Chương 19

Tối hôm đó Khuất Vân đã tỉnh lại. Hắn so với hai người thường tỉnh táo là Lăng Tình và Liên Hàm còn có vẻ tràn đầy sức sống hơn.

Thấy Khuất Vân nhận phụ trách canh gác, Lăng Tình mới an tâm đi vào nhà tắm chuẩn bị thay đồ.

Cô thử mở vòi nước ra, vẫn chỉ thấy chảy ra là nước màu đỏ nhạt, dù màu sắc không đậm như máu nhưng cũng khiến người khác liên tưởng đến nhiều điều không hay ho lắm. Lăng Tình khóa vòi nước, lấy nước khoáng lau qua người chứ không dám dùng nhiều. Thật không biết đám người bên kia nếu dùng nước sinh hoạt có dám dùng ở vòi nước hay không. Nếu như thứ nước này có nguy hiểm vậy thì việc cần thiết nhất lúc này chính là dị năng hệ thủy, không thì nước khoáng cũng sẽ không đủ để bọn họ sử dụng nữa.

Thời tiết thật sự quá nóng, Lăng Tình biết hôm nay sẽ không ló mặt ra ngoài nữa vậy nên chỉ mặc áo ba lỗ cùng quần đùi, vì còn Khuất Vân là đàn ông hàng thật giá thật vậy nên cô cũng giữ ý mà mặc nội y đàng hoàng. Thời điểm Liên Hàm tỉnh muốn đi tắm rửa thì trời cũng đã sẩm tối, nhiệt độ bắt đầu hạ xuống một cách nhanh chóng. Khuất Vân biết Lăng Tình cả ngày mệt mỏi, tự đảm nhiệm nấu một vài món đơn giản giải quyết bữa tối còn để cô nghỉ ngơi ở phòng khách. Điện đã mất, nhà này cũng không có máy phát điện, bọn họ phải tự đốt nến và dùng đèn pin để chiếu sáng. Không gian của Khuất Vân giống như một cái động không đáy, muốn có cái gì liền lôi ra được thứ ấy. Hắn để cho Lăng Tình một cây nến chiếu sáng ở phòng khách, lại dùng đèn pin làm một cái bóng đèn tự chế cho Liên Hàm tẩy rửa trong phòng tắm. Khuất Vân lúc nấu nướng xong bê thức ăn ra phòng khách còn nói đùa:

"Bữa tối dưới ánh nến. Nếu như ở trước mạt thế có lẽ cô gái cùng ăn với tôi đã hạnh phúc khóc ngất đi rồi."

"Bây giờ tôi cũng có thể tỏ ra hạnh phúc khóc ngất đi để thỏa mãn anh đó." Liên Hàm một bên lau tóc một bên giỡn.

"Thôi đừng, cảnh tượng đẹp quá tôi không dám tưởng tượng." Khuất Vân một mặn một canh đủ để ba người ăn no, cũng xem như đầy đủ hơn so với người khác nhiều.

Lăng Tình đang ngồi bó gối trên sofa, thấy đồ ăn liền mò đến, cô cũng nói ra trăn trở của cô với việc nước máy. Liên Hàm trầm ngâm một lúc rồi mới nói ra ý nghĩ của mình:

"Chẳng phải lần trước cậu cũng đã từng chạm thử rồi sao, sau đó còn phát sốt mất mấy ngày. Tôi nghĩ rằng trong nước cũng có bệnh độc của tang thi. Trong mấy cuốn tiểu thuyết chẳng phải cũng ghi như vậy hay sao." Liên Hàm vừa ăn vừa nói: "Nếu có thể tránh động vào thì tránh. Một lần chỉ phát sốt vài ngày, không biết lần sau sẽ gặp phải chuyện gì nữa."

"Lần này anh Khuất có động vào nước này đâu vậy tại sao lại phát sốt?"

Nói đến đây, cả ba đều đi vào bế tắc. Khuất Vân nhìn tay mình, nghi ngờ nói:

"Là phát triển?"

"?"

"Dị năng của tôi tăng trưởng. Không quá rõ ràng vậy nhưng cảm giác năng lượng trong cơ thể đã tăng lên."

Vậy xem ra việc để phát triển dị năng không phải dựa vào tinh hạch như trong truyện mà là sự luyện tập của bản thân mỗi người. Khi gặp tang thi ở siêu thị Khuất Vân đã tự lĩnh ngộ được mà nâng cao dị năng bản thân. Nếu như Lăng Tình nhờ vào nước máy kì lạ kia mà vô tình được nâng cao dị năng, vậy thì Khuất Vân là nhờ vào thực lực chân chính của mình.

Liên Hàm định mở miệng tiếp lời thì bị một tiếng ồn ào ngắt ngang. Ánh mắt cô sắc bén nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm thăm thẳm dường như có vài ánh đèn leo lắt.

"Là đám quân nhân dẫn theo người dân đến đối diện nhà ở của chúng ta." Lăng Tình nghiêng tai lắng nghe, dường như là tiếng kêu kinh sợ của đám người khi gặp chuyện gì khủng khiếp lắm. "Để tôi ra ngoài xem thử."

Khuất Vân nhanh chóng cản lại: "Vẫn để tôi đi đi." Anh buông đũa, dùng giấy ăn lau miệng rồi đứng dậy. "Buổi tối để phụ nữ ra ngoài không an toàn lắm. Với lại bên đó toàn đám đàn ông thô thiển, mấy cô qua cũng không hợp lẽ."

Thấy Khuất Vân nói có lý, Lăng Tình ngồi lại ghế sofa tiếp tục ăn bữa tối.

Vốn dĩ ban ngày nắng nóng Khuất Vân đã thay một bộ đồ thể thao cộc tay, hiện tại thời tiết ở ngoài trời đã giảm xuống rất lạnh, chỉ ở khoảng 10°C nhưng có thể do tố chất của người có dị năng tốt hơn người thường, ba người đều không cảm thấy lạnh lắm. Ngoại trừ Liên Hàm giữ trạng thái như mấy cụ già cao tuổi quấn kín mít găng tay, khăn quàng, còn lại hai người chỉ khoác thêm một chiếc áo khoác ngoài bộ đồ ngắn tay. Dù sao thì ngày hôm sau từ lúc bọn họ chưa tỉnh dậy mặt trời đã bắt đầu thiêu đốt rồi, nếu ngủ mặc quá nhiều đồ sẽ bị ngột chết.

Khuất Vân để nến lại trong nhà, mình thì cầm theo đèn pin mở cửa nhà rồi cẩn thận chốt lại cửa. Hắn trước hết đứng ở sân nhà đánh giá cục diện ở ngồi nhà đối diện qua hàng rào. Chỉ thấy đám người thường kia ồn ào, ầm ĩ, có tiếng phụ nữ khóc than, tiếng đàn ông chửi bới, cả tiếng trẻ con gào khóc xé ruột gan. Mà những người quân nhân đứng quanh đống lửa, lẳng lặng mắt điếc tai ngơ mà nghỉ ngơi. Bọn họ không vào nhà mà chỉ đốt lửa trại, thay phiên nằm trong túi ngủ ngủ bù, vậy nên khi sự việc xảy ra, bọn họ đều rất rõ ràng.

Nhận thấy ánh đèn pin của Khuất Vân lập lòe trong đêm tối, một quân nhân tên Trình Húc đang canh gác liền đứng dậy, muốn qua cùng nói vài câu với Khuất Vân. Vậy mà không đợi anh nhấc chân đã có một người khác nhanh hơn lướt qua anh đến đường đối diện.

Khâm Dương dựa vào hàng rào, nói chuyện với người đàn ông tay cầm đèn pin đứng trong sân:

"Xin lỗi, là người bên chúng tôi ồn ào đến các anh sao?"

"Cả ngày ở bên ngoài mệt mỏi, chúng tôi mãi mới chọn được một chỗ nghỉ chân thích hợp, thật mong anh có thể quản lí người của mình, tránh làm phiền người khác cũng kéo đến nhiều tang thi." Nghĩ một chút, Khuất Vân vốn không định nhúng tay vào chuyện này nhưng vẫn phải lịch sự hỏi thăm: "Bên mấy anh gặp chuyện gì vậy?"

Khâm Dương cười lạnh:

"Chiều nay có một tên nhãi ranh vì thiếu lương thực mà cướp của một cô gái, còn lấy dao từng chém tang thi chém cô ta bị thương. Hiện tại cô ta bị virut tang thi xâm nhập, bỗng dưng đang nằm ngủ liền bật dậy cắn loạn người xung quanh."

May mắn là ba người không có ý định gia nhập với đám quân nhân này, nếu không bản thân đã phải ở chung với đám người kia, còn có thể xui xẻo ở cạnh một người đã bị cảm nhiễm, bất ngờ bị cắn chết.

"Tự dưng lôi kéo theo một đám người, tôi không nghĩ người như anh sẽ đem thứ vô dụng theo đâu?"

"Là bọn họ cứ nhất quyết theo sau xe tôi, tôi đâu thể đuổi họ đi được."

Hai người cách một hàng rào tán gẫu câu được câu không, chờ đám đông đằng kia dần tản đi, trả lại sự yên tĩnh cho ban đêm. Vừa rồi có vài tang thi lẻ tẻ nghe tiếng động mà đến, đều đã bị đám quân nhân xử lí gọn gàng, sự việc coi như còn nằm trong tầm kiểm soát.

Lăng Tình và Liên Hàm ăn uống xong, để phần đồ ăn cho Khuất Vân và dọn dẹp bát đĩa, cả hai ghé bên cửa sổ nghe ngóng tình hình. Chờ một lúc lâu mà chẳng thấy Khuất Vân có ý định đi lên, Liên Hàm cảm thấy hơi lo lắng. Lăng Tình nhạy cảm nhận ra tâm trạng của cô liền đứng dậy, xỏ dép lê đi ra ngoài sân.

Đêm nhiệt độ càng thấp, Lăng Tình mặc quần đùi bị gió lùa có chút run, may là cô đã khoác thêm áo khoác ngoài miễn cưỡng chắn được gió.

"Anh Khuất." Cô gọi một tiếng, cũng đồng thời để ý đến người ở ngoài hàng rào: "Vào ăn cơm đi, sắp đến nửa đêm rồi."

"Tôi biết rồi, có người biến thành tang thi nên hơi ồn ào thôi, không cần phải lo lắng."

Thật ra thì nhìn khuôn mặt của Lăng Tình chẳng biểu hiện chút lo lắng nào cả, Khuất Vân nói ra cũng thấy ngượng miệng, đành ngại ngùng không nói nữa.

"Chào cô gái nhỏ." Khâm Dương lần đầu tiên trực tiếp nói chuyện với Lăng Tình. Hắn cúi đầu, như có như không mà đánh giá cô.

Cô bên trong vẫn mặc áo ba lỗ và quần đùi kaki, bên ngoài khoác thêm áo khoác thể thao, chân loẹt xoẹt dép lê trông vừa lôi thôi lại tùy hứng. Người con gái còn rất trẻ, có lẽ phải trẻ hơn hắn cả chục tuổi, gọi hắn bằng chú cũng được nữa.

Lăng Tình hai tay đút túi áo, đồng dạng nhìn người trước mặt. Vậy nhưng cô chẳng bao giờ quan sát kĩ một ai, trong đầu chỉ nhận diện được vài nét đặc trưng cơ bản của hắn. Quân phục vấy máu, dáng người cao lớn, đôi mắt phượng trông vừa dâm dê vừa mưu mô. Quả là một tên biến thái ngàn năm có một. Lời cô nói ra cũng không kiêng nể:

"Ai là cô gái nhỏ của anh? Tôi làm bà nội anh cũng được đấy."

Gân xanh trên trán Khâm Dương nhảy lên giật giật. Cô gái này thật sự quá đáng ghét, toàn thân cứ như con nhím bị chọc một cái là muốn đâm người khác thành cái sàng luôn.

"Em gái xem ra cũng chưa học hết cấp ba đâu nhỉ? Đã đủ mười tám chưa vậy?"

"Đủ hay chưa cũng đâu liên quan đến anh. Đừng nói anh yêu tôi nhé. Đừng như vậy, anh không với tới đâu."

Khuất Vân hết nhìn Khâm Dương lại nhìn Lăng Tình, xem hai người họ qua một hàng rào mà người xướng kẻ họa móc mỉa nhau, thân thiết như đã quen biết từ lâu. Chẳng biết Liên Hàm đã ra ngoài từ lúc nào, đứng đằng sau Khuất Vân lẳng lặng chứng kiến trò khôi hài này:

"Cách nói chuyện của Lăng Tình luôn khiến người khác ghét nhỉ." Liên Hàm cười: "Khác với tôi, cậu ấy rất ít bạn. Tôi còn cảm nhận được sau khi mạt thế đến, cậu ấy đối với thế giới bên ngoài càng gai góc và nhạy cảm hơn."

"Đôi khi thế cũng là một cách để bảo vệ bản thân." Khuất Vân khách quan mà nói.

"Đúng vậy, chỉ cần bản thân cậu ấy vui vẻ, sau này tất sẽ có người hiểu được cậu ấy thôi."

Liên Hàm và Khuất Vân chẳng biết màn đối đầu của hai con người kia kéo dài đến bao giờ. Vì nghe được một nửa thì Khuất Vân trốn vào nhà giải quyết xong bữa tối, Liên Hàm thì chẳng hiểu sao nghe hai người mắng nhau mà ngộ ra được gì đó về dị năng của bản thân, tự nhốt mình trong phòng ngủ.

Họ chỉ nghe đám quân nhân kể lại, tối đó đội trưởng của họ vì tức quá mà mất ngủ, còn có ý định bện dây mây thành búp bê nguyền rủa mà đâm, nguyền rủa ai thì trong lòng bọn họ đều biết.

Danh sách chương: