Chương 10: Kẻ sợ chết x Kẻ điên (2)

Liên Hàm chỉ nhớ một chút đặc điểm nổi bật của thành phố A chứ không phải tất cả. May mắn có Khuất Vân được xem là người từng trải, đối với đường đi vẫn có chút hiểu biết. Hắn lấy ra một chút đồ ăn đóng hộp để tiện ngồi trên xe ăn, chia cho mỗi người, còn có hoa quả thu thập từ trước.

Lăng Tình từ trước đã uống nhiều nước, hiện tại thời tiết nắng nóng càng uống nhiều hơn, Khuất Vân để sẵn một thùng nước khoáng ra sau cho cô tự lấy. Liên Hàm có một chiếc máy chơi game cũ liền chơi đến quên sầu. Thật ra trong balo của bọn họ cũng có máy chơi game, chỉ là vì để nhét đồ ăn mà đã vất đi mất, Liên Hàm tiếc hùi hụi, chiếc máy đó còn dùng tốt hơn cả cái này nữa.

Không gian của Khuất Vân không sợ đồ bị hỏng, cất vào hoa quả vẫn như lúc đầu, ngọt ngọt chua chua, vào thời tiết nắng nóng thế này ăn đặc biệt thích.

Đợi hai người giải quyết xong bữa trưa, Khuất Vân mới đổi lái với Liên Hàm, bản thân đổi sang ghế phụ ăn bữa trưa. Tiện thể hắn cũng muốn sắp xếp, thảo luận một chút những thứ cần tìm kiếm. Bây giờ vật tư sẽ không còn dễ kiếm, nếu siêu thị lớn kia chưa bị người đến lấy, tốt nhất là khuân cả cái siêu thị đó đi mới đủ.

"Quần áo phải lấy, nước không còn nhiều nữa. Đồ ăn tùy thời đều sẽ hết. Tôi còn muốn tìm mấy bộ chăn gối để thay dùng dần." Khuất Vân liệt kê từng thứ một.

"Cả đồ dưỡng da nữa." Liên Hàm đang lái xe chêm vào một câu, liếc mắt nhìn Lăng Tình. "Da Lăng Tình không tốt, ánh nắng này có độc. Dưỡng da, kem chống nắng... Không gian của anh, đủ chứ?"

Liên Hàm cẩn thận hỏi. Cô thật sự không muốn phạm giới hạn nhưng nếu không biết không gian của hắn rộng bao nhiêu thì cô cũng không biết nên thu những gì.

"Vừa đủ." Khuất Vân mập mờ nói một câu vô thưởng vô phạt.

Nhưng chính câu nói này cũng khiến Liên Hàm ra quyết định, cô cứ thu thôi, mặc kệ không gian có đủ hay không, chỉ cần mình thấy cần thiết liền thu.

"Đáng tiếc, lâu ngày nắng nóng, hoa quả chắc cũng đã hỏng hết rồi." Liên Hàm than thở.

Cứ nghĩ đến quãng thời gian sau này phải ăn thịt và mì gói, không có đến một mùi vị rau thanh đạm, dạ dày cô đều đau.

"Hạt giống." Lăng Tình bỗng nói.

"Dị năng có hệ hỏa, hệ lôi." Lăng Tình chỉ mình và Khuất Vân. "Chắc sẽ có một loại nữa, hệ mộc. Đến lúc đó có hạt giống, dị năng giả hệ mộc dục sinh hoa quả rau dưa rất dễ dàng."

Liên Hàm như vừa được khai sáng bừng tỉnh, khiếp sợ nhìn Lăng Tình. Mặc dù hai người đều đọc tiểu thuyết, nhưng cô đã quên sạch cái tình tiết thế này, Lăng Tình vậy mà còn nhớ rõ.

"Cậu..." Liên Hàm vì sơ ý mà còn đảo tay lái xiêu vẹo.

"Sao bỗng thông minh như vậy!!"

Bỏ qua vẻ mặt của Lăng Tình như muốn xiên một dao cho Liên Hàm đến nơi, Liên Hàm vui vẻ chốt.

"Vậy thì tôi mong sắp tới sẽ gặp được một dị... Ưm?"

Lăng Tình vừ nghe đã cảm thấy không ổn, vội lao lên bịt miệng Liên Hàm, kêu lên:

"Im miệng!"

Liên Hàm quả thực giống như đem hết bản lĩnh miệng quạ đen tụ họp về mình, mỗi câu mở miệng nói ra đều không có gì tốt lành cả.

"Để ý một chút xung quanh, nếu có cửa hàng hạt giống hay nước uống sẽ dừng lại thu thập." Khuất Vân ra quyết định cuối cùng.

Hắn còn muốn chuẩn bị rất nhiều thứ. Ngoại trừ đồ ăn ra còn có đồ dùng, thuốc men, các loại đồ dùng cho việc dã ngoại. Khuất Vân bỗng dưng nghĩ đến một chuyện khiến hắn đang khép mắt nghỉ ngơi cũng phải bật dậy.

"Hình như chúng ta quên mất một chuyện."

"?"

"Hiện tại điện đều đã mất. Nhưng mà nếu không có điện vào ban đêm gặp tang thi sẽ rất nguy hiểm. Vậy nên cần phải đi tìm máy phát điện sử dụng năng lượng mặt trời nữa."

Vào ban đêm bọn họ đều không dám ra khỏi nhà, một phần vì tang thi hoạt động nhanh nhẹn hơn về đêm, một phần vì xung quanh đều tối thui không nhìn thấy gì, nếu bị tang thi tấn công rất dễ bị thương. Ánh nến không thể so được với ánh điện, đương nhiên không thể dùng lâu dài.

"Vậy thì đi lấy thôi." Liên Hàm tỏ vẻ bình thản đáp lại, cô còn tưởng là điều gì quan trọng cơ.

"Chắc chắn đã có người quan tâm đến việc chiếu sáng, công ty sản xuất có thể đã bị công phá, tang thi không biết có nhiều hay không."

Khuất Vân hiện tại càu nhàu giống như một ông lão, khiến cho Liên Hàm và Lăng Tình nghe đều thấy nhàm tai. Vốn hai người mới 16 tuổi, còn có chút tâm tính trẻ con, đương nhiên không chịu được. Liên Hàm thuận tay với lấy một cái kẹo, dùng răng bóc vỏ nhét vào miệng Khuất Vân, ý bảo hắn câm miệng.

Rất nhanh, Liên Hàm nhìn thấy một cửa hàng bán nước tinh khiết ở ven đường. Cửa hàng không lớn nhưng từ cửa kính nhìn vào có thể thấy từng thùng, từng thùng nước được xếp chồng lên nhau, còn có cả các loại bình nước lớn nhỏ có đủ.

"Tôi nói, số nước này đủ cậu uống rồi chứ?"

Lăng Tình kéo màn che lên, nhìn qua một cái rồi gật đầu. Cô với lấy chiếc dù, một tay khác cầm dao chặt thịt, mở cửa xuống xe liền lập tức bung dù che.

Tang thi số lượng khoảng hơn chục con, số lượng còn đang tăng lên. Lăng Tình cũng không chậm trễ, một tay cầm dù, một tay bổ cho tang thi gần nhất một nhát vào đầu. Tang thi động tác chậm chạp như vậy, còn chưa động đến được Lăng Tình đã bị cô chém bay. Kĩ xảo chém giết của Lăng Tình mặc dù rất kém nhưng không đến mức gây thương tích cho bản thân. Liên Hàm dựa vào vô lăng, chống cằm nhìn qua gương chiếu hậu. Đám người kia thấy xe của bọn họ dừng cũng dừng lại, nhưng tuyệt nhiên không có một ai xuống xe cả. Khuất Vân cũng xuống xe thuận tay giết giúp cô vài tang thi sau đó lách người, đi đến gần cửa kính, dùng gập đập phá cửa. Bên trong cửa kính còn có hai tang thi dường như trước đó là một cặp vợ chồng, đang giương nanh múa vuốt về phía Khuất Vân.

Ba người tuyệt nhiên không để lộ dị năng của mình ra ngoài, hoàn toàn là dùng thể lực đối chiến với tang thi. Khuất Vân bề ngoài có vẻ nho nhã, thư sinh, thật ra cũng có biết chút kĩ xảo đánh đấm. Hắn đập vỡ cửa kính ngay hướng đầu tang thi nam, đập vỡ sọ nó rồi lập tức lui lại, thừa lúc nữ tang thi đang tìm cách bò ra liền đập một con tang thi khác ngửi mùi hắn mò đến. Chờ đến lúc tang thi nữ từ đống mảnh vỡ kính bò ra, đối diện không phải mỹ vị thơm ngon mà là một gậy gỗ vô tình giáng xuống.

Khuất Vân thò tay vào túi áo, thật ra là lấy từ trong không gian ra một chiếc kính không gọng, đeo lên mắt, vui vẻ đi vào trong bắt đầu công cuộc thu thập vật tư. Nước trong này rất nhiều, còn có ở dưới kho, Khuất Vân còn lo lắng nước không đủ cho ba người dùng. Hắn lượn một vòng trong nhà, thấy thứ nào có thể dùng được liền thu hết vào trong không gian. Hắn vậy nhưng mà lại tìm thấy mấy lưỡi lê dài ở dưới quầy bán hàng. Có lẽ chủ cửa hàng cũng không phải dạng ăn chay, vũ khí lạnh đặt ở đây là để đề phòng cướp phá gây rối. Hắn tìm ra được năm lưỡi lê, cùng với một con dao quân dụng M9. Là đàn ông đương nhiên cũng từng hiểu biết về những thứ này, Khuất Vân thu lại hai lưỡi lê và dao găm vào không gian, còn lại ba lưỡi lê để hắn, Liên Hàm và Lăng Tình sử dụng.

Lăng Tình chém một tang thi cuối cùng, những tang thi khác vẫn còn chưa kịp chạy đến đây, tạm thời mọi thứ đều an toàn. Đúng lúc Lăng Tình vừa hạ dao xuống, mấy cửa xe đằng sau liền bật mở, có người chạy xuống xe, đi vào trong những ngôi nhà không có tang thi ở xung quanh.

Liên Hàm qua kính chiếu hậu nhìn thấy vậy, khóe môi nâng lên một nụ cười quỷ dị.

- Tang thi vây xe của bọn họ lại.- Cô nói nhỏ một câu.

Sau đó, từ cuối đường lác đác có tang thi chạy đến. Bọn chúng lờ đờ đi đến, vờn quanh chỗ bọn họ. Một số tang thi nhào đến chỗ Lăng Tình, một số lại lởn vởn quanh xe, dọa cho mấy người định xuống xe sợ đến khóa chặt cửa.

Chẳng phải bọn họ muốn ngồi trong xe sao, cô cho bọn họ không dám xuống nữa.

Tang thi từ xung quanh đang dần kéo đến. Những chiếc xe đằng sau bị vây đã bắt đầu có tiếng kêu sợ hãi, cửa kính xe bị đập có xu hướng vỡ nứt. Cuối cùng cũng không chịu được nữa, lại thấy Lăng Tình không hề có ý giúp bọn họ, Liên Hàm ngồi trên xe không xuống, bọn họ không thể ở lại đây nữa, còn ở lại sẽ bị tang thi vây chết.

Xe khởi động liền phóng như bay lướt qua xe của Liên Hàm, từng chiếc, từng chiếc rời đi. Cô đấm vô lăng cười đến đau bụng. Thật sự là đến tang thi cũng không dám đối mặt, loại người này sống sót trong mạt thế được bao lâu chứ?

- Rời đi.- Liên Hàm cười đủ rồi, hướng tang thi bên ngoài ra lệnh.

Chính là lúc nói xong, đầu óc cô có chút đau choáng. Liên Hàm đoán có thể đã đến giới hạn dị năng của cô rồi.

Danh sách chương: