Chương 10: Cô không phải là Jennie!

Jisoo đôi mắt lờ mờ từ từ mở ra cố gắng tỉnh dậy càng nhanh càng tốt, cô phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường nhỏ cũ kĩ, hai tay và chân bị khoá lại bằng còng tay, tuy rằng vẫn có thể di chuyển, thế nhưng chỉ là trong giới hạn cho phép mà thôi.

Khó khăn đem cả người mình ngồi thẳng dậy, cô ôm đầu nghiến răng khi cơn đau đột ngột truyền đến, đảo mắt nhìn xung quanh nơi này một lần nữa. Bỗng trong lòng Jisoo bất giác dâng lên cảm giác sợ hãi, đây là cảm giác mà đã lâu cô chưa cảm nhận được, bởi vì hiện tại thứ xuất hiện trước mắt cô chính là căn hầm bí mật mà cô phát hiện được trước đó, điều đó chứng minh rằng cô đã bị con ác quỷ dưới tầng hầm này bắt giữ.

Jisoo nhìn chăm vào sợi dây xích được khoá với vòng sắt trên tường, sợi dây lớn quá, cô căn bản không thể tìm cách thoát được, nhất là khi xung quanh chẳng có dụng cụ hỗ trợ nào. Đương nhiên cô có thể đoán chắc rằng kẻ đó đã lấy đi điện thoại trên người cô.

Căn hầm lúc này chẳng còn tối tăm như trước khi cô ngất đi, mỗi ngóc ngách đều không dính lấy bụi bẩn, mùi xác chết từ khi nào đã chẳng còn nữa. Nhưng không khí ở đây quá ngột ngạt, giống như nó đang bóp lấy cổ cô cướp lấy từng hơi thở một vậy.

Nhưng mà, tình huống này có lẽ vẫn chưa là tồi tệ nhất bởi vì sau khi cô ngồi loay hoay tìm cách thoát khỏi đây thì tiếng bước chân từ phía trên truyền đến ngày càng gần và lớn hơn, có người đang hướng cửa hầm phía dưới này bước xuống.

Kẻ mà Jisoo có thể phát hoạ trong đầu mình chính là một thằng con trai cao to với khuôn mặt điển hình của một kẻ biến thái hay sát nhân chẳng hạn.

Jisoo đã luôn nghĩ như vậy, cho đến khi người xuất hiện trước mắt cô lại là một người con gái và người con gái này...

"Jennie..."

Jisoo trợn tròn mắt khi nhìn thấy Jennie xuất hiện, trong một phút chốc cô đã nghĩ em là con ác quỷ đó cho đến khi cô nhớ lại vẫn còn một khả năng nữa là Jennie tìm thấy cô tại đây và đến để giải cứu cô, đúng vậy, làm sao nữ thần của cô có thể là người xấu được, đúng là đầu bị đập đến hồ đồ rồi.

"Jennie! Mau đến cởi trói giúp chị, chúng ta không thể ở đây lâu được, hắn có lẽ sắp trở về rồi!!!" – Jisoo hét to gọi Jennie đang đi đến phía cô ngày một gần.

Jennie ôm đầu mệt mỏi, từ tối qua đến giờ cô đã phải tốn bao nhiêu là sức lực cùng thời gian để lau dọn sạch sẽ cái tầng hầm dơ bẩn này.

Trước giờ cô chưa từng có ý định giữ một ai đó quá lâu dưới hầm và thậm chí có giữ thì cô cũng chẳng rảnh rỗi mà nghĩ đến cần cho những người đó một không gian sạch sẽ để hưởng thụ sự tra tấn đến từ cô đâu.

Nhưng mà bây giờ người bị giữ ở đây chính là Jisoo, cô không thể để chị sống trong một môi trường kém sạch sẽ được, vì vậy cô đã phải quét dọn từ đầu đến cuối, sau đó còn phải làm cái giường nhỏ cho Jisoo nằm ngủ cho thoải mái.

Đúng là chưa bao giờ cô cảm thấy vất vả như vậy nên hiện tại đầu óc đang không được ổn định cho lắm, cả tâm trạng cũng trở nên có chút bực bội.

"Jisoo, bây giờ em mệt lắm, chị giữ im lặng một chút được chứ. Em hỏi chị vì sao đột nhiên chị lại đến đây!?" – Giọng Jennie vẫn luôn cố gắng kiên nhẫn nhất có thể, cô đứng trước giường cúi đầu nhìn Jisoo đang ngồi trên giường nói.

Jisoo đầu tiên là nhăn mày, sau đó là ngờ nghệch, cô không hiểu Jennie nói gì cả? Nhưng mà nếu Jennie vô tình phát hiện ra nơi đây thì ngay lúc này đáng lẽ em phải hoảng loạn như cô và nếu là em thì đã tìm cách giúp cô thoát khỏi đây rồi chứ không phải đứng ở đó nói những lời khó hiểu.

"Em nói gì vậy Jennie? Không còn nhiều thời gian đâu, sao em còn đứng đó, hắn mà đến kịp thì cả hai chúng ta cũng sẽ chôn thây ở đây, em hiểu chị nói gì không Jennie!" – Jisoo giọng nói ngập ngừng nói hết câu, cô đang nghi ngờ một điều không có khả năng xảy ra và điều đó khiến cô hoảng sợ, rất hoảng sợ nếu như nó là thật, vì vậy khi nói những câu này, người Jisoo cũng dần lùi lại để lưng mình chạm vào bức tường lạnh phía sau mới khiến tinh thần cô trở nên tỉnh táo hơn.

Jennie xoa hai bên huyệt thái dương, đưa lưỡi ra liếm môi mình để chúng không bị khô đi dưới bầu không khí không mấy tốt đẹp này.

"Nghe đây Jisoo, em sẽ không giấu chị bất cứ thứ gì hết, cái xác của Jung Ah mà chị thấy là do em giết, được chứ, em đã thành thật như vậy rồi cho nên chị không có quyền được ghét em, chị hứa nhé." – Jennie tiến gần đến giường, hai tay ôm lấy mặt Jisoo nhẹ nhàng nâng lên ý muốn chị phải nhìn thẳng vào mắt cô.

Mắt Jisoo mở to ra khi nghe thấy những lời nói không hề đáng tin từ em, em đang nói cái quái gì vậy Jennie?

Khoan đã...ngày mà Jung Ah chết cháy...có phải...Jennie cũng ở đấy không? Nhưng mà...làm sao có thể?

"Em đang đùa với chị à Jennie, Jung Ah đã chết cháy rồi mà, em biết bản thân mình đang nói gì không, có phải có người bắt em nói những thứ này không?" – Jisoo nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng của Jennie, đôi mắt em chưa từng như vậy, nó luôn tồn tại chính nghĩa bên trong. Hiện tại nó trống rỗng hay chỉ vì cô chẳng thể chấp nhận được vì sâu bên trong đó nữa chính là một thứ xấu xa đang tồn tại hay không.

Jennie có hơi hụt hẫng khi Jisoo phản ứng như vậy, chị không chấp nhận được cô sao? Chẳng phải chị bảo chị rất yêu cô mà.

"Jung Ah không chết cháy, đó là một cái xác khác em tráo vào thôi, em muốn báo thù cho chị cho nên bắt hắn về đây hành hạ. Chẳng phải chị nói không hề thích hắn à? Chị cũng bảo hắn bị chết cháy là ý trời mà, vậy thì việc hắn bị hành hạ trong tay em cũng là ý trời không phải sao? Hay là chị giận em vì không cho chị tham gia cùng, phải không, chắc là vậy rồi nhỉ?" – Jennie cười nói, chắc là cô nghĩ quá rồi, có lẽ là chị thật sự giận cô vì không cho chị chính tay hành hạ hắn tới chết.

Tim Jisoo bắt đầu đập nhanh lợi hại, không phải, nhìn nụ cười của em ấy đi, nó không hề giống người mà cô luôn tôn làm nữ thần trong lòng, nó không hề giống người mà cô xem là tín ngưỡng. Không phải, không phải, là cô đang mơ, là cô đang mơ, chắc chắn là vậy, Jennie không phải là người như vậy.

Jisoo đập tay lên mặt tường, nhưng thứ cô nhận lại rõ ràng chính là cơn đau không sai. Không phải giấc mơ sao? Không thể nào.

"Cô không phải Jennie, cô đã làm gì em ấy hả!!!" – Jisoo hét to, đôi mắt phát tiết không ngừng lườm đến trên người em, hai tay theo đó vùng vẫy muốn thoát khỏi sự giam cầm này.

Jennie thấy vậy vội giữ lại hai tay Jisoo không cho chị tự làm tổn thương mình

"Jisoo, em là Jennie của chị đây mà, từ đầu tới cuối vẫn là em, chị hiểu chứ. Xem nào, em giết Jung Ah là vì hắn là người xấu, em giết người xấu thì đáng lẽ chị phải ủng hộ em chứ. Chị phản ứng như vậy khiến em buồn đấy ~" – Jennie kiên nhẫn dùng giọng điệu nhẹ nhàng pha chút buồn bã nói với Jisoo, môi cũng bĩu lại uỷ khuất như thể Jisoo mới là người khiến cô thất vọng thật sự.

Jisoo không ngừng lắc đầu, cô không chấp nhận được điều vô lý này, vung tay thoát khỏi tay Jennie, cô lùi sát vào trong góc tường muốn tránh em càng xa càng tốt.

Giờ đây cảm xúc của cô quá phức tạp, đùng một cái bảo với cô rằng người mà cô yêu thích bấy lâu nay chính là một kẻ giết người không chớp mắt, không phải, đây không phải là sự thật.

"Cô không phải là Jennie, không phải là Jennie! Jennie không bao giờ nói những câu kinh tởm đó, giết người là sai, em ấy không bao giờ làm vậy, đừng lấy cái lí do đáng khinh đó để lấp liếm cho tội lỗi của mình! Cô không phải là Jennie!"

Jennie bật cười ra tiếng khi chứng kiến ánh mắt sợ hãi pha chút bất ngờ của Jisoo, thú vị...rất thú vị, thì ra lúc Jisoo sợ hãi chính là khuôn mặt như vậy, cô không biết nó có thể khiến cô vui vẻ đến mức này.

Jennie cởi bỏ nét mặt vờ như buồn bã uỷ khuất lúc nãy, thay vào đó là một nụ cười trông khá dị hợm nếu đứng dưới góc nhìn của một người bình thường.

"Jisoo...chẳng phải chị nói rất thích tôi sao? Bây giờ chị thử hỏi xem tận sâu trong trái tim mình đi, kể cả khi chị biết tôi giết người, tôi không ngại nói hết cho chị biết những người mà tôi từng giết không chỉ có mình tên Jung Ah đó. Nhưng vậy thì sao chứ, chẳng phải chị cũng vẫn thích tôi đấy sao?"

Jisoo tức giận, cô tức giận vì bản thân không ngờ lại đi tôn sùng một con ác quỷ, cô tức giận vì em chơi đùa tình cảm của cô, cô tức giận vì...

"Tôi không thích một thứ kinh tởm như vậy!" – Jisoo biết mình đang rơi vào hoàn cảnh gì, cô hoàn toàn ở thế bị động thế nhưng chính Jennie là người đã sỉ nhục tín ngưỡng của cô, em ấy khiến cô tức giận nhiều hơn là sợ hãi khi biết được sự thật. Nhưng không thể phủ nhận, sự thật đó cũng khiến cô sợ hãi khi nhớ đến vẻ mặt em ôn nhu đối đãi với cô, vậy mà đằng sau đó lại ẩn giấu những điều tồi tệ nhất tồn tại tận cùng dưới đáy xã hội đầy thối nát.

Jennie nhếch miệng cười càng thêm lớn hơn, nực cười, chẳng lẽ người như chị cũng có tư cách nói tôi là thứ kinh tởm ư. Cô lấy từ trong túi áo ra vài tấm ảnh mà cô tìm được trong tủ đồ của Jisoo, nhẹ nhàng xoè từng tờ bày ra trước mặt chị...

"Jisoo...em hiện tại rất phân vân khi bị một người chẳng kém phần kinh tởm như chị phán xét ngược lại em đấy. Những tấm ảnh này, em muốn biết chị thích em cười hơn, thích em mặc đồ tây hơn hay mặc đồ cảnh sát hơn, hay thậm chí là mặc một bộ đồ thoải mái như ở nhà hơn nhỉ?"

Trên tay Jennie chính là những tấm ảnh mà Jisoo chụp lén cô ở một khoảnh khắc nào đấy, có rất nhiều địa điểm, như nơi làm việc hay những nơi mà Jennie từng đi qua và trong đó còn có cả những tấm ở tận trong nhà cô nữa.

Jisoo thấy Jennie cầm những tấm ảnh đó trên tay, vội muốn cướp trở về, cả người bật dậy nhưng bị dây xích trên tường kéo ngược trở về.

Đôi mắt chị mở to, tay bắt đầu run lên thấy rõ. Đó là những tấm ảnh cô theo dõi Jennie chụp được, cô đã giấu nó tận sâu trong hộp tủ rồi khoá lại kĩ càng, làm sao em ấy có thể tìm thấy chứ.

"Tối hôm đó chị hôn em ở trên giường, có phải là rất thích hay không? Rất rung động và kích thích nhỉ? Có muốn thử lại không, xem như là lời xin lỗi của em khi giấu chị việc này."

Jennie cười ranh mãnh đi đến cúi người giữ đầu Jisoo áp môi mình lên môi chị không ngừng tiến tới hôn lấy đôi môi mỏng ngọt ngào của chị.

Jisoo khó chịu cố gắng đẩy Jennie ra xa nhưng sức lực lại không lớn bằng em vì từ tối qua đến giờ chẳng có gì vào bụng nên căn bản chính là mặc em muốn làm gì làm, muốn khi dễ tình cảm của cô liền khi dễ. Hiển nhiên là cô chỉ có thể phản kháng bằng cách cắn môi Jennie đến khi em không chịu được đau mà thả cô ra.

Jennie sờ môi mình bị chị cắn rách đi một miếng da, máu tanh chảy ra thấm lên răng cô. Dùng ngón tay quẹt đi máu trên môi mình, cô lại cười đắc ý tiếp tục nói

"Kim Jisoo, chị thậm chí còn chẳng dám thừa nhận việc đáng khinh mà mình đã làm mà. Chị còn nhát hơn em nghĩ rất nhiều. Nếu chúng ta đều kinh tởm như nhau thì sao chị có quyền được phán xét em, phải không!?"

Jennie từ lâu đã biết Jisoo lén theo dõi cô thế nhưng cô cũng không quan tâm quá về việc đó, thế nhưng cô lại không ngờ từ lúc nào mà chị ấy còn có thói quen chụp lén cô nữa, những tấm hình này chỉ là số ít trong nhiều tấm cô tìm được trong phòng chị. Thậm chí có nhiều tấm còn hút mắt hơn cả thế.

Jisoo biết mình làm vậy là không đúng nhưng cô vẫn phân biệt rõ ràng được giết người đương nhiên đáng kinh tởm hơn rồi.

"Em đừng cố lấy những thứ này ra biện hộ, tôi thừa nhận đó là hành vi sai trái nhưng không đáng sợ bằng việc ra tay giết người của em! Đừng so sánh như thể tôi cùng thế giới với em!"

Jisoo vừa dứt câu, bên này chỉ trong vòng một khoảnh khắc Jennie liền đem cả người Jisoo đập vào phía sau tường đá, tay cô bóp lấy cổ chị, càng ngày càng ra sức hơn.

"Jisoo, có phải chị quên mất bản thân đang trong tình huống nào hay không, chị đang muốn to tiếng với người đang giam giữ chị đấy. Jisoo phải ngoan ngoãn nghe lời đừng cãi lời em thì em sẽ cho chị sống thật tốt dưới đây, được chứ."

"E..m...t..h..ả...ra!" – Hai tay Jisoo giữ lấy cổ tay Jennie muốn kéo ra khỏi cổ mình thế nhưng không tài nào kéo ra được, tay Jennie bóp lấy cổ cô chặt đến nỗi khiến mặt cô trong tích tắc đã đỏ lên trông thấy.

Giữ cổ Jisoo được một lúc, sau đó Jennie cũng thả ra để chị kịp lấy lại hơi thở yếu ớt của mình. Đúng là không làm dữ không được, Jisoo là con mồi duy nhất dám lên mặt với cô ngay cả khi mạng sống của chị đang nằm gọn trong tay cô đấy. Jenne đặc biệt thích sự phục tùng hơn nên mong là sau này chị sẽ thay đổi cái thái độ đó đi.

Jisoo ôm cổ ho sặc sụa, cảm giác như cô chỉ cách cái chết có mỗi nửa bước nữa mà thôi nhưng thà rằng chết đi còn hơn để cô phải sống và chứng kiến bản thân mình đã ngu ngốc cỡ nào.

"Em cứ giết chết tôi luôn đi, vì sao còn phải để tôi sống để biết rõ sự thật này cơ chứ!" – Jisoo nghiến răng tức giận đấm xuống giường nói

"Jisoo, chị không có quyền được chết cho đến khi tôi chết đi, làm sao vậy, không thích à? Em bảo đảm sẽ chăm sóc chị tốt nhất có thể mà, tuy điều kiện ở chỗ này không tốt lắm."

Jisoo hít một hơi sâu muốn đập đầu vào tường đến khi chết mới thôi nhưng tay Jennie sớm đã chặn lại ở trước tường không cho phép chị làm chuyện khờ dại.

"Jisoo, nếu chị chết, em sẽ không để chị phải cô đơn dưới đó một mình đâu, em sẽ gửi hai người bạn xuống cùng chị, như phóng viên Park và chủ tịch Manoban chẳng hạn. Em thấy hai người đó rất thân với chị, có lẽ họ sẽ bầu bạn cùng với chị ở dưới đó."

Cả người Jisoo khựng lại, tim cũng bất giác dừng lại vài nhịp trong khoảnh khắc nào đó, đôi mắt lần nữa mở to

"Jennie, em dám đụng vào hai người họ thì tôi sẽ không tha cho em!" – Hai tay Jisoo lần nữa giơ lên muốn đánh vào mặt em nhưng lại với không tới

Jennie cười càng thêm vui vẻ khi nắm được điểm yếu của chị.

"Em sẽ không tự nhiên đi làm hại người khác nếu như chị chịu nghe lời em, được rồi, giờ thì tới giờ ăn rồi. Chuyện là em cũng nghĩ về vấn đề này, em đâu thể để chị mốc meo ở dưới này mãi, phải không, ít ra nếu em chịu cho chị ăn uống thì chị cũng nên bỏ sức ra làm mỗi bữa ăn cho chúng ta. Vậy thì chị sẽ có việc để làm, không bị chán phải không. Em đã suy nghĩ cho cảm xúc của chị đấy, cho nên bây giờ cùng em lên trên đó, nhớ là phải ngoan ngoãn đừng có nghĩ đến việc chạy trốn, em đã cố tình dọn lại nhà bếp trông ổn hơn để chị sử dụng."

Jennie đem còng khoá lại hai tay của Jisoo, sau đó lấy thêm một chiếc còng lớn khoá vào cổ chị dính liền với một sợi dây xích không ngắn không dài vừa đủ giữ khoảng cách thích hợp nhất để cô có thể quan sát được Jisoo mà cũng để chị có cảm giác thoải mái đi lại. Gỡ bỏ hai sợi xích buộc sát vào tường khỏi tay và chân chị.

Jisoo không còn cách nào khác, cô trước phải tìm cách thoát khỏi nơi này, cô không thể liều được, ít ra thì cô đã chứng kiến được cảnh tượng Jung Ah ngồi trên chiếc ghế cũ kĩ kia, hắn còn chẳng chết được nguyên vẹn, trước khi chết có lẽ hắn đã bị tra tấn một cách dã man. Vì vậy cô có thể tin tưởng rằng Jennie sẽ ra tay với Chaeyoung và Lisa.

Jennie thấy Jisoo ngồi đơ người ra, tay cầm dây xích nối với cổ chị kéo mạnh một cái khiến Jisoo cả người giật đến phía trước xém nữa là ngã xuống giường.

"Đi thôi, chị đi trước nhé, leo lên cầu thang rồi quẹo qua trái chút là tới nhà bếp, nguyên liệu em đã chuẩn bị sẵn hết rồi." – Jennie bày ra âm giọng vui vẻ như thể cô đang nhờ Jisoo làm một món ngon nào đó cho mình ở nhà vậy, mặc dù tình huống này chẳng hề tương đồng chút nào.

Jisoo cố gắng tỏ ra không phản kháng, cô biết những tên biến thái thường ưa thích người khác phục tùng mình hơn là cãi lời.

Cô chậm rãi bước xuống giường, hai chân trần chưa gì đã cảm nhận được sự lạnh lẽo từ dưới đất truyền đến, trông Jisoo vô cùng chật vật khi giày thì chẳng mang mà quần áo lại xộc xệch, cùng với đó là mái tóc bị rối tung lên sau vụ giằng co vừa nãy.

Chỉ cần có thể lên được đó, thì cơ hội thoát được nơi đây là rất cao. Vì vậy cô sẽ cố gắng làm mọi thứ mà Jennie yêu cầu ngay lúc này.

Hai tay bị còng lại nên khá là khó khăn để leo lên cầu thang khi mà không thể cầm nắm các điểm tựa một cách đàng hoàng được.

Jennie không lên tiếng đi đằng sau, quan sát từng cử chỉ một từ chị khiến cô cảm thấy khá thú vị. Một đội trưởng Kim phải nhẫn nhịn nghe lời cô, cũng có phần thoả mãn cô đấy.

"Nhanh lên nào Jisoo, em đói bụng rồi ~" – Jennie giục Jisoo đi nhanh một chút, khi cả hai đã rời khỏi hầm, cô đẩy người Jisoo hướng về phía nhà bếp. Cô đã bỏ kha khá thời gian để sửa sang lại nơi này sao cho nó trông giống nhà bếp ở nhà nhất, lau sạch sẽ dụng cụ này kia.

Jisoo đứng trong nhà bếp nhìn xung quanh, cô nhận ra Jennie thật sự đã bỏ công dọn dẹp nó và đương nhiên là để cho cô dùng rồi.

"Đây, chị cắt thịt này đi, hôm nay em muốn ăn cái gì đó nhiều chất đạm một chút." – Jennie lấy từ dưới tủ ra một cánh tay mà cô chặt từ chỗ Jung Ah ra để lên thớt trên bàn, sau đó không quên chuẩn bị một cây dao khá bén cho Jisoo.

Jisoo vừa nhìn rõ được trước mặt mình chính là một cánh tay nam đã bị chặt đứt một khúc, chân cô xém nữa là nhũn ra ngã về phía sau, tim lại bắt đầu đập nhanh không phanh. Vậy có khác gì là bảo cô chính tay chặt xác chứ, có khác gì bảo cô nấu xác người ăn chứ.

"Jennie! Em đùa tôi phải không! Thứ này sao có thể cho vào bụng được!" – Jisoo quay mặt không dám nhìn vào cánh tay được đặt trên thớt đó, chết tiệt, cô không sợ xác chết thế nhưng bắt cô phải chính tay hạ từng dao xuống chặt cánh tay người thì cô làm sao có thể chứ. Tưởng tượng đến cảnh bỏ chúng vào miệng thôi đã khiến cô muốn ói đến nơi.

Jennie cười nhẹ nói

"Đùa gì chứ, Jisoo, em đã bảo là muốn ăn mà, chị từ chối không làm à? Em đâu nói là cho chị quyền từ chối nhỉ, ngoan, nấu thử đi, biết đâu ăn lại ngon hơn thịt động vật cấp thấp thì sao." – Jennie kéo người Jisoo xoay về phía bàn, cô cố tình áp sát người giữ chặt chị đứng thẳng không cho nhúc nhích lung tung, nhét vào tay chị một cây dao sắc bén, sau đó rất tự nhiên mà cầm lấy tay chị di chuyển theo ý cô.

"Đây này, cứ cầm lên rồi đặt xuống đại một vị trí nào đó, từ từ chặt xuống từng đường một sẽ đứt ra thôi, giống chặt thịt heo thôi không cần phải quan trọng hoá làm gì." – Jennie tận tình cầm tay Jisoo hướng dẫn chị làm sao cho đúng.

Jisoo càng nhìn càng sợ hãi, từ khi nào mà một người vốn dĩ nằm hoàn toàn ở phe thiện như luật sư Kim lại có thể trở nên tàn độc và đáng sợ như vậy chứ. Ăn thịt người ư, cô không thể chịu đựng thêm giây phút nào nữa, không thể giả vờ như chẳng có gì nữa.

Jisoo hít một hơi sâu liều mình phản kháng cầm chặt lấy cây dao trên tay cô sau đó quay người cực nhanh đem dao hướng Jennie mà tấn công tới.

Jennie cười nhẹ bật khỏi người Jisoo, tay trái giơ lên giữ chặt lấy thân dao, mặc cho nó đang cứa vào tay cô khiến máu không ngừng tuôn ra, mạnh bạo giật lấy cây dao từ tay Jisoo trong lúc chị do dự khi thấy tay cô bị thương.

Tay phải Jennie tiếp nhận cán dao rất nhanh chỉ trong tích tắc liền kề dao lên cổ chị.

"Jisoo, dao rất bén, đừng có lấy ra đùa giỡn như vậy biết không, đừng trẻ con như thế." – Nói xong, Jennie đem dao vứt sang một bên, cô liếc nhìn Jisoo đang sợ hãi ra mặt nhìn chằm chằm vào tay đang chảy máu của cô.

Jennie không có sở thích ăn thịt người, nhất là loại thịt từ những con người hạ đẳng như vậy. Cô chỉ muốn thử Jisoo một chút, xem xem nếu cho chị một loại vũ khí nào đấy, liệu rằng chị có dùng nó để đối phó với cô hay không.

Hiển nhiên là Jisoo đã làm vậy, không ngoài dự đoán. Đành thôi, cô phải dần dạy Jisoo cách chấp nhận thay vì suốt ngày cứ nghĩ đến việc trốn chạy khỏi cô, cho đến khi cô chủ động đưa cho chị một loại vũ khí tốt hơn, chị cũng không dám dùng nó để hại cô, nghĩa là lúc đó cô đã thành công cho Jisoo biết thế nào là phục tùng.

Không nói một lời, Jennie lắc đầu đi ra ngoài nhà bếp, giật mạnh dây xích một cái khiến chị ôm cổ lảo đảo đi theo sau Jennie.

Là Jisoo đã đánh giá thấp em, em từng làm cảnh sát cơ mà.

Đi đến trước cửa nhà, chỉ cách mỗi cánh cửa thôi là hai thế giới hoàn toàn khác biệt, một bên chỉ tồn tại bóng tối, một bên sớm đã mặt trời lên cao rọi sáng khắp nơi.

Jennie vặn nắm cửa nhìn Jisoo

"Đã khoá rất chặt rồi, em đều bỏ sức ra sửa lại mọi thứ. Chị sẽ ở với em cho đến khi chết đi, không có cách nào ra khỏi đây nữa đâu, đừng cố gắng nữa Jisoo. Chị có muốn thử tông cửa xem có ra được hay không?"

Vừa dứt lời, Jennie lại đi tới bóp vai Jisoo đẩy lưng chị va vào cửa một cú mạnh đủ cho đầu óc Jisoo trở nên choáng váng trong tức khắc. Cứ như vậy lặp lại thêm vài lần, từ tối qua đến giờ Jisoo chưa có gì vào bụng, cơ thể không tránh khỏi yếu ớt không thể đánh trả Jennie cũng không thể khiến Jennie dừng tay lại.

"Còn chạy nhảy được bình thường nên vẫn chưa biết mình nên cư xử sao cho đúng phải không Jisoo?" – Jennie thả vai Jisoo ra mặc cho người chị từ từ ngã xuống đất trong vô lực, cô quay người cầm dây xích kéo lê Jisoo dưới sàn nhà.

Jisoo ho khan khi chiếc còng sắt trên cổ siết lấy cổ cô nhưng chỉ có thể để cho Jennie muốn làm gì thì làm.

Kéo Jisoo ngã rơi xuống hầm một lần nữa, cũng may là bên dưới vốn đã để sẵn nệm lớn như mọi khi. Jennie ôm chị lên giường, buộc tay và chân chị lại ở bốn góc, sau đó đi đến bên tủ đồ tìm một cây búa lớn vừa tay.

"Jisoo, uống thuốc vào sẽ không đau, ngoan uống vào đi." – Jennie lấy ra một viên thuốc giảm đau cho Jisoo uống, cô nhét vào trong miệng Jisoo sau đó không ngừng đổ nước vào miệng chị bắt chị nuốt cho bằng được.

Jisoo bất lực đành nuốt viên thuốc vào trong người, tiếp đó không ngừng ho sặc khi nước chảy vào mũi cô.

Jennie thấy chị đã uống thuốc mới chuẩn bị dứt khoát đem búa từ trên cao hạ xuống đập thẳng lên chân trái Jisoo không hề do dự.

"Aaaaaaaaaaa!!!!!!!!!"

Mặc dù thuốc giảm đau đã phát huy tác dụng nhưng một búa này sao có thể chỉ một viên thì không cảm thấy đau được, thậm chí dù có uống cả một lọ đi chăng nữa cũng sẽ không thể nào không đau được.

Jisoo cả người run lên từng đợt, thần kinh kéo căng ra, đau đến nỗi khiến cô không kiềm được hét lớn lên, nước mắt theo đó chảy xuống để giải thoát cho cơn đau thấu cả ruột gan. Cảm nhận được xương bên trong dường như gãy đi vì bị tác động mạnh, Jisoo nằm trên giường hai tay nắm chặt lại, hơi thở gấp gáp, mồ hôi cùng nước mắt hoà lẫn vào nhau chảy xuống không ngừng.

Bây giờ cô ước gì mình có thể ngất xỉu, ít nhất lúc đó cô không còn cảm thấy đau nữa nhưng mà không thể, cơn đau đó như từng đợt sóng vỗ đến vậy, đầu óc của cô nói tỉnh táo cũng chẳng phải mà nói mơ màng cũng chẳng đúng.

Jennie trong lòng cũng xót lắm chứ nhưng mà ai bảo Jisoo không chịu yên phận một chút làm gì, cô thật rất tức giận chị, cô tự hỏi bản thân chưa từng đối xử tệ với chị ở điểm nào, thế mà chị cứ muốn bỏ đi là sao.

"Chân bên kia nữa là xong rồi, ráng chịu chút nhé unnie ~" – Jennie an ủi nói

Nếu còn phải chịu thêm một lần nữa, Jisoo chắc chắn không thể sống nổi, kể cả khi có thuốc gây mê thì nó vẫn đau, nói gì đến việc chỉ là thuốc giảm đau.

"Không, dừng lại...tôi đau lắm, làm ơn, dừng lại đi." – Jisoo nghiến răng khó khăn nói hết câu

Nghe giọng chị yếu ớt cầu xin mới khiến Jennie bình tĩnh lại đem búa thả xuống dưới đất. Cô đi đến đầu giường chậm rãi ngồi khuỵu chân xuống đất, vươn tay giữ lấy khuôn mặt Jisoo giúp chị lau đi những giọt nước mắt ấm nóng đang chảy trên má chị.

"Em xin lỗi, đừng khóc, đau lắm à, chị thấy chưa, em đã bảo là đừng chọc giận em mà. Em không cố ý muốn làm chị đau đâu, lần sau đừng như vậy nữa được không?"

Jisoo nhẹ nhàng gật đầu, cô nghĩ mình phải ghi nhớ nỗi đau này đến tận khi chết mới thôi không còn nhớ đến nữa, trực tiếp đập gãy chân, không ngất xỉu lại còn đau hơn việc ngất đi. Cô căn bản không thể chịu đựng được cơn đau đớn này và Jennie thật sự là điên mất rồi, em ấy hoàn toàn là một người khác, em ấy thật sự sẽ không giết cô mà là ngày một giết chết từng chút trong cô.

"Thôi được rồi, em cho chị uống thuốc ngủ, ngủ một giấc dậy thì không đau nữa." – Jennie đi lại tủ lấy hai viên thuốc ngủ ra đi đến bên giường đút cho Jisoo uống vô cùng dịu dàng từ tốn, không hề giống như cô lúc nãy chút nào, hoàn toàn là thay đổi 180 độ.

Jisoo lần này không dám cự tuyệt nữa, uống thuốc vào liền từ từ chìm vào giấc ngủ sâu.

Lúc này đây, Jennie ôn nhu ân cần giúp chị băng bó lại vết thương, bởi vì không muốn Jisoo đi lại lung tung, cô đành phải đánh đến chân chị bị thương nặng thôi. Nhưng không cần phải lo, cô sẽ không khiến chị bị gãy chân hoàn toàn không thể hồi phục, dù sao cô không thích chị quá mức chật vật, điều đó không có lợi cho cô lắm.

Tuy rằng quan hệ của hai người đột nhiên chuyển biến có chút không kịp phản ứng nhưng mà Jennie sẽ cố giúp Jisoo hoà nhập được với kiểu quan hệ này. Chỉ cần hoà nhập được, Jisoo sẽ dần hiểu ra việc bị cô khống chế và kiểm soát là việc tốt.

"Jisoo ngủ một giấc lấy sức nhé, tối em lại chỉ chị một số thứ, bước đầu làm quen sẽ hơi khó một chút nên em sẽ chỉ chị làm những thứ đơn giản trước, như các bước tra tấn một người như thế nào là tuyệt nhất. Em bảo đảm chỉ cần chị thấy được khuôn mặt lúc đó của họ thôi sẽ khiến chị thấy thích thú ngay."

Jennie nghĩ rằng Jisoo sẽ làm tốt việc này hơn cả cô, biết đâu chị sẽ thay cô trừ gian diệt ác về sau. Bản chất Jisoo vốn đã tồn tại một loại ý nghĩ không đúng đắn khi chọn cách bám đuôi cô rồi, và nên biết rằng việc đó cũng có thể là bước đầu tiên tạo ra một sát nhân, chỉ là sát nhân nghe có vẻ phải làm những việc nặng nhọc hơn thôi. Nhưng cô sẽ giúp chị thành kẻ săn mồi giỏi nhất thay vì là một sát nhân, đây là công việc ý nghĩa, chị sẽ dần hiểu ra.

Jennie mệt mỏi ngã người nằm xuống đất, đất hiện tại rất sạch sẽ nên cô yên tâm nghỉ ngơi dưới đây được.

Trong lúc cả hai cùng chìm trong giấc ngủ sâu, Jisoo hơi thở đều đặn thở ra từng hơi, Jennie nằm dưới đất bỗng nhiên đôi mắt thế nhưng một lần nữa hệt như lúc ở bệnh viện, đột nhiên nước mắt chảy ra chẳng vì lí do gì.

_____________________

Tác giả có lời muốn nói:

Hôm nay mình sẽ nói sơ về kế hoạch cho bộ "Sợi chỉ đỏ", mình đã ấp ủ bộ này khá lâu rồi và kế hoạch từ ban đầu của mình sẽ là cho ra SÁCH bộ này. Đồng thời nếu hiệu ứng tốt mình sẽ liên hệ chuyển thể thành TRUYỆN TRANH (nếu được). 

SÁCH THÌ CHẮC CHẮN SẼ CÓ NẾU BẢN THÂN MÌNH THẤY MÌNH VIẾT ỔN VÀ DO CHÍNH MÌNH THEO DÕI TỪNG QUÁ TRÌNH MỘT. 

Mình đã liên hệ trước một bạn chuyên vẽ FANART để nhận vẽ bìa truyện và một số các ảnh được lồng xen kẽ trong trang sách. 

Không những vậy sách sẽ có duy nhất một phiên bản đặc biệt, bên trong sẽ gồm một quyển sách lồng ảnh xen kẽ, poster, một bookmark đặc biệt thiết kế riêng, cuối cùng không kém phần hấp dẫn là một card quét mã QR, sau khi quét mã trên điện thoại, bạn sẽ mở được một đoạn clip ngắn có âm thanh và nó sẽ chạy một đoạn phim (kiểu hoạt hình - anime) ứng với cảnh hay nhất trong truyện để bạn có thể thưởng thức và trải nghiệm phiên bản điện ảnh của bộ truyện trong khoảng thời gian ngắn. 

ĐÂY LÀ KẾ HOẠCH CHO BỘ TRUYỆN "SỢI CHỈ ĐỎ" VÀ NÓ CHẮC CHẮN SẼ ĐƯỢC THỰC HIỆN NẾU NHƯ KHÔNG CÓ YẾU TỐ NÀO KHÁC ẢNH HƯỞNG ĐẾN NHƯ CHUYỆN TÀI CHÍNH CHẲNG HẠN NHƯNG HIỆN TẠI VẪN ỔN NÊN KHÔNG CÓ VẤN ĐỀ GÌ, VẪN SẼ THEO KẾ HOẠCH MÀ LÀM. 

Ngoài ra, mình vẫn đang tìm thêm nhiều bạn chuyên vẽ để xem xét về việc đổi bạn hợp tác vẽ. Bởi vì bạn này ở tận Thái Lan lận, tuy vậy mình rất thích nét vẽ của bạn nhưng mà nếu được thì ở VN vẫn là tiện nhất. Nếu nét vẽ của bạn phù hợp với truyện của mình thì mình rất muốn hợp tác và mong mọi người nếu biết ai chuyên vẽ thì hãy liên hệ với mình nha.

Cuối cùng là đừng quên để lại cmt cùng bình chọn nha

Danh sách chương: