Chương 4: Bị cào.

Tận thế đến quá vội vàng, không có lấy một lời báo trước, cứ vậy khiến con người không kịp trở tay.

Ngoài đường vô số người chạy loạn, kêu gào cầu cứu, cuối cùng bị tang thi đuổi theo cắn xé. Cũng có những người chấp nhận ở trong nhà chờ đợi người đến cứu, chỉ có một ít đồ ăn ít ỏi, chịu đói để không phải ra ngoài đối diện với hiện thực. Một số người khác thích ứng với tận thế này, không ngừng điên cuồng thu thập vật tư, chỉ để tranh giành một chút đường sống cho mình. Liên Hàm và Lăng Tình chính là thuộc loại cuối cùng. Bọn họ không phải không muốn đợi ở trong nhà, chỉ là đã không còn nơi gọi là nhà đó nữa rồi.

Ban đêm thời tiết bỗng trở lạnh. Lăng Tình và Liên Hàm tìm thấy trong phòng nghỉ của nhân viên hai bộ quần áo, dùng nước khoáng lau qua người sạch sẽ rồi mới dựa lưng vào một góc tường nghỉ ngơi. Ngày hôm nay quá mệt mỏi, Liên Hàm còn đang sốt, gần như nằm xuống là ngủ ngay. Lăng Tình bây giờ còn khỏe hơn chó, hoàn toàn chẳng thấy mệt hay lạnh nhưng vì nghĩ đến thể chất của người thường, cô vẫn lấy cái chăn mỏng đắp cho Liên Hàm, còn mình thì gác đêm.

Ngoài xe xếp đầy đồ ăn, bọn họ sợ ban đêm có người lái xe đi mất nên không kéo xuống hết cửa cuốn, chỉ đóng lại cửa thủy tinh. Lăng Tình sợ ban đêm cả hai ngủ mất tang thi vây lấy nơi này phá cửa thì bọn họ hết đường chạy, vậy nên vẫn thức để canh gác. Trong này thức ăn không thiếu, buổi đêm cô vừa lấy đồ ăn vặt ra ăn vừa nhìn ra cửa. Không biết tang thi có thể nhìn thấy hay không nên cô cũng không dám bật đèn, xung quanh tối thui chỉ có tiếng sột soạt của gói đồ khoai tây chiên. Đến nửa đêm, khi Lăng Tình đang mở điện thoại ra chơi game offline giết thời gian thì một bàn tay vươn qua, nhón một miếng khoai tây chiên.

"Dậy rồi?"

"Ờ, cậu ngủ đi."

Liên Hàm lười biếng dựa vào tường, với lấy gói khoai tây chiên bắt đầu ăn. Trong bóng tối, Lăng Tình đem chăn kéo cao, thật sự nằm xuống. Nếu trợn mắt trừng trừng đến sáng e rằng mai cô sẽ không dậy nổi mất.

Liên Hàm cứ ngồi vậy đến khi lờ mờ sáng, cô bỗng âm dương quái khí nói:

"Nếu như bây giờ bỗng dưng có tang thi đến thì sao nhỉ."

Lăng Tình đang ngủ mơ bỗng bật dậy, nghiêng đầu nhìn Liên Hàm, trong lòng dâng lên dự cảm không lành.

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng gào bén nhọn. Cả hai cũng nhìn ra cửa. Cách một chiếc xe, ba bốn tang thi đang lắc lư đi đến. Bọn chúng bề ngoài gần như đã rữa nát, có một con bị gãy mất một chân đang bò chậm rãi đến đây, phát ra những tiếng sột soạt càng lúc càng rõ ràng.

"Liên Hàm..."

"?"

"Ngày mai tôi nhất định sẽ lấy rọ mõm bịt mồm cậu lại."

"Bốp." Liên Hàm thuận tay vả Lăng Tình một cái.

Tang thi đã phát hiện ra bọn họ. Một con đi đầu bò lên xe, vươn tay về phía cửa kính, bàn tay thối rữa máu me be bét in một dấu lên cửa. Con thứ hai cũng bò lên xe, đôi mắt xám mờ không tiêu cự nhìn chằm chằm bên trong nhưng dường như bọn nó không nhìn thấy gì, chỉ vô thức hướng cửa kính đập.

"Phải đi thôi." Liên Hàm nói.

Mới ba giờ sáng, không khí mang theo sương mù trắng xóa mặc dù  còn hơi lạnh nhưng không đến mức cắt da cắt thịt như tối qua. Lăng Tình và Liên Hàm đều nhét hết đồ ăn vào trong xe, mỗi người đeo một chiếc cặp sách được chuẩn bị đầy đủ đồ ăn nước uống, cầm dao chặt thịt đi ra. Dao so với gậy gỗ chém càng thuận tay hơn. Lăng Tình cầm dao, vừa mở cửa liền lách sang trái, chém một nhát vào đầu con bên trái, Liên Hàm đồng dạng cũng giải quyết con bên phải. Một con ngã xuống, đằng sau lại có con nhào lên. Lăng Tình giải quyết xong hai con nữa liền mở cửa xe chui vào ghế lái khởi động xe, chờ Liên Hàm trèo lên liền phóng vụt đi. May là bọn họ đã đổi xe nếu còn dùng cái xe cũ e rằng đã bị tang thi cào trúng. Số lượng tang thi ít bọn họ còn có thể miễn cưỡng đối phó nhưng nếu như quá nhiều thì coi như đi vào đường chết. Trước mạt thế bọn họ chẳng có học qua võ thuật, càng chẳng có cái giác quan nhạy bén gì, tang thi vây một cái liền xong đời.

"Tiếp theo đi đâu đây?" Liên Hàm nhìn tang thi bị bỏ lại phía sau, rũ mi mắt.

"Nông thôn. Vùng nào đó vắng vẻ. Tốt nhất là toàn cánh đồng hoặc nơi nào có tầm nhìn xa."

Lăng Tình nghĩ đến muốn có một chỗ ở lâu dài, nhất định phải có tầm nhìn rộng rãi để có thể đề phòng tang thi đến. Nhưng mong muốn là vậy, hiện thực lại khác. Muốn tìm được ở đâu một ngôi nhà giữa nơi trống trải, giả dụ có thì cũng chỉ là những cái chòi được dựng tạm của nông dân để nghỉ trưa mà thôi, không thích hợp để ở lại lâu dài.

"Ba tôi có nhắc về căn cứ quân sự, hình như là ở vùng quê của cậu"

"Vậy cứ thử về vùng nông thôn xem căn cứ quân sự hình dạng thế nào trước đi. Dù sao ở đó ít người hơn." Liên Hàm đề ra giải pháp. "Nhưng mà trước hết... Còn cần phải lấy xăng."

Lăng Tình suýt chút nữa thì quên luôn xe ô tô cần phải sử dụng xăng. Nhìn đồng hồ đã xuống vạch đỏ, cô thả chậm tốc độ vừa đi vừa kiếm trạm xăng dầu. Phải đi khoảng mười phút sau bọn họ mới thấy một trạm xăng dầu. Lăng Tình cho dừng xe ngay sát chỗ đổ xăng, nhìn trước sau đảm bảo lúc mình xuống xe sẽ không có tang thi tấn công bất ngờ mới mở cửa xe. Liên Hàm cùng Lăng Tình đứng dựa lưng vào nhau, đề phòng nhìn trái phải. Xác định thật sự không có còn tang thi ở đây mới bắt đầu đổ xăng. Xung quanh đây có vết máu đen, dường như có người đã đi qua đây trước sau đó dẫn hết tang thi ở đây đi hoặc giết hết nó rồi, trên đất có một vài xác tang thi mặc đồng phục nhân viên đổ xăng.

Liên Hàm để Lăng Tình đổ đầy xăng cho xe, bản thân thì đi vào trong phòng nghỉ của nhân viên và nhà kho để nhìn qua. Ở trong phòng nghỉ của nhân viên cô thu được một cái bật lửa và ba bao thuốc lá, cùng với bếp gas du lịch, Liên Hàm chỉ tháo bình gas để dùng cho bếp của mình ở trên xe. Trong nhà kho dường như chưa có người vào, có một con tang thi có lẽ là trước đó còn là người trốn vào đây sau đó tang thi hóa. Lúc cô mở cửa, nó lập tức nhào đến, Liên Hàm lách người sang tránh đi được, nhưng không may lại bị nó cào một cái vào cổ.

Bị cắn hay cào đều có thể bị nhiễm virus.

Liên Hàm bổ một nhát vào đầu tang thi, thở dài một hơi. Cuối cùng vẫn là không tránh khỏi. Đi vào trong nhà kho tìm kiếm, mặc dù thấy một xe bồn chở dầu nhưng Liên Hàm lại không đem đi được, đành tiếc nuối lấy hai can dầu ra ngoài, để đổ đầy rồi nhét trong cốp xe đem đi, dù sao nếu như bọn họ còn đi xe thì không thể thiếu được xăng.

Ra bên ngoài Lăng Tình đã đổ xăng xong, đang ở bên cạnh xe uống nước. Liên Hàm chẳng nói gì để xăng vào cốp xe. Cốp đã đầy phải bỏ ba thùng nước ra mới để hay can xăng vào được, Liên Hàm đành để ba thùng nước lên trên ghế phó lái. Lăng Tình thấy thế vội hỏi:

"Này, cậu để thế rồi định ngồi đâu?"

"..."

"Tôi sẽ ở lại." Liên Hàm vẫn luôn tay thu xếp, cố tỏ ra bình thường. Chỉ là hai mắt vẫn không kìm được đỏ ửng.

"Ý gì?" Lăng Tình cầm chai nước nhíu mày.

Liên Hàm đứng thẳng người, chỉ ra dấu vết bị cào trên người mình, cay đắng lắc đầu.

"Tôi bị cào rồi, không lâu sau sẽ bị tang thi hóa, cậu vẫn là nên để tôi ở lại đi."

Lăng Tình nhìn vết cào một chút, lại nhìn Liên Hàm. Cô uống thêm một ngụm nước nữa sau đó đóng nắp, vất vào trong xe, nói:

"Được thôi."

Lăng Tình chui vào ghế lái, đóng cửa xe.

Liên Hàm cười cười, không oán trách. Dù sao tình cảm của bọn họ sâu đậm như vậy, cô cũng không muốn bản thân mình kéo chân Lăng Tình.

Đúng lúc tưởng như Lăng Tình đã rời đi, cô lại mở cửa, nhảy xuống xe, chẳng biết tìm đâu ra một sợi dây thừng quấn Liên Hàm thành cái bánh trưng vất lên ghế phó lái.

"Dù cậu có biến thành tang thi tôi cũng nuôi cậu. Người nhiều giết bớt vài tên không chết hết được."

Động tác của Lăng Tình rất nhanh, đợi đến khi Liên Hàm lấy lại tinh thần thì xe đã rời đi khá xa. Cô bất lực thở dài. Cô quên mất Lăng Tình có bao nhiêu cố chấp, cũng quên mất là hiện tại bọn họ chẳng còn ai ở bên cạnh nữa rồi, sao có thể dễ dàng buông tay.

Danh sách chương: