Chương 7: Huyết vũ.

Liên Hàm hôn mê, toàn thân cực kì khó chịu, một chốc cả người lạnh như băng, một chốc lại như bị ném vào hố lửa. Cô loáng thoáng nghe bên tai tiếng ồn ào, nhưng như bị chìm trong bùn lầy, cố sức mấy cũng không gượng dậy được.

Mãi lúc lâu sau, Liên Hàm mới cảm thấy thoải mái hơn chút, run run lông mi mở mắt ra. Còn đang mơ màng, lại nghe thấy tiếng động cơ xe, đang đi trên đường rồi à? Nằm yên để bản thân tỉnh táo lại hơn chút, cô bỗng nhạy bén nhận thấy: Trên xe không có Lăng Tình! Phát hiện này khiến cả người Liên Hàm kinh hoàng, mệt mỏi đều nháy mắt tan biến. Cô nhẫn nhịn hốt hoảng trong lòng, đưa mắt nhìn đến ghế lái, chợt thấy một gã đàn ông đang ung dung lái xe, không phải Khuất Vân? Chuyện gì đã xảy ra rồi? Gã này là ai? Hai người kia lại đâu mất nữa?

Liên Hàm đưa tay vào bên trong áo, lấy ra con dao của cha mẹ cô, cũng may lúc nào cô cũng kề cận nó bên người. Ngón tay miết nhẹ con dao vài cái, Liên Hàm cũng như được tiếp thêm sức lực, cô nghĩ nghĩ, rồi thử ước thầm có hai, ba con tang thi chạy đến xe này. Không phụ sự mong đợi của cô, tiếng tang thi gầm nhẹ đã vang lên, gã đàn ông kia cũng lập tức phân tâm đưa mắt nhìn ra bên ngoài. Nhân lúc đó, Liên Hàm nhanh như chớp nhào lên, một tay thô bạo túm tóc, con dao ở tay kia kề sát cổ gã, tay hơi dùng lực một chút, lập tức có máu chảy.

Con dao thật sắc bén nha...

Liên Hàm thê lương nhìn qua di vật của cha mẹ một cái, lại lạnh giọng hỏi gã đàn ông đã run bần bật kia.

"Hai người kia đâu? Anh là ai?"

"Hai người nào? Tôi hoàn toàn không biết! Tôi thấy cái xe này bị bỏ lại, bên trong có cô, nên... nên mới nhảy lên lái đi."

Hửm? Vậy đây là ân nhân của cô sao?

Cô cũng không có ngu!

Không nói đến Khuất Vân, Lăng Tình chắc chắn sẽ chẳng bao giờ bỏ cô một mình hôn mê, mà nếu thật gặp nạn phải chết, cũng là chết cạnh nhau!

Chắc chắn đã xảy ra chuyện không tốt rồi.

Liên Hàm ấn mạnh dao hơn một chút, gã kia lập tức vội vàng phân bua.

"Tôi nói thật, đều là thật. Hai người kia chắc... chắc sớm đã bỏ cô ở lại chạy đi..."

"Câm mồm, tôi mặc kệ anh nói thật hay giả, lập tức quay lại đường cũ. Nếu không thì, nhìn tang thi ngoài kia đi, tôi không ngại dẫn thêm nhiều hơn tới đâu."

Nói xấu Lăng Tình, bây giờ căn bản đã trở thành một trong những điều tối kỵ của Liên Hàm, phạm phải đều nên chết.

Trần Trình Viễn quả thực khóc không ra nước mắt, vốn dĩ định chạy xa khỏi đám tang thi kia, cũng ngay lập tức vứt đứa con gái đang hôn mê trên xe xuống. Ai mà ngờ được bây giờ lại như thế này?

Nếu lái tiếp, cái sát khí cuồn cuộn sau lưng cho gã biết được là người đằng sau tuy nhỏ tuổi nhưng nhất định có thể chẳng chút nao núng hạ xuống đao này, mà nếu quay về, chưa nói đến đám tang thi kia, hai người kia có thể tha cho gã sao?

Liên Hàm thấy gã chần chừ, càng thêm khẳng định gã đã gặp hai người kia. Cô thầm ước thêm tang thi đến.

"Tôi cũng không phải nói chơi."

Trần Trình Viễn ngạc nhiên nhìn mấy con tang thi từ đâu bất ngờ xuất hiện trong tầm nhìn, nhất thời không phân rõ thật là do năng lực của cô ta, hay là chỉ do trùng hợp. Nếu mà thật, vậy ở đây cũng sẽ là chết, nếu quay về kia, đối mặt với con người có lẽ sẽ dễ dàng hơn chút?

Liên Hàm còn đang nheo mắt nhìn địa chỉ hàng quán hai bên đường, dự định nếu gã này không hợp tác, lập tức giết, sau đó biết được tên đường rồi thì mò mẫm theo bản đồ, phán đoán hướng mà quay lại vậy. 

Rất may là Trần Trình Viễn quay xe.

"Cô gái... có thể bỏ dao xuống không, tôi cũng làm theo lời cô rồi, còn nhỏ không nê..."

Đáp lại gã là con dao ấn càng thêm sâu vào cổ họng, cảm giác như chỉ cần cô động nhẹ một phát gã liền đứt yết hầu.

"Anh tốt nhất thành thật, nếu không nhìn thấy họ, mặc kệ có phải tại anh không, tôi đều tiễn anh đi."

Liên Hàm kì thực cũng không dễ chịu gì, vừa hôn mê tỉnh dậy xong, cô đã phải gom chút sức lực ít ỏi để khống chế gã đàn ông này. Bây giờ Liên Hàm hoàn toàn là dựa vào lo lắng cho Lăng Tình mà chống đỡ. Dị năng trong cơ thể cô dường như có chút tiến triển, trước kia thời điểm dùng nó cảm giác thoát lực rất nhanh, còn rất mệt mỏi, mà còn có giới hạn về khoảng cách và mức độ thay đổi tương lai, hiện tại đều cảm thấy thoải mái hơn chút.

"Lăng Tình, cậu chắc chắn sẽ bình an, chắc chắn. Cậu sẽ sống sót trong mạt thế này, sẽ thống trị được thế giới, nhất định có thể mà."

Mặc kệ dị năng có thể hoàn thành lời ước này không, cô đều muốn dùng hết sức để thử, chỉ cần nhìn thấy Lăng Tình bình bình an an đứng trước mặt.

Liên Hàm căng thẳng giám sát Trần Trình Viễn, càng đi, tâm tình cô càng xuống dốc. Đến lúc đàn tang thi từ xa lọt vào tầm mắt, cô dùng hết sức, đánh vào gáy gã một cái, luồn lên cướp tay lái, đạp ga phi lên trước. Nhìn thấy ánh vàng thấp thoáng của lôi điện trong đám tang thi, Liên Hàm nhẹ lòng hơn trước. Khuất Vân vẫn còn sống, như vậy Lăng Tình chắc cũng không sao, phải không?

Nếu Lăng Tình ở cạnh anh được bảo hộ an toàn, Liên Hàm nghĩ, bản thân có thể chấp nhận thêm một người nữa bước vào phạm vi mình quan tâm, tin tưởng.

Liên Hàm sử dụng dị năng, điều khiển đàn tang thi đi tự sát bớt, rồi đánh tay lái, dùng xe tông gạt hết những con tang thi chắn trước Khuất Vân ra. Nhìn đằng sau anh, Lăng Tình nằm trên mặt đất giữa đám xác tang thi, Liên Hàm bỗng dưng thấy lồng ngực nghẹn lại, tuyệt vọng như thủy triều dâng lên. 

Khuất Vân thấy chiếc xe quen thuộc quay lại, chớp nhoáng đánh bay đám tang thi trước mặt anh. Khuất Vân ngẩng đầu, đón ánh mắt kinh hoàng của Liên Hàm, lập tức nói.

"Lăng Tình không sao, bị ngất đi thôi, cũng không bị cắn."

Liên Hàm như được hồi máu sống lại, đầy cảm kích nhìn anh,  sau đó mở cửa xe. Khuất Vân bế Lăng Tình vào xe, thấy Trần Trình Viễn bị đánh ngất, cười lạnh một cái.

"Cho tôi mượn dao."

Liên Hàm cũng không hiểu anh định làm gì, nhưng chắc chắn gã đàn ông này không được sống tốt, liền dứt khoát không do dự đưa con dao của mình cho anh.

Khuất Vân cầm dao, chuẩn xác hạ vài đường trên tay chân của Trần Trình Viễn. Làm thế nào cắt đứt gân tay chân một người, thật không may thân là bác sĩ, anh biết rất rõ. Xong việc, quăng gã ra ngoài xe.

"Đi được rồi."

Mắt thấy mấy con tang thi nằm trên đất đã bắt đầu ngẩng dậy, một đám nữa cũng bị thu hút bởi tiếng động ầm ĩ mà kéo đến, Khuất Vân nhấn ga. Được một đoạn ngắn, xa xa phía sau đã vang lên tiếng gào thét kêu cứu thê lương của Trần Triều Viễn kia.

Liên Hàm nghiêng tai lắng nghe cho đến khi tiếng gào kia nhỏ dần rồi không nghe thấy nữa.

"Lương y như từ mẫu, Khuất đại ca ra tay cũng nhẫn tâm quá."

Khuất Vân cười cười, không đáp lại.

Liên Hàm xem qua Lăng Tình, xác định cô quả thực không sao, lấy chăn che rồi cẩn thận thay quần áo sạch cho cô. 

An toàn rồi, Liên Hàm mới thấy cái bụng đói biểu tình dữ dội. Không được, Liên đại tiểu thư có bao giờ lại để bản thân đói bụng thế này.

"Khuất Vân."

"Ừ?"

"Tôi đói, lấy cho xin ít đồ ăn đi."

"Muốn ăn cái gì?"

"Mì gói thôi."

'Có một cái tủ lạnh đi bên người như này, cũng khá tốt ấy chứ.'

Liên Hàm hết sức hài lòng lấp đầy bụng nhỏ, sau đó mơ màng ngồi cạnh Lăng Tình ngủ thêm chút. Vừa hôn mê tỉnh dậy, lại căng thẳng lâu như thế, cảm xúc phập phồng lên xuống, Liên Hàm có khỏe đến mấy cũng mới chỉ vị thành niên, chịu không nổi.

Liên Hàm ngủ cũng không sâu, Lăng Tình chỉ hơi động đậy, cô cũng tỉnh dậy ngay. Nhìn ra bên ngoài, bầu trời đã dịu nắng hơn, chắc tầm ba giờ chiều rồi. Liên Hàm liếc Khuất Vân đang vừa lái xe vừa ngâm nga bài hát nào đấy, thầm nhủ giọng cũng hay đấy, sau đó cô đưa tay kiểm tra lại Lăng Tình, chợt hô lên một tiếng nhỏ.

Khuất Vân nghiêng đầu hỏi:

"Làm sao thế?"

"Lăng Tình sao lại phát sốt rồi?"

"Hửm? Cô ấy cũng đâu bị cắn?"

Liên Hàm cũng thấy kì lạ, kiểm tra cả người Lăng Tình đúng là không có vết cắn, chỉ có trầy xát. Làm sao mà bị sốt được? Không nhẽ chỉ là lên cơn sốt bình thường?

"Hôm qua lúc tôi ngất đi cô ấy có làm gì hay chạm vào cái gì khác thường mà anh không làm không?"

Khuất Vân nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu, mới chợt nhớ ra bảo cô.

"Có lẽ hôm qua cô ấy đã chạm thử nước máy."

Nước máy? Ngày mưa rơi, các cô cũng dính chút nước mưa, sau đó lần lượt bị cắn bị cào mà lên cơn sốt, lúc đó cứ nghĩ do tang thi mới kích phát dị năng, chẳng lẽ là do nước, nhưng nước máy cũng giống với nước mưa sao.

Liên Hàm nghiêng người về trước hỏi Khuất Vân:

"Trước mạt thế có xuất hiện huyết vũ, anh có dính phải nó không?"

"Hmm? Huyết vũ... Ngày đó tôi đúng là có gặp một trận mưa thật, sau đó vì bệnh viện có bệnh nhân khẩn cấp liền không kịp lấy xe mà đội mưa chạy đến bệnh viện."

Ra là vậy. Khuất Vân có lẽ cũng vì dính phải trận mưa máu mà kích phát ra hai loại dị năng. Mà vẫn có người không hề dính mưa máu vẫn bị biến thành tang thi. Có thể nhận định rằng, mưa máu rơi xuống mặt đất, khuếch tán virus tang thi đi khắp nơi, một số người sẽ biến thành tang thi, một số sẽ có dị năng, một số lại là người bình thường như Trần Trình Viễn. Mà người tiếp xúc trực tiếp với mưa máu sẽ gặp một lần tẩy rửa cao cấp hơn những người chỉ gặp virus khuếch tán, đương nhiên rủi ro là không thể thiếu, có thể họ sẽ biến dị thành tang thi, có thể sẽ có sự tiến hóa về dị năng vượt bậc hơn người khác.

"Cô ấy sốt nặng không?"

"Không, nhẹ thôi, chắc đến tối là hạ sốt."

Liên Hàm một bụng đầy ngờ vực, vì không được giải đáp nên hơi khó chịu. Nghĩ mãi không ra, Liên Hàm cũng buông bỏ không nghĩ nữa, chờ Lăng Tình tỉnh thì hỏi lại vậy.

Liên Hàm lấy khăn thấm nước đắp lên trán Lăng Tình, ngồi một lúc, nghĩ nghĩ rồi hỏi Khuất Vân:

"Anh hồi trước từng làm bác sĩ ở bệnh viện nào ấy nhỉ?"

"Ở bệnh viện Trung ương thành phố."

"Nơi đó là cái ổ tang thi ấy chứ, anh làm thế nào mà ra được?"

Khuất Vân nhớ lại ngày hôm đó bỗng dưng có tang thi xuất hiện, đó là một người bệnh bị ung thư gan mới nhập viện đang điều trị tại phòng bệnh thường, người đó cắn chết các bệnh nhân khác cùng phòng, sau đó lại tấn công người khác, một người truyền nhiễm lại nối tiếp một người, biến bệnh viện thành một sào huyệt tang thi. Hắn lúc đó bị cào một cái, trốn được vào phòng. Trong lúc sốt mơ màng hắn đã nghĩ bản thân sẽ biến thành tang thi, không ngờ lại kích phát dị năng, lại còn là hai loại.

"May mắn thôi, nếu tang thi phá cửa được thì tôi cũng không xuất hiện ở đây rồi."

Tang thi xuất hiện, những nơi đông đúc như bệnh viện chẳng khác nào club cho tang thi quẩy, Khuất Vân từ chỗ đấy chạy ra được cũng đủ để chứng minh hắn không phải loại tầm thường.

Có lẽ vì trước đó nhìn thấy Khuất Vân ngay cả khi bị tang thi bao vây vẫn không bỏ lại gánh nặng là Lăng Tình ngất xỉu, tâm cảnh giác của Liên Hàm đã buông xuống đôi chút, nói chuyện cũng thoải mái hơn. Cả đường, hai người câu được câu mất nói chuyện, Liên Hàm ngủ đủ, bắt đầu tính toán đến chuyện tiếp theo sẽ đánh cướp ở đâu tại vì Khuất Vân tỏ ý, không gian của hắn còn chưa có đầy đâu.

Danh sách chương: