Meo Hiem Mo Dau

- Trong 1 căn phòng tối tăm, bụi bẩn nhền nhện bám dày đặc,chuột chạy lích nhích, cậu nhóc với thân thể nhỏ bé đang thu mình lại ngồi ở góc tối, cậu lạnh lắm,bộ đồ cậu đang mặc mỏng manh ko phù hợp cho mùa đông như thế này mà còn phải ở trong căn phòng ko có lò sưởi ấm.

- Không gian cứ tĩnh lặng cho tới khi có tiếng mở của. Cái âm thanh nhỏ đó lại khiến cậu giật nẩy sợ hãi.

" Này thằng kia, bước ra đây tao bảo"-người đàn bà với vẻ mặt khinh thường nhìn cậu.

"Dạ..dạ mẹ gọi con..."

"Ai là mẹ mày hã thằng kia"- bà ta ko thương tiếc tán cậu 1 cái gián trời.

- Đau lắm, cậu đau lắm nhưng rồi đã quen với việc 1 ngày phải chịu 8 cái hay nhiều hơn như thế và đánh đập.Thức ăn 1 ngày của cậu của được 1 ổ bánh mì ôi thiu, ăn mà nước mắt lại rơi.

" Tao thật bất hạnh khi đẻ ra 1đứa có con mắt  kì dị như mày"- Lấy cây sắt đánh cậu..

- Cậu chỉ quỳ đó cho bà ta đánh thôi.Dù bà ta làm gì với cậu thì đối với cậu bà ta vẫn là mẹ tốt nhất.Nhưng cậu đối với bà ta là thứ rác rưởi,là bao cát xã cơn giận.

Vote nha...... ❤️