Chương 11: Cơ hội

[Suy nghĩ của Kim Jisoo]

Jennie chẳng những như một tượng đài nữ thần tuyệt đẹp và hoàn mĩ mà em ấy còn là thiên thần và hơn cả thế trong lòng tôi.

Tôi yêu em ấy từ cái nhìn đầu tiên, thậm chí là từ khi chưa gặp được em, tôi đã mang lòng yêu em thông qua những trang giấy báo hay một chương trình thời sự nào đấy.

Em như thể một chiếc gương sáng, không hề tồn tại vết nứt, cũng chẳng cần ai phải lau chùi, bởi lẽ xung quanh em luôn là ánh sáng phản chiếu, cả bụi bặm cũng cảm thấy tủi mình mà chẳng dám chạm vào em.

Tôi biết rằng ngay khoảnh khắc mình cầm chiếc điện thoại trên tay, đôi chân chẳng thể dừng lại mà đi theo em từ phía sau.

Tôi như một kẻ hèn nhát đi rình rập một cô gái mà tôi đem lòng yêu thích, với cái thân phận chẳng ra làm sao hiện tại, liệu rằng em có để tôi vào mắt hay không, đôi mắt sắc sảo và thu hút đó, nó đã dìm tôi vào bên trong thật sâu, thế nhưng em còn chẳng để ý đến tôi cơ mà.

Vị trí của tôi dần cố định thành việc đứng sau những bức tường cao lớn, đứng sau mọi thứ miễn nó có thể che chắn đi thân hình gầy gò của tôi. Bởi vì chỉ khi như vậy, tôi mới có thể ngắm nhìn em ở khoảng cách gần nhất mà tôi có thể.

Một đêm tối tăm và vắng vẻ, chẳng phải đây sẽ là một đêm tuyệt vời để tôi thực hiện cái hành động đáng khinh của mình hay sao.

Tôi căm ghét những kẻ bám đuôi, thế nhưng tôi chính là một trong số chúng.

Ngoài việc có thể bám theo em cùng em đi khắp mọi nơi, tôi chẳng còn cách nào có thể gần em như thế nữa.

Tôi đã nghĩ rằng mình chỉ dừng lại ở việc ngắm nhìn em mỗi ngày, vậy mà tôi lại bắt đầu nghĩ về những ngày không thể đi cùng em, phải chăng là tôi nên cho mình vài tấm hình của em vào trong chiếc điện thoại này.

Nhưng mà thường ngày tôi chỉ dám chụp em từ phía sau, nếu chỉ có vậy thì làm sao tôi có thể ngắm nhìn vẻ đẹp của em một cách hoàn hảo nhất được. Tôi muốn nhìn em từ bên cạnh, từ phía trước, từ tất cả góc độ mà tôi nghĩ rằng em là đẹp nhất và tuyệt nhất.

Ý nghĩ này khiến tôi rất hứng thú nhưng càng khiến tôi sợ sệt, tôi ghét bản thân đột nhiên như trở thành một kẻ biến thái luôn rình rập người khác.

Tôi cố kiềm chế lại thứ cảm xúc không hề đúng đắn đó nhưng em lại luôn là lí do để phá vỡ những giới hạn mà tôi cố gắng gìn giữ.

Mỗi đêm tôi đều chụp thật nhiều ảnh của em, rồi lại xoá chúng đi, cảm xúc của tôi như một ly cà phê đen đắng ngắt, vốn dĩ nghĩ rằng nó có thể ngọt ngào như một loại sữa đặc nhiều đường nhưng mà lại chẳng phải.

Hằng đêm tôi đều đấu tranh với chính mình, tôi sợ rằng bản thân càng ngày càng lún sâu vào thói xấu đó nhưng rồi mỗi buổi sáng thức dậy chỉ cần nghĩ đến em, tôi lại quên mất 8 tiếng trước mình từng thề thốt rằng sẽ không làm những chuyện tồi tệ này nữa.

Tôi đấu tranh với bản thân thật lâu và rồi cuối cùng tôi cũng có thể từ bỏ điều đó. Trở thành một cảnh sát, đó là trách nhiệm không hề nhỏ, tôi muốn trở thành đồng nghiệp của em để có thể ngày càng tiếp cận em hơn. Thế nhưng tôi lại nhận được tin rằng em chuyển đến làm luật sư, chết tiệt, có phải em đang lảng tránh tôi không, à mà, em đâu biết rằng tôi là ai đâu nhỉ.

Mặc kệ đi, hiện tại tôi đã có một sự nghiệp khá thành công, có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ gặp được em trên đường, tôi muốn được làm quen với em như những người bạn trước đã.

Rồi bỗng nhiên ước mơ của tôi đã trở thành sự thật, cái ngày mà tôi đi dạo trên con đường gần nhà để đến sở cảnh sát, em xuất hiện và em vẫn hấp dẫn và thu hút như mọi khi.

Cuối cùng tôi cũng tạo được một ấn tượng thật tốt với em, cuối cùng tôi cũng có thể nhìn ngắm em từ phía trước, là mặt đối mặt nhìn nhau. Vẫn là cảm xúc đó chưa từng thay đổi, thậm chí em còn có thể giết chết tôi ngay khoảnh khắc đó bởi vì trái tim này vẫn luôn thuộc về em.

Tôi biết rằng bản thân mình không những yêu thích em mà còn là cuồng si vì em.

Một khoảng thời gian sau, tôi dần đà có thể tìm thật nhiều cơ hội để ở bên cạnh em, em nói thật nhiều thứ về em cho tôi biết, em vì tôi mà ra mặt không ngần ngại đánh thẳng vào mặt một con nhỏ giàu có kia.

Cũng chính ngày hôm đó, tôi biết được em cũng sưu tầm những tấm ảnh của tôi trong tủ em, tôi điên mất thôi, thì ra em và tôi chẳng khác gì nhau, chúng ta là cùng một loại người. Thế nên tôi muốn hôn em, tôi muốn có được em và hơn cả thế nếu em cho phép.

Cảm giác thả hai tay khỏi bánh lái vốn dĩ luôn tuyệt vời nhưng tôi biết giới hạn của mình với em chỉ là một cái hôn mãnh liệt thế thôi. Trong lòng tôi thật vui nhưng cũng tràn ngập khó chịu, tôi khó chịu với bản thân vì đã hèn hạ mà đòi lấy em. Tôi sợ em chán ghét tôi, tôi rất sợ, nỗi sợ lúc đó dường như không có điểm dừng cho đến khi chính miệng em nói tha thứ cho tôi.

Nhưng mà, toàn bộ những điều này đều thật tức cười khi đó chỉ là quá khứ mà tôi đang hoài niệm. Đến khi tôi tỉnh dậy từ trong cơn mộng hư ảo đó, mở đôi mắt nặng trĩu của mình lên, người đầu tiên tôi nhìn thấy chính là em và cả cái trần nhà cao vút kia nữa.

Ừ nhỉ, kể từ giây phút của những tiếng trước, tôi đã biết được một sự thật tàn khốc hơn cả thế, người mà tôi luôn yên thích thế nhưng là một kẻ giết người biến thái.

Ngay khoảnh khắc em nói cho tôi những sự thật kinh tởm đó, ui trời, tôi thề rằng bản thân đã nghĩ ngay đến một giấc mộng kịch tính thay vì đó chính là những gì diễn ra ở hiện thực.

Em nói em giết người, không những một người mà hơn cả thế, em bảo tôi làm sao chấp nhận đây?

Có một điều em nói đúng, không, tất cả mọi thứ mà em nói, luôn luôn đúng.

Em nói kể cả khi tôi biết em chính là con ác quỷ kinh tởm thì tôi vẫn yêu em chẳng phải sao. Đúng vậy, đó cũng chính là lí do tôi tức giận, tôi tức giận vì bản thân chẳng thể ghét em ngay khi câu nói thú nhận của em được thốt ra một cách gọn gàng và sắc bén.

Cùng lúc đó tôi chẳng biết mình nên xử sự làm sao cho phải, tôi sẽ báo cảnh sát để bắt em ấy sao, phải không?

Đừng bắt ép tôi phải suy nghĩ sao cho đạo đức nhất vào thời khắc đó, tôi chưa từng nghĩ rằng người mình yêu là kẻ giết người, vậy thì tôi lấy đâu ra một cảm xúc ổn định nhất để hiểu được chính mình nên làm sao chứ.

Nhưng mà, em ấy đã giúp tôi quyết định điều đó bằng một lần xém giết chết tôi bằng chính bàn tay của em. Hơi thở của tôi chập chờn và nó mỏi mệt đến nỗi tôi sắp tan biến khỏi thế gian này và thứ còn sót lại trong đầu tôi lúc đó là công lý chứ không phải em.

Nhiều năm trong cái xã hội phức tạp này, tôi vẫn luôn ghi nhớ hai điều thật kĩ càng, một là luôn luôn phải đứng về công lý, không thể để tâm mình bị chi phối bởi những điều vô nghĩa, đó chính là lí do vì sao con người lại bị chia làm hai phe thiện ác, bởi lẽ họ bị chi phối quá nhiều về mặt cảm xúc. Thứ hai chính là Jennie, tôi vẫn luôn ghi nhớ em ấy.

Cuối cùng trong trường hợp này, tôi đã phân tích thành công lập trường của chính mình chỉ vì hai điều nói trên. Theo mặt công lý tôi không thể sinh thêm một chút lòng yêu thích cho em, theo mặt tình yêu từ ban đầu của tôi đối với em, người đó là Jennie, không phải là con ác quỷ hiện tại. Vì vậy cả hai điều này đều cùng lúc sắp xếp cảm xúc trong tôi, tôi sẽ phải thoát khỏi đây, đem tội lỗi của em ấy ra ánh sáng.

Nực cười hơn hết là em ấy quá mạnh, mạnh đến nỗi tôi không thể tưởng tượng đến.

Hiện tại thức dậy trong vòng tay em, cả người tôi nóng ran như có hàng ngàn đốm lửa đang đốt cháy từng thớ thịt trên người tôi, mắt tôi còn chẳng thể mở to thêm nữa để nhìn rõ mọi thứ. Mệt mỏi quá...

"Vừa nãy chị bị mộng du đấy Jisoo à."

Tiếng em vọng vào tai tôi, giọng điệu trong trẻo và thuần khiết hay chỉ là do đầu óc tôi không đủ tỉnh táo để nghe rõ ra ý nghĩa tận sâu bên trong.

"Tôi lạnh..."

Em bồng tôi trên tay đi với tốc độ vừa phải, tôi cảm nhận được điều đó bởi lẽ tôi vẫn luôn nằm yên trong lòng em, không hề bị xóc nảy bởi những bước chân vội vàng gây ra.

Chẳng hiểu sao trong người tôi lại nóng đến lạ kì nhưng lại cảm thấy lạnh một cách đột ngột. Hình như là sốt rồi, tôi nghĩ là vì vết thương ở chân chăng, chân tôi đau quá, nó còn đau lắm, ngay cả khi tôi vừa trải qua một giấc ngủ dài, khi thức dậy, tôi vẫn cảm thấy rất đau, cơn đau dai dẳng cứ kéo dài mãi. Đó có thể là lí do dẫn đến sốt cao.

"Em xin lỗi, mệt lắm không? Em mua thuốc về rồi, chị ngoan uống vào sẽ hết bệnh."

Em nói gì thì là thế đấy đi, tôi đâu còn quyền lựa chọn nữa, hiện tại chỉ muốn chết quách đi cho xong. Chưa bao giờ mà tôi phải chật vật như hiện tại, chẳng thể đi đứng cho đàng hoàng mà còn bệnh nữa thì lấy đâu sức ra nghĩ cách thoát khỏi đây.

[Kết thúc suy nghĩ của Kim Jisoo]

--------------------------------

Jennie bồng Jisoo trên tay nhẹ nhàng đặt chị xuống giường, đỡ người chị dựa vào tường hơi ngồi dậy, cô đem cháo nóng vừa mới mua từ quán ăn gần đây ra, đút từng muỗng từng muỗng vào miệng nhỏ của chị.

Jisoo rất ngoan ngoãn nuốt từng muỗng cháo một, cứ mỗi lần múc một muỗng lên, Jennie sẽ thổi cho bớt nóng mới cho vào miệng Jisoo.

Thấy chị rất nghe lời ăn hết tô cháo rồi Jennie mới đút thuốc cho chị uống, cô cảm thấy có lỗi với chị khi chọn cách đánh thương chân Jisoo chỉ vì lúc đó cô thật sự tức giận quá mức.

Bây giờ chắc hẳn Jisoo phải mệt mỏi lắm, tội nghiệp chị ấy.

Uống xong thuốc, Jennie đỡ Jisoo nằm xuống giường, vắt khăn từ thao nước nóng rồi đặt lên trán chị cho bớt sốt.

"Jennie...tôi ước gì em chính là Jennie." – Jisoo nghiêng đầu hướng vào trong tường, sự thật tàn nhẫn quá, Jennie bây giờ thật dịu dàng với cô, nhưng chỉ là một vỏ bọc mà thôi.

"Sao vậy, em vẫn là Jennie của chị mà, chị đừng giận em được không? Em hứa sẽ không làm tổn thương chị nữa, được chứ."

Jennie xoa đầu Jisoo, giúp chị vuốt cho mái tóc gọn gàng hơn. Giọng em nhẹ nhàng như một cô bạn gái cầu xin được tha thứ.

Jisoo kiệt sức lắm rồi, cô không tài nào thốt ra được thêm câu từ nào để trả lời em, một lần nữa chìm vào giấc ngủ sâu.

Jennie lần này không làm khó chị, cô ngồi yên ở bên giường, không hề lên tiếng, cố gắng giữ im lặng nhất có thể. Ngắm nhìn khuôn mặt ngủ say của chị, rồi lại quay mặt nhìn đến chân trái Jisoo bị băng lại bằng vải trắng lớn để cố định phần xương. Sức khoẻ Jisoo yếu quá, chị ấy còn chẳng chịu được một trận đau bình thường như vậy, lần sau cô sẽ phải cẩn thận hơn, cô không muốn thấy chị bị bệnh, cô sẽ đau lòng.

---------------------------------

Lần nữa thức dậy vẫn là nằm trên chiếc giường cũ kĩ này, hai tay và chân vẫn là bị còng lại, chỉ có điều là lúc này cô đã biết mình nằm trong tình huống nào.

Khi cơn bệnh qua đi thì cô lại càng thêm tỉnh táo hơn, Jisoo im lặng ngồi trên giường thẫn thờ, cô nhìn những vách tường được bít kín với nhau, không hề có một khe hở nhỏ nhoi nào tồn tại. Đảo mắt nhìn lên cửa hầm bên trên, đã đóng lại rồi, chắc là Jennie có việc cần xử lý ngoài kia.

Mà dù cô có lên được trên đó đi chăng nữa thì cánh cửa kia vẫn là quá sức với cô, nó được sửa lại vô cùng vững chắc, lần trước Jennie ghì cô vào cửa sau đó húc vào liên tục vẫn chẳng khiến nó lung lay bao nhiêu thì có thể đoán ra được nếu cô không có chìa khoá của cánh cửa đó thì cô chẳng bao giờ có thể thoát được khỏi đây.

"Aish...mệt quá!"

Bỗng nhiên tiếng Jennie từ trên cửa hầm truyền đến, chưa mất bao lâu thì cửa đã mở ra, ngay lập tức một người từ trên cao rơi xuống trước sự chứng kiến của Jisoo. Tiếp đó, Jennie cũng đi xuống, cảnh này có chút quen thuộc nhỉ.

Jisoo ngồi thờ người ở trên giường, cô có giật mình một chút trong lòng nhưng cô cố gắng không thể hiện ra ngoài mặt. Ít ra thì khi Jennie thú nhận rằng Jung Ah không phải người duy nhất em ấy giết thì chắc chắn sớm muộn gì cũng phải có người tiếp theo.

Cô có thể đoán trước được việc này cho nên nó không đủ khiến cô phải bất ngờ đến há hốc mồm hay trợn tròn mắt.

Mà cũng chẳng phải cô thờ ơ với cái chết của người khác, kể cả khi cô đột nhiên la hét và bảo Jennie là em làm gì vậy, thì trông cứ ngốc nghếch làm sao khi cô đã biết trước em ấy sẽ không dừng tay lại cho đến khi em ấy muốn. Hoặc Jennie sẽ tức giận và hành hạ cô như trước đó vì dám lên mặt với em. Vì vậy, cô chỉ là quá mệt mỏi để phản ứng lại với mọi thứ.

Jennie kéo lê người đó trên sàn nhà, là một cô gái sao, trông cô ta cũng còn khá trẻ. Hình như chiếc ghế mà Jung Ah ngồi trước đó đã bị em bỏ đi một xó xỉnh nào đấy, thay vào đó, lần này em chỉ để cô gái kia ngồi sát vào trong góc tường, đem dây thừng trói lại hai tay và chân.

Jisoo ngồi nhìn từng hành động cử chỉ một của Jennie, em làm việc đó trông cứ tự nhiên và thuần thục làm sao, trông chả khác nào một nhân viên đang xử lý công việc được giao của mình cả, rất cẩn thận, rất nghiêm túc.

"Jisoo, chị tỉnh rồi? Sao, có thấy mệt ở đâu nữa không ạ?" – Từ lúc nào mà Jennie đã đứng trước mặt Jisoo, đôi mắt óng ánh từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt xanh xao của chị.

Jisoo lắc đầu không lên tiếng, ánh mắt vẫn nhìn về phía cô gái ngồi ở góc tường đối diện kia.

Jennie thấy vậy mới vội giải thích nói

"À, cô gái đó, chị đừng hiểu lầm, em bắt cô ta về là vì cô ta mới giết người thôi, em chỉ là không muốn nhìn người vô tội lại ra đi chỉ vì cô ấy, nên mới chịu không được bắt về."

Jisoo thở ra một hơi không dài không ngắn

"Cô ta giết người sao?" – Chính cô cũng không biết hiện tại mình và Jennie được xem là quan hệ gì nữa, cảm giác cứ như cô đang nói chuyện với bạn của mình ở đâu đó ngoài kia vậy. Một câu hỏi được thốt ra vô cùng nhẹ nhàng nhưng ý nghĩa được hỏi ra lại liên quan đến mạng người.

Jennie nhìn sâu vào trong mắt Jisoo, lần đầu tiên cô không thể đoán được là Jisoo đang tỏ ra tức giận hay là đang cảm thấy chuyện này quá đỗi bình thường.

Chẳng phải trước đó chị đã gào thét và mắng chửi vào mặt cô một cách thậm tệ mà, vậy thì sao bây giờ thức dậy như chưa từng có chuyện đó nhỉ? Hay là chị đã hiểu ra ý nghĩa đằng sau những việc mà cô làm, vậy thì tốt quá, cô biết là Jisoo sẽ hiểu cho cô mà.

"Jisoo không ghét em nữa à?" – Jennie tò mò ngồi xuống bên cạnh Jisoo dò hỏi.

Jisoo lại lắc đầu

"Tôi hận em hơn là ghét, Jennie, em không thể bắt tôi vẫn yêu em ngay cả khi em vừa đánh gãy chân tôi cách đây vài tiếng được."

Jennie cúi đầu hơi suy ngẫm một chút rồi lại ngẩng đầu đứng dậy rời khỏi giường đi về phía cô gái kia

"Là em quá hấp tấp, chị nói đúng, em sẽ dùng thời gian để chị chấp nhận em. Biết đâu lúc đó em có thể thả chị ra ngoài kia."

Jisoo biết mình sẽ phải trả lời như vậy, nếu cô trực tiếp nói không ghét, nghĩa là cô lừa dối Jennie và em ấy biết rõ điều đó, em ấy sẽ vì nó mà một lần nữa trút giận lên người cô.

Chấp nhận được con người của em ư, không thể nào.

Jennie dùng nước lạnh xối vào mặt cô gái kia, buộc cô ta phải tỉnh dậy ngay lập tức. Em khuỵu chân khom người xuống như một lời chào đón nồng nhiệt đến nạn nhân mới của mình mà tay vẫy vẫy, miệng kéo căng một nụ cười dị hợm.

"Chào em, tới giờ phải dậy rồi."

Cô gái cả người run lên vì nước lạnh thấm vào quần áo xuyên qua lớp da thịt mỏng trên người, đôi mắt khó khăn mở ra chưa được bao lâu liền phải sợ sệt nhắm lại bởi vì nhìn thấy Jennie xuất hiện trước mặt.

"Tôi...tôi...không cố ý...tôi chỉ là...nghĩ rằng lúc đó mình...nói đúng cho nên..." – Giọng cô gái không ngừng lắp bắp chẳng thể nói rõ ràng rành mạch được.

Jennie đứng dậy nắm lấy tóc cô ta giật chúng lên cao sau đó kéo đầu cô đập thẳng vào cạnh tường một phát mạnh.

Em xoay người lấy điện thoại ra, ngón tay cái vừa lướt trên màn hình vừa nói, thế nhưng có vẻ em đã thuộc nằm lòng những thứ có trên màn hình điện thoại, bởi vì mắt em lại đang hướng về phía Jisoo.

"Mũi như vậy là đi sửa rồi chứ gì, mắt thì như mắt những con đ* ưa thích việc cướp bạn trai người khác, khuôn mặt đó chẳng hiểu sao lại được ông trời cho sinh ra...cô làm ơn chết đi cho tôi nhờ...này còn chưa chết nữa à...sống làm chi với cái bản mặt đó chứ...cô hết thời rồi...oh, quay trực tiếp nhưng lại không mặc áo ngực à, kinh tởm thế, chết đi...đúng là một con đ*, chết đi làm ơn...chết đi cho cái thế giới này trong sạch một chút..."

Jennie cười nhìn Jisoo, hơi dừng lại giữa chừng, sau đó tiếp tục nói

"Đó là những bình luận, những bài viết mà cô đã đăng lên mạng xã hội nhỉ? Tôi tự hỏi cô đã muốn người này chết đến bao nhiêu lần. Oh...và đoán xem, cô nghệ sĩ này thật sự đã chết theo ý cô, tự tử và kết thúc tất cả. Thậm chí cô đã giết người mà tay vẫn sạch sẽ chẳng cần nhúng máu mà, cô khiến tôi rất ganh tị về điều đó đấy."

Những lời này vốn dĩ chính là nói cho cô gái kia nghe, thế nhưng cũng đồng dạng là lời giải thích cho câu hỏi vừa nãy của Jisoo hỏi cô.

Jisoo liếc mắt về phía cô gái ngồi phía xa kia, bên trong đôi mắt vẫn là không hề có cảm xúc gì quá nhiều. Ra là vậy, ý Jennie là cô gái này đã giết người bằng những bình luận ác ý của mình trên mạng xã hội. Cô phải thừa nhận rằng việc đó đáng lên án, xã hội đã tự do đến mức người ta có thể sử dụng một tài khoản ảo để giết một người có thật ngoài kia.

Jennie lắc đầu quay người nhìn chằm chằm vào cô gái co người ngồi bên dưới

"Tôi hơi tò mò về cái này một chút, ý tôi là mỗi bình luận như vậy cô đăng lên có khiến cô cảm thấy vui không nhỉ? Mà thôi, không cần trả lời đâu, chắc hẳn phải là rất vui thì cô mới làm vậy hoài mà phải không? Mà lúc tôi sinh ra công nghệ còn chưa thịnh hành ấy mà, lúc đó người ta chỉ dùng máy tính để làm mấy việc lớn ấy, cho nên tôi cũng không rành mấy thứ này lắm. Chịu thôi, tôi chỉ có thể giết người mà tay vẫn dính máu, cô có cảm thấy tôi quê mùa quá không nhỉ? Vậy thì cô sẽ lên mạng đưa ra một số 'ý kiến' về tôi phải không? Haizzz...nhưng cũng chịu thôi chứ biết sao, mà nếu chết rồi ấy, thì có dùng điện thoại được không ta."

Jennie đi qua đi lại, tay phải xoa cằm liên tục đưa ra rất nhiều câu hỏi và thắc mắc mà cô chẳng cần lời giải đáp.

Cô gái nghe vậy sợ đến đổi tư thế ngồi thành quỳ rạp xuống đất, đầu đập xuống van lạy không ngừng

"Tôi xin lỗi, tôi biết lỗi rồi làm ơn, tôi sẽ không làm vậy nữa, tôi không muốn cô ta tự tử, chỉ là lúc đó tôi nghĩ vậy liền nói vậy, cũng có nhiều người nói giống tôi nên tôi nghĩ là bình thường. Tôi không biết chuyện lớn thành như vậy."

Jennie nhấc nhẹ lông mày

"Thôi bỏ qua cái đó đi, bây giờ chúng ta nói về làm sao để giết cô đúng với những gì cô gây ra nhé. Tôi thấy như vậy, chẳng phải cô vẫn luôn quan tâm đến mắt mũi miệng của người khác à, không bằng tôi cũng cho một chút ý kiến thì sao?"

Nói xong, cô đi đến khom người giữ lấy cằm cô ta, mạnh bạo xoay trái xoay phải đánh giá, sau đó liền nói

"Ừm, nếu mà dựa trên tiêu chuẩn vàng để xét thì mắt cô hơi kì, không đủ to, mũi thì không được thẳng lắm, nhiều khuyết điểm quá. Thôi được rồi, tôi biết phải làm gì để giúp cô trông đẹp hơn rồi."

Jennie gật đầu vờ như ngẫm nghĩ một lúc sau đó quay người nhìn Jisoo, miệng lần nữa kéo lên một nụ cười không hề có chút ý tốt nào cả.

"Jisoo unnie, lần này chị chính tay giúp em được không."

Cô bước đến trước mặt Jisoo, giúp chị tháo hết đống còng trên người, đổi thành còng số 8 khoá lại tay chân cùng với còng trên cổ được giữ nguyên.

Jisoo dè chừng, đôi mắt bình tĩnh vừa nãy trong chớp mắt biến mất thay thành biểu cảm rụt rè lẫn chút sợ hãi.

"Em có ý gì?" - Chính tay giúp, ý em là bảo tôi giết người?

Jennie cười tươi nói

"Em muốn chị thử một lần cảm giác đó là như thế nào, em bảo đảm là rất tuyệt, nghe lời em được chứ."

Jennie giữ dây xích trên tay, người hơi khom bồng Jisoo lên hướng về phía cô gái kia đi tới. Cô biết hiện tại chị không thể đi đứng bình thường được, chắc hẳn là vết thương còn rất đau cho nên cũng không làm khó chị, với cả việc ôm bồng như vậy cô cũng rất thích, bởi vì cảm giác như Jisoo có thể dựa dẫm vào cô nhiều hơn.

Jisoo biết mình sẽ phải làm gì đó kinh tởm tiếp theo, thế nhưng cô không biết Jennie đang muốn làm gì, mà dù có như thế nào đi chăng nữa thì cô cũng chẳng thể chính tay giết một ai. Nhìn Jennie giết người đã là giới hạn cuối cùng mà cô có thể thờ ơ rồi.

Jennie nhẹ nhàng đặt Jisoo xuống đất, cho chị ngồi ngay ngắn sao cho chân thoải mái không bị người khác đụng chạm đến.

"Được rồi, đợi em chút nhé." - Cô xoa đầu Jisoo, vừa cười thích thú vừa đi đến bên tủ đồ lấy ra một cái tua vít nhỏ.

Jisoo nhìn theo hành động của Jennie, cô vẫn không đoán được em định làm gì, với cây tua vít đó ư, chẳng lẽ là...?

Xem ra Jennie thật sự rất mong chờ vào màn trình diễn tiếp theo của chị nên tâm trạng đột nhiên trở nên đặc biệt tốt, miệng không ngừng cười lớn. Cô nhét cây tua vít nhỏ vào tay Jisoo, nhìn chị cổ vũ nói

"Chúng ta bắt đầu ở đôi mắt nhé, em tin chị có thể làm tốt được."

Bắt đầu ở đôi mắt? Jisoo vừa nghe dứt câu, tay còn chưa cầm vững tua vít đã thả vội xuống đất, lồng ngực cô phập phồng, dường như lời nói của Jennie khiến cô bất ngờ đến mức khó thở.

"Ý em là kêu tôi móc mắt người khác!?" - Jisoo vừa nói hai tay liền đặt xuống đất cố gắng lết ra xa người con gái trước mặt càng nhanh càng tốt, làm sao cô có thể giết người và thậm chí tình huống này chính là móc mắt người khác, quá sức chịu đựng của cô rồi.

Jennie kiên nhẫn khuỵu chân xuống giải thích

"Đừng sợ, mắt là bộ phần mềm yếu mà, chị chỉ cần làm nhanh một chút, đâm mạnh vào, sau đó kéo ra là xong một bên. Em cũng chưa làm qua cái này, mà chẳng phải khá thú vị hả? Em nghĩ là sẽ có cảm giác như chị đâm vào mấy miếng thạch ấy, chắc là giống giống vậy."

Jisoo nuốt nước bọt, liên tục lắc đầu từ chối, đôi mắt mở to chẳng thể chấp nhận được việc này.

"Điên khùng, tôi không phải em, tôi không giết người, em muốn giết ai thì tự bản thân giết, đừng lôi kéo tôi vào!" - Chết tiệt, cô thừa nhận cô gái trước mặt thật đáng chết, nhưng mà không ai là có quyền quyết định sự sống chết của người khác, nếu cô cũng vì lí do này mà giết chết cô ta thì có gì khác cô ta đâu. Và hơn hết, nếu cô đã không thể can thiệp khống chế được Jennie thực hiện hành vi sai trái của mình thì cô càng không thể trở thành đồng phạm cùng với em được.

"Oh, Jisoo, chị nghĩ chị có quyền lựa chọn sao? Em đã nói gì trước đó hả?" - Jennie trừng Jisoo một cái, giữ lấy dây xích kéo chị đến gần, vô tình lại đụng đến vết thương trên chân Jisoo khiến cô đau đến đổ vài giọt mồ hôi lạnh trên trán.

Jisoo cắn răng, cô thà chết, thà gãy luôn chân còn lại cũng không thể giết người, cô không thể biến thành con ác quỷ được, không thể.

"Dù sao chân còn lại cũng không thể dùng được, em muốn làm gì tôi thì cứ làm đi."

Jennie nhếch miệng ý cười trên môi càng thêm đậm, cô lôi chiếc điện thoại từ trong túi quần ra, tay bấm gì đó trên màn hình điện thoại rồi xoay qua cho Jisoo xem.

Đó là một màn hình đen nhưng giọng nói bên trong làm sao Jisoo không nhận ra được đó là ai với ai chứ

"Lisa, sao lần nào đi tắm em cũng quên mang áo vào thay hết vậy ~"

"Mang có cái áo cho tôi thôi mà chị cằn nhằn đó hả?"

"Không phải, là chị sai được chưa, chị rất sẵn lòng mang cho em mỗi ngày mà."

Jisoo thở càng thêm gấp, sao em ấy có được thứ này?

"Phóng viên Park, Giám đốc Manoban, chị muốn ai là người hi sinh cho chị đầu tiên?" - Jennie cất điện thoại đi, trong lòng sớm dự liệu trước phản ứng của Jisoo nên cô đã chuẩn bị một món quà nhỏ cho chị tỉnh táo một chút.

Jisoo nhăn mày, cô muốn đứng dậy cùng Jennie giằng co một là sống hai là chết cho mọi chuyện kết thúc cho xong, thế nhưng chân cô còn quá đau để có thể đứng vững. Vì vậy, cô chỉ có thể vô dụng ngồi dưới đất trừng mắt nhìn Jennie, tay ở giữa không trung chỉ em chửi mắng

"Chết tiệt, em mà dám đụng đến hai người họ thì suốt đời này tôi cũng không tha cho em!!!" - Dù bây giờ chính là cô mắng chửi em, vậy mà tư thế này có bao nhiêu nực cười chứ? Một kẻ nằm ở thế bị động như cô có thể làm gì được em.

Jennie nhìn đồng hồ trên tay, mày cũng theo đó nhăn lại nói

"Em cho chị 5 phút, 5 phút chị phải hoàn thành được một bên mắt của cô ta, không thì phóng viên Park sẽ là người tiếp theo mà chị gặp ở đây, hoặc chẳng bao giờ gặp lại nữa dù có thoát được nơi này. Chị chọn giết một người xấu cứu bạn thân mình, hay là cứu một người xấu để bạn thân mình bị giết đây?"

Jisoo cắn môi, cô không thể, cả hai lựa chọn cô cũng không muốn, cả cánh tay người chết cô còn không thể hạ thủ thì nói gì đến ra tay với người sống sờ sờ như cô gái trước mặt chứ.

"Làm ơn, hãy tha cho tôi, tôi sẽ sửa đổi, không bao giờ chửi bới người khác nữa, làm ơn!!!" - Cô gái từ nãy giờ im lặng vì cơn sốc từ những gì mà miệng Jennie thốt ra, hiện tại cô hối hận rồi.

Jisoo nhìn cô ta, rồi lại nhìn Jennie. Cô lắc đầu không ngừng để bản thân phải thật tỉnh táo, không được, không thể.

"Còn 2 phút đếm ngược." - Jennie ung dung kéo ghế ngồi xuống, đôi chân bắt chéo nhúng nhẹ, tay chống lên ghế, đầu hơi nghiêng tựa lên tay.

Jisoo hít một hơi sâu, cô biết Jennie đã nắm được điểm yếu của cô, quả nhiên là người có mối quan hệ ràng buộc như cô không thể làm cảnh sát được.

"Tôi không thể, tôi xin em tha cho tôi đi." - Tay Jisoo run lên vì lo sợ mình sẽ phải nhuốm máu bất cứ lúc nào.

Jennie hơi mệt mỏi khi phải đợi chờ quá lâu, cô từ chối không tiếp nhận yêu cầu của Jisoo

"Em sẽ tha cho chị kể cả chị không giết cô ta mà, em chỉ là không tha cho những người bên cạnh chị thôi. Jisoo, chị bảo em kinh tởm nhưng chị có bao giờ thử chính tay giết một người chưa? Nếu chưa thì làm sao chị hiểu được cảm giác của em là như thế nào? Vậy thì chị có quyền gì phán xét em?"

Đây là cái thể loại lí lẽ gì chứ? Chính tay giết người để có tư cách phán xét một kẻ giết người sao?

"Jisoo, 1 phút đếm ngược nhé, 59 giây...58 giây..."

Rốt cuộc em muốn biến cô thành loại người giống em sao? Nhưng mà cô cũng chẳng có lựa chọn nào nữa, em ấy đưa ra hai lựa chọn và em biết giữa Chaeyoung và một người từng gián tiếp giết người là không thể so sánh, kết quả quá rõ ràng không phải sao.

Nhưng giết người vốn đã là sai, không thể đem ai với ai ra so được.

Jisoo cúi đầu nhìn xuống mặt đất, đúng hơn là nhìn chằm chằm vào cây tua vít nhỏ vẫn luôn ở yên vị trí ban đầu khi cô thả rơi nó xuống.

"30 giây...29 giây..." - Giọng Jennie không ngừng vọng lại, xuyên qua tai Jisoo cũng là lúc xuyên qua từng hơi thở của chị.

Jisoo nhắm nghiền đôi mắt lại, nước mắt theo đó chảy ra không ngừng, từng giọt từng giọt rơi lên thân tua vít, rơi xuống đất làm ướt một mảng nhỏ, cô cắn nát môi mình.

Jennie chắc chắn nói được làm được, chỉ cần là người em ấy nhắm đến, không thể nào không ra tay được. Dù cho Chaeyoung hiện có đang ở Anh đi chăng nữa, chính cô cũng không thể nào lấy mạng sống của em ra đặt cược.

Mười ngón tay thu lại bóp chặt vào nhau, móng tay vì vậy mà ma sát mạnh với mặt đất làm xước đi mấy đường, có vài ngón còn chảy cả máu.

Từng động tác một đều rất đau nhưng Jisoo không thể bình tĩnh được nữa trong khoảnh khắc này.

"10 giây...9 giây...."

Jisoo nuốt một ngụm nước bọt, đầu ngẩng lên, tay phải cầm chặt lấy cán tua vít không do dự đem đầu vít đâm thẳng vào mắt trái cô ta. Máu rất nhanh liền phun ra bắn thẳng vào mặt Jisoo, đầu tua vít vẫn còn cắm chặt trên mắt cô ta.

"Aaaaaaaaaa!"

Tiếng hét thất thanh của cô gái vang lên, chỉ kéo dài mỗi 1 giây mà thôi, bởi lẽ sau đó cả người cô ta liền mất sức ngã người nằm yên dưới mặt đất, máu từ mắt trái không ngừng chảy xuống thấm cả khuôn mặt cô, miệng cô ta mở to, tay chân co lại vì đau đớn và vẫn giữ nguyên tư thế đó sau khi tắt thở.

Cảnh tượng này khiến Jisoo lo sợ, sốc và hơn thế nữa. Cả người cô trong vô thức run lên từng đợt như thể cô mới là người bị chính thứ sắc nhọn đó đâm vào mắt, nước mắt cùng máu hoà trộn thành một thể, cuối cùng thì tay cô cũng dính máu, chính cô đã giết người...

Jisoo không ngừng kéo người lùi ra sau, tay dính máu không dám ôm lấy mặt mình, mà chính mặt cô lúc này cũng toàn máu với máu.

Jennie bây giờ có chút hối hận, liệu có hơi quá với chị không nhỉ? Ra lệnh cho một người bình thường ra tay đâm chết người đã là chuyện khó khăn đối với họ, nói gì đến bảo một cảnh sát như chị trực tiếp dùng tay mình đâm nát mắt người khác.

Đúng vậy, quả thật là cô có hơi hối hận khi thấy Jisoo bây giờ đang hỗn loạn dưới một đống cảm xúc chồng chất, khuôn mặt chị hoảng sợ, nước mắt không ngừng chảy xuống, tay thì cào xuống đất tự làm mình bị thương, miệng không ngừng lẩm bẩm hai chữ xin lỗi vô nghĩa.

Jennie không quan tâm cô gái này chết có bao nhiêu thảm khốc, chỉ là một bên mắt mà thôi, vẫn còn nhẹ nhàng quá so với những gì mà cô ta làm trước đó.

Từ khi nào mà mạng xã hội có thể giết chết một người mà thậm chí hung thủ còn chả phải nhận lấy tội lỗi của mình chứ. Ngày xưa người ta chỉ có thể viết thư cho nhau, mỗi một tờ giấy, mỗi một nét mực đều vô cùng trân quý cho nên bất kì ai cũng phải suy nghĩ thật kĩ mới dám đặt bút xuống.

Bây giờ chỉ cần múa tay một chút trên mấy nút đen trắng liền có thể gửi đi suy nghĩ của mình cho người khác, mà nếu viết sai còn có thể sửa lại. Chẳng phải luật pháp đang thụt lùi so với thời đại này à? Vì quá tự do ngôn luận nên những người xấu tính thừa cơ hội lợi dụng và dùng nó với một mục đích riêng chăng.

Jennie đứng dậy, cô đảo mắt nhìn cái xác trước mặt thêm lần nữa, sau đó chân nhấc lên đạp thêm một cú lên đuôi tua vít còn đang cắm trên mắt cô ta, tua vít vì vậy đâm càng thêm sâu, về sau cũng khó mà kéo ra được.

Sau đó ngồi xuống trước mặt Jisoo, ôn nhu dùng khăn tay giúp chị lau đi vết máu cùng với nước mắt trên mặt. Hoàn toàn là hai con người khác nhau, chỉ nhiều phút trước cô còn ra lệnh cho Jisoo phải giết người với cái giọng điệu đe doạ khó nghe đó, bây giờ lại dịu dàng chăm sóc chị.

"Đừng khóc nữa, ban đầu sẽ không quen cho lắm nhưng mà chị đã rất dũng cảm rồi." - Jennie nắm tay Jisoo giúp chị lau sạch đi vết máu dơ bẩn trên tay.

Jisoo vội rút tay lại, cô không muốn tiếp xúc với Jennie nữa, từ việc khóc lóc hét to, cô chuyển sang tự cười bản thân. Thì ra cô không hề có giới hạn gì cả, miễn đó là điều Jennie muốn, mọi thứ đều nằm trong tính toán cả rồi.

Cô trở thành người như vậy, Chaeyoung và Lisa sẽ nhìn cô bằng ánh mắt gì chứ, cả bản thân cô còn chẳng dám nhìn thấy mặt mình trong gương nếu được nữa mà.

"Thôi nào, chắc chị mệt rồi, em ôm chị lên giường ngủ nhé, chuyện còn lại cứ để em xử lý."

Mặc cho Jisoo không ngừng vùng vẫy phản kháng, Jennie không hề khó khăn trong việc bồng chị lên rồi nhẹ nhàng để chị lên giường, thay đi các còng khoá, không quên hôn lên trán chị an ủi, cũng như một phần thưởng cho chị.

Jisoo hít một hơi lạnh, cô vùng vẫy thì có ích gì chứ, chỉ tổ khiến chân mình đau thêm mà thôi. Và người mà cô muốn giết chết nhất lúc này chính là bản thân cô, không thể đổ tội cho ai thêm nữa, cô mới là kẻ ra tay cơ mà.

Jennie như mọi khi xử lý gọn gàng sạch sẽ xác chết, lần này dễ dàng hơn một chút vì chỉ là một cô gái nhỏ người nhưng mà trong lòng Jennie không được thoả mãn cho lắm.

Đây hoàn toàn là loại người mà Jennie vô cùng căm ghét, đáng lẽ cô phải kéo dài hình thức tra tấn thêm nữa nhưng mà vì muốn Jisoo dần quen với việc này nên cô mới phải lấy cô ta ra xem như dụng cụ mài giũa cho chị.

Cả một buổi tối đó, Jisoo chỉ nằm trên giường, mắt nhìn vào một điểm vô định nào đó, hiện giờ đầu óc cô không thể trở về trạng thái bình thường nữa. Cứ nhắm mắt lại nhớ đến khuôn mặt đau đớn và một bên mắt đang chảy máu không ngừng của cô gái kia.

"Sợ gặp ác mộng à?" - Jennie thả tóc xuống sau khi hoàn thành hết các bước dọn dẹp. Cô phát hiện Jisoo không còn khóc nữa nhưng mà vẫn chưa chịu ngủ.

Jisoo không trả lời, cả người đơ thành một khúc gỗ.

"Thế em ngủ với chị cho bớt sợ được chứ?" - không đợi Jisoo mở miệng kịp ngăn cản, Jennie đã giật tung mền lên rồi cởi giày nằm xuống bên cạnh Jisoo.

Giường cũ kĩ nhỏ hẹp, nệm cũng chẳng êm bao nhiêu mà mền thì mỏng khiến Jennie không khỏi xót cho Jisoo.

"Ngủ vậy chắc khó chịu lắm, không bằng tuần sau em đi mua chút đồ về thay mới hết cho chị." - Chiếc giường này do phải làm vội nên Jennie chỉ lấy mấy vật liệu cũ đóng thành, cả mền nệm gì đó cũng là đồ cũ hết, ngủ như vậy chắc đau lưng lắm, cũng dễ khiến tâm trạng xấu đi nữa.

Jisoo cúi thấp đầu nhắm mắt lại, cô không muốn nhìn thấy Jennie, càng không muốn nằm gần em nhưng giường nhỏ quá, cô cũng chẳng có sức lực và tư cách để đá em khỏi giường được.

"Jisoo, chị có biết lúc chị giận em trông rất đáng yêu không? Em thừa nhận là mình có hơi gấp gáp đôi chút, em xin lỗi. Chị gật đầu xem như tha thứ cho em được không?" - Jennie nằm sát vào người Jisoo cúi đầu nhìn chị giọng nói làm nũng đặc biệt thành khẩn cầu xin Jisoo đừng sinh khí với cô nữa.

Jisoo quá mệt mỏi rồi, thà rằng em cứ mặc kệ cô đi, em có thể đừng diễn nữa được không? Mệt lắm, lúc thì như kẻ mất trí, lúc thì như một người con gái đơn thuần hết sức bình thường.

Đáng yêu sao? Đây là khuôn mặt muốn tránh xa em càng xa càng tốt.

"Cho tôi ngủ được không."

Nghe vậy Jennie ngay lập tức tắt đi nụ cười trên môi, tay trái ghì chặt người Jisoo vào tường, hai mắt cũng đanh lại nói

"Xem nào, thái độ của chị như vậy là sao? Em không thích nhắc nhở quá nhiều lần đâu đấy..." - Cô sẽ xót thương cho chị nhưng mà không có nghĩa là chị được quyền biểu tình với cô, nếu là người khác thì chị sớm đã không nguyên vẹn như vậy còn được nằm trên giường ngủ một giấc ngủ ngon đâu.

Jisoo nhận ra cô phải diễn một màn kịch cùng em mỗi khi em muốn diễn một tình huống thân mật nào đó như thể em là người tốt bụng đang ban phước cho cô vậy.

Nếu như cô không diễn như một kẻ cảm kích và biết điều thì em sẽ nổi giận, cô không biết em sẽ làm gì cô tiếp theo nhưng chắc chắn không phải là hình phạt nhẹ nhàng gì.

"Tôi xin lỗi, chỉ là tôi mệt mỏi trong người, lần sau sẽ không như vậy nữa, em nói gì tôi sẽ nghe đó. Giết người tôi cũng đã giết rồi, em biết là tôi không làm trái được lời em mà." - Chỉ cần cô có thể đi khỏi cái hầm này, biết đâu lại có cách rời khỏi đây, ít ra thì không thể nản chí được. Cánh cửa kia tuy rất chắc chắn nhưng mà cô không thể bỏ cuộc, phải tìm ra cách mới thôi.

"Ừm ngoan, gần đây nhiều việc phải làm nên em hơi cáu gắt một chút, Jisoo đừng giận ha, ngủ đi, tối nay em ở lại ngủ với chị, ngủ một mình sẽ buồn lắm."

Jennie thả vai Jisoo ra kéo chị nằm sát vào người mình, tay phải xoa đầu chị nói lời ngọt ngào.

Jisoo đã từng ước một ngày có thể nằm ngủ cùng với Jennie trên cùng một chiếc giường, cả hai ôm chặt lấy nhau ngủ tới sáng hôm sau cùng đón một ngày mới. Chà, bây giờ thì như ý nguyện của cô rồi nhưng thật đáng ghê tởm làm sao.

Tối hôm nay chính là buổi tối đầu tiên cho một chuỗi sự kiện phía sau, lần đầu tiên Jisoo ra tay giết người. Nhưng mà, đó dường như chẳng phải là điểm mấu chốt mà cả Jisoo và Jennie cần chú ý đến khi nhắc về ngày hôm nay, có lẽ về sau một trong hai người sẽ hiểu ra điều gì đó từ nó không chừng.

Một tuần tiếp theo nhanh chóng trôi qua như vài tiếng đồng hồ ở nơi làm việc, Jennie gần đây rất bận bịu với công việc của mình. Jisoo thì suốt ngày không nằm thì ngồi trên giường ngốc người ra quan sát xung quanh.

Trùng hợp và tệ hơn chính là cô đang trong kỳ nghỉ dài nên chẳng ai phát hiện ra cô biến mất một cách không rõ đầu đuôi như vậy, thường ngày cô không giao du với hàng xóm nhiều, bạn bè đồng nghiệp thì cũng không thường rủ đi chơi hay ăn uống lúc rảnh.

Jennie đã từng nói muốn cô nghe lời em, em đều có cách để làm điều đó, em mài giũa cô rất tốt, chỉ cần cô phật lòng em ấy, chẳng cần thêm gì nhiều liền sẽ bị em lôi đi một đoạn trên đất, sau đó lại dùng một thứ gì đó tựa như roi da đánh lên người cô cho đến khi cô cầu xin dừng lại. Jisoo không sợ đau nhưng không đồng nghĩa với việc cô phải chịu đựng cơn đau đó với những lí do vô nghĩa.

Dần đà cô thật sự sợ khi nhìn thấy em, cứ đưa mắt về phía cửa hầm, một khi thấy em bước xuống, cô lại cảm thấy như một nỗi sợ vô hình đang đánh đến và chiếm lấy toàn bộ trí óc cô.

Một ngày lại một ngày cứ thế không ngừng trôi qua, cách một tuần rồi mà Jennie vẫn chưa dư được thời gian ra để đóng lại cái giường mới cho Jisoo, hôm nay vừa hay thứ bảy, ngày mai chủ nhật được nghỉ nên cô tranh thủ tan làm sớm đến khu thương mại mua sắm mua chút vật liệu gỗ tốt, còn mền gối các thứ nữa, đều phải là tốt nhất để Jisoo nằm nghỉ được thoải mái.

Tâm trạng Jennie hiện rất tốt, nụ cười toả sáng như một mặt trời thu nhỏ khiến mọi người xung quanh cũng vui lây theo.

Ngồi trên xe lái về khu nhà bỏ hoang, Jennie mở nhạc vừa nghe vừa hát, trong lòng còn suy nghĩ nên làm cái giường cao bao nhiêu là thích hợp để Jisoo đi lên đi xuống thoải mái mà cũng không bị dính bụi dưới đất.

Cô đậu xe ở bên đường, sau đó mở hầm xe ra bưng bê từng thứ một vào trong nhà. Cô muốn tạo bất ngờ cho Jisoo, sau một đêm suy nghĩ thì Jennie quyết định chuyển Jisoo lên tầng trên này sinh hoạt, cũng không có gì gọi là nguy hiểm, ở trên đây không có thêm lối thoát nào nữa, cô đã xem kĩ qua rất nhiều lần, được một thứ chính là ít ra có ánh sáng nhỏ từ khe tường chiếu vào.

Bên dưới tuy rất tốt, cũng là nơi cô làm nhiều thứ bí mật khác nhưng mà quá ngộp, cơ thể Jisoo vốn không phải rất khoẻ mạnh, nếu sống lâu dưới đó bị không khí ngột ngạt áp chế thì không ổn lắm. Cho nên cô quyết định cho Jisoo lên đây ở, mà cũng có một phòng ngủ nằm ở cuối dãy dành cho người làm hồi xưa, khá thích hợp cho việc ngủ nghỉ và vừa đủ cho một chiếc giường lớn.

Vì vậy, Jennie cô sẽ ngồi trên này làm cho xong cái giường hoàn mĩ nhất cho Jisoo, sau đó sẽ đi xuống và nói cho chị điều bất ngờ này. À mà có thể che mắt chị ấy lại rồi dẫn chị lên mới bất ngờ hơn nữa nhỉ?

Nói chung thì kế hoạch của cô sẽ là như vậy, bây giờ phải nhanh chóng bắt tay vào làm cho xong cái giường xinh xắn này mới được.

Mặt khác Jennie lại không ngờ đến Jisoo chính là đang ở căn phòng cuối dãy đó.

Jisoo đều nhớ rõ thời gian về và đi của em, cứ ngỡ rằng bản thân đã tính toán đâu vào đấy rồi không ngờ hôm nay em lại về sớm hơn dự tính. Cô vẫn luôn tìm mọi cách để thoát khỏi đây và phải mất rất nhiều sức lực cùng thời gian cô mới có đủ dũng cảm leo khỏi hầm khi phát hiện Jennie vì đi vội mà quên đóng cửa hầm lại.

Jisoo những ngày trước cố tình chọc Jennie nổi giận để tìm cơ hội giấu vũ khí vào người và may mắn là cô đã giấu được một cây kiềm vừa tay sau lưng khi Jennie xoay người tức giận đập đầu vào tường.

Tâm trạng của em rất thất thường, chỉ cần là lúc nổi giận, sau khi hành hạ cô xong sẽ tự hành hạ mình, mặc dù không thể lí giải được điều đó nhưng Jisoo đã lợi dụng nó để tìm đường sống cho chính mình.

Dùng kiềm cắt đi dây xích khoá mình cùng với bức tường sau lưng, khó khăn lê bước chân xuống giường mà mồ hôi đã đổ ướt cả lưng khi cô cố gắng đặt từng bước chân một lên thanh sắt cầu thang để leo khỏi hầm.

Jisoo một lần nữa thử mở cửa lớn nhưng không được, vì vậy cô chuyển sang tìm một cái cửa sổ hay gì đó giống vậy để thoát thân. Ai ngờ vừa vịn tường đi đến cuối phòng thì nghe được tiếng ai vặn mở cửa, đương nhiên cô đoán chắc rằng là Jennie.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Jisoo không biết nên phản ứng và xử lý làm sao, cô đành nhanh chân trốn thẳng vào trong phòng, không còn thời gian để cô chạy trở ngược xuống hầm nữa.

Cô thật sự đã đưa mình vào thế bí, Jisoo thở dài tưởng tượng khi Jennie phát hiện ra cô ở đây thì em sẽ làm gì cô nữa đây. Nhìn tay cùng mặt mình đã đầy ấp vết thương nhỏ lớn, Jisoo cúi đầu nín thở không dám cử động để tránh tạo ra âm thanh.

Bên này, Jennie vì háo hức làm giường mới cho Jisoo mà quên mất vào phòng bếp kiểm tra, tay phải cầm búa không ngừng đập lên đập xuống.

Đúng là hai người ở cùng một nhà nhưng lại mang hai tâm thái khác nhau hoàn toàn. Một người thì vui vẻ phấn khích, một người trầm lắng tuyệt vọng.

Vốn dĩ không khí đã không được tốt, đặc biệt căng thẳng rồi thì không rõ là trời có phụ hay không phụ lòng Jisoo hay không mà mang đến một người tạo cơ hội cho cô trốn thoát khỏi đây vĩnh viễn.

*Ầm* Tiếng cửa đập vào tường phát ra một tiếng đủ lớn để cả Jisoo và Jennie đều phải ngẩng đầu không rõ có chuyện gì. Có vẻ do quá mong đợi vào phản ứng vui mừng của Jisoo nên Jennie đã sơ suất quên mất phải khoá cửa kĩ càng, cô cũng ỷ lại việc không ai lại lết mạng đến đây làm gì.

Jennie im lặng cầm chặt cây búa trên tay, chậm rãi đứng dậy rồi đi từ từ về phía cửa phòng nhìn ra ngoài xem có ai không. Cánh cửa bị đá tung ra nhưng lại không thấy một ai cả.

Jennie dè chừng bước từng bước ra ngoài, mặc dù khả năng quan sát và phán đoán của cô vốn rất tốt nhưng trong trường hợp đột ngột như thế quả thật khiến người ta lo lắng không thôi.

Thế nhưng, không để cô phải lo lắng quá lâu, một bàn tay từ phía sau xuất hiện trực tiếp hất bột phấn vào thẳng hai mắt cô khiến tầm nhìn của cô ngay lập tức bị thu hẹp lại hoặc có thể nói là hoàn toàn không thể nhìn thấy gì trong những phút giây ban đầu.

Là bàn tay của một người đàn ông, hắn ta thấy mắt cô không nhìn thấy được nữa liền dùng tay phải mạnh bạo giật lấy cây búa trên tay Jennie quăng nó ra xa, sau đó kẹp cổ cô đi trở ngược về phòng lúc nãy.

Jennie giằng co với hắn ta nhưng trong bột phấn còn có một thành phần khác nữa, không chỉ có tác dụng làm mờ tầm nhìn những phút đầu, còn khiến tay chân cô nhũn ra khi hít phải vào mũi.

"Chết tiệt, mày là ai hả!?" - Jennie gằn giọng chửi rủa, vì sao cô lại sơ suất như vậy, chắc chắn hắn ta đã theo đuôi cô đến đây, cũng tại vì hôm nay trong đầu luôn suy nghĩ đến Jisoo nên mới dẫn đến sai lầm lớn này.

"Em hét lớn tiếng như vậy thì cũng có ai nghe được đâu, anh hỏi cái này được không, trước khi chúng ta khám phá cơ thể của đối phương. Ý anh là em đến cái nơi hoang vắng như vậy làm gì nhỉ? Hay là em đã biết tối nay anh theo dõi em cho nên mới cố tình đến đây để hai chúng ta thuận tiện chơi đùa?"

"Hyun K!?" - Chó má thật, thằng chó này nó đã có tình ý với cô lâu rồi nhưng thường ngày nhát gan không dám hó hé một tiếng với cô, cả lời chào buổi sáng cũng là lắp ba lắp bắp, không ngờ lại có gan làm ra chuyện này với cô.

Jennie thở gấp, cô biết mình căn bản không thể thoát khỏi tay hắn, nếu không phải dính phải loại bột chết tiệt đó thì cô sớm đã đem hắn đánh đến nửa sống nửa chết mới thôi.

Nhưng mà, điều quan trọng ở đây không phải là cô. Cô chết thì chẳng sao cả, thế giới này cô không có gì phải lưu luyến, ngoại trừ Jisoo.

Nếu hắn phát hiện ra Jisoo đang ở dưới hầm mà tay chân còn bị khoá lại nữa thì thử hỏi cái tên động dục như hắn có thể bỏ qua cho chị sao? Cô không thể để chuyện đó xảy ra, đó là lí do vì sao cô phải cố hết sức tìm cách khống chế được hắn. Jisoo không thể có chuyện được, càng không thể để bất kì ai đụng chạm vào ngoại trừ Jennie Kim này.

Nhưng giằng co là thế Jennie sớm đã dính bẫy thì làm sao còn cách nào khác ngoài việc mặc hắn muốn làm gì làm.

Hyun K đè Jennie xuống đất, hắn ta đã chờ ngày này lâu lắm rồi, có thể nhìn luật sư Kim dưới thân mình khoái lạc ham muốn và cầu xin hắn thoả mãn cho cô, thật là quá mức tuyệt vời. Hắn không thể cưỡng lại được Jennie và tối hôm nay hắn quyết định liều mình một lần để có được thân thể của cô.

Tuy tiếng hai người truyền đến khá nhỏ mà Jisoo thì đứng tuốt trong phòng cuối dãy nhưng cô vẫn có thể nghe được rõ ràng từng chữ một. Lại một kẻ biến thái nữa sao? Hắn định làm gì Jennie chứ, cưỡng hiếp em ấy? Vấn đề không hiểu ở đây chính là sao Jennie lại bất cẩn như vậy, không giống phong thái của em ấy chút nào.

Khoan đã, trước bỏ qua điều đó thì đây là cơ hội hiếm có để cô có thể thoát khỏi Jennie chẳng phải sao? Chỉ cần cô lén lút đi ngang qua phòng của hai người bọn họ thì cô có thể dùng hết sức mà chạy ra ngoài đại lộ, chắc chắn có thể thoát thân an toàn. Bởi lẽ hắn chỉ nhắm đến Jennie, sẽ không để ý đến cô.

Nghĩ vậy, Jisoo bắt đầu lê chân khỏi phòng, thật cẩn thận di chuyển từng bước một sao cho không tạo ra tiếng động dù là nhỏ nhất. Tuy rằng mất kha khá thời gian nhưng cô đã thành công đi ngang phòng hai người mà không hề gây sự chú ý, có lẽ vì cả hai đều xoay lưng lại nên không ai chú ý đến sự tồn tại của Jisoo ở đằng sau, nhất là khi Hyun K không ngừng nói những câu biến thái gì đó với Jennie, người đang bị hắn chế ngự dưới thân.

Chỉ cách hai bước nữa thôi là Jisoo có thể thoát khỏi căn nhà đầy ám ảnh và tội lỗi này.

"Buông ra, chết tiệt, tao sẽ không tha cho mày nếu như tao thoát được đâu!" - Jennie bị ghì dưới đất khó khăn lên tiếng mắng chửi trong vô vọng.

Hyun K cười thoả mãn, kẻ như hắn thích nhất là chơi đùa với những cô gái cứng đầu như Jennie, cô càng chửi hắn thì hắn càng cảm thấy kích thích, con quỷ trong hắn càng thêm lớn mạnh.

"Môi em có phải là đang mời gọi tôi hay không, để anh đây cho em biết thế nào là sướng nhé." - Hắn cúi người hôn lên môi Jennie một cách ngấu nghiến.

Jisoo quay đầu nhìn về phía phòng nơi phát ra những âm thanh chối tai đó, cô khựng lại bước chân đứng trơ người trước cửa. Đây là cơ hội duy nhất để cô thoát khỏi đây, nếu như cô bỏ qua sẽ không bao giờ có lần thứ hai nữa. Nhưng...Jennie đang gặp nguy hiểm, kể cả khi em ấy có giết người thì cũng không đồng nghĩa với việc kẻ khác có quyền làm chuyện đồi bại lên người em ấy.

Nhưng mà...Jennie phạm quá nhiều tội lỗi, em ấy đã đe doạ cô sẽ giết Chaeyoung dù biết đó là người bạn thân nhất của cô. Jennie này đâu còn là Jennie trước đó cô quen nữa, vậy thì hà cớ gì cô phải phân vân điều đó. Đúng vậy, cô sẽ không lùi bước nữa, đó sẽ là một quyết định sai lầm, chắc chắn là vậy.

Jisoo quay đầu nhìn cánh cửa mở tung trước mặt, ngẩng đầu đẩy bước chân đi, không hề nhìn lại và không dám nhìn lại dù chỉ một lần. 

_________________

Đừng quên để lại cmt và bình chọn nha mọi người

Chương này mà được 40cmt từ 40 acc khác nhau sẽ có tranh cover một cảnh trong truyện nè.

Danh sách chương: