Chương 11: Kẻ sợ chết x kẻ điên (3)

Ba người lần nữa lên đường gặp thêm một cửa hàng hạt giống nữa, có thể mọi người đều cảm thấy hạt giống vào thời điểm này không có giá trị nên cửa hàng đều chưa bị càn quét. Tang thi trên đường rất nhiều, bọn họ không dám dừng lại lâu. Liên Hàm cực kì vui vẻ làm người ăn hại của đội ngũ, phụ trách trông xe, người ra ngoài vẫn là Lăng Tình và Khuất Vân. Vừa mới bước ra ngoài, hai người đã bị khí nóng phả vào mặt suýt làm ngạt chết. Thời tiết càng lúc càng vượt xa giới hạn chịu đựng của con người, khiến cho Lăng Tình ngay cả khi có dù che cũng cảm thấy như làn da bị thiêu cháy.

Cô gần như là dùng tốc độ nhanh nhất lao vào hàng hiên có bóng râm, ngay cả tang thi cũng cản không được, đều bị cô dùng lưỡi lê thuần thục bổ đầu ngã xuống. Khuất Vân không kém cũng bọc hậu theo sau, không có xe nào đi kéo chân, bọn họ cũng không cần giấu giếm dị năng, trực tiếp dùng sấm sét và lửa thiêu tang thi thành tro. Nhưng Lăng Tình vừa xòe tay búng ra một ngọn lửa liền nóng đến tưởng như bị thiêu chết, cô thà rằng tự quơ đao cũng không muốn đem lửa ra hành hạ mình nữa. Khuất Vân gom góp từng vật tư nhỏ, không để sót lại cái gì, ngay cả hạt giống hay nông cụ cũng không để lại, những nhà dân xung quanh bị bọn họ cậy cửa gần như lật toàn bộ nhà lên để tìm kiếm. Nếu không phải thời gian có hạn, có lẽ Khuất Vân còn muốn đem cả dãy nhà này toàn bộ đều soát hết.

Mắt thấy tang thi đã mò đến càng đông, Liên Hàm gọi hai người quay trở lại xe, bắt đầu tiến đến địa điểm đã bàn bạc từ trước.

Siêu thị cỡ lớn.

Mỗi thành phố đều có vài cái siêu thị lớn, không kể vô số cửa hàng nhỏ.

Mà bọn họ đánh chủ ý lên cái siêu thị này chính là một lần đánh lớn, cả năm nằm chơi.

Khuất Vân vẫn là người phụ trách lái xe. Hắn chuyển vòng mấy con đường để tránh đi sự theo đuổi của cả tang thi và con người, mấy tang thi lẻ tẻ không gây uy hiếp thì trực tiếp cán qua.

Nhưng để đề phòng, Khuất Vân vẫn dừng xe ở bên kia đường đối diện với siêu thị, quan sát tình hình rồi mới lao vào.

Thử nghĩ xem một ngày khi bạn đang quẩy bar bỗng dưng có người đến muốn đập quầy, bạn lại chả tức muốn cắn người.

Tang thi cũng vậy, dám đi vào club tang thi, bọn nó cũng có quyền riêng tư mà.

Nhìn cánh cửa siêu thị mở toang, bên trong lờ đờ tang thi đông nghịt, Lăng Tình mờ mịt nhìn xung quanh. Tang thi khi tỉnh giấc vẫn luôn ở trong siêu thị chưa bị thu hút đi đâu, giống như một cái động quỷ chờ mọi người đi vào.

Liên Hàm xoa cằm:

"Cần một người thu hút đa số tang thi rời đi mới có thể vào được."

Nhưng mà ai lại ngu xuẩn mà đồng ý làm mồi dẫn dụ tang thi chứ, chưa kể bọn nó dai dẳng không dứt được lại còn tùy thời có thể cắn chết họ.

Khuất Vân chần chừ nhìn tang thi đông đảo trong siêu thị. Nếu thật sự dẫn bọn chúng đi còn kéo theo tất cả tang thi ở xung quanh nữa, rất phiền phức.

"Trực tiếp đóng cửa giết sạch đi." Lăng Tình lười phải suy nghĩ, huơ huơ lưỡi lê tỏ ý bản thân cứ dùng vũ lực đàn áp tất cả.

Thật ra với dị năng hệ hỏa và lôi của Lăng Tình và Khuất Vân, lại có một dị năng kì lạ của Liên Hàm, số lượng tang thi hành động chậm chạp như vậy vẫn không phải là uy hiếp lớn. Liên Hàm chỉ muốn tìm ra cách tối ưu nhất, nhưng cuối cùng nghĩ lại vẫn chọn cách đánh nhanh thắng nhanh. Trời đang bắt đầu về trưa, mặt trời nắng gắt, bọn họ càn quét hết bảy tầng của siêu thị chắc là vừa đến tối, sau đó sẽ ở lại đây qua đêm luôn.

Khuất Vân thu xe vào trong không gian, mỗi người cầm theo vũ khí, trước khi tang thi lượn lờ trên đường phát hiện ra thì đã vào trong siêu thị.

Những cặp mắt dại ra trợn trừng nhìn bọn họ. Tang thi trong siêu thị nháy mắt phát hiện có mỹ thực xuất hiện, lập tức nhào đến. Lăng Tình thu ô vất cho Khuất Vân, một bức tường lửa chắn trước họ. Liên Hàm đi sau tiện tay bổ một nhát những con chưa bị lửa thiêu chết.

Lôi cầu của Khuất Vân ném ra, xong dường như cảm thấy đánh lẻ tẻ như vậy hơi mất thời gian, hắn liền đổi thành lưới điện. Mỗi lần Lăng Tình thả ra biển lửa, uy lực sẽ kém hơn hỏa cầu, không thể thiêu chết hoàn toàn tang thi, Khuất Vân sẽ bổ một lưới điện theo sau để tiễn chúng đi.

Liên Hàm vẫn miệt mài không ngừng nghỉ chém đầu một số tang thi lọt qua được tường lửa, dù cho không thể để lộ dị năng, cô cũng không vô dụng đến mức đao cũng không cầm được.

Tang thi nhìn từ bên ngoài vào có vẻ có số lượng vô cùng đáng sợ nhưng khi đánh rồi bọn họ mới thấy thật ra cũng không quá đông. Đánh tầm một giờ, tang thi chỉ còn lác đác vài con nhanh chóng bị diệt sạch. Dị năng hệ hỏa hay hệ lôi thì đều đốt sạch tang thi đến xương cũng chẳng còn, tầng một của siêu thị chỉ còn lại một số cái xác không hoàn chỉnh đã mục rữa hay dòi bọ ở phía xa và tro bụi do bọn họ đốt ra.

Tang thi từ cầu thang bộ đang dò dẫm lăn từ tầng hai xuống, động tác của bọn nó không linh hoạt, chưa biết leo xuống cầu thang, chỉ hướng đến nơi có mùi vị con người mà mò đến, lúc vấp phải bậc thang liền lăn xuống.

Liên Hàm đem cửa siêu thị đóng lại, đề phòng tang thi từ bên ngoài vào. Bọn họ không có thời gian thở dốc liền tiếp tục đi lên tầng hai. Tang thi hiện tại chẳng có mấy đe dọa đối với ba người. Lăng Tình cảm nhận được hỏa hệ của cô hơn rất nhiều so với những tang thi ở đây, giống như là chênh lệch cấp bậc lớn. Bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất càn quét các tầng. Đến khi chỉ còn một tầng duy nhất, trời đã vào bốn giờ chiều, nhiệt độ bắt đầu hạ xuống. Chỉ còn một tầng nữa, cả ba đều kéo lên tinh thần, dự định làm xong sẽ nghỉ tại đây, vừa xếp đồ thu vào không gian.

Tầng thứ bảy của siêu thị là nơi bán đồ quần áo, mỹ phẩm linh tinh để làm đẹp cho cả nam và nữ. Khoảnh khắc bước lên, ba người nhanh chóng bị một loại khí lạnh lẽo tanh tưởi phả vào mặt khiến cho trời đất quay cuồng, so với mùi vị hôi thối mà mấy ngày nay đã quen ngửi còn khó chịu hơn.

Liên Hàm cảm thấy có một loại nguy cơ đe dọa lớn trước nay chưa từng có, theo bản năng lùi lại sau hai bước. Đồng thời, Khuất Vân và Lăng Tình đi trước đã nhìn thấy trong cửa hàng bán đồ lót nam loáng thoáng năm bóng tang thi.

Danh sách chương: