Chương 12

Tang thi bình thường đối với bọn họ hiện tại không có nhiều uy hiếp. Nhưng kì lạ ở chỗ, cả một tầng bảy chỉ có duy nhất năm tang thi, đó là điều quá bất thường. Bọn họ đi qua sáu tầng lầu, số lượng tang thi nhiều đến nỗi phải dừng lại để nghỉ ngơi bổ sung năng lượng dị năng mấy lần, tại sao lên tầng bảy lại chẳng còn.

Sắc mặt Liên Hàm bỗng tái nhợt, cô nâng cao giọng kêu lên:

"Là tang thi đã tiến hóa."

Liên Hàm không biết nên miêu tả thế nào. Trong thời điểm cảm nhận được nguy cơ, trước mắt cô bỗng tối sầm lại, hiện ra hình ảnh của năm tang thi kia chiến đấu với ba người bọn họ, trong đó có một tang thi tốc độ cực kì nhanh nhẹn, vũ lực cũng rất kinh người. Hình ảnh thoáng qua rất nhanh nhưng Liên Hàm so sánh với những tang thi bình thường lập tức nhận ra khác biệt. Cô không kịp phân tích tính thật giả của hình ảnh trông thấy liền kêu lên thành tiếng.

Siêu thị vẫn có máy phát điện dự phòng, ánh đèn màu trắng bạc rơi xuống da thịt thối nát của năm tang thi, phá lệ đánh mạnh vào thị giác của người nhìn.

Hai bên giữ trạng thái căng thẳng đó đối diện nhau. Nhưng tang thi vẫn không thoát khỏi bản năng thèm khát máu thịt. Chỉ thấy, một tang thi rống lên một tiếng chói tai, bốn tang thi còn lại lập tức nhào về phía thức ăn thơm ngon trong mắt chúng là bọn họ.

Khuất Vân lật đao, chém ngang hông một tang thi đang lao đến, lại nhân lúc nó mất trọng tâm ngã xuống mà bổ một nhát lên sọ não. Lăng Tình theo bản năng mở ra một tường lửa che chắn. Một tang thi khác vòng qua được tường lửa này thì lại bị Liên Hàm thủ sẵn bổ một nhát. Nhưng tang thi đó đã kịp giương móng vuốt về phía Liên Hàm, để lại một vết cào sâu hoắm lên tường gạch. May mắn là cô tránh kịp nếu không đã bị xé thành từng mảnh rồi.

Nhìn vết cào in trên tường, Liên Hàm sợ trắng mặt. Tang thi dù lực có hơi lớn hơn người bình thường một chút thì cũng không đến mức làm biến dạng tường được. Đây có vẻ như chỉ là đám lâu la, vậy con tang thi vẫn chưa động đậy kia sẽ đến mức nào?

Khuất Vân và Lăng Tình trao đổi ánh mắt cho nhau, chia ra thành hai hướng chạy. Lăng Tình kéo Liên Hàm về phía đằng sau một giá quần áo:

"Cậu thử xem có giết được mấy tang thi đó không?" Lăng Tình chỉ về những tang thi đang đuổi theo mình phía sau.

Bọn họ vừa rồi đã giết được hai tang thi, còn ba tang thi nữa, nhưng chỉ có hai con đuổi theo bọn họ, còn một con vẫn đứng tại chỗ dường như đang quan sát.

Liên Hàm đầu tiên thử tiên đoán cả ba tang thi tự ngã chết không được, lại sử dụng lên hai tang thi kia, gần như chỉ khiến bọn chúng khựng lại trong giây lát. Bất đắc dĩ, Liên Hàm chỉ đành tập trung toàn bộ vào con tang thi đang đánh đến trước mặt mình. Đáng tiếc không như cô mong đợi, con tang thi này hơn hẳn mấy loại tang thi nhan nhản mà bọn họ giết suốt mấy ngày nay. Con tang thi này lảo đảo tưởng như sắp tự cắm đầu ngã thì lại bình ổn được trọng tâm, nó gào lên một tiếng như cảnh cáo với Liên Hàm và Lăng Tình. Chỉ trong khoảnh khắc lúc tang thi lảo đảo, Lăng Tình đã vịn gian hàng nhảy qua, bổ một đao, đao chém vào đầu tang thi được một nửa liền bị chặn lại. Hộp sọ của tang thi này rõ ràng đã cứng cáp hơn rồi. Lăng Tình thấy một đao không chém được, cô ném ra một quả cầu lửa, sau đó tránh móng vuốt của tang thi né sang một bên.

Khuất Vân lại nhẹ nhàng hơn nhiều. Dị năng của hắn là hệ lôi mạnh mẽ, là khắc tinh của tang thi. Hắn vừa rẽ sang hướng khác, vừa thấy chỉ có một tang thi đi theo mình, hắn liền dừng lại, ném về sau một lôi cầu, thiêu tang thi đến ngoài khét trong sống.

Mà Lăng Tình với Liên Hàm ở bên này biểu hiện như gặp sét đánh. Hỏa cầu mà Lăng Tình ném ra chạm vào tang thi như lửa cháy gặp dầu, chuyển hẳn thành màu xanh ngọc, chỉ vài giây, tang thi liền biến thành tro bụi.

Liên Hàm không nhớ trước kia bọn họ thiêu tang thi dễ dàng như thế này đâu. Lăng Tình cũng bày ra một vẻ mặt hoài nghi nhân sinh.

Một con tang thi cuối cùng nhìn thấy đồng bạn đều bị giết, nó tức giận gào lên một tiếng, khóe miệng rách ra nhễu nhại dịch vàng ghê tởm. Hai bàn tay với móng vuốt đen huơ huơ qua lại, dùng một tốc độ khó tin phi đến trước mặt Khuất Vân.

Chà!

Quả là một con tang thi thấm nhuần tư tưởng đạo đức, còn biết không nên đánh phụ nữ dù chỉ bằng một nhành hoa.

Khuất Vân vừa xử xong một tang thi, còn đang thở dốc liền thấy một bóng dáng nhoáng đến.

Trong lòng hắn không kìm được chửi bậy một câu, lập tức ngã xuống đất, tránh đi cái miệng đang hướng mặt hắn cắn xuống.

"Khuất Vân, cố lên, chịu một chút." Lăng Tình nói xong liền lấy một gói bánh ngọt trong túi ra ăn.

Không phải cô bình thản nhìn Khuất Vân đi vào chỗ chết mà là vừa rồi ném ra hỏa cầu, năng lượng trong người giống như bị rút cạn, bắt buộc cô phải bổ sung vào, nếu không đi ra chẳng khác nào tìm chết.

Liên Hàm không dám nhây ra chỗ tang thi đang đánh nhau với Khuất Vân, sợ bản thân ngộ thương người của mình. Cô nhắm chuẩn tang thi kia, lẩm bẩm nói:

"Ngã xuống, ngã xuống."

Nhưng tuyệt nhiên tang thi không có chút động thái. Có vẻ như cấp bậc dị năng của cô không có ảnh hưởng được tới nó, nhưng còn Lăng Tình.

Ánh mắt Liên Hàm chuyển về Lăng Tình, lại nhìn lên một người một tang thi kia. Sau đó, cô hạ quyết tâm, kéo Lăng Tình dậy.

"Cậu thử ném hỏa cầu về phía tang thi đi. Khuất Vân, tránh ra."

Lăng Tình vẻ mặt mù mờ nhưng vẫn xòe tay, một ngọn lửa màu đỏ lập lòe, nhưng dần dần, có thể thấy được ánh xanh từ tâm lan ra, cuối cùng biến cả ngọn lửa thành xanh. Cô ném qua phía tang thi, trùng hợp rơi trên cánh tay của nó. Thịt thối bị thiêu không đến mức hóa thành tro bụi nhưng cũng cháy hết da thịt, chỉ còn khung xương.

Liên Hàm trầm tư nhíu mày. Có lẽ do Lăng Tình chỉ có một dị năng nên cấp bậc mới cao hơn của Khuất Vân có hai dị năng đi. Điều này cũng dễ suy luận, chẳng ai là bỗng dưng được hời gì cả. Lăng Tình và cô đều đồng loạt luân phiên nhau sốt cao, cô được cho dị năng đặc thù thì Lăng Tình lại có cấp bậc dị năng.

Có được phát hiện này, Lăng Tình nhanh chóng tham gia vào chiến đấu. Một con tang thi đã thân tàn nhưng chí chưa tàn, bị Lăng Tình quăng một cầu lửa, lại bị Khuất Vân bên kia ném một cột lôi, chạy qua chạy lại cuối cùng ngã vật xuống sàn, không còn bắp thịt nào trên người cử động được nữa.

Danh sách chương: