Chương 3: Dị năng đặc thù.

Xe của bọn họ đều đã nát rồi, không thể đi được nữa, nhất là khi không có cửa kính, tang thi đến gần liền không tránh được. Lăng Tình vỗ trán Liên Hàm, để cô ngồi lại trong xe chờ mình, bản thân tự xuống xe nhặt lấy một cây gậy bị vất chỏng chơ bên lề đường, tùy tiện đi về một hướng. Liên Hàm có chút lo lắng, cô vẫn muốn đi theo Lăng Tình, chỉ là một xe ô tô còn có đồ ăn nữa, cô không muốn bỏ lại chúng.

Ôm tâm tình lo lắng như vậy, Liên Hàm thầm niệm, đừng để Lăng Tình gặp tang thi, đừng để Lăng Tình gặp tang thi, cũng đừng để tang thi đến đây. Có lẽ là lời cầu khẩn của Liên Hàm có tác dụng, từ lúc Lăng Tình đi đến giờ chưa thấy một con tang thi nào lởn vởn đến đây.

Sau đó, từ đầu đường, một chiếc ô tô dùng tốc độ thần sầu lao đến, đâm sầm vào cột điện, hất bay một chiếc ô tô cản đường khác rồi mới dừng khựng lại bên cạnh xe của Liên Hàm.

Đệt mợ.

Cái thái độ này, cái hành động leo lên đầu thiên hạ ngồi này.

Lăng Tình mở cửa xe bước xuống, vẫy vẫy tay:

"Hey, chuyển đồ sang xe này đi."

Chiếc xe mới được Lăng Tình lái đến có vẻ vẫn còn mới, chỉ là bị Lăng Tình dày vò một phen, trên thân xe không thể tránh được các vết móp lõm. Liên Hàm nghi ngờ nhìn Lăng Tình:

"Cậu tìm ở đâu ra chiếc xe này?"

Lăng Tình cười nhạt:

"Trên đường tìm, người đang lái xe biến thành tang thi nhiều lắm, tìm đại một xe giết tang thi đi là được thôi."

Lăng Tình dường như đã thích ứng một phần với việc giết tang thi, dù sao nó cũng không phải là người. Mà hơn cả còn có một nguyên nhân cả hai đều biết nhưng ăn ý không nói.

"Nhưng mà cũng kì lạ thật đấy, tôi hầu như không gặp quá nhiều tang thi ở trên đường, chỉ có một vài con lẻ tẻ mà thôi." Tang thi đã không còn giống như buổi chiều hôm qua chậm chạp ở trong nhà. Chúng đã biết ra ngoài đường lượn lờ để tìm kiếm con mồi rồi, chuyện đi trên đường thuận lợi như vậy là vô cùng hiếm có.

"Là do tôi cầu nguyện cho cậu đấy, cảm động không bảo bối."

Mặc dù đang nói chuyện, Liên Hàm và Lăng Tình đều rất nhanh chóng bê hai thùng mì trong xe cũ để lên ghế đằng sau. Liên Hàm lái xe cả đường mệt mỏi, hiện tại đổi thành Lăng Tình. Lăng Tình không giống Liên Hàm biết sơ sơ về lái xe, cô đơn giản, thô bạo nhấn chân ga, quay vô lăng, lao thẳng về phía trước. Một tay cô vươn ra sờ thấy trán của Liên Hàm có chút nóng, Lăng Tình nhíu mày, có chút đăm chiêu gõ gõ vô lăng, sau đó, xe lượn thành một đường chữ S đâm sầm vào một chiếc ô tô khác.

Liên Hàm vừa kịp khép mắt nghỉ ngơi ngã chúi đầu xuống đất.

Lăng Tình: "..."

Ây da, điều khiển xe không thể phân tâm.

"Liên Hàm. Nếu cậu rảnh rỗi có thể tiếp tục cầu nguyện chỗ chúng ta đến tiếp sẽ không gặp phải qua nhiều tang thi."

"?"

Xét thấy, lời Lăng Tình ngay sau đó liền được giải đáp, tại vì cô lao thẳng vào một siêu thị nhỏ ngay gần nhà.

"Đệt mợ!" Liên Hàm bật dậy thẳng thừng chửi bậy một tiếng.

Đã gọi là siêu thị, đương nhiên sẽ không ít người, hiện tại hóa thành tang thi cũng không ít. Liên Hàm cảm thấy đầu mình càng lúc càng đau, vừa đau cảm giác vừa mệt tâm hồn. Thế mà, lúc hai người cầm theo gậy gỗ đi đến, cánh cửa đã mở toang hoác, bên trong chỉ còn lác đác 1 đến 2 tang thi. Ánh mắt Lăng Tình nhìn Liên Hàm càng khác thường.

"Này, cậu bây giờ thử ước cái con tang thi kia đi ra ngoài liền ngã đập đầu chết đi." Lăng Tình nhử mồi.

Liên Hàm ngờ ngợ nhận ra được điều bất thường, cô nghe theo lời của Lăng Tình, thử niệm trong đầu, vậy nhưng không có gì xảy ra, có thể đây là dị năng của cô, nhưng cấp bậc còn thấp nên không thể dùng ý nghĩ, Liên Hàm lại chỉ tay về phía con tang thi kia.

"Ngã đập đầu vào tường chết."

Kì dị là, Liên Hàm vừa dứt lời, con tang thi được chỉ định liền lảo đảo, trực tiếp đâm đầu vào tường. Máu tươi văng ra, óc não bắn tung tóe.

"Ngầu!"

"Này, cậu thử ước tôi sau này có thể thống trị thế giới xem."

"Bốp!" Liên Hàm thẳng thừng vỗ một cái tát lên mặt Lăng Tình.

Có những loại người phải đánh mới nghiêm chỉnh được.

Lí do Lăng Tình đến siêu thị nhỏ này rất dễ hiểu. Bọn họ cần có đồ ăn. Trong bất cứ cuốn tiểu thuyết nào cũng miêu tả cuộc sống ở tận thế thiếu thốn đồ ăn là điều đau khổ đến nhường nào. Mà hai người bọn họ không thể đến được một nơi tập trung số lượng đông đảo tang thi như các siêu thị lớn. Đồ ăn bọn họ đem đi cũng chỉ có hạn, chọn một siêu thị nhỏ mà an toàn vẫn tốt hơn.

Lăng Tình dừng xe ở cửa mở cửa xe liền tiện tay ném cho Liên Hàm một thanh gỗ nhặt được trên đường, thanh gỗ này khá thuận tay để đập đầu tang thi, Lăng Tình liền thu làm vũ khí tạm thời. Cô nhặt bên vệ đường thêm một cây gỗ khác nữa mới đi vào trong siêu thị. Tang thi bên trong chỉ có khoảng một hai con. Khi nghe tiếng động, một con tang thi ở ngay gần cửa ra vào liền tiến lên, cứng ngắc muốn nhào qua cắn lên người Liên Hàm, bị cô hung hăng quất một nhát nát bấy đầu óc.

Lăng Tình vẫn nhớ cái dị năng của mình, cô học theo trí nhớ thời điểm bộc phát dị năng, một hỏa cầu bốc lên trong lòng bàn tay, Lăng Tình phất tay một cái, hỏa cầu liền bắn vào một tang thi khác đang lắc lư đi đến. Tang thi bị đốt đến cháy đen nhưng lửa lại bắt sang một giá hàng, sức sống của ngọn lửa rất mạnh, liếm gọn mọi thứ nó đi qua.

Liên Hàm mặt lạnh vớ lấy bình chữa cháy cạnh cửa, xịt lên đám cháy. Cô đã sớm quen rồi, Lăng Tình có bao giờ đáng tin đâu, nếu bây giờ Lăng Tình bỗng dưng điều khiển thuần thục dị năng thì cô mới bắt đầu nghi ngờ đấy.

Từ trong dãy hàng hóa lại có thêm ba tang thi nữa đi đến. Lăng Tình ghé tai Liên Hàm, ý bảo cô thử dùng lại cách cũ. Nhưng đáng tiếc khi Liên Hàm bảo đám tang thi ngã đập đầu chết, bọn chúng chỉ khựng lại một vài giây rồi lại lên tiếp. Đây có lẽ là một loại dị năng nhưng do cấp bậc thấp nên không thể điều khiển quá nhiều tang thi. Hai người với ba tang thi động tác chậm chạp cũng không hề hấn gì. Lăng Tình đem xe ngăn ở cửa đóng lại cửa kính, Liên Hàm kéo đống xác chết qua một góc. Bọn họ định ở lại đây qua đêm, nhất định phải để bản thân thoải mái chút. Siêu thị này không thiếu nhất chính là đồ ăn. Từ đồ ăn vặt đến đồ đông lạnh, đồ ăn có thể để được lâu dài có bánh bích quy, lương khô, mì ăn liền...

Lăng Tình lượn một vòng đảm bảo không còn sót một con tang thi nào mới chặn hết tất cả cửa trước và sau.

Liên Hàm tìm thấy một vài túi vải bảo vệ môi trường ở quầy thu ngân, cô bắt đầu chia từng đồ ăn vào túi. Mì ăn liền có thể lấy theo thùng, bánh bích quy, lương khô, bánh kẹo có hạn sử dụng dài mỗi thứ đều lấy một túi. Còn có cả nước đều lấy hết cả trong kho nữa.

Hai người họ đều không có dị năng hệ thủy, nước không biết có giống như trong truyện viết đều đã bị ô nhiễm hay không. Đặc biệt Lăng Tình lại uống rất nhiều nước, tốt nhất cứ khuân đi nhiều nhất có thể, còn có ở trong kho hàng nữa.

Một số thứ mau hỏng như bánh mì, bánh kem, hoa quả, Liên Hàm cân nhắc một chút, cốp xe để nước, ghế sau để đồ ăn, có thể dỡ luôn ghế sau đi cho rộng rãi, quả thực vẫn đủ để thêm mấy thứ này. Hiện tại có thể ăn thì vẫn nên ăn nhiều một chút.

Liên Hàm cho bánh mì vào túi bóng bọc cẩn thận, xếp từng cái vào đầy một túi vải rồi đặt về nơi sạch sẽ vừa thu dọn làm chỗ nghỉ ngơi. Bánh kem lại có chút khó hơn rất dễ bị quăng quật bẹp dí, bánh mì bẹp còn ăn được, bánh kem nát thì coi như bỏ luôn, cô không định mang đi nhiều, chỉ chọn ra bốn cái nho nhỏ trông đẹp mắt nhất, cho vào trong hộp giấy sẵn nhưng vẫn để trong ngăn lạnh, để sáng mai đi mới lấy ra làm đồ ăn vặt lúc đi đường. Hoa quả càng dễ, táo lê nho mỗi thứ lấy một ít, để đầy một túi khác.

Điện hiện tại vẫn chưa cắt nhưng không biết còn kéo dài được đến bao lâu, căn bản các chức năng trong siêu thị vẫn còn giữ được, ngăn đông lạnh bên thịt sống cũng vậy. Liên Hàm nhìn thấy cả một tủ đông đều là thịt, thật sự ngứa ngáy muốn cầm đi rồi. Nhưng mà cô nhịn. Thứ nhất không có tủ đông, thịt để một hai ngày là hỏng, thứ hai bọn cô không có điều kiện nấu nướng, e rằng có khi cũng chỉ có thể ăn mấy thứ lương khô cho qua bữa. Nếu như có nấu, cô cũng đã ưu tiên đem theo hai bao gạo 20kg theo, vừa ăn no bụng vừa nấu đơn giản.

Lưu luyến rời khỏi quầy hàng thịt, Liên Hàm sau khi xong ăn uống bắt đầu tính đến chuyện đồ sinh hoạt hàng ngày. Quan trọng nhất chính là, hai bọn cô đều là con gái, mỗi tháng đều có một lần, không thể thiếu được băng vệ sinh. Xét thấy thứ này không thể tái sử dụng được, trong tận thế cũng không ai rảnh rỗi làm băng vệ sinh vậy nên Liên Hàm rất hào phòng càn quét cả gian hàng chưa băng vệ sinh, định bụng sẽ để trong cốp xe cùng với mấy thùng nước, đều là vật phẩm quan trọng cả. Đi một vòng, Liên Hàm sớm đã mệt như chó lại phát hiện ra Lăng Tình đang cầm một con dao làm bếp ngẩn người.

"Có chuyện gì vậy?" Liên Hàm nghĩ Lăng Tình cảm thấy không khỏe nên lo lắng hỏi.

"Tôi đang nghĩ đến cảnh... Bản thân mình cầm dao chặt thịt lợn đi thống trị thế giới."

Liên Hàn trực tiếp trợn trắng mắt như muốn nói, mày còn nói một câu nữa tao liền lấy dao xiên lủng ruột mày.

Lăng Tình để tránh không có án mạng xảy ra liền lảng sang chuyện khác:

"Tôi vừa thấy ở trong phòng nghỉ của nhân viên có bếp gas du lịch và đồ dùng làm bếp khá đầy đủ, nếu cậu đói thì để tôi đi làm đồ ăn."

"Có bếp gas nữa sao? May quá, tôi tưởng hôm nay cả hay phải gặm lương khô chứ."

Lăng Tình biến phòng nghỉ cho nhân viên thành phòng bếp. Bọn họ không dám nghỉ trong phòng, sợ có tang thi vọt vào vây phòng thì bọn họ bó tay chịu chết, tốt nhất vẫn là ở bên ngoài đề phòng thì hơn. Đã có bếp gas, thịt cũng có thể nấu được, còn đủ gia vị và nồi niêu xoong chảo. Lăng Tình trước hết nấu một nồi thịt kho, sau đó làm món canh cà chua trứng. Thật ra Liên Hàm còn muốn mang một ít trứng đi nhưng nghĩ lại trên xe xóc nảy, đem trứng đi khác nào chơi chọi trứng trên xe nên dứt khoát bỏ qua. Hai món ăn cùng gặm chút bánh mì lót dạ, vậy là xong một bữa trưa. Bọn họ còn định dành buổi chiều để xếp đồ ra xe nữa. Trong lúc Liên Hàm gọt táo để ăn tráng miệng, Lăng Tình vẫn tiếp tục nấu ăn. Cô định làm trước bữa tối để đến khi đói đun lên là ăn được. Với số thịt kia, Liên Hàm bày tỏ, cô vẫn thật sự muốn ăn. Bất đắc dĩ Lăng Tình đành đem thịt đi rán lên, thái lát để cho vào hộp, muốn ăn có thể đem kẹp với bánh mì. Một miếng chân giò khác đem luộc lên, thái lát, nếu như thèm có thể trực tiếp ăn luôn. Nhưng dù vậy thịt cũng chỉ ăn được một hai ngày, không thể để lâu.

Liên Hàm nhìn đồng hồ đã hai giờ chiều liền gọi Lăng Tình đang nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh dậy. Tang thi không thấy đi ra, có vẻ chưa phát hiện sự hiện diện của bọn cô ở đây. Liên Hàm để Lăng Tình mở cửa, hai người hợp sức quăng mấy cái xác tang thi buổi sáng ra ngoài, để nó bên trong thật sự không thể ngủ nổi. Tổng cộng có chín thùng nước khoáng, xếp chồng lên cao và thêm mấy túi băng vệ sinh nữa đã chiếm gần hết chỗ trong cốp xe, may loại xe này không gian lớn, nếu không e rằng đã không đủ. Lăng Tình bỏ thêm hai bao gạo và mấy thứ đồ ăn vặt như khoai tây chiên, ngũ cốc, nước ngọt, nước uống có gas chồng chất lên trên, đến khi không thể nhét thêm bất cứ thứ gì vào cốp nữa mới đóng cốp lại. Tiếp đến lại tính đến ghế sau. Ý của Liên Hàm là muốn bỏ hàng ghế sau ra để có thêm không gian để đồ ăn. Dù sao hai người họ không cần dùng đến ghế sau. Nhưng cả hai đâu có ai biết gì về xe. Lăng Tình sau lần thứ n thất bại, tức giận nắm lấy ghế sau giật mạnh một cái, vốn chỉ để phát tiết, vậy mà giật được ghế sau ra thật. Liên Hàm há hốc miệng:

"Tôi thấy... Cái ước mơ thống trị thế giới của cậu... Có tiềm năng đấy."

Có thể đây là khả năng của một dị năng giả, giúp làm tăng tố chất thân thể.

"Nhưng mà tại sao tôi lại chẳng thấy gì?" Liên Hàm nhìn hai bàn tay mình, kì lạ hỏi.

"Ngu ngốc, cậu vẫn đang sốt."

Thân nhiệt của Liên Hàm đúng thật là đang nóng hơn người thường.

Lăng Tình dỡ hết ghế sau ra xong liền có một không gian rộng lớn. Hai thùng mì ăn liền trước đó và balo đựng nước của Liên Hàm vẫn còn, lại thêm bốn thùng mì ăn liền lấy từ trong siêu thị xếp chồng lên nhau, từng túi đồ ăn được xếp gọn gàng, tính ra còn dư đến tận một nửa không gian. Lăng Tình để chừa ra chỗ để cái bếp gas du lịch và gia vị thu thập được, vậy là đủ chỗ cho bọn họ nếu muốn lái xe và nấu ăn trực tiếp trên xe không cần dừng lại. Sắp xếp một chiếc xe dùng tạm thời như vậy là quá ổn. Lăng Tình khóa chặt cửa xe, lách vào trong siêu thị khóa lại cửa, cửa kéo được hạ xuống ngang người, vừa đủ để bọn họ khi ngồi nghỉ cũng có thể nhìn thấy chiếc xe. Liên Hàm bỗng nhớ bản thân cũng cần lấy vài cuộn giấy để đề phòng cần dùng, vội chạy đi tìm. Đáng tiếc siêu thị nhỏ không bán quần áo, quần áo bọn họ đã bẩn lắm rồi, cũng chỉ dám lau sơ qua người thôi.

Danh sách chương: