Chương 16

Thấy Lăng Tình có sắc mặt khác thường, Liên Hàm quan tâm hỏi:

"Sáng nay chưa ăn gì nên dạ dày khó chịu sao? Ăn tạm chút bánh mì đi."

Lăng Tình lắc đầu, ngồi thẳng người, ép mình không nhìn về phía sau nữa nhưng cảm giác ớn lạnh vẫn đeo đuổi dai dẳng. Cô nghiêng đầu nhìn Liên Hàm, so ra thì Liên Hàm luôn cẩn thận và tinh tế hơn coi nhiều:

"Cậu thấy tên Khâm Dương kia thế nào?"

"Cái người dẫn đoàn kia á?" Liên Hàm vừa nhìn bản đồ vừa lái xe, lại phải phân tâm để ý tang thi xung quanh, trả lời câu hỏi của cô cũng có phần lơ đãng: "Hắn là quân nhân bình thường thôi mà."

"Hình như tôi vừa thấy hắn... Giết người." Lăng Tình không chắc lắm, thời điểm đó hình ảnh lướt qua rất nhanh, cô không phân biệt được là màu sắc của máu người hay tang thi.

"Thì sao? Làm như cậu chưa từng? Trên đường chúng ta đã trơ mắt nhìn bao người bị tang thi giết. Gián tiếp hay trực tiếp chẳng phải đều là giết người sao?" Liên Hàm xé mở một túi bánh mì, tự ăn một cái lại nhét vào miệng Lăng Tình một cái, ý để cô ăn mà quên đi mấy suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

Tại thời điểm hiện tại, thân mình còn chưa lo xong, chỉ cần hắn không làm hại đến họ, vậy thì chẳng cần quan tâm.

"Vấn đề hiện tại cần lo lắng là. Tại sao Khuất Vân lại bỗng dưng sốt cao?"

Liên Hàm vừa rồi đã thử sờ trán hắn, quả thực có thể làm bỏng tay người rồi. Thời tiết bên ngoài càng lúc càng nóng, nếu không bật điều hòa, e rằng hắn sẽ bị nướng chín mất.

Muốn đi qua thành phố A, vậy thì phải lên đường cao tốc, hoặc là đi đường mòn. Lựa chọn đầu thì tốc độ sẽ nhanh hơn, vậy nhưng đường quốc lộ thênh thang chắc chắn sẽ đông người muốn tháo chạy từ đấy. Mà đường mòn vắng vẻ thì xa và xóc nảy hơn nhiều.

"Đi kiếm thêm một chút xăng nữa nhỉ." Lăng Tình nhìn kim đồng hồ báo xăng đã gần đến vạch đỏ, lúc này mới nhớ trước khi Khuất Vân mê man quên không bỏ xăng ra cho bọn họ rồi.

Lượng xăng này chắc cũng đi được thêm khoảng một giờ đồng hồ nữa, bọn họ không tin không tìm thấy trạm xăng dầu. Nhưng không biết rằng bên trong còn xăng hay không nữa.

Đã gần một tuần sau tận thế, người chết đã chết, người sống cũng lấy được tinh thần đối phó với cuộc sống khắc nghiệt hiện tại, bọn họ đã không dễ dàng mà thu thập vật tư như trước nữa rồi.

Xe đi trên đường giống như lạc vào một cái chảo rang thiêu đốt. Mặt đường nhựa như muốn dẻo quánh ra thành kẹo đường, khiến cho bất cứ ai nhìn thấy cũng ngán ngẩm không muốn ra đường. Tang thi so với con người càng sợ ánh sáng hơn, nắng gắt như vậy, chúng hoàn toàn trốn trong nơi tối tăm, không thấy một con nào đi lại trên đường cả. Liên Hàm sợ kẹt xe, vậy nên cô vẫn chọn đường mòn để đi, biết đâu trên cao tốc lại bị tắc đường, sau đó kéo một đống tang thi đến, vậy thì bọn họ cũng chịu chết.

Liên Hàm nhìn bản đồ, bắt đầu di chuyển theo hướng mà Khuất Vân đã đánh dấu trước, còn Lăng Tình thì để ý đến trạm xăng hai bên đường.

Đúng như dự đoán, chẳng mấy chốc bọn họ đã nhìn thấy một trạm xăng lớn ở phía xa. Lăng Tình kéo lên cổ áo khoác chống nắng, một tay túm lưỡi lê, nâng cao tinh thần chuẩn bị đối phó với bất cứ điều gì có thể bất chợt xảy ra. Trạm xăng có vẻ đã từng có người ghé qua, trên nền xi măng còn vết máu đen đã khô, dưới ánh nắng đặc biệt gai mắt. Những chiếc xe đã bị hư hại bị bỏ lại trên đường cản đi một phần tầm nhìn, khiến hai người không xác định được là có tang thi đang ẩn nấp ở đâu đó không.

Liên Hàm cảm thấy không ổn, trực giác của cô lại lần nữa reo lên hồi chuông cảnh báo. Liên Hàm thả chậm tốc độ, đặt tay lên mu bàn tay đang nắm lấy chuôi đao của Lăng Tình, thận trọng nhắc nhở:

"Không cần phải đi tìm thêm vật tư ở xung quanh nữa, chúng ta chỉ lấy xăng rồi lập tức rời đi nhé."

Lăng Tình quái lạ nhìn cô, dù sao thì bình thường họ đều chia ra một người đổ xăng và một người kiếm một vài thứ hữu ích xung quanh.

"Tôi cảm thấy nơi đây có gì đó không ổn lắm."

Nếu không phải xăng đã hết, Liên Hàm tình nguyện bỏ qua nơi này để kiếm trạm xăng khác, đáng tiếc kim báo đã nghiêng về vạch đỏ rồi, không thể nào đi tiếp được nữa.

Xe chầm chậm dừng lại trước cây xăng, Liên Hàm hít sâu một hơi, cầm lưỡi lê vẫn để bên cạnh, mở cửa bước xuống xe.

Không có tang thi tấn công, không có con người, toàn bộ vắng lặng một cách lạ thường, tựa như hiện tại chỉ cần có một cây kim rơi xuống cũng đủ để xé toạc không gian tĩnh mịch này.

Lăng Tình chẳng dám dựa vào xe nữa vì vỏ ngoài của nó đã bị nắng nung cháy bỏng, cô đành ôm vũ khí ngồi xổm một bên, vừa che dù vừa chờ Liên Hàm đổ đầy xăng.

"Tôi chỉ sợ rằng, ở cây xăng này sẽ có nguy hiểm gì đó thôi." Liên Hàm lẩm bẩm câu được câu mất nói chuyện với Lăng Tình.

Đuôi lông mày Lăng Tình bỗng giật giật dữ dội. Cái tình tiết quen thuộc này. Mỗi lần Liên Hàm dự báo cái gì đó, dường như chẳng bao giờ sai.

Cô ngẩng đầu, qua tán dù nhìn lên bầu trời, bỗng thấy một bóng đen vọt ngang qua, đúng hơn là nhảy qua người cô, cách mặt đất đến mười mét. Lăng Tình thu lại sắc mặt vặn vẹo, lại là Liên Hàm với cái miệng quạ đen quen thuộc rồi.

Bóng đen kia nhìn thoáng qua có bộ dạng của loài động vật bốn chân. Nó từ bên trong phòng nghỉ của nhân viên nhảy ra, bật người nhảy lên một chiếc xe hỏng bên vệ đường. Bốn chi quặp chặt nóc xe tạo thành những vết cào sâu hoắm, đôi mắt màu xám đục ngầu với lớp lông tua tủa như những chiếc gai nhím. Lăng Tình miễn cưỡng có thể nhìn ra hình dạng của nó là một con chó ngao trưởng thành, đồng thời đã trở thành tang thi.

"Cái gì vậy." Liên Hàm đã đổ xăng xe xong, đóng lại nắp bình xăng, nhìn thấy con vật to lớn kia mà rợn người.

"Thứ nguy hiểm mà cậu cảm nhận được đó." Lăng Tình vung vẩy lưỡi lê, cùng với con tang thi chó kia mắt đối mắt.

Nhưng tang thi vẫn là tang thi, tang thi người còn ngu ngốc chứ đừng nói đến một con chó, đứng trước mĩ vị, nó hoàn toàn không thể kiên nhẫn thêm nữa. Khóe miệng chảy dịch dãi vàng hơi nhếch lên gầm gừ những tiếng vô nghĩa. Tang thi chó hơi khuỵu chân sau, làm thế muốn bật người lao về phía hai người.

Lăng Tình ném ra một hỏa cầu về phía nó, bị nó nhanh nhẹn mà tránh thoát, cô cũng không vội, tiến lên một bước chắn giữa Liên Hàm và tang thi chó. Cô hơi khom người, dùng lưỡi lê chém về phía trước một cái, đáng tiếc tang thi chó động tác quá nhanh, nhanh chóng né được.

Bản thân Lăng Tình vốn không có được rèn luyện kĩ thuật chiến đấu, hoàn toàn là dựa vào cảm giác để vung đao, thương tổn cho tang thi chó rất ít. Mà Liên Hàm thử dùng mệnh lệnh với nó cũng hoàn toàn không có biến đổi, rõ ràng là cấp bậc của nó cao hơn so với nhưng tang thi cô từng gặp.

Lăng Tình sau mấy lần nhử, cuối cùng cũng kéo được nó thoát khỏi phạm vi chiếc ô tô mà Khuất Vân đang nằm. Lúc này, cô mới có thể thoải mái mà thả ra dị năng. Cô không hề muốn dùng dị năng vào thời điểm này chút nào, cảm giác giống như đang tự thiêu sống bản thân vậy. Nhưng tang thi chó quá giảo hoạt, nếu chỉ dùng đao rất khó để giết nó.

Lăng Tình quăng lưỡi lê sang một bên, bày ra sơ hở trước mặt tang thi chó. Với trí tuệ đơn giản của nó, đương nhiên nó không bỏ qua con mồi béo bở này.

Khuôn mặt đã hư thối của tang thi chó tiến lại gần sát, nó gần như là muốn nhảy bổ đến gặm nát đầu Lăng Tình. Cái miệng tràn ra dịch dãi ghê tởm hôi thối sát gần đến cô.

Lăng Tình nhếch mày, lửa lập tức bùng lên rực rỡ. Màn lửa như một lớp vải mềm mại quấn quít lấy thân hình vạm vỡ của tang thi chó. Cô lùi lại vài bước để tránh hơi nóng từ ngọn lửa phả đến, đồng thời điều khiển để tang thi chó không thể thoát ra ngoài.

Liên Hàm đứng bên cạnh nhìn một màn này cảm thấy quá kì lạ. Dị năng của Lăng Tình, quá nghịch thiên, nghịch thiên đến mức khiến cho bất kì ai cũng phải nghi ngờ.

Ba người họ, đều thức tỉnh dị năng sau cơn mưa máu kia. Người có được hai hệ dị năng, người có dị năng đặc biệt, người lại có dị năng mạnh mẽ vượt bậc. Rốt cuộc quy luật của việc thức tỉnh này là gì? Cùng với, việc dị năng của Lăng Tình mạnh mẽ như vậy liệu có mang lại hậu quả gì không?

Danh sách chương: