Chương 6: Trần Trình Viễn.

Buổi tối hôm đó, bọn họ chọn một căn nhà được mở toang cửa nẻo lại có hàng rào kín mít, đảm bảo không có tang thi dễ dàng trèo vào, chỉ cần đóng cửa là có thể ngủ qua đêm. Lăng Tình ôm Liên Hàm gần như là ngất đi vào trong phòng ngủ, Khuất Vân một mình ở trong phòng dành cho khách. Ban đêm cực kì bất lợi đối với nhân loại, tang thi thì càng nhanh nhẹn hơn. Mà đèn điện tại đây đã không còn nữa, toàn bộ đều chìm trong bóng đêm tĩnh lặng. Lăng Tình hiện tại lo cho Liên Hàm, cũng chẳng sợ Khuất Vân ôm vật tư chạy mất, chỉ cần là người thông minh đều sẽ không chọn ban đêm đi ra ngoài.

Khuất Vân để ba túi quần áo để cho cô soạn ra, bữa tối đã ăn trên xe hiện tại cũng không cần. Lăng Tình không biết nước có thể dùng được nữa không nhưng lấy tâm lý thử vận may mà mở van nước hứng đầy chậu rửa mặt. Nước mang màu đỏ nhạt, không có mùi vị tanh, nhưng mà Lăng Tình bỗng liên tưởng đến trận mưa máu mở đầu của mạt thế, bàn tay đang ngâm trong nước rụt lại, thật sự không dám dùng loại nước này.

Cô dùng hai chai nước khoáng đổ ra chậu, lau qua người của mình và Liên Hàm sau đó thay một bộ quần áo mới, lúc này cô mới quấn Liên Hàm vào trong chăn bông dày, thời tiết ban đêm lạnh như vậy đến cô cũng phải mặc áo khác bông chứ đừng nói người bệnh như Liên Hàm. Ngay lúc Lăng Tình định đắp chăn lên ngủ liền phát hiện dưới tầng có tiếng động nhỏ. Có người? Hiện tại không có điện, Khuất Vân tìm ra được mấy cây nến cho bọn họ dùng, nến phòng cô đã tắt nhưng Khuất Vân vẫn chưa nghỉ ngơi, ánh nến leo lắt qua khung cửa sổ thông báo cho người bên ngoài biết bên trong có người.

Lăng Tình đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, trong bóng đêm tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng gió thổi, tiếng loạt xoạt đáng ngờ trong mấy lùm cây xung quanh. Dần dần, tiếng động lạ kia lớn hẳn lên, nghe ra rõ ràng là tiếng động cơ của xe. Lăng Tình mím môi, liếc qua Liên Hàm đã hôn mê, cuối cùng đi ra khỏi phòng, vừa vặn gặp Khuất Vân.

"Anh cũng nghe thấy?"

Khuất Vân gật gật đầu, hai người nhất thời lâm vào trầm tư. Người đến không rõ số lượng, là bạn hay địch cũng không biết. Cũng chẳng thể đảm bảo trong số những người đến sẽ không có người có dị năng. Khuất Vân cùng Lăng Tình mỗi người cầm thêm một con dao chặt thịt, nhẹ chân xuống tầng, đến trước cửa nhà. Bên ngoài sương lạnh đã phủ đầy, trong không khí có một loại âm u đáng sợ. Lắng tai nghe, chiếc xe kia càng ngày càng đến gần, Lăng Tình không tự chủ siết chặt con dao một chút.

Một tiếng "Cạch" nhỏ phá lệ vang vọng trong bóng đêm, sau đó là tiếng bước chân "soạt, soạt" chạy lại đây. Nghe tiếng bước chân như này, chỉ có một người?

"Có ai trong đó không? Xin mở cửa! Có ai không??"

Qủa thực là chỉ có một người, là nam. Lăng Tình và Khuất Vân lại đưa mắt nhìn đối phương một cái. Nếu mở cửa cho người này, rủi ro đương nhiên là có, nhưng bây giờ xác định được là chỉ có một người, nguy hiểm cũng giảm đi nhiều.

"Xung quanh đây bây giờ cũng không có tang thi."

Khuất Vân nhỏ giọng nói với cô, cũng coi như hai người họ đã quyết định để người kia đi vào. Lăng Tình cất cao giọng, lạnh như băng hỏi người bên ngoài.

"Không bị cắn?"

"Không bị, hoàn toàn không bị cắn."

"Tốt nhất là anh thành thật, nếu không đừng trách bọn tôi."

"Được, được, xin mở cửa cho tôi."

Khuất Vân ra hiệu cho Lăng Tình đứng lui ra đằng sau, chính bản thân đưa tay mở cửa. Cửa mở, để lộ ra một người đàn ông vóc dáng hơi thấp bé, đầu tóc bù xù, quần áo cũng đã chật vật không tả nổi. Lăng Tình bỗng dưng hết sức nghi ngờ việc gã thật sự không bị cắn. Cô nhìn chằm người kia, chỉ cần có chút cử động lạ, lập tức phóng hỏa giết người.

Rất may là anh ta không có.

Người kia nhanh chóng lách người đi vào nhà, Khuất Vân đóng chặt cửa, anh và Lăng Tình một trước một sau nhìn người kia, chỉ thấy gã thở phào, đưa tay phủi bớt bụi bẩn trên người, sau đó từ tốn khai báo.

"Tôi tên là Trần Trình Viễn."

Trần Trình Viễn kể rằng lúc tai họa mạt thế này ập đến, gã vì ngủ dậy muộn, trốn một buổi đi làm, cứ thế mà trùng hợp tạm thời tránh được một kiếp. Đến lúc phát hiện ra thế giới chỉ trong một buổi chiều đã xảy ra biến cố nghiêng trời lật đất, gã thầm cảm thấy may mắn, nhưng chưa nhẹ nhõm được bao lâu thì đám tang thi quanh khu nhà Trần đại ca dường như đã quá đói bụng,bắt đầu có xu hướng liều chết phá cửa các nhà, tóm những người cuối cùng còn đang cố trốn sau những cánh cửa. Trần đại ca lập tức tìm cách kiếm lấy một cái xe, vượt qua gian khổ, một đường đi đến được đây thì chiếc xe xảy ra vấn đề. Lại tình cờ nhìn thấy căn nhà này sáng đèn, gã đánh bạo xin giúp đỡ.

Câu chuyện này, ở trong cái thời mạt thế này thực sự là vô cùng phi lý. Một người một xe, không dị năng mà đi được đến đây? Nếu gã thật không giấu giếm dị năng của mình, vậy thì đây là loại vận may gì thế?

Lăng Tình và Khuất Vân rõ ràng là không tin câu chuyện này.

Mà vị Trần Trình Viễn kia dường như cũng chẳng có ý định làm hai người tin tưởng, gã quay sang, có lẽ cảm thấy Khuất Vân dễ nói chuyện hơn Lăng Tình vẫn đang mặt lạnh, hỏi anh.

"Hai người còn đồ ăn và có quần áo sạch không? Tôi đi đến đây cũng đã 3 ngày chưa ăn gì rồi."

Nói rồi, cái bụng lại kêu "ọt ọt" như chứng minh. Khuất Vân và Lăng Tình đều có chút khiết phích, nhìn không được một người bẩn đến thế lượn lờ trước mặt, vả lại quần áo đúng là còn nhiều, vậy nên miễn cưỡng đưa cho Trần đại ca một bộ và ít lương khô. Hai người họ ăn ý không để lộ ra dị năng không gian của Khuất Vân, hắn giả vờ đi vào trong phòng ngủ của mình tìm kiếm mới lấy đồ ra.

Hai người cùng ngồi dưới tầng đợi gã đi thay quần áo, Lăng Tình mân mê con dao trong tay, suy nghĩ xem Liên Hàm tầm nào có thể tỉnh. Lần trước cô hôn mê hình như cũng mất tầm một ngày, Liên Hàm nếu giống cô, vậy phải đến gần trưa mai mới tỉnh. Cũng không biết tương lai còn gặp phải bao nhiêu chuyện nữa. Lăng Tình bỗng nhiên nghĩ, trên đời này, ngoại trừ mất Liên Hàm ra, cũng không có chuyện gì khiến cô kinh hoàng, tuyệt vọng được nữa rồi.

Khuất Vân ngồi ở bên cạnh nhìn Lăng Tình một lúc, sau đó chuyển ánh mắt về bức tường, không biết đang nghĩ gì, nửa khuôn mặt anh tuấn hơi nghiêng chìm trong bóng tối. Một lúc sau, Trần Trình Viễn đi ra, cả người đều sạch sẽ, lúc này mới nhìn rõ mặt mũi của người này. Là một khuôn mặt phổ thông, là loại mà nếu ném vào một biển người liền không dễ nhận ra. Trông gã cũng đứng tuổi, có lẽ là còn lớn hơn cả Khuất Vân.

Lăng Tình cũng không muốn nói nhiều với người này, sau khi xác định trên người anh ta quả thực không có vết cắn, cô liền gật đầu với Khuất Vân xem như chào hỏi, sau đó lên lầu trông Liên Hàm.

Đêm hôm ấy, ngoại trừ Liên Hàm hôn mê, dường như cũng không có ai ngủ yên.

------------------------------------

Sáng hôm sau, Khuất Vân sang gõ cửa phòng Lăng Tình và Liên Hàm, mặc dù Liên Hàm vẫn chưa tỉnh, nhưng ở im trong một căn nhà lúc này cũng không phải điều khôn ngoan. Vì thế họ quyết định để Liên Hàm nằm ghế sau, di chuyển như thường.

Khuất Vân cúi người bế Liên Hàm lên, cẩn thận đưa cô ra xe.

Bước ra bên ngoài, Lăng Tình nheo mắt nhìn cảnh sắc xung quanh. Ánh nắng ảm đạm yếu ớt chiếu sáng, trong không khí dường như vẫn còn đọng lại sương lạnh của đêm qua. Lăng Tình ngày xưa mặc dù là một con sâu lười không nhất định phải dậy sớm thì chắc chắn sẽ ngủ đến khi mặt trời lên cao nhưng cô vẫn rất thích không khí trong trẻo, tinh khiết của sáng sớm. Hiếm hoi có ngày bản thân tự dậy sớm mà không cần mẹ hay chị gọi thì đã không còn người thân yêu nhất, trong không khí cũng chỉ thoang thoảng mùi tanh của máu khiến cô cực kì ghét bỏ.

Trần Trình Viễn kia cũng đã dậy từ rất sớm, chuẩn bị xong tất cả mà ngồi trên xe rồi. Nhìn thấy cô, gã gật đầu, nhe răng cười một cái.

"Sáng tốt lành, hôm nay tôi sẽ lái xe, mọi người cứ nghỉ ngơi đi."

Trong thời buổi mạt thế này, còn ai có thể có một buổi "sáng tốt lành" à? Mà ai cho gã cái quyền tự động nhảy lên xe ngồi ghế lái thế?

Lăng Tình liếc sang Khuất Vân, anh nhận lấy ánh nhìn chòng chọc kia, thản nhiên nhún vai, bày tỏ bản thân cũng không hiểu lắm mạch não của vị Trần Trình Viễn mặt dày kia. Khuất Vân lấy từ trong không gian cái gối, để ở chỗ ghế sau xe, cẩn thận đặt Liên Hàm nằm xuống, lại lấy thêm cái chăn đắp lên người cô. Xong xuôi, quay lại bảo Lăng Tình.

"Cô ngồi đằng sau cùng Liên Hàm đi."

Nói rồi đi đến trước, mở cửa bên phía ghế lái, mỉm cười nhìn Trần Trình Viễn, giọng nói ôn hòa dễ nghe vang lên.

"Xe để tôi lái là được, anh cũng nghỉ ngơi đi, hôm qua không phải anh cũng rất vất vả rồi sao."

"Không cần, không cần, cậu cứ để tôi."

Vốn đang còn xua tay từ chối, bỗng dưng lại thấy thanh niên trẻ tuổi trước mắt cười càng thêm dịu dàng nói.

"Một là anh thức thời, hai là tôi giúp anh xuống xe, làm bạn cùng bọn nó."

Tay chỉ về phía xa xa, đám tang thi lại rất phối hợp gào lên vài tiếng điểm danh.

Trần Trình Viễn run người, vội vàng nhích về ghế phụ lái.

"Cảm ơn." Khuất Vân nghiêng người ngồi vào xe, không khí ngưng đọng ban nãy lại êm ái như gió xuân thổi qua.

Lăng Tình im lặng nhìn cả quá trình, nhất thời thấy tiếc nuối vì bây giờ Liên Hàm đang bất tỉnh. Cậu tại sao lại ngất vào đúng lúc này chứ, phải dậy mà xem vẻ đẹp trai chết người của vị soái ca cậu ước ra đây này. Bình thường lẳng lặng ít nói, khí thế vậy mà cũng không tầm thường.

Khuất Vân đạp ga, thành thục lái xe đi khỏi căn nhà ban nãy, phi qua đám tang thi. Khuất Vân vốn là đã có bằng lái và xe riêng, kĩ thuật lái xe tốt hơn hai đứa nhóc liều chết đánh bậy mà lái xe như các cô không biết bao nhiêu lần. Lăng Tình yên tâm, dồn sự tập trung lên người Liên Hàm. Liên Hàm tuy rằng vẫn hôn mê, nhưng thân nhiệt cũng giảm đi nhiều rồi, tạm thời cũng không đáng lo. Cô bỗng dưng nghĩ đến, nếu là như vậy, tất cả những người có dị năng đều có khả năng miễn nhiễm với độc của tang thi, nhưng cũng chưa chắc 100% đều có thể. Vậy cái dị năng này lại là từ đâu ra? Lăng Tình chợt nhớ đến cha mẹ Liên Hàm cũng chịu đựng được rất lâu mới phát tác, như vậy thể chất đặc biệt này cũng có thể do di truyền? Vậy cô thì sao? Ngẫu nhiên có ư? Nếu hai người đều đã mở ra dị năng kết hôn, đời sau có cần trải qua giai đoạn thức tỉnh dị năng này nữa không? Đọc rất nhiều truyện về mạt thế rồi, nhưng đến lúc nó xảy ra thực sự, mới hốt hoảng phát hiện ra thế giới đều trở nên xa lạ, mọi điều đều không lấy tiểu thuyết ra tham khảo được.

Liên Hàm bỗng kêu lên một tiếng nhỏ, nhíu chặt lông mày, hai mắt run run muốn mở ra. Lăng Tình vội vàng thu lại suy nghĩ, khẽ hỏi Liên Hàm.

"Liên Hàm, cậu tỉnh rồi à?"

Nhưng cuối cùng Liên Hàm vẫn không mở mắt ra, Lăng Tình thở dài, đưa tay vén chút tóc xõa ra của Liên Hàm, xoa xoa đầu cô. Kể cả lúc trước khi Lăng Tình hôn mê, Liên Hàm vừa bận rộn lái xe đối phó tang thi, vừa bảo vệ Lăng Tình, hay là bây giờ, mỗi lần được yên tĩnh nhìn đối phương như này, cả hai người đều vạn phần cảm thấy may mắn, qua bao nhiêu mất mát, cuối cùng vẫn có người để bản thân lo lắng đến và cũng được người ấy hết mực quan tâm.

Vẫn có người mà mình muốn liều chết bảo vệ.

Cứ như thế, trong không khí im lặng xen tiếng động cơ xe, bọn họ trải qua buổi sáng. Đến tầm trưa, Khuất Vân kĩ càng chọn ra một nơi vắng người, dừng lại để ăn trưa. Anh chia cho mọi người chút thức ăn, lại hỏi Lăng Tình:

"Liên Hàm không ăn thật sự không sao chứ?"

"Không sao đâu, cậu ta cũng chẳng yếu đuối đến thế. Thân nhiệt cũng hạ xuống rồi, một chốc cậu ta tỉnh sẽ tự ăn."

Nào đâu chỉ có chẳng yếu đuối? Ông bà ngoại của Liên Hàm có bốn người con, sau lại có bảy đứa cháu, chỉ có một mình Liên Hàm là con gái. Bác cả ở bên nước ngoài, ba nhà còn lại cực thân thiết, Liên Hàm căn bản là cùng một cách giáo dục với con trai mà lớn lên. Lăng Tình lặng thầm nhớ lại cảnh sáu chị em họ "vui đùa", Liên Hàm một mình đánh hạ hết đám em trai có lớn có nhỏ, có bằng tuổi của cậu ta.

Trần Trình Viễn đúng lúc này lại không chịu yên phận, rụt rè hỏi xin phép đi vệ sinh. Vốn Khuất Vân còn rất nghi ngờ gã, muốn đi cùng, nhưng bỗng Lăng Tình kêu lên một tiếng, anh vội vàng nhìn, thấy Liên Hàm đang yên lành bỗng nhiên thở gấp không ngừng, cả khuôn mặt đều đỏ lên. Khuất Vân vội vàng quay vào ghế sau, xem tình trạng của Liên Hàm, mà Trần Trình Viễn kia còn không biết điều, bám mãi không buông muốn đi vệ sinh. Liên Hàm đã bắt đầu không thở nữa rồi, Khuất Vân cũng chẳng có tâm trạng đi quản gã, phất phất tay ra hiệu gã mau cút, nhanh quay lại mà cũng đừng gây chuyện.

Tốn sức chín trâu hai hổ, làm đủ mọi loại sơ cứu, Liên Hàm mới dần trở lại bình thường, trên khuôn mặt của cả ba người đều đã ròng ròng mồ hôi. Lăng Tình cực kì cảm kích nhìn Khuất Vân, cũng may còn có anh là bác sĩ ở đây.

Chính là thở phào chưa được mấy hơi, đã nghe thấy tiếng Trần Trình Viễn kia gào lên, kèm theo là tiếng tang thi gầm gừ.

Fuck!

Cổ nhân có câu: Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí, cũng không nhất thiết phải ứng nghiệm vào lúc này đâu.

Khuất Vân ánh mắt muốn giết người nhìn Trần Trình Viễn đang chạy đến còn kéo theo một đàn tang thi số lượng khổng lồ. Thời mạt thế, nếu phải lựa chọn giữa phải đẩy mình vào nguy hiểm, chém thêm nhiều tang thi với dứt khoát giết một đồng đội không biết điều, anh cũng không ngại trên tay dính thêm máu đỏ của người đâu.

Nhưng phải xử lý được đám tang thi này đã.

Lăng Tình hiển nhiên cũng đã biết chuyện gì đang xảy ra, cô nắm chặt con dao trong tay. Đến khi đàn tang thi đến đúng tầm, Lăng Tình và Khuất Vân đều đồng thời xuất ra lôi cầu và hỏa diễm bay đến đám tang thi kia.

Không thể để đàn tang thi đến gần xe hơn được nữa!

Khuất Vân và Lăng Tình nhảy xuống khỏi xe, Lăng Tình tiện tay phi ra một cầu lửa bắn đến chỗ Trần Trình Viễn. Ai mà ngờ được, có một con tang thi đúng lúc nhào đến người gã, hợp lý hợp tình đỡ luôn cho gã đòn chết người kia! Sau đó Trần Trình Viễn kia cũng thuận thế luồn lách nhảy lên xe.

Khuất Vân cũng nhìn thấy, nhưng lại không có thời gian mà kinh ngạc, một tay cầm dao chém tang thi ở gần, một tay phi lôi điện. Lăng Tình cũng không rảnh rỗi, mồ hôi toát ra ướt lưng áo. Hai người vừa đánh, vừa chờ đợi thời cơ để nhảy lên xe. Đàn tang thi lại không có xu hướng ngừng lại, ùn ùn kéo đến, ngày càng ép sát xe của họ.

Trần Trình Viễn ở trong xe, mắt thấy hai người kia có lẽ không chống đỡ được, vội vàng vặn chìa khóa, cứ thế muốn lái xe bỏ hai người ở lại!

Khuất Vân cùng Lăng Tình đang đánh bỗng nghe thấy tiếng xe vang lên, không hẹn cùng thầm hô "Không ổn!" sau đó quay đầu lại. 

Lăng Tình nhìn xe phóng đi, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ, Liên Hàm còn hôn mê nằm trên xe! Gã đã có thể vứt hai người ở lại, chắc chắn có thể tìm một chỗ tiện tay tiễn luôn Liên Hàm.







Danh sách chương: