Chương 14

Lăng Tình ngủ rất say, khi đám người kia kéo cửa lên cô cũng chỉ hơi giật mình cựa quậy người một chút, sau đó lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ say.

Những người kia lúc đầu ngạc nhiên vì trong siêu thị chỉ có ba người, bộ dạng còn rất trẻ, nhưng tang thi không cho bọn họ thời gian suy nghĩ, người quân nhân phá khóa cửa đi vào đầu tiên, nhanh nhẹn nói với Khuất Vân, người đàn ông duy nhất và có vẻ lớn tuổi nhất:

- Xin chào, tôi là Lưu Việt, binh chủng thuộc binh đoàn số 221, đóng quân tại thành phố A. Hiện tại ở bên ngoài rất nguy hiểm, không biết có thể qua một đêm ở trong siêu thị này được không?

Người này cũng là vì thấy bọn họ đến trước nên mới đúng lễ mà hỏi, Khuất Vân không làm khó, đưa tay ra dấu mời.

Năm người quân nhân lại dẫn theo hơn mười người dân thường đi vào trong siêu thị. Cánh cửa sắt đóng lại, hoàn toàn ngăn cách tang thi bên ngoài với người sống bên trong. Đèn điện vẫn được chiếu sáng, đập vào mắt những người mới đến là tầng một trống rỗng.

Khả năng càn quét của Khuất Vân đâu phải người thường có thể lường trước được.

"Cái này..." Người quân nhân vừa nãy bắt chuyện với Khuất Vân lại lên tiếng.

Bọn họ vốn là người của khu an toàn lập ra đầu mạt thế, sau khi bị tang thi tập kích, căn cứ sụp đổ, một vài quân nhân mới đem người thường tháo chạy, chỉ kịp cầm theo một ít vật tư. Đồ ăn tích trữ của bọn họ hiện tại không đủ, vốn nghĩ đến siêu thị vừa để nghỉ ngơi vừa tích góp một chút, nhưng hiện tại xem ra không được rồi. Trên hết, bọn họ càng tò mò ai có thể dọn sạch sẽ tầng một đến mức này.

Khuất Vân nở nụ cười dịu dàng thường trực, hắn cất đi bếp gas du lịch vào túi đựng nhưng không để vào không gian, dù sao không gian cũng là con bài tẩy của hắn.

"Lúc bọn tôi đến đã có một đội người giết tang thi ở siêu thị và đem vật tư đi rồi, bọn tôi chỉ đến đây nghỉ qua đêm thôi."

Liên Hàm ở bên cạnh nói thêm:

"Những cửa hàng bán đồ ăn nhanh trên tầng ba dường như chưa có người đến. Bọn tôi vừa từ trong đó lấy được chút đồ ăn, mọi người có thể lên xem."

Trong mỗi cửa hàng đồ ăn nhanh đều có một phòng bếp riêng, Khuất Vân định thu vào nhưng xét thấy, một cái siêu thị to bự bỗng dưng trống rỗng sau một ngày, nhỡ đâu có người đến hỏi, bọn họ bảo không biết liệu ai tin.

Nhưng mà lời giải thích của Khuất Vân có trăm ngàn sơ hở, người nghe đều nhận ra có điều không đúng, chỉ có hắn vẫn nói ra mà mặt không đỏ, tim không đập nhanh. Người quân nhân kia mắt đối mắt với Khuất Vân một lúc, sau đó dưới ánh mắt vừa trong vừa sáng của Khuất Vân, thất bại quay đầu sắp xếp người đi kiểm tra các tầng.

Anh mặt dày, anh thắng!

Liên Hàm ngồi xuống bên cạnh chỗ Lăng Tình ngủ, tiện đà đánh giá đám người kia. Trong năm người quân nhân, ngoại trừ Lưu Việt vừa bắt chuyện với họ, người khiến cô để ý nhất vẫn là người từ lúc bước vào đã ngồi ở trong góc tường nhắm mắt dưỡng thần. Trực giác mách bảo hắn ta rất mạnh, có thể dị năng so với Lăng Tình mặc dù kém hơn một chút nhưng không hề thua kém những mặt khác. Mà cả khi đang nghỉ ngơi, hắn vẫn giữ bộ dạng cảnh giác cao độ. Bốn người quân nhân bên Lưu Việt đang bận cùng đám người dân đi tìm vật tư chuẩn bị nấu bữa tối, người đàn ông này lại chỉ lẳng lặng ngồi ở góc tường, chẳng ai ngó ngàng đến.

Liên Hàm cứ nhìn chăm chú hắn. Bỗng nhiên, người kia mở mắt, đối diện với đôi mắt tràn ngập ý tứ thăm dò của Liên Hàm là một đôi đồng tử đen thẳm, hờ hững quét ngang qua mọi người một vòng, chỉ dừng lại trên người cô một vài giây rồi lại nhắm lại.

Hắn đề phòng cô.

Liên Hàm bỗng cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè lên hai vai, ngực nặng trĩu đến khó thở. Mà loại cảm giác này là do người đàn ông kia phóng ra. Có thể là do cấp bậc dị năng của hắn cao hơn của cô, nên hắn mới dễ dàng dùng khí tràng để áp chế cô như vậy.

Liên Hàm nắm chặt tay, sắc mặt tái xanh. Khuất Vân đúng lúc đã đi vào WC, không có tại nơi này. Dù cho cô cố gắng thế nào cũng không thoát được kiềm hãm kia. Cảm giác nguy hiểm giống như một giây sau có thể chết ngay lập tức, tính mạng bị đe dọa khiến lông tơ dựng đứng. Toàn bộ tế bào thần kinh đều run lên.

Người vốn đang nằm ngủ say như chết bên cạnh là Lăng Tình bỗng xoay người. Lăng Tình mở bừng mắt, dưới đáy mắt lưu chuyển sắc đỏ diễm lệ. Tầm mắt của cô vừa vặn đối diện người đàn ông kia.

Liên Hàm thoáng chốc cảm thấy cả người nhẹ hẫng như vất được gánh nặng cả nghìn cân. Cô quay sang nhìn Lăng Tình, lại thấy Lăng Tình đang bày ra vẻ mặt như muốn giết người. Liên Hàm bỗng nhớ ra, bình thường Lăng Tình chính là lưu manh nhưng lúc mới rời giường lại là bệnh thần kinh gặp người là đánh. Lúc cô chưa tỉnh ngủ mà bị gọi dậy chắc chắn là sẽ đánh người.

Liên Hàm xoa đầu Lăng Tình, ý muốn dỗ dành cô ngủ tiếp. Chỉ mới vài phút mà sau lưng Liên Hàm đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. May mắn người kia không thật sự muốn ra tay giết cô, mà Lăng Tình cũng vừa vặn ở bên cạnh.

"Tôi đi vào WC rửa mặt, cậu ngủ tiếp đi."

Liên Hàm thấy Khuất Vân đã trở lại, nhắc nhở Lăng Tình một câu liền cầm theo một chai nước suối và khăn mặt rời đi. Cả người cô đều là mồ hôi nhớp nháp, quả thật không thể chịu được.

Lăng Tình cũng không có ngủ tiếp, cô ôm tâm trạng bực dọc ngồi dậy, chỉnh lại đầu tóc quần áo xộc xệch, tự ngồi dựa vào góc tường nhắm mắt dưỡng thần.

Chỉ có cô và người đàn ông kia biết hai người đang âm thầm giao tranh khí thế với nhau, bất phân thắng bại. Lăng Tình đã liệt hắn ta vào danh sách người xấu ngay khi vừa mở mắt dậy thấy hắn đang dùng dị năng để chèn ép Liên Hàm, còn người đàn ông kia căn bản là tò mò với người có dị năng còn cao hơn hắn.

Lăng Tình mặc dù có được dị năng cao hơn, cuối cùng lại vẫn chỉ ngang bằng với người đàn ông kia. Loại khí phách cùng sự gian xảo tôi luyện qua năm tháng đó, không phải Lăng Tình ngày một ngày hai là có được.

"Sao vậy?"

Khuất Vân nhạy cảm nhận ra sắc mặt đen thui của Lăng Tình, nhanh chóng hỏi.

"Không sao, bị chó cắn."  Lăng Tình cắn răng, mở mắt trừng người đang dựa vào tường đối diện.

Siêu thị rất lớn, hai người ở hai bức tường đối diện chẳng nhìn rõ khuôn mặt nhau nhưng chẳng hiểu sao Lăng Tình vẫn có thể cảm nhận được khóe môi người kia gợi lên ý cười.

Danh sách chương: