Nu Than Am Thuc Hac Am C1 Nuoc Sup Dam Da


Tô Viện Viện vừa vào phòng bếp, đã ngửi thấy một mùi khó diễn tả được bằng lời.

Hoàn toàn không thể gọi là mùi thơm, nhưng cũng không thể nói là thối: Mùi khoai tím thơm nồng hòa quyền với mùi tanh nhẹ, ngửi kĩ có thể tìm được một chút vị bạc hà cùng vị cỏ xanh như có như không ở trong đó, mà chờ mọi người phục hồi lại tinh thần thì lại thấy vị cay lưu lại chóp mũi xua đi không được, lưu lại mùi hương khó quên.

Mặc dù mùi vị đặc biệt dị thường trộn lẫn cùng nhau nhưng lại khéo léo dung hợp ở cùng mộtchỗ nằm ngoài dự đoán của mọi người, cảm giác mùi vị chồng lên nhaulàm cho người ta khó hiểu trình tự, nhưng mà không thể không nói, mùi này thật sự là....

Phi thường quỷ dị, cực kì quỷ dị.

Làm cho trong đầu người ta tự động nhảy ra hình ảnh có dấu hiệu đầu lâu viết: "Vật phẩm nguy hiểm."

Tô Viện Viện theo bản năng lui về phía sau một bước.

"Chào buổi sáng."

Để chế ra mùi vị lạ thường này hiển nhiên là đến từ sớm, lúc này đang đưa lưng về phía Tô Viện Viện rửa sạch bàn bếp. Xác định phía sau có động tĩnh cô nhàn nhạt chào một tiếng, không quay đầu, âm thanh có chút buồn, cũng không tháo khẩu trang xuống.

Bóng lưng của cô cao gầy, bộ trang phục đầu bếp mặc trên người cô toát ra vẻ thập phần giỏi giang, tuy rằng bây giờ không phải thời gian đi làm, nhưng cô đã đem tóc bộc gọn bên trong mũ lý trắng, lộ ra một đoạn cổ thon dài trắng nõn.

Tô Viện Viện nhìn chằm chằm bóng lưng của cô, đáy mắt hiện lên chán ghét cùng ghen ghét.

Nhưng mà rất nhanh, vẻ mặt âm u đã được cô ta dùng tươi cười dấu giấu đi, hai gò má hiện lên má lúm đồng tiền ngọt đáng yêu.

Cô ta trừng mắt nhìn, cười mỉm nói: "Mộ sư tỷ sớm thế, hôm nay đến sớm như vậy là làm thí nghiệm món mới sao?"

"Ừm." cô một bên thu dọn đồ làm bếp, một bên trả lời: "Làm món canh mới, chờ sư phụ tới cho ý kiến."

Nghe xong lời này, Tô Viện Viện đi đến gần bàn, cúi đầu tỉ mỉ quan sát bát canh ở trên mâm sứđang bốc hơi nghi nghút.

Không nhìn ra nguyên liệu, canh này bề ngoài so với hương vị còn cổ quái đáng sợ, có màu thâm đậm đặc giống như nồi nước đun của phù thủy, nói không rõ đến tột cùng là màu thâm tím hay là xanh thẫm, càng kỳ lạ là ở mặt ngoài còn dính một ít ớt đỏ và lá bạc hà màu xanh.

Không hề nghi ngờ, đây tuyệt đối lại là một nguyên liệu hắc ám!

Trong vòng một năm, Tô Viện Viện đã thấy cô chế ra nhiều món ăn kỳ lạ, đối với việc này coi như không thấy gì nhưng vẫn không thể thản nhiên chấp nhận.

Nhưng mà hôm nay cô ta lại khó có được trái lương tâm chủ động nói: "Oa, thoạt nhìn ăn thật ngon miệng! Mộ sư tỷ, tôi có thể nếm thử không?"

Nghe vậy cô gái rốt cục xoay đầu lại, nửa gương mặt đều bị khẩu trang che khất, chỉ chừa một đôi mắt hạnh đen trắng rõ ràng.

Mộ Cẩm Ca nghi ngờ liếc Tô Viện Viện một cái, nhưng cũng không có từ chối, chỉ nhạt nhẽo nói: "Có thể."

Sau đó thì xoay qua chỗ khác trên tay mình.

Tô Viện Viện trong lòng âm thầm vỗ tay đắc ý, trên mặt cười đến mức mặt mày cong cong: "Đa tạ Mộ sư tỷ!"

Dứt lời, cô ta dùng thìa múc một thìa nước canh, do dự vài giây, cuối cùng hạ quyết tâm cau mày đút vào miệng.

Trong nháy mắt canh vào miệng, Tô Viện Viện trợn tròn hai mắt!

- -Hương vị thật kỳ lạ!

Giống như thủy triều mùa xuân mang mưa đến muộn (*), cường thế bao phủ từng vị giác, hương vị ngọt ngào được nâng lên trình độ cao nhất; Nhưng mà ngay sau đó cổ họng có vị ngọt của rừng núi lan tỏa, thời điểm sắp chuyển ngấy, thủy triều chậm rãi thối lui, lưu lại mùi bạc hà cùng vị rau dưa, hòa hợp với hương vị lúc mới nếm thử một cách lạ thường. Cuối cùng, gió êm sóng lặng, bờ cát từng bị nước biển xâm chiếm nay chỉ còn lại từng giọt nước mát li ti, chứng minh mới vừa rồi đã từng có thủy triều tồn tại, đầu lưỡi lưu lại vị cay rất nhỏ, lưu lại mùi vị làm người ta say mê, thòm thèm muốn nếm thêm miếng nữa.

Thật sự là làm người ta muốn ngừng mà không được sau khi uống chén canh này!

Càng quan trọng hơn là, phần mỹ vị này là độc nhất vô nhị, người khác chưa bao giờ sáng tạo ra.

Tô Viện Viện buông thìa, tay để bên người lặng lẽ nắm chặt. Lại một lần nữa bị nguyên liệu hắc ám lạ thường đó chinh phục vị giác, cô ta cũng từng bắt chước cách làm của Mộ Cẩm Ca, lớn mật làm thử. Đem các loại nguyên liệu mà tám đời tổ tông của nó cũng chẳng hề liên quan hay hòa hợp với nhau để tổ hợp cùng một chỗ, kết hợp cùng nhau tạo thành một món ăn.

Khả quan mà nói, cũng làm được đồ ăn có sắc vị giá trị cực cao, mùi cũng không tệ.

Nhưng đáng giận là, vì bề ngoài xinh đẹp, cô ta một ngụm ăn hết nhưng hương vị quá kinh khủng làm cho cô ta hai ngày đều ăn không ngon.

Cuối cùng kìm nén không phục, cắn răng giả bộ cười đến hỏi Mộ Cẩm Ca, kết quả của câu trả lời đó thiếu chút nữa làm cho cô ta tức chết.

Vẫn như vậy mặt không chút thay đổi, vẫn là giọng điệu lãnh đạm như thế.

Dùng thái độ lơ là bình thản hằng ngày, cười lạnh nói ra một câu từ trên trời rơi xuống đó.

Xem thường ai thế!

Tô Viện Viện rất muốn gào to, nhưng trên mặt vẫn giữ nguyên mỉm cười.

Trong lòng âm thầm thề: một ngày nào đó, cô ta sẽ khiến người này cút khỏi Hạc Hi Thực Viên!

Ả nhìn đồng hồ, sau đó mơ hồ nghe được có tiếng bước chân đang đi đến phòng bếp.

Hôm nay, chính là là một cơ hội tốt.

Tô Viện Viện ngẩng đầu nhìn ngẩng đầu mắt nhìn bóng lưng của cô, trên mặt hiện lên một nụ cười lạnh.

Trong một năm nay, cô ta ở trong này, không chỉ có riêng học tập làm nguyên liệu nấu ăn đơn giản như vậy...

"Buổi sáng tốt lành."

Ngay lúc cửa phòng bếp bị đẩy ra trong nháy mắt, chỉ thấy Tô Viện Viện giống như va chạm vào một cái gì, như là mất đi toàn bộ sức lực, giống như diều đứt dây vô lực ngã trên mặt đất, dáng vẻ tao nhã lại giống như thật.

Rồi sau đó hai mắt nhắm lại, giả vờ bất tỉnh.

"Viện Viện!!"

**

"Ý của ngài là muốn tôi rời khỏi Hạc Hị thực viện?"

Mộ Cẩm Ca khó thể tin nhìn về phía chủ bếp là một người đàn ông trung niên mặc trang phục màu đen đang ngồi trước bàn - - Trình An, chủ của Hạc Hi thực viện, đồng thời cũng là người dạy cô ba năm.

cô mười lăm tuổi sau khi tốt nghiệp trung học, đã bị mẹ đưa đến Hạc Hi học tập trù nghệ, sau hai năm, một lần ở phòng bếp giữa nguy cơ bộc lộ tài năng, dùng gia vị cứu khẩn cấp, cũng vì vậy mà Trình An nhìn trúng, thu làm học nghệ.

Hiện tại với danh tiếng là học trò của Trình An, còn có đại sư huynh Giang Hiên và tiểu sư muội Tô Viện Viện mới tới Hạc Hi thực viện một năm.

Trình An gạt tàn thuốc, xụ mặt nói: "Nhà bếp không cần nguyên liệu khiến người khác phải nhập viện."

Mộ Cẩm Ca nói từng chữ: "Tôi làm nguyên liệu tuyệt đối sẽ không có vấn đề."

Trình An nhìn cô: "Vậy chuyện gì xảy ra với Viện Viện? Chẳng lẽ không phải cô ấy ăn thứ cô làm ra mới bị sốc mà té xỉu sao?"

Bị sốc?

Mộ Cẩm Ca chỉ cảm thấy cực kỳ hoang đường: "Nước súp kia tôi đã thử trước cô ta, cơ thể cũng khôngxuất hiện dấu hiệu gì không khỏe, nếu sư phụ không tin lời tôi nói, bây giờ nước súp vẫn còn, có thể thử một lần."

Trình An cười lạnh: "Như thế nào? Ngay cả tôi, cô cũng muốn đầu độc để nhập viện?"

Mộ Cẩm Ca nói : "Bên trong phòng bếp có giám thị, sư phụ đi ra xem một chút, chỉ biết súp của tôi không có bất cứ vấn đề gì, cũng không có nguyên liệu nấu ăn nào tương khắc, cũng không hại người."

"Đủ rồi!" Trình An quát một tiếng, "Cả ngày nghiên cứu đường ngang ngõ tắt, Hạc Hi thực viện này không giữ được loại người tai họa như cô!"

Nghe đến đây, tâm Mộ Cẩm Ca hoàn toàn trùng xuống.

Cô biết, bất kể cô giải thích như thế nào, đều không hữu dụng.

Bởi vì Trình An vốn không tín nhiệm cô.

Mộ Cẩm Ca nắm chặt tay, hít sâu một hơi, mới chậm rãi nói: "Cái gì là chánh, cái gì là tà đạo? Chẳng lẽ không tuân theo nguyên tắc phối hợp và thực hiện của nguyên liệu nấu ăn, thì nhất định không thể thực hiện à? Tuy rằng thực phẩm của tôi làm ra đúng là đi đường tắt, nhưng hương vị ngon và đặc biệt tốt, về điểm này, sư phụ không phải cũng từng thừa nhận qua sao?"

Trình An nổi giận đùng đùng: "cô mới vào phòng bếp vài năm! Có tư cách gì cùng tôi tranh luận! Tôi trước nói như vậy là vì cổ vũ cô, để cho cô đi trở về con đường phát triển đúng đắn! Nhưng cô thì sao! Quả thực là sỉ nhục Hạc Hi chúng ta!"

Nói thật, hắn sớm đã muốn đuổi xú nha đầu không biết trời cao đất rộng này ra khỏi Thực viện.

Ba năm trước đây phòng bếp khủng hoảng, ngay cả hắn đều nghĩ không nghĩ ra được biện pháp, nhưng cuối cùng lại bị một cô gái vị thành niên nhẹ nhàng hóa giải, thật sự làm cho hắn mất hết mặt mũi.

Thu cô làm đồ đệ, là hành động bất đắc dĩ, cũng chỉ vì tìm cho mình một bậc thang đi xuống.

Vốn định thu làm học đồ, định khiến cho cô rửa rau thái rau hỗn tạp cả đời, nhưng nhìn xem cho côchút nhan sắc, lại không nghĩ rằng Mộ Cẩm Ca thường xuyên tới sớm hơn người khác, sau đó làm thử những thứ mới nghe lần đầu thấy những nguyên liệu chưa hề thấy, còn tìm hắn đưa ra đề nghị.

Làm một người chủ bếp, thân là một người thầy, ở phòng bếp trước mặt bao người, làm sao có thể lặp đi lặp lại nhiều lần từ chối nếm thử món ăn của chính học trò mình làm ra?

Huống hồ Mộ Cẩm Ca mỗi lần làm ra cái gì đó đều không nhìn ra nguyên liệu, hoàn toàn là một sát thủ phòng bếp, lần đó bộc lộ tài năng bất quá chỉ là vận cứt chó, hắn nghĩ đúng lúc có thể mượn cơ hội này hung hăng giáo huấn Mộ Cẩm Ca một phen, làm cô mất đi nhuệ khí, lấy lại uy phong của mình, cho nên vẫn đáp ứng nếm thử tác phẩm Mộ Cẩm Ca bưng lên.

Nhưng mà hắn vạn lần không ngờ!

Kiên quyết bảo vệ nguyên liệu chính thống quyền uy của hắn, nhưng cuối cùng lại khuất phục dưới nguyên liệu hắc ám!

Ăn quá ngon! Làm sao có thể ăn ngon đến mức hắn muốn dừng không được!

Cho dù nội tâm kháng cự, nhưng vì sao lại không tự chủ được muốn liên tiếp động đũa!

Vì sao đêm khuya nằm mơ lại quay về thời điểm này, hắn nhịn không được mà trở về chỗ cũ, sau đó nuốt nước miếng!

Nhất định là có độc!

Chỉ là một con nhóc con, nhưng lại làm cho hắn chật vật đến như thế!

- - Người này, tuyệt đối không thể để cô tiếp tục ở lại giới ẩm thực này!

Bát súp kia có thể uống hay không, hắn căn bản không thèm quan tâm!

Bởi vì hôm nay dù không có chuyện Tô Viện Viện, hắn cũng đang sớm chờ Mộ Cẩm Ca xuất hiện sơ hở, liền đuổi cô ra khỏi đây.

"Cẩm Ca" Trình An cũng không muốn đem da mặt xé rách quá khó coi, vì thế giọng nói dịu đi "cô phải biết rằng, chuyện hôm nay không phải là chuyện nhỏ.

Viện Viện là cháu gái ngoại của ông chủ Thực Viện chúng ta, may là ông ấy hiện tại đang ở nơi khác, nếu ông ấy biết chuyện này, sẽ không đơn giản là đuổi cô ra khỏi thực viện như vậy. Tôi đã cho ngươi hết sức kìm nén chuyện này, Viện Viện cũng chỉ muốn nói chuyện với cô, không chỉ không muốn bồi thường, ngay cả tiền thuốc men cũng cho cô luôn."

Mộ Cẩm Ca âm thanh lạnh lùng nói: "Vốn là chính cô ta có vấn đề, vì sao muốn tôi bồi thường?"

Trình An đen mặt: "Mộ Cẩm Ca, cô nên thức thời. cô nên may mắn Viện Viện té xỉu khi tại phòng bếp tại phòng bếp chỉ có Giang Hiên, bằng không sự việc này truyền ra ngoài, cô nghĩ là còn lăn lộn được ở đây sao?"

"Nhưng tôi cũng chưa làm gì sai."

Trình An cả giận nói: "Thân làm một người đầu bếp, cô lại dùng nguyên liệu hắc ám, chính là sai lầm lớn!"

Mộ Cẩm Ca nhìn về phía hắn, thật lâu cũng không nói.

Trình An bị cô nhìn có chút chột dạ, tầm mắt mất tự nhiên, nghĩ rằng tìm bảo vệ đến đuổi Mộ Cẩm Ca đi.

Sau một lúc lâu, Mộ Cẩm Ca cuối cùng mở miệng: "Mấy năm nay cảm ơn sư phụ đã dạy bảo."

Dứt lời cô nhìn Trình An vái một cái thật sâu.

"Cáo từ, Trình tiên sinh."