Chương 13

"Không được rồi, cuộc sống quá khó khăn rồi." Khuất Vân vừa thấy tang thi bị diệt liền ngồi bệt xuống đất, dù sao quần áo trên người hắn đã bẩn đến không nỡ nhìn, không cần để ý chút tiểu tiết nữa.

"Đừng vội ngồi xuống. Khuất Vân, cố gắng một chút bắt đầu lấy đồ vật đi. Nếu lát nữa có người đến muốn tranh giành vật tư sẽ càng rắc rối hơn." Liên Hàm sửa sang lại balo đeo sau lưng, vừa nãy cô là người ít tốn sức lực nhất, hiện tại thu thập vật tư liền giao cho cô.

Thấy Lăng Tình một bộ dạng không thiết sống nữa, Liên Hàm cũng không nỡ dựng cô dậy bắt cô chạy lên chạy xuống mấy tầng lầu, chỉ đành bảo:

"Ở tầng này có mấy cửa hàng mỹ phẩm. Chẳng phải cậu vẫn hay cần đến sao? Đi xem một chút kem chống nắng, dưỡng da với đồ mình thích đi."

Lăng Tình nhúc nhích ngón chân, tỏ vẻ bản thân đã nghe thấy nhưng vẫn nằm thành hình chữ đại trên đất. Một hỏa cầu cuối đã vượt qua cả cực hạn của cô, bào mòn toàn bộ sức lực rồi, thậm chí cả sức để nhấc tay lấy đồ ăn trong túi cũng không có.

Liên Hàm quả thực là tri kỉ, trước khi cùng Khuất Vân xuống tầng 1 còn nhét vào miệng Lăng Tình một gói mì ăn liền, để cô dùng trạng thái như bại liệt mà nhai sống.

Khuất Vân nghiêng nghiêng ngả ngả đi xuống dưới tầng một. Tang thi bên ngoài dường như đã nghe tiếng mà mò đến, đang dò dẫm bước loanh quanh ngoài cửa siêu thị. Trước đó bọn họ đã đóng cửa kính nên hai người không có ý định trêu chọc tang thi bên ngoài, chỉ chuyên tâm thu dọn đồ bên trong.

Liên Hàm đem theo ba chiếc balo, chú trọng thu vào những thứ đồ dễ bảo quản như bánh quy, mỳ ăn liền và nước khoáng. Ba chiếc balo này là để dự phòng thời điểm gặp được người sống sót, dùng để che giấu dị năng không gian của Khuất Vân. Ba người lớn khỏe mạnh như bọn họ đi trong tận thế lại tay không xách theo thứ gì thì quá kì lạ.

Trái ngược với Liên Hàm tính toán chi li từng thứ cần thiết để cho vào balo, hắn chỉ cần đi qua đâu nơi đó đều sạch sẽ chỉ còn trơ lại giá để đồ. Mà một lúc sau, Khuất Vân nghĩ ngợi một hồi, đến cả giá hàng cũng thu vào luôn, vừa tiết kiệm chỗ trong không gian vừa đỡ mất công hắn sau này phải dọn dẹp.

Nhờ có Khuất Vân, khi càn quét xong sáu tầng lầu, cũng chỉ mất khoảng gần hai giờ đồng hồ. Có một số thứ như nơi bán giường, bàn ghế vật dụng cồng kềnh đều bị Khuất Vân bỏ qua một bên, chỉ thu những thứ nhu yếu phẩm cần thiết. Trời đã vào tối, cũng đến giờ ăn rồi. Liên Hàm kéo cửa cuốn của siêu thị xuống nửa chừng, đóng kín cửa kính. Lăng Tình đem theo một chiếc túi đựng những thứ mỹ phẩm dưỡng da mà cô thấy cần thiết cho cả kình và Liên Hàm, từ trên tầng bảy mò mẫm đi xuống.

Tang thi đã bị diệt sạch, điện vẫn còn, cô có thể dùng thang máy để đi xuống. Lúc nhìn thấy túi mỹ phẩm này, Khuất Vân còn cau mày chê ít.

Thật ra Lăng Tình và Liên Hàm không phải người có thói quen sử dụng mỹ phẩm quá nhiều, dù sao hai cô đều chỉ mới là học sinh cấp ba. Nhưng thời tiết nắng nóng như vậy, da người bình thường cũng không chịu đựng được.

Đợi đến lúc Lăng Tình nấu cơm tối, Liên Hàm đi vào nhà vệ sinh làm vệ sinh cá nhân, Khuất Vân lần nữa trở lại tầng bảy, thu hết tất cả mỹ phẩm, dưỡng da vào trong không gian, xếp vào một góc, trong này đương nhiên có cả đồ của hắn. Đàn ông đâu phải không thể dưỡng da, nhan sắc này đâu phải mài ra tự nhiên mà có. Tầng bảy này sau trận đại chiến của ba người với con tang thi kia sớm đã bị quần thành một đống hỗn độn, đồ vật còn nguyên vẹn không nhiều, có thứ còn dính máu tang thi bọn họ căn bản không dám động vào. Khuất Vân nhìn một vòng quanh, tiện tay thu mấy bộ quần áo của cả nam và nữ vào không gian, lúc này mới thỏa mãn đi xuống tầng một.

Bọn họ không dám lên tầng cao nghỉ, nhỡ đâu tang thi xúm lại, ở dưới tầng một còn có cơ hội chạy thoát, tang thi mà vây lại tầng dưới, bọn họ ở tầng trên kêu trời không thấu.

Tối nay Lăng Tình còn có thể nấu ra một nồi cơm trên bếp gas. Người thành phố quen sử dụng nồi cơm điện, căn bản đã quên đi cách điều chỉnh lửa để một nồi cơm không bị khê. May mắn Lăng Tình vào lúc cha mẹ li hôn từng trở về quê sống cùng bà ngoại một thời gian, ít nhiều cũng học được chút tài lẻ bếp núc.

Lúc cầm bát cơm nóng hổi, Liên Hàm và Khuất Vân cảm động suýt khóc. Ăn mỳ ăn liền trên xe, cái tư vị đó quả thật khiến người khác đau đớn.

Lăng Tình bình thường là người trông không đáng tin chút nào, lúc ra tay lại luôn hoàn thành tốt mọi việc. Nhưng sau khi làm xong, cô lại trở về bộ dạng lười nhác như trước, nằm vật ra chiếc nệm được lót trên sàn.

Liên Hàm sớm đã nhận ra mấy ngày nay khẩu vị của Lăng Tình không tốt. Thời tiết quá nóng, Lăng Tình là loại người thà chịu giá rét căm căm chứ không thể chịu nóng trong một giờ. Mặc dù Lăng Tình tự ép mình ăn uống đầy đủ vẫn không giấu được nét xanh xao hiện ra.

Liên Hàm mở tủ đông, lấy bên trong ra vài viên đá nhét vào trong túi chườm tìm thấy trong siêu thị, đưa cho Lăng Tình. Khí lạnh xua đi chút khó chịu trong người cô. Lăng Tình bày ra tư thế quý phi say rượu, yếu ớt vẫy tay với Liên Hàm, tỏ ý cảm ơn.

Thật ra Lăng Tình đói đến không có sức để cử động nữa, nhưng đồ ăn cho vào miệng chẳng khác gì nhai rơm rạ cả. Túi chườm lạnh ôm trong người rất thoải mái. Cô co người trên tấm nệm, quay lưng lại với chỗ Liên Hàm và Khuất Vân đang ăn cơm, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Cùng lúc đó, cách một con phố, một chiếc xe việt dã lao thẳng trên đường, người lái xe thuần thục đâm trúng những con tang thi cản đường, lượn qua những chiếc xe ngang dọc. Đằng sau chiếc xe này còn có một hai chiếc xe khác, đều là loại xe bình dân hay thấy. Chiếc xe việt dã dẫn đầu đưa đoàn xe đến trước siêu thị, phanh xe "két" một tiếng kéo trên mặt đất một đường đen dài. Trong xe có năm người đàn ông cao lớn mặc quân phục màu xanh sẫm, bộ dạng có vẻ như là quân nhân. Bọn họ hành động rất mau lẹ, đồng loạt mở cửa, giải quyết tất cả tang thi lởn vởn ngoài cửa siêu thị. Một người nhỏ con trong đám người này tiến đến cạnh cửa, hắn rất nhanh nhận ra có người bên trong, nhưng vì tình thế cấp bách, hắn chỉ đành cúi người, loay hoay với ổ khoá một chút, sau đó rất nhẹ nhàng mở ra cửa kính, kéo cửa cuốn lên cao.

Liên Hàm đang chuẩn bị nằm xuống bên cạnh Lăng Tình nghỉ ngơi: "..."

Khuất Vân đang thu dọn chén đũa: "...?"

Nghe nói siêu thị này mỗi năm đều bị trộm viếng hai ba lần, hiện giờ thì hiểu một chút lí do rồi.

Danh sách chương: