Chương 2



Trương Gia Nguyên nghe vậy, liền vội vàng muốn đuổi theo.

Nam nhân một phen túm chặt cậu lại, thấp giọng nói: “Nhưng mà trước khi đi, cô ta đã nói cho tôi một bí mật.” Gương mặt anh tuấn nháy mắt trở nên bí hiểm.

Nhưng Gia Nguyên đơn thuần đáng thương này lại không nhận ra chút nào, cậu mở to đôi mắt tròn tròn ướt át nhìn hắn, vẻ mặt mờ mịt ngây ngốc.

Châu Kha Vũ cũng không nói nhiều, hắn túm chặt cổ tay cậu sau đó ôm lấy từ phía sau.

Gia Nguyên bị cơ thể ấm nóng to lớn thân ôm lấy, cậu kinh sợ quay đầu lại nhìn hắn.

Châu Kha Vũ ghé sát vào lỗ tai cậu, “Nghe vợ cậu nói, phần dưới của cậu…. có một cái bướm đàn bà ?”

Cơ thể mểm mại trong lòng lập tức cứng đờ, nam nhân ngửi thấy mùi thơm từ cần cổ cậu, hắn dâm dê liếm một ngụm, “Đã có bướm còn khó xử vợ cậu làm gì, dùng chính bướm của mình thụ thai đi!”

Trương Gia Nguyên xấu hổ đến đỏ mắt, giọng nói mang theo âm khóc, “Không…. Không được…. Tôi là đàn ông……”

“Đàn ông ?” Châu Kha Vũ phát ra tiếng cười nhạo báng, “Đàn ông mà có cái đó ? Nếu không hai ta chơi trò tìm điểm khác nhau đi ?” Nói xong, hắn bê Gia Nguyên lên một chiếc ghế sô pha.

“A…!! Không…… Anh buông tôi ra…. Cứu mạng…… Anh làm gì vậy…!”

“Làm gì sao ? Không phải cậu muốn mượn giống à ? Không phải mẹ của cậu sắp chết hử ? Chẹp chẹp, lão tử tích đức làm việc thiện, côn thịt tích cóp không ít tinh trùng, vừa lúc bắn hết cho cậu, cho bướm nhỏ của cậu thụ tinh!”

“Khônggg……!!” Gia Nguyên sợ tới mức hồn phi phách tán, cậu thê thảm thét chói tai, giãy giụa kịch liệt. Nhưng cơ thể của cậu quá yếu, cơ bản là không cách nào chống lại nổi nam nhân cường tráng xuất thân lưu manh này.

Trương Gia Nguyên khóc lóc đấm đá Châu Kha Vũ, lại bị hắn thô lỗ chặn ngang rồi bế lên.

“Cứu mạng…! Đừng…! Tôi không mướn anh làm vậy…! Không…… A a a!!” Một tiếng khóc kêu bất lực vang lên, quần của Gia Nguyên bị xé thành hai mảnh, lộ ra cặp giò trắng nõn bóng loáng.

Châu Kha Vũ biến thái nhéo nhéo mắt cá chân cậu, sau đó há mồm cạp một phát lên phần thịt non trên đùi. Trương Gia Nguyên nhạy cảm ứ lên một tiếng, liều mạng giãy giụa, nhưng vẫn bị bàn tay to như gọng sắt của nam nhân kìm chặt lại.

“Đừng nhúc nhích! Nếu không lão tử sẽ trực tiếp chịch cậu!”

“Huhu…. Đừng…. Tôi không phải đồng tính luyến ái…. Xin anh…. Tha tôi đi…. Tôi không muốn….” Trương Gia Nguyên khóc đến chết đi sống lại, gương mặt trắng nõn đỏ bừng.

Châu Kha Vũ nhìn bộ dáng Gia Nguyên lúc này, đúng là càng xem càng thích, càng xem càng sướng.

Hắn thích mấy loại tình thú này, cái kiểu đã nghiện còn ngại, ngoài miệng nói không cần, nhưng mông lại vặn va vặn vẹo, quần lót che khuất cái bím thít chặt ra hình dạng hai mép thịt mập. Loại này phải chịch cho đĩ lên mới đã! Mới có cảm giác chinh phục!

“Mẹ nó! Bướm đã hiện rõ vậy rồi, còn nói không muốn ?” Châu Kha Vũ tàn nhẫn cạp thêm vài phát lên thịt non trên đùi, sau đó hắn đột nhiên bẻ đùi cậu ra, trực tiếp đặt hai cặp giò lên trên sô pha.

“Tha cho tôi đi…. Tôi cho anh tiền…. Cầu xin anh…. Thả tôi…. Tôi sẽ cho anh tiền mà….”

“Đưa tiền ?” Châu Kha Vũ vui vẻ đùa giỡn, “Đúng là lão tử thiếu tiền thật, nhưng cũng phải là sau khi chịch thì mới nhận được, nếu không thì sao có thứ gọi là phí chịch dạo!”

“Không cần…. Tôi không muốn….!”

“Không muốn cái gì ? Côn thịt của lão tử đủ thô, cũng đủ căng khít cậu, kϊƈɦ cỡ là một thước, cũng đủ dài, có khả năng chọc vào tử cung. Bắn tinh thì càng khỏi phải chê, số lượng tinh trùng tuyệt đối nhiều, bắn xong đảm bảo mang thai!”

Gia Nguyên nghe những ô ngôn uế ngữ của Châu Kha Vũ, não cậu quả thực sắp cháy hỏng mất. Cậu khóc đến chết đi sống lại, la hét đến khàn cả cổ họng, hai tay không ngừng đẩy nam nhân, giãy giụa thoát khỏi kiềm chế, nhưng vẫn không thể thoát khỏi hắn, Châu Kha Vũ dùng hạ thể sưng to nóng bỏng của mình cạ cạ quần lót Trương Gia Nguyên.

“A…. Không….”

Châu Kha Vũ làm như không thấy gương mặt nức nở của Trương Gia Nguyên, đũng quần gồ lên hình côn thịt không ngừng chọc vào quần lót, làm nó càng lúc càng dính sát vào bím nhỏ. Dần dần, một vệt nước ươn ướt bắt đầu thấm ra quần lót trắng tinh.

“Ồ, ướt rồi này.”

Gia Nguyên xấu hổ lắc đầu, “Kh…. Không phải…. Không phải….”

“Không phải ?” Ngón tay thô to mân mê vùng ẩm ướt trên quần lót, Trương Gia Nguyên mẫn cảm rên lên, “A…… Chỗ đó……”

“Chỗ này ?” Châu Kha Vũ nổi ý xấu, vung tay tát ‘bép’ một phát lên cái bướm, Trương Gia Nguyên a ~ một tiếng ưỡn căng người, vệt nước trên quần lót lại lan rộng ra.

“Đĩ dâm! Tôi thấy cậu là đang không chờ được mà muốn côn thịt!”

Trương Gia Nguyên ngây thơ đáng thương nào có bị như vậy bao giờ, cậu khóc nức nở nói không không. Nhưng nam nhân ngay trước mặt vẫn không mảy may quan tâm, hắn nhanh chóng cởi thắt lưng quần, trực tiếp móc cây đại điểu to bự kinh người ra!

Trương Gia Nguyên sợ tới mức quên cả nhắm mắt, miệng khẽ há hốc, cơ thể không thể khống chế mà phát run.

Cái này mà là côn thịt sao, rõ ràng là lừa điểu mà……

Cự vật to bự nửa cương cứng rũ ở giữa háng, hai hòn dái béo mập nặng trĩu, gân xanh dữ tợn che kín cán cây thô to, trông như những con rồng bay quanh cột đá, uy phong lẫm liệt, khủng bố đến mức làm cho người ta sợ hãi.

Châu Kha Vũ cũng không nói nhiều, hắn nắm lấy hai bên quần lót của Trương Gia Nguyên, một phát xé ‘toẹtttt’, lập tức lộ ra bé bướm ngây ngô nhỏ xinh.

Bé bướm có màu hồng phấn của xử nữ, hai mép thịt mập mập, phía trên có một quả cầu nho nhỏ sưng đỏ, trông hệt như quả anh đào, ở giữa hai mảnh thịt hơi hơi mở rộng là một cái lỗ đỏ hồng nhỏ xíu.

Nam nhân đờ người ra như đang bị mê hoặc, không ngờ là phần dưới của kẻ bất lực này lại xinh đẹp như vậy…

Sau khi hoàn hồn lại, Châu Kha Vũ nhanh chóng cầm đại điểu cương cứng nhắm ngay khe bướm ướt dầm dề, cạ qua cạ lại vài cái, rồi thô giọng hỏi, “Muốn hay không ?”

Gia Nguyên khóc lóc lắc đầu, Châu Kha Vũ lại tát ‘bép’ một phát lên cái bướm, “Rốt cuộc muốn hay không!”

Trương Gia Nguyên a~ một tiếng, hai chân cậu run rẩy, mắt hạnh ngấn lệ quang, xấu hổ và sợ hãi đến cực điểm, “Huhuhu…. Tôi…. Tôi không biết….”

Nam nhân để quy đầu to béo chọc mở lỗ bướm ướt át, móc móc ngoáy ngoáy qua lại vài cái, khiến cho tiếng nước ‘lép nhép lép nhép’ vụn vặt vang lên, khe nhỏ co rút kẹp lấy quy đầu, mấp máy như muốn nuốt luôn đầu khấc vào trong.

Mặt mũi Trương Gia Nguyên trong nháy mắt trở nên đỏ lựng.

Châu Kha Vũ vừa lòng phì cười một tiếng, hắn nhắm ngay lúc Trương Gia Nguyên mất tập trung, đột nhiên động háng thật mạnh, côn thịt một phát chọc thẳng vào bên trong!

“Aaaaaa!”

Trương Gia Nguyên phát ra một tiếng thét thê thảm mà chói tai, ngón tay bất lực nắm chặt lấy sô pha, gương mặt vặn vẹo vì cơn đau đớn kinh khủng đột ngột ập đến. Côn thịt to bự của nam nhân thọc vào một cách không lưu tình, như muốn xé rách cơ thể cậu ra làm hai.

“A a…… Đau quá…… Không…… Sẽ rách mất…… Đừng mà……”

“Mẹ nó! Chặt quá… Đừng sợ, đau một chút là sẽ thoải mái ngay thôi.” Châu Kha Vũ vuốt ve má Trương Gia Nguyên, thấp giọng an ủi cậu, nhưng phần dưới lại không chút thương hương tiếc ngọc mà dọng thật mạnh.

Cây côn thịt dùng sức thọc vào rút ra, bướm nhỏ non nớt chưa từng bị dị vật xâm phạm qua, lúc này đã hoàn toàn bị căng thành tấm thịt mỏng, không ngừng bị côn thịt thô tráng lồi lõm cọ xát, đau đớn đến mức khiến Gia Nguyên thét chói tai giãy giụa.

Châu Kha Vũ thô bạo giam cầm Gia Nguyên. Sau khi thong thả thọc vào rút ra 30-40 mấy phát, hắn bỗng hạ eo xuống, rồi nắc hắng dọng mạnh một phát, một tiếng ‘phụt’ thật to vang lên, nguyên một cây cự điểu hoàn toàn lút cán vào trong cái bướm!

Đầu bùi bự như trứng ngỗng toàn bộ xâm nhập vào một chỗ mà chưa bao giờ có người chạm tới, cả người Gia Nguyên lập tức run lên, hai mắt nổ đom đóm, tứ chi không ngừng run lẩy bẩy, gương mặt ướt đẫm tnước mắt kịch liệt vặn vẹo, “A…. Không! Đau quá…!!”

Hết chương 2

Danh sách chương: