Chương 9: Kẻ sợ chết x Kẻ điên (1)

Căn cứ quân sự bị hủy rồi, điều này khiến tâm trạng mọi người đều trùng xuống. Sắc mặt của Liên Hàm và Khuất Vân đều không tốt, nếu nói người bình thường nhất có lẽ là Lăng Tình. Cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa, tại vì thời tiết nắng nóng, khiến cho cô càng thêm lười vận động, hiện tại một chút việc cỏn con đó cũng không ảnh hưởng đến cô, dù sao thì đến nơi nào cũng như nhau.

"Tiếp theo phải đi đến đâu?" Liên Hàm ngồi ở ghế phụ, khuôn mặt trầm trọng.

Dự cảm bất an trong lòng Liên Hàm từ trước đến nay luôn hiển hiện, chỉ là chưa bao giờ rõ rệt, hiện tại lại như không ngừng thông báo cho bọn họ về tương lai phía trước đầy nguy hiểm.

Khuất Vân chẳng biết lấy ra tấm bản đồ đất nước ở đâu, vừa lái xe vừa xem. Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ:

"Thành phố A, ngay cạnh thành phố H, hiện tại chúng ta có thể đến đó."

Khuất Vân sợ hai người không hiểu liền giải thích tiếp:

"Mặc dù nếu đi vào nội thành sẽ có nguy hiểm nhưng thành phố A là nơi tụ tập động quan chức chính phủ, có thể nơi đó đã trở thành một căn cứ an toàn."

"Vậy thì nghe anh."

Ba người ăn ý không ai nói về chuyện tách ra. Trong thời điểm này, ít ra bọn họ cũng có niềm tin nhất định vào đối phương, chi bằng dựa vào nhau mà sống càng có lợi cho đôi bên.

Khuất Vân lái xe đi thẳng về phía trước, đi thêm một đoạn đường nữa sẽ có một đường rẽ ra thành phố A. Nhưng dường như ông trời thấy con đường vừa qua của ba người quá yên bình, vậy nên bắt đầu kéo đến phiền phức cho bọn họ. Khuất Vân vừa lái xe đến được ngã ba liền thấy ở phía xa cuồn cuộn toàn khói mù, tiếng gào rống của tang thi và tiếng xe gầm rú.

Hướng mà chiếc xe ô tô đi qua chính là đường dẫn đến khu căn cứ quân sự. Bọn họ có lẽ cũng là từ đó mà chạy ra, nhưng còn kéo theo một đám tang thi đông đảo.

Từ lúc bắt đầu tận thế, Lăng Tình và Liên Hàm chưa từng thấy số lương tang thi đông đảo vượt trội như vậy, bầy tang thi lớn nhất có lẽ cũng chỉ khoảng gần năm mươi con, mà số lượng tang thi đang đuổi theo chiếc ô tô kia có lẽ phải lên đến hơn trăm.

"Mẹ nó!" Khuất Vân vốn là người ôn hòa cũng không nhịn được chửi tục, hắn đánh tay lái, đạp chân ga rẽ nhanh vào đường dẫn đến thành phố A, dần tăng tốc lên ý đồ bỏ rơi lại mấy chiếc xe kia cùng đàn tang thi.

Hắn may mắn hơn ở chỗ đã từng từ trong bệnh viện ra, cảnh tượng tang thi chen chúc này đã chứng kiến rồi, vậy nên khả năng chịu đựng vẫn tốt hơn hai người Liên Hàm và Lăng Tình. Khuất Vân nhìn qua gương chiếu hậu, thấy chiếc xe kia vừa định lao thẳng, thấy xe của bọn họ liền rẽ ngang điên cuồng đuổi theo.

"Mấy người đó điên rồi à? Mẹ nó chạy đường thẳng thì chạy đi còn rẽ ngang theo đuôi mình làm gì???" Liên Hàm xoay người nhìn đằng sau, căm tức đến vỗ ghế.

Lăng Tình đúng lí hợp tình đáp trả:

"Đương nhiên là muốn tìm con tốt thí mạng thay mình rồi. "

Chiếc xe đằng sau tăng tốc, ý đồ muốn vượt qua xe của bọn họ, rõ ràng là định đem đám tang thi kia nhường lại cho xe của ba người.

Lăng Tình nằm trên đệm bông cuối cùng cũng chịu ngồi dậy, cô nhìn ra phía sau liền thấy một vài chiếc xe đã muốn vượt qua, nhưng Khuất Vân đâu phải đèn cạn dầu, nghĩ rằng muốn kéo hắn ra làm đệm lưng dễ sao?

Khuất Vân không báo trước nhấn chân ga, khiến cả Liên Hàm và Lăng Tình nghiêng ngả. Hắn giống như không nhìn thấy chướng ngại vật trên đường, tưởng mình đang ở trên đường cao tốc thông thoáng mà mặc sức phóng đi, bỏ lại mấy chiếc xe một đoạn dài.

Những người trong xe chửi bới nháo loạn một hồi, còn có cả tiếng phụ nữ khóc thét vang vọng.

Lăng Tình vẫn nhìn ra phía sau nên cô không để lỡ hình ảnh, một đứa trẻ bị đẩy xuống dưới chiếc xe ô tô sau cùng, thành công giúp chiếc xe thoát khỏi việc bị tang thi bao trùm. Tận thế. Đấy chính là sự tàn khốc của tận thế. Vì tính mạng của mình, những người đó sẵn sàng vất bỏ thứ gọi là nhân tính. Trói buộc như người già, trẻ em sẽ bị vứt bỏ tại thời điểm nguy cấp, tính mạng của bọn họ còn không đáng một xu. Lăng Tình cảm thấy ngực đè nén đến khó chịu, thứ tình cảm đau thương mà cô vốn nghĩ từ lúc mất đi người thân đã không còn lại xuất hiện. Cô là vì nhìn thấy cái thế giới đổ nát này mà thương tâm, chung quy lại, cô không vất bỏ được thứ gọi là nhân tính, không làm được những việc táng tận lương tâm như những người kia.

Một trong những chiếc xe bám theo đuôi xe họ có người thò đầu ra. Người đó cầm theo một khẩu súng, nhắm về phía xe họ định bắn.

Khuất Vân bỗng đánh tay lái, lái xe theo hình chữ Z, lẩm bẩm:

"Một lũ điên, vậy mà muốn bắn thủng lốp xe, muốn chết sao?"

Liên Hàm bám chặt ghế đề phòng bản thân bị hất văng ra ngoài, đến cả Lăng Tình cũng phải từ trong chăn đệm chui ra bám vào cửa. Người kia vẫn tiếp tục nhắm vào lốp xe của bọn họ mà bắn, Khuất Vân vì lái xe theo hình chữ Z để tránh đạn mà tốc độ giảm đi trông thấy, đã có một chiếc xe nhanh chóng vượt qua.

Lăng Tình nhìn chằm chằm họng súng đen ngòm phía sau, nghiến răng, mặc dù vẻ mặt bình tĩnh những áp suất không khí tản ra xung quanh khẳng định cô không bình tĩnh như vẻ ngoài.

Nhân tính, thứ này không thể mất. Nhưng đối với những kẻ khiêu chiến giới hạn của cô, Lăng Tình chưa bao giờ nương tay.

Một ngọn lửa nhỏ bùng lên bắn ra tia hoa lửa vàng đỏ rực rỡ như pháo hoa, chớp tắt, bốn bánh xe của chiếc xe đang có người bắn lốp xe bọn họ liền đồng loạt nổ tung. Chiếc xe mất lái lao thẳng vào bụi cây ven đường. Một số tang thi rẽ ngang, từ cửa sổ nơi người kia cầm súng lao vào, cào cắn, tận hưởng bữa tiệc khai vị của chúng.

Đại lượng tang thi vẫn lựa chọn tiếp tục đuổi theo đoàn xe này, chỉ là chúng nó tốc độ vẫn không so sánh được với xe ô tô, nhanh chóng bị bỏ lại. Nếu như mấy người này chịu chạy nhanh hơn, chắc chắn sẽ thoát được bỏ xa khỏi đàn tang thi, nhưng bọn họ lại lựa chọn hoảng loạn tìm người chết thay. Ấn tượng đối với đám người này tuột dốc không phanh, Liên Hàm và Lăng Tình trực tiếp liệt họ vào thành phần không cần giao hảo, các cô cũng không muốn đến một ngày nào đó sẽ bị đẩy ra chết thay đâu.

"Đám người kia phiền chết đi được, tìm cách cắt đuôi bọn họ đi." Lăng Tình ngồi ghế sau rất thuận lợi nhìn về hướng những chiếc xe đang bám đuôi kia.

Bọn họ sau khi xác định an toàn liền có một số xe rời đi, một số xe lại cứ bám theo đằng sau xe của bọn họ. Nếu như chỉ bám theo bình thường Lăng Tình cũng không có ý kiến. Chỉ là hiện tại đang đi đường lớn, sắp ra đến thành thị, không tránh khỏi sẽ xuất hiện tang thi, làm sao có thể vắng vẻ như lúc ở nông thôn, thỉnh thoảng lại có một số tiếng thét kinh hoảng chấn động lỗ tai người nghe, kéo đến một lượng tang thi rất khả quan.

Liên Hàm ngồi ở ghế phó lái lật bản đồ, chỉ vào một điểm.

"Ta từng đến thành phố A một lần, hình như ở đó có một cái siêu thị thật lớn. Lúc mạt thế xảy ra là giờ tan tầm, các ngươi hiểu mà."

Nơi càng đông người càng dễ biến thành ổ tang thi. Bọn họ không tin nhìn thấy tang thi cuồn cuộn mấy người kia còn không chạy.

Bọn họ cũng không mấy sợ tang thi động tác chậm chạp nữa. Dù mỗi khi nhìn thấy tang thi đông đảo như thủy triều ập tới vẫn có chút chướng ngại tâm lí nhưng đối phó là chuyện dễ dàng. Chưa kể dị năng của Khuất Vân và Lăng Tình đều thiên về công kích, Liên Hàm có thể tự bảo vệ tốt bản thân. Hai người vẫn chưa nói về dị năng đặc biệt của Liên Hàm nên cô đành ngậm miệng giữ kín không để lộ ra dị năng của mình.

"Vậy thì đến đó đi." Khuất Vân gõ nhịp ngón tay lên vô lăng, suy tính thiệt hơn rồi mới đồng ý. "Nhưng mà trước đó còn có một việc quan trọng hơn."

"Chúng ta, cần đổi một chiếc xe."

Liên Hàm và Lăng Tình dù thế nào cũng chỉ là học sinh cấp ba, suy nghĩ cũng đơn giản, chỉ cần xe có thể di chuyển là được. Nhưng Khuất Vân thì khác, không thể phủ nhận hắn có chút bản tính gà mẹ, khi bản thân có đủ năng lực, hắn cũng muốn chăm sóc hai người bạn đồng hành này cho tốt. Chiếc xe này diện tích quá nhỏ, lại không mấy bền chắc. Trước đó bị sự giày vò của người mới học lái như Liên Hàm và người không cần học vạn sự tự thông như Lăng Tình, sớm đã sứt mẻ thành đống sắt vụn. Sở dĩ hắn không nói là vì ở quê cũng không tìm được cửa hàng nào có xe tốt, chi bằng lên thành phố kiếm một cái còn hơn.

"Hiện tại đi đến một cửa hàng bán xe xem một chút, nếu được có thể ở lại đó một đêm, ngày mai rồi mới đến siêu thị."

Khuất Vân qua kính chiếu hậu nhìn hàng xe đang đi phía sau, cười lạnh. Hắn mới không tốt bụng đi làm lá chắn cho người khác. Để xem đám người đó liệu có sống thoát được không. Dám đem bọn họ ra đẩy lên làm bia đỡ đạn, vậy hắn cũng muốn lợi dụng tốt xem bọn họ có thể trở thành mấy tấm bùa cứu mạng.

"Tạm thời đừng để lộ dị năng. Giấu được bao lâu thì giấu bấy lâu, đừng để người khác để ý mình. Nghe chưa?" Liên Hàm nhác nhở hai người, câu cuối lại đặc biệt nhấn mạnh với Lăng Tình.

Cái người bạn không có được chút đứng đắn này, mặc dù nhắc nhở nhưng Liên Hàm có dự cảm, cũng chẳng có ích gì đâu.

Danh sách chương: