và trịch thượng.

Kanore sống quá lâu, đến mức chàng quỷ gần như không cảm thấy đau đớn trước vết thương do Nhật Luân Kiếm gây ra, hay thể hiện bất kỳ một sự kinh ngạc nào với cái chết gần-như-chắc-chắn của bản thân, dẫu vậy, cậu vẫn sợ hãi tử vong.

Quả là chuyện hài nhất trần đời.

Mọi việc nên cơ sự này đều bắt nguồn từ căn bệnh nan y mà hai anh em nhà Kibutsuji gặp phải. Họ trở thành quỷ, rồi truy tìm bông Bỉ Ngạn Xanh, khát cầu nó, mong muốn đạt được sự hoàn hảo tột đỉnh nhất.

Mới chốc đã qua mấy nghìn năm rồi nhỉ ?

Hoài niệm thật.

Từ những ngày đầu tiên biến thành quỷ, rồi Thập Nhị được thành lập, quỷ dần bành trướng thế lực...

Kanore chẳng thể nhớ rõ hết đống đó đâu, nhưng trong đầu cậu lúc này lại chiếu những cảnh quay đó lại với tốc độ chậm.

Con người hình như thường bảo nhau khi chết sẽ như vậy nhỉ ?

Fu, lũ hạ đẳng đó không ngờ đúng.

Kibutsuji Karone nhìn thấy cơ thể mình đang tan biến từng chút một, lại cảm nhận được Muzan trợn mắt nhìn cậu, biểu cảm không thể tin nổi.

Bỗng nhiên có cảm giác trống rỗng...

Nhưng hiện tại cũng không còn kịp nữa rồi.

Anh trai, thật xin lỗi. Em đã làm anh thất vọng rồi.

Cuối cùng, Kanore nhắm mắt xuôi tay. Cũng không có đau đớn gì khi bị chém phăng đầu.

Đơn giản là bởi...cậu làm gì có cảm giác nữa ? Quỷ mà...đâu có như con người được.

Nếu như được bắt đầu lại từ đầu, Kanore cũng sẽ không hối hận vì quyết định trở thành quỷ.

Vì...đó là ý muốn của Kibutsuji Muzan.

Kibutsuji Karone chính thức tử trận, để lại đám Sát Quỷ Nhân cùng với một Kibutsuji Muzan điên cuồng hơn trước.

Chà, lại là một đêm đẫm máu của quý ngài Quỷ Dữ.

...

Kibutsuji Kanore cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng đi, rồi chìm vào một loại cảm giác đê mê tột cùng. Có gì đó mềm mại bao bọc lấy cậu, len lỏi khắp cơ thể làm Kanore thoải mái cực kỳ.

Đang lúc còn đang tận hưởng cảm giác này, đột nhiên một giọng vang lên trong đầu cậu.

[Bắt đầu load thông tin khách hàng...

Tên : Kibutsuji Kanore.

Tuổi : Chưa xác định.

Chủng tộc : Quỷ.

Ngoại hình : Tóc đen mắt đỏ.]

"?"

Kanore chớp chớp mắt vài cái, lại phát hiện mình đang ở bên trong một cái kén to lớn.

Không gian chật chội cùng tối tăm làm cậu hơi cau mày. Dù là đã quen với bóng tối cũng chẳng thể thích nổi nơi này. Đôi mắt cậu nhìn xa xăm, như đang suy tính điều gì đó.

[Chào mừng quý khách đã đến với dịch vụ "Trọng Sinh" của chúng tôi.]

Chợt, một đạo ánh sáng quét qua mắt cậu, làm cho Kanore phải nhắm tịt lại theo phản xạ.

[Tôi tên là Rey, nhân viên của dịch vụ "Trọng Sinh" thuộc cục Uỷ Thác Luân Hồi. Chiếu theo điều lệ số #69 do Cục Thời Không ban hành, quý khách đã được trao cho một cơ hội để trọng sinh làm lại từ đầu.]

"Err..."

Chưa kịp để Kanore thắc mắc, quầng sáng kia đã giải thích tiếp.

[Quý khách phải quyết định, có muốn sử dụng dịch vụ của chúng tôi hay không ? Bởi vì luân hồi sẽ gây ra một số vấn đề ảnh hưởng tới cơ thể. Đặc biệt quý khách không được trở về thế giới cũ của mình, nhưng bù lại cũng có một vài lợi ích nho nhỏ.]

"Lợi ích...?"

[Khi tới đó quý khách sẽ biết. Hiện tại, quý khách có muốn sử dụng dịch vụ hay không ? Vui lòng chọn trong mười giây...]

Tức thì, một cái bảng mơ hồ treo lơ lửng trước mặt Kanore. Trên đó hiển thị hai chữ "Chấp nhận" và "Đồng ý"...

Kibutsuji Kanore : Khoan, cái gì cơ ?

[Lỗi hệ thống, xin quý khách bỏ qua.]

Giọng nói kia lại vang lên, nhưng cậu loáng thoáng nghe thấy sự tiếc rẻ trong đó.

[Đáng tiếc, chút nữa là lừa thành công...]

"?"

[Không có gì đâu ạ. Quý khách mau lựa chọn, nếu trong mười giây không hoàn thành sẽ bị tiêu huỷ linh hồn.]

"..."

Kanore im lặng nhìn cái bảng, nếu chú ý kỹ sẽ nhìn ra một chút bối rối trong đôi mắt đỏ tươi như máu kia.

Sau cùng cậu vẫn từ chối.

Luân hồi sao ? Thật tiếc, tại hạ không có hứng thú. Kanore từ trước tới giờ hoàn toàn coi Muzan là sinh mệnh của mình. Nếu không có người kia, thế sống làm gì nữa ?

Chết quách cho xong.

Quầng sáng, hay còn gọi là Rey yên lặng một lúc, cuối cùng lên tiếng.

[Yêu cầu không thành công.]

"???"

[Quý khách hết quyền lựa chọn. Bắt đầu luân hồi...]

"Này...Cậu có nh-"

Kanore đang định tố cáo nhân viên làm ăn thất trách thì oanh oanh liệt liệt ngất đi trước con mắt nhẹ nhõm của cỗ máy.

[Ai, cũng không phải tôi muốn như vậy đâu. Là do chủ nhân bảo thế...]

"Nhân viên" hay nói chính xác hơn là Rey lầm bầm, sau đó xoay người bước qua cổng không gian.

Hiện nguyên hình là một cậu bé tóc trắng xinh đẹp, Rey liền kết nối với boss lớn thông báo tình hình hiện tại.

Đôi mắt thanh lãnh không dung chứa bất kỳ biểu tình gì khép hờ lại, suy cho cùng cậu ta vẫn là một cỗ máy mà thôi...Dù trước đây cũng từng là con người.

Cậu lên tiếng.

[Báo cáo chủ nhân. Đã hoàn thành nhiệm vụ.]

"Ừ, tốt lắm."

Artemius đang cắn một miếng bánh quy vừa được Kawahira nướng xong cũng dừng động tác. Nàng ta cười ngạo nghễ, hướng tới người đối diện mình nâng tách trà.

"Sao thế Arte ?"

"Đã trả xong nợ."

Giotto nhìn nhìn cô bạn vài lần, cuối cùng bê thêm một dĩa bánh quy khác tới.

"Kawahira vừa nướng xong..."

"A ?" Artemius nhướng mày. "Tốt lắm, xem xét giảm cho hắn một nửa phần giấy tờ."

Kawahira đang nghe lén liền thở phào nhẹ nhõm.

Một bên đùa vui với Giotto, Artemius ở nơi hắn không thấy nhếch mép một cái.

Hãy để ta chiêm ngưỡng vở kịch do ngươi dựng nên sẽ thú vị như thế nào đi, Kibutsuji Kanore.

---

(*) Nhân vật "Rey" và "Artemius" đều thuộc series hệ liệt "Tri-ni-sette Tiểu Thư".

(*) Thế giới KnY mà Kanore sống là một vũ trụ song song với KnY trong nguyên tác. Cho nên điều này không ảnh hưởng tới cốt truyện của "Tri-ni-sette Tiểu Thư" trong tương lai khi mà Artemius xuyên tới KnY.