Chương 12: Thương

Tĩnh Nam động mình, thức dậy. Trong đầu ù ù đau nhức khiến cô không khỏi nhăn mặt, trở mình muốn xuống giường bỗng cảm thấy phía dưới truyền đến một trận đau đớn, Tĩnh Nam hút khí, cả người lập tức cứng nhắc.

Mọi chuyện trong vài giây ngắn ngủi như chèo ngược dòng trí nhớ mà quay về, tuy không thể nhớ rõ tất cả mọi chi tiết nhưng cũng đủ làm đầu cô bốc khói.

Tĩnh Nam nghĩ ngợi, giờ này có lẽ Sa Hạ đã đi làm từ lâu rồi, lúc này cô mới an tâm phần nào. Tĩnh Nam chậm rì rì vào phòng tắm, làm vệ sinh cá nhân rồi khó khăn vịn vào tường trắng tin, từng bước xuống cầu thang. Sợ rằng chỉ cần không cẩn thận một chút thôi, nơi kia sẽ rát đau...

"Cô Tĩnh Nam. Bữa sáng đã chuẩn bị, mời cô xuống dùng bữa." -Không giống như mọi hôm, người gọi Tĩnh Nam xuống ăn sáng không phải Tĩnh Đào mà là một nữ hầu mặt mày rạng rỡ.

Cô gắng gượng đối cô gái cười hai tiếng cho có lệ.

"Đây là...?" -Tĩnh Nam nhìn be thuốc giảm đau vẻ mặt mờ mịt.

"Đây là cô chủ phân phó. Tôi không rõ." -Cô hầu gái hơi khom người, đứng sang một bên.

"..." -Tĩnh Nam cả mặt đỏ lên như cà chua chín vội ngồi xuống dùng bữa, từ đầu đến cuối một lần cũng không có mặt mũi ngẩng lên nhìn cô hầu gái bên cạnh.

Tĩnh Nam ăn xong lên phòng nằm nghỉ, dù gì hôm nay cũng là chủ nhật, cô lại không có tiết nên muốn dành cả ngày dưỡng thương. Nhưng khi đứng dưới nhìn lên cầu thang dài tưởng chừng như cách xa cả cây số kia, ý định lên phòng ngủ của cô liền bay hết. Loanh quanh một hồi bèn trực tiếp ở ghế salon trong phòng khách nằm xuống.

Ân, thoải mái.

...
"Tại sao lại để em ấy nằm đây? Cô muốn em ấy bị cảm lạnh sao?" -Sa Hạ khuôn mặt lạnh lẽo liếc nhìn cô hầu gái đang run sợ đứng bên cạnh.

"Thưa cô, tôi... tôi có gọi cô Tĩnh Nam dậy bảo cô lên phòng rồi nhưng cô ấy không chịu, vậy nên... nên tôi chỉ có thể lấy chăn mỏng đắp cho cô ấy."

"...Quay về đi." -Sa Hạ phất tay ý bảo cô rời về nhà sau. Cô không thích quá nhiều người trong biệt thự của mình.

Bình thường chỉ có cô, Tĩnh Nam, quản gia Tĩnh Đào và Boo ở nhà chính, còn lại hạ nhân cô thuê đều ở nhà sau, bên cạnh vườn kính. Theo thường lệ thì đến một ngày nhất định trong tuần sẽ có hạ nhân tới dọn dẹp, còn đầu bếp riêng thì mỗi bữa đều phải đến nhà chính nấu ăn. Vậy nên hôm nay quản gia Tĩnh Đào bận công chuyện thì sẽ có một nữ hạ nhân tới nhắc nhở Tĩnh Nam dùng bữa, đợi em phân phó gì đó hoặc làm một vài chuyện vặt vãnh.

"A...hôm nay chị về sớm vậy?" -Tĩnh Nam dụi mắt, nhìn người đang ngồi đối diện hiếm khi không đọc báo hay sách doanh nhân mà là một quyển sách in chữ "White Fang", trên là một tách trà Hoàng Sơn Mao Phong uống dở, một trong những loại trà mà chị ưa thích.

"Sớm?" -Chị rời mắt trên cuốn sách lên mặt em, nhướn mày. Di chuyển nhìn đồng hồ.

"Cô đã bỏ lỡ bữa trưa rồi." -Sa Hạ nâng khoé môi.

Tĩnh Nam "..."

"Giờ nói xem, vì sao cô lại ngủ trên sofa?"
-Sa H gập sách đặt sang một bên, bắt chéo chân, hai tay đan vào nhau để trước đùi.

"Chuyện này... tại...tại vì...nơi kia rất đau...." -Sa Hạ co chân, cúi người để cả khuôn mặt chôn vào đầu gối, hai tai đỏ bừng.

Sa Hạ đè nén khoé miệng, cố không cười lớn làm hỏng hình tượng
"Còn đau không?"

"Một chút..."

Sa Hạ không trả lời cô mà lên tiếng gọi Tĩnh Đào "Quản gia Tĩnh Đào."

Tĩnh Đào tức khắc xuất hiện khiến Tĩnh Nam hoảng sợ thầm nghĩ người này cứ ẩn ẩn hiện hiện như vậy chắc chắn có một ngày cô bị hù chết mất.

"Cô chủ." -Tĩnh Đào trước vẻ mặt kinh ngạc của Tĩnh Nam không để tâm.

"Việc tôi bảo chị..."

"Nếu không có gì thay đổi thì bác sỉ Phác Chí Hiệu đầu giờ chiều sẽ tới."

"Ừ. Chị đưa cô ấy lên phòng đi."

Tĩnh Nam nghe vậy lập tức đứng dậy "không cần. Tôi có thể tự lên được." Nói rồi không đợi Tĩnh Đào đi lại phía mình liền một mạch chạy lên cầu thang, khuôn mặt có điểm mất sắc vì nhịn đau.
Tĩnh Nam thật sự muốn khóc. Chắc tên bác sĩ kia không phải tới khám 'nơi đó' của cô đâu nhỉ? Chắc chắn không phải rồi! Nhất định là cô suy nghĩ nhiều!

Sa Hạ đợi đến khi nghe tiếng cửa nặng nề đóng sầm vào mới bật cười, Tĩnh Đào một bên nghi hoặc nhìn cô "Cô chủ?"

"Chị thấy chứ? Cô ta giống như diễn viên phim hài vậy."

"...À..vâng."

Danh sách chương: