Chương 5: Khuất Vân.

Liên Hàm sốt càng cao, nhiệt độ nóng hổi. Lăng Tình quấn cô thành cái bánh trưng ném ở đấy cũng chẳng quan tâm, tiếp tục lái xe đi. Khó ở chỗ Lăng Tình không thông thuộc đường lối, cuộc sống của cô khá đơn điệu, chỉ từ trường về nhà rất ít đi chơi xa. Đường về vùng nông thôn duy nhất mà cô nhớ là đường về quê mình vậy nên Lăng Tình đành lái xe theo hướng đó. Bọn họ rời đi từ sớm, bây giờ trời mới bắt đầu hửng sáng sáu giờ. Gặm bánh mỳ kẹp thịt từ tối hôm qua, Liên Hàm ăn xong liền ngủ li bì, giấc ngủ rất sâu, dù cho xe lắc lư dữ dội thế nào cũng không mảy may ảnh hưởng.

Sẽ không sao cả đâu. Lăng Tình đoán rằng Liên Hàm đều đã đang trong giai đoạn kích phát dị năng. Giống như cô bị cắn cuối cùng xuất hiện dị năng hệ hỏa vậy, cuối cùng cũng đâu trở thành tang thi đâu.

"Lăng Tình..." Liên Hàm ngủ đến lúc tự nhiên tỉnh, dụi mắt ngây người một lúc mới nhận ra mình vẫn đang ngồi trên xe, dây thừng đã được cởi ra.

Lăng Tình đang bật bếp đun nước sôi ở đằng sau, nghe gọi liền nghiêng người nhìn Liên Hàm một cái, thấy không có chuyện gì liền chuyên tâm làm tiếp việc của mình. Cô không dám dừng xe quá lâu bên đường, hôm nay đã là ngày thứ ba sau tận thế, người sợ hãi cũng lấy lại tinh thần, chắc chắn sẽ bắt đầu tiên cuồng gom góp vật tư, tranh cướp của nhau cũng không phải không thể. Cô lo lắng nhất chính là lỡ đâu có người chặn đường, cô thừa nhận bản thân không thể bảo vệ được Liên Hàm, nhất là cô ấy trong tình trạng suy yếu như vậy.

Làm cho mỗi người một bát mì trộn, Lăng Tình lại trèo lên ghế lái nhưng Liên Hàm đã giành trước:

"Để tôi lái đi, cậu nghỉ ngơi một chút."

"Cậu đang sốt."

"Không sao, ngủ một giấc là đỡ rồi. Đi ra, đi ra." Liên Hàm phẩy tay đuổi Lăng Tình ra ghế phụ, bản thân quơ vội hai miếng mì liền khởi động xe.

Trước đó Liên Hàm có để một túi đồ hỗn tạp, Lăng Tình tìm kiếm còn lấy ra được vài gói xúc xích liền cắt miếng thả vào ăn cùng với mì trộn. Nếu như không được ăn thịt tươi thì xúc xích cũng là một lựa chọn. Liên Hàm một tay lái xe, một tay gắp mì ăn. Dù sao cũng không có cảnh sát chặn đường, chạy không chết người là được.

"Nếu như có thể tìm được người nào đó đáng tin một chút thì tốt, có thể chia nhau ra nghỉ ngơi ăn uống, đến lúc đó còn có thể cùng nhau đánh tang thi." Liên Hàm nhìn nhìn xe chật kín, bổ sung: "Tốt nhất là tìm được một đồng bạn có dị năng không gian chẳng hạn, ít ra có chỗ trống để làm chỗ nghỉ ngơi."

Lăng Tình đang ăn nghe thấy vậy bỗng có dự cảm không lành. Quả thực mỗi lần Liên Hàm mở miệng ra cô đều cảm thấy sắp có chuyện xấu. Đúng như cảm giác của Lăng Tình, từ phía xa có một người đang đứng dựa vào xe. Một vài tang thi lắc lư đến đều bị mấy quả cầu sét bắn ra từ phía hắn giật nổ tung. Người đàn ông này còn rất trẻ, khoảng 24, 25 tuổi, mặc áo khoác blouse màu trắng dính vài vết máu đen, khuôn mặt với đường nét nhu hòa nhưng không mất đi nét anh tuấn. Hắn dựa lưng vào cửa xe, bên cạnh gác một cây gậy gỗ tùy thời tang thi đến gần liền có thể với tay lấy được. Bộ dạng nhàn nhã như vậy không giống với người đang chạy trối chết trong tận thế.

"Không phải đàn ông!!" Liên Hàm thẳng thừng đem xe cán qua.

"..." Lăng Tình có chút vô ngữ đỡ trán, kêu Liên Hàm dừng xe.

Xe của hắn dường như hỏng hóc ở đâu đó, con đường này đã gần đến nông thôn, người nông thôn mặc dù có một vài nhà có xe ô tô nhưng hiện tại đều đóng kín cửa cổng, không biết là trốn bên trong hay đã biến thành tang thi. Lăng Tình nhìn người kia cũng không giống loại người cường bạo cướp bóc, nhất là hắn còn có dị năng, vận dụng một cách thuần thục như vậy, cô cũng muốn dừng lại hỏi thăm một chút.

"Xe của anh bị sao vậy?" Liên Hàm mở cửa kính bên mình hỏi.

Người đàn ông kia thấy chiếc xe phóng vụt qua mình xong lại lùi trở lại, nhìn Liên Hàm đánh giá một chút mới trả lời. Thật ra trong đầu hắn đang nghĩ, hai người này, hình như còn chưa đủ mười tám tuổi đâu.

"Tôi cũng không biết, có thể là chết máy. Ở quanh đây cũng không tìm thấy chiếc xe nào khác."

"Vậy sao?" Liên Hàm lấp lửng một câu rồi quay lại nhìn Lăng Tình tỏ ý, bản thân lực bất tòng tâm.

Bọn họ một không biết sửa xe, hai không còn chỗ trống. Vẫn là đi thôi.

"Liệu có thể cho tôi ngồi nhờ xe một đoạn đường không?"

"Anh muốn đi nhờ xe của tôi?" Liên Hàm nheo mắt."Nhưng mà, tôi đã bị cào rồi, anh chắc chắn vẫn muốn lên xe chứ?"

Lỡ như lên xe có người hóa thành tang thi, chiếc xe đó liền xong đời.

"Tôi cũng không còn lựa chọn nào khác. Đâu thể cứ mãi đứng chờ ở đây?"

"Muốn đi cùng chúng tôi cũng chẳng còn chỗ nữa, ghế sau và cốp xe đều để đồ rồi, chẳng lẽ anh muốn leo lên nóc xe ngồi?"

Khuất Vân là bác sĩ của bệnh viện thành phố. Thời điểm tang thi đột phát hắn vẫn đang ở trong bệnh viện, sau khi trốn ở phòng nghỉ dành cho nhân viên một đêm, hắn phát hiện bản thân mình bắt đầu có triệu chứng sốt cao không giảm, nơi bị tang thi cào bắt đầu nóng lên. Hắn nóng đến mức ngất đi, ngày hôm sau tỉnh lại đã phát hiện bản thân đã thức tỉnh hai loại dị năng là lôi hệ và không gian hệ. Hắn mất một ngày để rửa sạch tang thi trong một tầng bệnh viện sau đó thu thập một số thuốc và trang thiết bị chữa bệnh quan trong liền chạy ra ngoài. Hắn ngựa không dừng vó chạy thẳng ra vùng ngoại thành, không ngờ vừa đến nơi hoang vắng này xe liền chết máy. Hắn đã đợi hai giờ đồng hồ rồi. Nếu như không có xe của Liên Hàm và Lăng Tình đi qua e rằng hắn đã nhảy vào một nhà nào đó đánh cướp một chiếc xe.

Muốn lên xe, hắn đương nhiên hiểu ý Liên Hàm, hắn phải tỏ ý bản thân có tác dụng đối với bọn họ. Thời buổi này có người chịu dừng xe lại đã tốt rồi, đâu ai rảnh rỗi cho người khác đi nhờ nữa. Đạo lý này hắn vẫn biết, cũng không ngại nói cho hai người này. Trong lòng hắn thậm chí có ý xấu nghĩ, hai người chỉ là trẻ vị thành niên, có khi bị hắn lừa gạt còn không biết, không sợ hai người gây bất lợi cho hắn.

"Vào ngày đầu tiên của tận thế tôi đã kích phát dị năng hệ không gian, nếu không ngại hai người có thể để đồ ăn vào không gian của tôi."

Không gian hệ.

Cùng với việc vừa nãy cô nhìn thấy hắn dùng lôi cầu nổ tang thi, hắn là song hệ dị năng.

Lăng Tình từ nãy đến giờ không lên tiếng nghi ngờ nhìn Khuất Vân, trong cái nhìn tràn đầy đề phòng.

"Nếu như hai người không tin tưởng tôi sẽ chỉ thu một phần nhỏ đủ để tôi ngồi thôi, đến khi tìm được xe tôi lập tức sẽ trả lại." Bất cứ ai vào thời điểm này cũng sẽ đề phòng, Khuất Vân có thể hiểu.

Liên Hàm cùng Lăng Tình nhìn nhau thăm dò, cuối cùng Liên Hàm hào phóng phất tay:

"Vậy thu tất cả đồ ăn ở ghế sau vào không gian của anh đi."

Trong cốp xe có một số thứ đồ của nữ sinh thật sự không hợp để hắn thu. Mà hắn cũng chỉ đi nhờ đến khi tìm thấy chiếc xe khác, đồ trong cốp không cần quan tâm. Khuất Vân thẳng tay thu mọi thứ từ đồ ăn cho đến bếp gas du lịch, cuối cùng đặt một cái ghế nhựa có lưng dựa ra đằng sau để chính mình ngồi.

"Đi tiếp đi. Cứ đường thẳng mà đi." Lăng Tình giải quyết xong bát mì của mình, dùng giấy ăn lau miệng, lúc này mới lấy bánh kem đặt trên kệ trước mặt, còn bốn cái, cô lấy ra ba cái cho mọi người trong xe. Liên Hàm đang lái xe đến mì còn chưa ăn xong, tức giận trừng mắt với Lăng Tình.

"Cậu biết đường này dẫn đến đâu không?"

Nuốt một miếng bánh kem vị socola ngọt ngọt đắng đắng vào miệng, Lăng Tình gật đầu:

"Mẹ tôi bảo đi thẳng hướng này mười lăm phút đến trường cấp ba của tôi, một tiếng về quê tôi, không cần rẽ hướng nào hết."

Lăng Tình đối với đường rẽ luôn có một loại mù mịt khó tả, vậy nên mỗi lần cô đi đâu mẹ cô đều phải nhắc nhở thật kĩ, đến cả trường học cũng phải lựa chọn nơi dễ nhớ. Đáng tiếc, ngôi trường cấp ba của cô đều không còn, ngay cả mẹ cô cũng chẳng thể đến đón mỗi khi cô lạc đường nữa.

Món bánh kem ngon lành bỗng trở nên đắng ngắt. Liên Hàm nhạy cảm nhận ra sự chuyển biến tâm trạng thất thường của Lăng Tình, một tay lái xe, một tay nắm lấy tay Lăng Tình không tiếng động an ủi.

Khuất Vân nhận ra từ sau khi mình đi vào giới thiệu tên xong thì chẳng khác nào vô hình cả, hắn có chút xấu hổ gãi gãi mũi, chuyển đề tài để giãn bầu không khí căng thẳng trong xe.

"Bệnh mù đường thật ra chính là do não nhận thức và ghi nhớ không gian kém, hoặc có thể là do khả năng xác định phương hướng của não bộ có vấn đề."

"..."

Lăng Tình quay người, nhét miếng bánh kem vào miệng Khuất Vân ngăn hắn nói chuyên.

"Anh nói cái quái gì vậy? Nghe qua thì giống tiếng người đấy nhưng thật sự chẳng hiểu gì." Liên Hàm vỗ vô lăng kêu lên.

"Tôi muốn nói đó là một loại bệnh mà thôi."

"Ừ, bệnh ngu." Liên Hàm tán thành gật đầu.

Lăng Tình có một loại xúc động muốn đạp cả hai người xuống đất.

Đúng lúc này, ánh mắt Liên Hàm vô tình quét qua bên đường, nhãn tình sáng lên, vội vàng tấp xe vào lề đường. Dường như đây là nơi họp chợ của vùng này, xung quanh tập hợp rất nhiều cửa hàng, Liên Hàm dừng xe ngay trước cửa một cửa hàng quần áo nữ, hai bên cửa hàng này một bên là tiệm tạp hóa nhỏ, một bên bán quần áo dành cho nam. Liên Hàm quay đầu hỏi Khuất Vân:

"Anh có đem theo quần áo không?"

Đáp án đương nhiên là không. Hắn từ trong bệnh viện đi ra chỉ có hai chiếc áo khoác, một chiếc vì chém giết mà như thả vào trong nồi thuốc nhuộm đỏ đen phải vất, trên người là chiếc cuối cùng.

"Tôi với Lăng Tình đi sang cửa hàng đồ nữ, anh ở cửa hàng đồ nam lấy đồ, sau đó ba người cùng vào cửa hàng tạp hóa, được chứ? Nếu còn thời gian trước khi trời chiều sẽ càn quét nốt mấy cửa tiệm bên cạnh nữa." Liên Hàm luôn là người có chủ ý tốt, đầu óc tư duy mạch lạc cũng đủ để cô phân biệt được tốt xấu, nhất là thời buổi này.

"Như vậy e rằng cần mượn một chút chỗ ở trong không gian của anh Khuất rồi." Lăng Tình cười nhạt, mở cửa xuống xe.

Không hỏi rốt cuộc không gian của Khuất Vân có bao nhiêu lớn, đó là lễ gặp mặt của bọn họ, chỉ cần một mình Khuất Vân biết là được rồi.

Xe đỗ ở đối diện cửa ra vào, khóa kĩ càng. Liên Hàm không biết ở trong cửa hàng có người không, cô nhìn qua cửa kính, thấy bên trong vắng lặng, đoán rằng chủ của nó cũng không ở đấy mới đập vỡ cửa kính đi vào. Tiếng kính vỡ sẽ thu hút tang thi xung quanh đến đây, bọn họ cần nhanh chóng chọn đồ rồi chạy ra giết tang thi. Thời tiết đang bắt đầu vào hè nhưng vẫn có một số bộ quần áo dài tay mùa thu đông được bày bán, Lăng Tình chẳng biết thời tiết như thế nào, giống như buổi đêm hôm trước bỗng trở lạnh, vậy nên vẫn gói lại hai cái áo khoác dạ và một cái khăn quàng cổ dày. Quần áo ngắn tay cứ lựa số rộng, nhìn thoáng qua cái nào hợp ý ướm có lẽ vừa người liền lấy, còn có bên bán nội y cũng lấy đủ gói vào trong túi bóng đen loại hai mươi cân. Lúc gom xong của hai người cũng đã đủ ba cái túi bóng đầy.

"Tôi vừa thấy một cái áo khoác khá hợp với cậu, tối nay trời trở lạnh thì mặc thử xem." Liên Hàm nói.

"Thử rồi để làm gì? Ra ngoài diễu hành cho tang thi ngắm à?" Lăng Tình đùa.

Một bàn tay tang thi đã thò vào trong cửa, có vẻ như đám tang thi ít ỏi từ xa đã nghe được tiếng động mà tìm đến. Lăng Tình phất tay ném qua một quả cầu lửa. Lần này cầu lửa không đốt lan ra chỗ khác, chỉ đốt xong người tang thi liền tiêu tán mất, xem ra Lăng Tình đã học được cách điều khiển rồi.

"Đừng để lộ dị năng của cậu với Khuất Vân." Lăng Tình dặn dò Liên Hàm.

Dù sao dị năng của Liên Hàm thế nào cũng thấy quái dị. Nó giống như một dạng tiên đoán, Liên Hàm đã từng kể cô ngay từ khi mưa máu rơi xuống đặc biệt lo lắng, nhạy cảm với nguy hiểm, lại có thể dùng lời nói để thay đổi tương lai, nhưng không biết có giới hạn của sự thay đổi này là gì. Dị năng của người khác đều có thể dễ hiểu, dị năng của Liên Hàm lại quá thâm sâu, tốt nhất vẫn là càng ít người biết càng tốt.

"Tôi đâu có ngốc." Liên Hàm kéo ba túi bóng, nhìn ra ngoài, có hai con tang thi mới lắc lư ở đầu đường, tốc độ rất chậm, cô cứ thong thả xách ba túi để ở bên cạnh xe rồi mới lấy dao chặt thịt ra, đi đến trước mặt tang thi giải quyết gọn gàng cả hai con. Xem ra tang thi ở nông thôn thật sự rất ít, hoặc đã bị nhốt trong nhà, hoặc bị giết, không ai biết được. Khuất Vân lúc này cũng từ trong cửa hàng quần áo nam đi ra, hắn thấy ba túi liền tiện tay thu luôn, sau đó còn hỏi:

"Tôi thu luôn chiếc xe này nhé."

Đồng hồ bây giờ mới chỉ một giờ chiều, bọn họ còn khá nhiều thời gian, chắc chắn sẽ càn quét thêm mấy cửa hàng nữa, trong cốp xe vẫn còn đồ, thật sự không quá yên tâm khi để lại, đem đi thì lại lãng phí thời gian, nếu để thu vào không gian của Khuất Vân là tiện nhất, cùng lắm lúc đi bọn họ theo dõi sát không cho hắn trốn là được. Liên Hàm và Lăng Tình đều gật đầu đồng ý.

Cả ba người đợi bên ngoài một lúc, không còn thấy tang thi nào đến nữa liền đi đến cửa hàng thứ ba. Vì là cửa hàng tạp hóa nên được kéo cửa sắt kĩ càng, nhưng chắc lúc đó người chủ chưa về, chỉ kéo cửa sắt đến ngang người, Lăng Tình cúi người xuống thấy bên trong có một tang thi đang đập cửa kính, ném qua một quả cầu lửa đập vỡ cửa kính đốt luôn tang thi.

Khuất Vân đem từng thùng mì gói, nước, gia vị đến bánh bích quy cất hết vào không gian, Lăng Tình và Liên Hàm ở bên lựa những thứ đồ nhanh hỏng cho vào túi riêng, để ở bên ngoài ăn trước, đặc biệt là đồ hơi xấu hổ như băng vệ sinh đều cho vào túi đen mới đưa cho Khuất Vân. Khuất Vân thu rất thuận tay, lại chẳng có tí biểu cảm nào cho thấy không gian của hắn sắp đầy, cứ thế gặp là thu. Hai người còn không biết trước đó hắn đã thu biết bao máy móc, thuốc thang tại bệnh viện, nếu không sẽ càng ngạc nhiên nữa.

Trong tiệm tạp hóa có đủ mọi thứ, thu xong một quán gần như có thể lên đường được rồi, nhưng thời gian còn sớm, có ai ngại vật tư nhiều thêm một ít đâu, vậy nên bọn họ quyết định càn quét xung quanh thêm mấy cửa hàng nữa, ngoại trừ một số cửa hàng vàng bạc châu báu, có cửa hàng bán quần áo, có cửa hàng bán hoa quả. Hoa quả để mấy ngày đã không còn tươi nhưng vẫn ăn được, Khuất Vân thu hết vào không gian, tiện tay với một quả táo cắn lót dạ. Mỗi khi sử dụng dị năng đều khiến cơ thể mất năng lượng, biểu hiện đầu tiên là đói, sau đó sẽ là đau đầu dữ dội, cơ thể mất sức, cần ăn thêm một chút bổ sung năng lượng là điều nên làm. Lăng Tình dùng hai lần dị năng thật sự chưa thấm vào đâu nhưng vẫn lấy cho mình và Liên Hàm mỗi người một quả, thật giống như đi dạo trên đường. Nhưng có lẽ chỉ ngày mai thôi, khi nhận ra tầm quan trọng của đồ ăn và nước uống, khắp nơi sẽ chẳng còn nơi nào đầy ắp chờ bọn họ đến lấy đâu.

Liên Hàm vẫn tâm tâm niệm niệm cái xe bồn chở xăng ở trạm xăng dầu. Trước kia không có chỗ nào để cất nên đành bỏ qua, hiện tại có Khuất Vân, Liên Hàm thấy Khuất Vân cũng chẳng phải loại giữa đường sẽ bỏ rơi bọn họ, cùng lắm sau này cả hai ai đi đường nấy thì vật tư sẽ chia đôi, nên hưng phấn kéo hắn lên xe, đến một trạm xăng dầu gần đó. Quy mô trạm xăng dầu không lớn như ở thành phố nhưng vẫn có nhà kho.

Lăng Tình vào trong phòng nghỉ của nhân viên giết hai tang thi mặc đồng phục nhân viên, cũng không tìm được gì ở đây cả, đến cả bếp gas hay thuốc lá, đồ ăn cũng chẳng thấy, cô đành lấy phích nước bên cạnh, sau này đun nước nóng có thể để vào đây dùng tiện hơn. Lấy từng can xăng đổ đầy, đến khi cả năm sáu can xăng đều chứa đủ, cô mới đứng ở đó chờ đợi. Hai người Liên Hàm và Khuất Vân kéo nhau vào trong nhà kho thu xe bồn chở xăng. Có vẻ Liên Hàm không an tâm Lăng Tình ở bên ngoài một mình, nhanh chóng kéo Khuất Vân ra ngoài, xe được Lăng Tình đổ đầy xăng, chỉ cần lên là đi.

Ngồi ghế nhựa mệt mỏi hắn thật sự không chịu nổi, chẳng biết ở đâu Khuất Vân tìm được một bộ chăn đệm dày, để lót dưới sàn xe là trực tiếp nằm nghỉ được. Liên Hàm hôm nay thật sự mệt mỏi, đổi cho Khuất Vân lên lái xe còn mình về phía sau nghỉ ngơi, gần như đặt lưng xuống là ngủ. Lăng Tình đưa tay sờ trán của cô, vẫn sốt, nhiệt độ rất cao.

"Không cần phải lo lắng, tôi từng ở bệnh viện thấy người bị cào chỉ sau một hai giờ là biến đổi. Liên Hàm như vậy có lẽ sẽ không sao đâu."

Lăng Tình giơ ngón tay đếm, Liên Hàm bị cào khoảng bốn giờ sáng, hiện tại là ba giờ chiều, đã hơn mười tiếng rồi.

Danh sách chương: