Chương 18

Trời vẫn chưa tối vậy nhưng Liên Hàm không vội ngay lập tức phải đẩy nhanh tốc độ đến thành phố A. Khuất Vân vẫn còn chưa tỉnh, nhiệt độ cơ thể ở mức cao ngất ngưởng, bảo hai người không lo lắng mới là lạ. Mà hai cô gái ra trong thời điểm loạn lạc thế này ít nhiều cũng có nguy hiểm, vậy nên Liên Hàm lựa một khu biệt thự với bề ngoài có vẻ được bảo vệ nghiêm mật, muốn dừng ở đây chờ Khuất Vân tỉnh lại.

Nơi rừng núi hoang dã, đương nhiên có một vài căn nhà thuộc dạng mở để hòa hợp với thiên nhiên, đáng tiếc tất cả đều không có hàng rào bảo vệ, sân nhà hoàn toàn lộ thiên, nếu như nửa đêm có tang thi đến, bọn họ hoàn toàn không có một thứ gì để che chắn cả. Liên Hàm chỉ thoáng nhìn qua mấy căn nhà đó rồi lạnh lùng lướt qua.

Lăng Tình kéo xuống mành che cửa sổ. Dù sao khung cảnh bên ngoài cũng chẳng còn vẻ nên thơ hữu tình gì nữa, phóng mắt ra xa toàn thấy cây cối xơ xác, nắng gắt thiêu đốt, người khác nhìn qua liền thấy không thoải mái.

Cuối cùng, Liên Hàm dừng xe trước một căn nhà mà cô cảm thấy vừa ý nhất, đẩy đẩy Lăng Tình rồi lại chỉ đám tang thi bên ngoài ý bảo cô dọn dẹp chỗ đó. Ở vùng núi này đa số hộ dân đều dùng ổ khóa bình thường, rất ít nhà sử dụng khóa điện tử, điều đó cùng tiện cho bọn họ. Xác định trong nhà không có người, Lăng Tình chỉ giật nhẹ, ổ khóa sắt tưởng như rắn chắc liền rời ra. Hai người hợp sức nhấc theo Khuất Vân còn đang hôn mê vào trong nhà. Ngoài trời nóng như đổ lửa, trong nhà cũng bớt đi phần nào cái nắng nóng, vậy nhưng có vẻ do lâu ngày không có người ở nên trong nhà đầy bụi bặm. Liên Hàm là người mở cửa vào trước bị tro bụi xộc đến chảy nước mắt, vội dùng tay bịt chặt mũi miệng.

Nhà như vậy e rằng không thể ở được rồi. Bọn họ không dám để Khuất Vân ở bên ngoài, sợ hắn bị nắng thiêu chết, chỉ đành qua loa quét dọn một căn phòng ngủ, để lại cái giường cho hắn nằm, sau đó mới bắt tay dọn lại phòng khách và nhà bếp. Hai người quyết định đây là nơi để đợi Khuất Vân tỉnh thì cũng không thể qua loa được.

Lăng Tình treo chiếc dù vẫn luôn mang theo bên mình lên móc treo ngoài cửa, đội một chiếc mũ trùm kín đầu chỉ sợ bụi rơi xuống. Mạt thế hiện tại đã không còn nước, nếu tóc bị bẩn thì sẽ rất phiền phức. Liên Hàm trực tiếp quấn một chiếc khăn lên đầu, đeo khẩu trang, cầm theo cây chổi quơ mạng nhện giăng đầy bốn góc tường. Lăng Tình thấy phòng khách có Liên Hàm lo liệu ổn thỏa, dù sao thì căn nhà gần như là trống rỗng, chỉ cần quét sơ qua là đã có thể ở được rồi, cô chuyển sang dọn dẹp căn phòng bếp.

Thời tiết đã nắng nóng, còn phải dọn dẹp căn nhà lớn như vậy, Lăng Tình và Liên Hàm đã ướt nhẹp mồ hôi, vậy nhưng chẳng dám lấy thêm nước để mà tắm rửa, nếu không bọn họ sẽ hết nước uống mất.

Lăng Tình dùng một chai nước thấm ướt khăn mặt, đưa cho Liên Hàm lau bụi bặm trên mặt và hai tay, sau đó mới đến bản thân mình. Cô cũng chẳng kiêng dè mà cởi hết áo ngoài, chỉ mặc một cái áo ba lỗ cùng quần đùi dạng hộp lượn lờ bên trong nhà.

Trước đó Liên Hàm có qua kiểm tra Khuất Vân một lần, thấy hắn chẳng có chút biểu hiện nào giống như sắp tỉnh đành thất vọng quay về phòng khách. Đồ đạc vẫn còn để ở ngoài xe đỗ dưới gốc cây trong sân, nhưng mà ngoài trời nắng muốn giết người, hai người chẳng ai muốn tự hành hạ bản thân ra đó, đành ngồi chờ đến khi nắng tắt mới ra dọn đồ. May mắn là nhiệt độ trong nhà không cao giống như bên ngoài, dù nóng nhưng vẫn có thể chịu đựng được, nếu không bệnh nhân như Khuất Vân đã bị hun chết rồi.

"Ăn tạm bánh mì rồi nghỉ đi, tối nay tôi sẽ vô bếp." Lăng Tình từ trong ba lô lấy ra hai túi bánh mì lát và một lọ mứt hoa quả, để lên bàn.

Liên Hàm lúc này cũng đã lơ mơ buồn ngủ rồi, cô tùy tiện lấp đầy bụng xong liền chui lên phòng ngủ mà Khuất Vân đang nằm, trải đệm xuống dưới sàn ngủ say. Lăng Tình trước đó được ngủ đủ giấc hơn, tinh thần tốt cũng không thấy buồn ngủ lắm, cô ngồi ở ngoài phòng khách lật cuốn truyện bản thân vẫn luôn cất trong ba lô để giết thời gian.

Thời gian cứ nặng nề trôi qua một ngày dài. Khi giọt nắng đậm màu chảy trôi qua mặt đất, bị màn đêm thăm thẳm cắn nuốt từng chút một. Sự ấm áp gần biến mất, vẻ âm u của buổi chiều tà càng hiện ra rõ nét. Thời khắc những con quái vật ẩn mình trong màn đêm đang chực chờ cắn nuốt toàn bộ nhân loại vô tri trong thế giới này.

Lăng Tình khép sách, dụi đôi mắt vì nhìn một điểm quá lâu mà đỏ bừng, cả người đều xốc lên tinh thần, đề phòng nhìn ra ngoài cửa. Từ ngoài cửa sổ, Lăng Tình lạnh lùng nhìn đoàn xe đang đậu trước cửa, có vẻ là chọn dừng chân tại ngôi nhà đối diện. Dẫn đầu đoàn xe vẫn là chiếc Hummer ngụy trang rắn chắc, một vài bóng áo quân phục thấp thoáng.

Như thể cảm nhận được ánh mắt dò xét của cô, cửa kính bên cạnh được kéo xuống.

Ánh mắt cô và ánh mắt hắn trực tiếp đối chọi nhau.

Không có ánh lửa bắn ra hay sát khí ngập trời gì cả, càng không có cái cảm tưởng giao chiến ba trăm hiệp bất phân thắng bại.

Chỉ là một cái nhìn, của Lăng Tình là bàn quang, lạnh lùng, của Khâm Dương chỉ đơn thuần như ngộ ra, thì ra chính là cô. Cả hai người bình tĩnh đến cực điểm mà quay đi, Lăng Tình kéo kín lại rèm cửa sổ, trở về ghế ngồi. Lần này cô không tiếp tục đọc sách nữa mà ngồi thử điều động dị năng mình thành đủ hình dạng khác nhau, đồng thời chú ý mọi động tĩnh diễn ra bên ngoài. Chỉ cần có bất cứ ai dám xâm phạm đến bên này, cô không nghĩ bản thân cần nể mặt ai.

Danh sách chương: