Chương 49 - 52

| Chương 49 |

Đỏ tươi như thế bắt mắt như thế chẳng lành như thế!

_____

Tiên hoàng qua đời, tân đế còn nhỏ tuổi, thái hậu trẻ tuổi thành người cầm quyền phía sau.

Theo tiếng truyền của thái giám, một nữ tử mặc cung trang hoa mỹ từ tốn đi tới.

Đây chính là thái hậu đương triều, mẫu thân thân sinh thể xác này của Cố Kiến Thâm.

Nàng còn trẻ hơn so với tưởng tượng của Thẩm Thanh Huyền, khoảng chừng hai mươi bốn hai mươi lăm, là độ tuổi xinh đẹp nhất, mê người nhất của người con gái.

Nàng trông rất đẹp, có thể được chọn vào hoàng gia, dung mạo tất nhiên thuộc hàng đầu, mặc dù nàng đã là mẫu thân của một đứa trẻ, song dáng người vẫn mảnh khảnh, mặc hoa phục, mang theo phong thái mỹ nhân tự nhiên mà thành.

Tất nhiên Thẩm Thanh Huyền không thể nhìn nàng chằm chằm, nàng vừa tiến đến, y lập tức quỳ xuống hành lễ.

Cố Kiến Thâm rất vui mừng, giọng nói nhẹ nhàng vô cùng đáng yêu: "Nhi thần bái kiến mẫu hậu."

Thái hậu cười thật dịu dàng, nhưng giọng nói lại mang theo ôn nhu giả ý: "Bệ hạ mau đứng lên."

Cố Kiến Thâm đi tới bên cạnh nàng, đỡ nàng ngồi trên ghế, thái hậu liếc nhìn Thẩm Thanh Huyền, không bảo y đứng dậy.

Sau khi ngồi xuống, Cố Kiến Thâm lập tức gọi nội thị thêm trà cho thái hậu, thái hậu mỉm cười, hỏi Cố Kiến Thâm: "Đã làm xong bài tập chưa?"

Cố Kiến Thâm đáp: "Kinh thư đã thuộc, cũng đã chép mười lần."

Thái hậu mỉm cười: "Thế thì tốt, Bệ hạ chăm chỉ, lòng ta mới kiên định."

Cố Kiến Thâm nói: "Mẫu hậu yên tâm, nhi thần nhất định không phụ kỳ vọng của người."

Thái hậu nói: "Ngươi là đứa trẻ ngoan."

Mấy lời rải rác của hai mẹ con họ khiến Thẩm Thanh Huyền cảm nhận rõ cái sự không hài hòa trong đấy.

Nếu trong hoàn cảnh trước đây, y không có khả năng phát hiện, dù sao từ mẫu thân này rất xa lạ với y, hoàn toàn không tưởng tượng ra được đó là người thế nào.

Nhưng có hơn ba mươi năm ở phàm thế kia, có Lý thị quan tâm bảo vệ, hiện giờ Thẩm Thanh Huyền rất rõ một người làm mẹ nên cư xử ra sao.

Không khách khí mà nói, so với Lý thị thì vị thái hậu này chẳng khác nào người ngoài.

Dù hoàng gia có nhiều quy củ, nhưng tình cảm giữa người với người sẽ không vì chút việc này mà trở nên xa lạ, nếu thật sự quan tâm và thương tiếc, thần thái lẫn giọng nói sẽ không cách nào giấu được.

Nom thì có vẻ thái hậu quan tâm Cố Kiến Thâm lắm, nhưng nghe kỹ sẽ nhận ra thái độ hờ hững trong giọng điệu của nàng.

Hơn nữa câu nói kia của Cố Kiến Thâm luôn làm Thẩm Thanh Huyền có cảm giác quái dị.

Bài tập là thuộc kinh thư và chép mười lần?

Thái hậu cùng Cố Kiến Thâm nói chuyện, hoàn toàn không màng tới Thẩm Thanh Huyền đang quỳ bên dưới. Thái hậu không lên tiếng, Thẩm Thanh Huyền cũng không thể đứng dậy, đành phải cúi đầu quỳ.

Cố Kiến Thâm lại thấy sốt ruột, thỉnh thoảng nhìn Thẩm Thanh Huyền, trên gương mặt non nớt tràn đầy lo lắng.

Thái hậu để ý trong lòng, ngoài mặt lại không thèm đếm xỉa, chỉ lôi kéo Cố Kiến Thâm tán gẫu.

Thật sự là tán gẫu, như hoa nào nở ở ngự hoa viên, dùng để làm son hương phấn là tốt nhất, rồi thì sắc trời dần nóng lên rồi, nên may đồ mới thôi ...

Nói thật, những lời này mà nói với bé trai bảy tám tuổi trong nhà bình thường, sợ rằng chỉ nghe một câu đã chạy ra ngoài chơi.

Nói với bé trai gì mà hoa này hoa nọ, sao bọn nó có thể cảm thấy hứng thú? Lại còn phấn son, cắt may đồ mới, bé gái có khi còn thích thú đôi chút, chứ bé trai làm gì để ý mấy thứ này?

Thế nhưng Cố Kiến Thâm vẫn thành thật ngồi, nghiêm túc nghe, tư thái ngoan ngoãn, còn có thể đáp lại vài câu.

Từ trong giọng điệu của hắn, Thẩm Thanh Huyền vẫn có thể nghe ra mấy phần khác thường.

Không phải vì đề tài của thái hậu mà mất kiên nhẫn, mà vì Thẩm Thanh Huyền còn quỳ đằng kia, hắn rất sốt ruột.

Trò chuyện một lúc, Cố Kiến Thâm rốt cục nhỏ giọng nói: "Mẫu hậu, quốc sư ..."

Hắn vừa mở chuyện, thái hậu làm như mới nhận ra mà bảo: "Quốc sư cũng ở đây à."

Thẩm Thanh Huyền sống sờ sờ ở đó, bây giờ nàng mới nhìn thấy, sợ không phải mắt mù bình thường.

Thẩm Thanh Huyền kính cẩn nói: "Thái hậu kim an."

Thái hậu khẽ cười một tiếng, chậm tiếng nói: "Nếu không có việc gì, quốc sư hãy quay về đi."

Mắt Cố Kiến Thâm lộ ra vẻ không muốn, song không dám trái lời thái hậu, chỉ dùng ánh mắt nhìn Thẩm Thanh Huyền.

Thẩm Thanh Huyền không thể nhìn hắn, chỉ thưa vâng, lùi về sau rồi rời khỏi điện.

Dù đã rời khỏi, nhưng Thẩm Thanh Huyền tai thính mắt tinh, tận lực ngưng tụ linh khí vào tai, có thể nghe thấy tiếng hai mẹ con trò chuyện trong điện.

Chỉ nghe thái hậu hỏi: "Sao ngươi lại thân thiết với Tần Thanh kia?"

Cố Kiến Thâm nói: "Quốc sư đạo pháp cao thâm, cầu phúc vì dân, nhi thần không nên lấy lễ để tiếp đón sao?"

Thái hậu xì cười một tiếng: "Hắn làm gì biết đạo pháp? Chỉ dựa vào gương mặt đó để mê hoặc lòng người." Nói xong lời này, nàng cho rằng Cố Kiến Thâm nghe không hiểu, tiếp tục nói, "Ngươi chớ bị hình tượng bên ngoài che mờ mắt, Tần Thanh kia khẩu phật tâm xà, là kẻ giả dối âm hiểm."

Cố Kiến Thâm khựng lại, nhỏ giọng giải thích: "Trước đó Bắc Địa đại hạn, là quốc sư cầu phúc vì dân, mới giáng trời hạn gặp mưa."

Thái hậu nhíu mày nói: "Đó chẳng qua do may mắn!"

Cố Kiến Thâm lại nói: "Nhưng mấy ngày trước y dự đoán Mẫn Thục có mưa, sợ sông Mẫn thoát lũ, may mà chuẩn bị sớm, mới ..."

Thái hậu xen lời hắn: "Ngươi thì biết cái gì? Mỗi lần đến mùa này, Mẫn Thục đều mưa không ngớt, vốn nên chuẩn bị từ sớm, làm gì cần hắn suy đoán?"

Cố Kiến Thâm mím môi, cúi đầu không nói.

Hiện giờ trong điện không còn ai, thái hậu triệt để không bày ra sắc mặt tốt nữa, nàng thấp giọng mắng: "Ta thấy ngươi quá thoải mái rồi, đã không có việc gì làm thì đi chép kinh thư, nung đúc ý chí đi!"

Cố Kiến Thâm thấp giọng đáp: "Vâng."

Thái hậu rời đi, Thẩm Thanh Huyền đã hoàn toàn xuất cung.

Xem ra tình cảnh Cố Tiểu Thâm còn khó khăn hơn y tưởng nhiều, một tháng này Thẩm Thanh Huyền cũng đã tìm hiểu không ít chuyện.

Hiện tại tuy thái hậu Tôn thị là mẹ đẻ Cố Kiến Thâm, nhưng khi tiên hoàng còn sống chẳng hề thân mật với nàng.

Hoàng hậu của tiên đế khó sinh mà chết, về sau vẫn không có con nối dòng, sau đó Tôn thị vào cung, vì có gương mặt giống hoàng hậu quá cố mấy phần, nên gần gũi với tiên đế được mấy ngày, nhưng về sau vẫn bị lạnh nhạt, nào ngờ Tôn thị ngoài ý muốn có thai.

Theo lý thuyết đây hẳn là chuyện tốt, hoàng cung to lớn, chỉ có bụng nàng không chịu thua kém, phải nên ban thưởng hậu hĩnh, mừng vì có được long ân.

Nhưng tiên đế lại chỉ tới thăm mấy lần, không trao ân sủng gì.

Sau mười tháng, Tôn thị hạ sinh long tử, đây chính là vị hoàng tử đầu tiên cho đến hiện tại, hoàng trưởng tử hàng thật giá thật.

Nhưng tiên đế vừa nhìn thoáng qua liền nổi trận lôi đình, răn dạy ngay tại chỗ: "Điềm gở!"

Lúc đó mọi người sợ tái mét mặt mày, sợ đến mức không dám thở mạnh một tiếng.

Tôn thị đầy lòng vui sướng sau khi nhìn thấy hài tử triệt để nguội lạnh.

Vệ quốc lấy kim hắc vi tôn (tôn thờ màu vàng và đen), đỏ là tối kỵ! Vậy mà trên vành tai đứa trẻ này có một vết bớt đỏ tươi như giọt máu!

Đỏ tươi như thế bắt mắt như thế chẳng lành như thế!

Tiên đế vốn không thích điệu bộ của Tôn thị, hiện giờ thấy cái bớt này càng ghê tởm cực kỳ, từ đó hắn bỏ đi, về sau chưa từng gặp lại hai mẫu tử này.

Sau đó tiên đế qua đời, Cố Kiến Thâm thân là cốt nhục duy nhất của hắn, thuận lý thành chương kế thừa ngôi vị hoàng đế, Tôn thị cũng một đêm thăng cấp, trực tiếp từ phi tử lãnh cung thành thái hậu hiện nay.

Nhìn thấy những việc này, Thẩm Thanh Huyền hết sức bất mãn.

Quốc gia này bị gì vậy hả? Đúng là ngu muội, sao có thể xem màu đỏ là tối kỵ?

Màu sắc nồng nhiệt và an lành như thế, vốn nên được vạn dân tôn sùng, sao lại trở thành cấm kỵ?

Thẩm Thanh Huyền vô cùng không vui.

Sau khi biết những việc này, rồi hiểu rõ kỹ càng, Thẩm Thanh Huyền cực kỳ đau lòng cho Cố Tiểu Thâm, tuổi còn nhỏ nhường ấy, chỉ vì một vết bớt trên vành tai mà bị phụ thân ghét bỏ, chắc hẳn những năm tháng trước khi hắn đăng cơ cũng gặp nhiều trắc trở.

Vì cuộc sống chật vật, cho nên tính tình mới cẩn thận dè dặt, không khóc không nháo không tùy hứng, trưởng thành sớm làm người thương tiếc biết chừng nào.

Càng chưa kể tới bên trong thân xác nhỏ bé này chính là Cố Kiến Thâm, cho dù thực sự là tiểu hoàng đế thế gian, y cũng sẽ không bỏ mặc.

Có lẽ vì thái hậu răn dạy, nhiều ngày qua Cố Kiến Thâm chưa triệu kiến Thẩm Thanh Huyền.

Có điều hắn không triệu kiến, Thẩm Thanh Huyền vẫn có thể chủ động tới.

Y là quốc sư một triều, vốn là chức nghiệp phụng dưỡng bên người hoàng đế, tự xin vào cung là được cho phép ngay.

Càng chưa kể Thẩm Thanh Huyền được Tiên hoàng sủng ái, thường có thẻ bài của cung, ra vào rất thuận tiện.

Y tính xong thời gian tiến cung, tại ngự thư phòng gặp được tiểu hoàng đế.

Cố Kiến Thâm thấy y đến, lúc này mắt sáng lên, bước nhanh xuống, khóe mắt khóe môi đều là vui sướng: "Quốc sư ..."

Thẩm Thanh Huyền ngày càng đau lòng vì hắn, y hành lễ nói: "Bệ hạ vạn an."

Cố Kiến Thâm nâng y dậy nói: "Quốc sư có thể tới, trẫm rất vui vẻ!"

Thẩm Thanh Huyền có việc cần bẩm báo, y thấp giọng: "Sông Mẫn hồng thủy tràn lan, nhưng nhờ chuẩn bị từ sớm nên không gây họa lớn."

Cố Kiến Thâm vẫn lo lắng nói: "Chắc hẳn việc canh tác mà rất nhiều bách tính vất vả cần cù bị hủy trong chốc lát."

Chất đất sông Mẫn ở Diên An đẫy đà, lương thực điền sản dọc theo sông có năng suất cực cao, dù có lũ lụt hiểm nguy, bách tính vẫn thà chịu mạo hiểm.

Bây giờ sông lớn vỡ đê, dù đã sơ tán bách tính, nhưng không giữ được đống lương thực kia.

Thẩm Thanh Huyền trấn an hắn: "Tính mạng vẫn còn đã rất may mắn."

Cố Kiến Thâm đảo mắt nhìn y, khâm phục nói: "Vẫn là công lao của quốc sư, nếu không có suy tính lần này, e rằng sẽ xảy ra đại họa."

Thẩm Thanh Huyền nói: "Đây là bổn phận của thần."

Cố Kiến Thâm muốn nói nhiều thêm với y, rồi như sực nhớ ra điều gì, sốt ruột nói: "Bài tập của trẫm còn chưa làm xong, quốc sư ..."

Hắn không nỡ để Thẩm Thanh Huyền đi, Thẩm Thanh Huyền cũng không muốn đi, y ngược lại muốn xem thử rốt cục thái hậu bố trí cho Cố Kiến Thâm "bài tập" gì.

Thẩm Thanh Huyền nói: "Không biết thần có thể xem bài tập của Bệ hạ không?"

Cố Tiểu Thâm lại hơi ngượng ngùng bảo: "Trẫm ... đến giờ vẫn xem không hiểu Thiên Hóa Kinh này, chữ viết cũng qua loa, quốc sư ... quốc sư ..."

Thẩm Thanh Huyền đã đi tới, kề sát vào nhìn, quả nhiên tức tới mức xông thẳng lên đầu, nhất thời muốn gọi mụ thái hậu kia tới chất vấn cho ra lẽ.

Kinh này vậy mà là Kinh Phật, Cố Kiến Thâm còn bé như thế, lẽ ra nên học vỡ lòng, nghiêm túc giáo dục, sao nàng lại cho hắn học mấy thứ này!

Thẩm Thanh Huyền không phủ nhận kinh phật, dù sao người theo đạo Phật có thành tựu lớn nhiều vô số kể, nhưng thế tục này làm gì có Phật pháp chân chính?

Thật ra Thiên Hóa Kinh cũng không phải thứ gì xấu, rảnh rỗi thì đọc, có khích lệ rất lớn tới tâm tính, cũng có ích với nhân tâm.

Nhưng sao lại để đứa bé bảy tám tuổi suốt ngày chép cái này?

Phải biết Cố Kiến Thâm chính là đương kim Thánh thượng, không được học thuật trị quốc bình quyền, ngược lại đi chép kinh Phật, chẳng lẽ Vệ quốc này mai sau muốn đổi thành Phật quốc?

Đây là chuyện không thể nào, vậy chỉ có thể nói Tôn thái hậu muốn hủy Cố Kiến Thâm.

Thẩm Thanh Huyền nổi giận đùng đùng, Cố Kiến Thâm bén nhạy nhận ra, hắn khẩn trương hỏi: "Quốc sư đừng tức giận, ta ... mặc dù trẫm ngu dốt, nhưng sẽ khắc khổ học tập, nhất định có thể ..."

Hắn cho rằng mình viết không hay, khó ngộ được chân lý, cho nên chọc Thẩm Thanh Huyền giận.

Thẩm Thanh Huyền nghe hiểu ý hắn, nhất thời đau lòng chịu không thấu, trước đó chỉ cảm thấy Cố Kiến Thâm nhỏ thế này thật đáng yêu, bây giờ tràn đầy trong ngực đều là thương tiếc đau lòng.

"Bệ hạ đừng tự xem thường mình." Thẩm Thanh Huyền nhẹ giọng nói, "Người viết rất tốt, bút tích non nớt mà đã có khí phách, theo thời gian, nhất định ngạo nghễ trăm nhà."

Lời khen ngợi làm ánh mắt Cố Kiến Thâm sáng lên, hỏi y: "Thật vậy sao? Quốc sư đừng dỗ ta vui nhé."

Thẩm Thanh Huyền dịu giọng nói: "Thần tuyệt đối không vọng ngôn."

Đáy mắt Cố Kiến Thâm hiện rõ vui mừng, giọng nói cũng không câu nệ như trước, mà còn mang theo tính trẻ con hồn nhiên: "Nếu đã thế, ta càng phải luyện tập nhiều hơn."

"Hôm nay ..." Hắn lẩm bẩm, "Hôm nay trẫm sẽ viết thêm mười trang!"

Thẩm Thanh Huyền đè tay hắn lại rồi hỏi: "Bệ hạ thích Thiên Hóa Kinh này ư?"

Cố Kiến Thâm dừng lại nói: "Th... thích chứ, mẫu hậu nói chỉ khi ngộ được đạo lý trong này, mới có thể hiểu cách trị quốc bình thiên hạ."

Thẩm Thanh Huyền cau mày nói: "Vậy nếu thần nói, kinh này không giúp ích gì cho trị quốc, người tin không?"

"Chuyện này ..." Cố Tiểu Thâm lộ vẻ mặt kinh ngạc, rất chi là khó hiểu, "Nhưng mẫu hậu vẫn luôn nói ..."

Thẩm Thanh Huyền nói: "Thái hậu ở lâu trong thâm cung, sao hiểu được đạo trị quốc."

Cố Kiến Thâm ngẩn người, hiển nhiên thấy hơi mê man: "Nhưng mà ..."

Thẩm Thanh Huyền lại nói: "Chỗ ta có vài quyển sách, nếu Bệ hạ có hứng thú, có thể lặng lẽ xem."

Nói đoạn, y lấy sách trong tay áo ra, trên bìa sách trống rỗng không có tên.

Cố Kiến Thâm nghi ngờ nói: "Mẫu hậu không cho trẫm xem sách loạn, nói trẫm còn nhỏ, xem nhiều sẽ rối."

Thẩm Thanh Huyền bỏ sách xuống bảo: "Nếu Bệ hạ tin ta, vậy thì xem, chỗ không hiểu trước cứ để trong lòng, ngày khác ta tiến cung, có thể nói Bệ hạ nghe một chút."

Ngay sau đó y lại nói: "Không có sách loạn, chỉ xem tâm tính người đọc sách ở đâu. Sách hỗn tạp làm nhiễu tâm, nhưng nếu lòng kiên định, thì cũng có thể nhìn được vạn vật từ đó."

Lời này Cố Tiểu Thâm không chắc mình nghe hiểu, nhưng hắn lại sợ Thẩm Thanh Huyền giận: "Trẫm ... tất nhiên tin ngươi."

Hắn cứ thế này, Thẩm Thanh Huyền chỉ biết ngày càng thương tiếc, muốn toàn tâm đối xử tốt với hắn.

Đạo trị thế của đế vương ở thế gian này, Thẩm Thanh Huyền vô cùng rõ ràng, dù sao cũng làm hoàng hậu ba mươi năm, xử lý chính vụ nhiều năm vậy rồi.

Đế vương thích đạo Nho gia, tôn sùng lễ chế, dùng trị quốc nhân từ khoan dung.

Nhưng nếu thực sự nghiên cứu sâu sẽ rõ, Nho đạo chẳng qua chỉ là mặt ngoài, bên trong vẫn theo pháp luật. Cái gọi là bề ngoài pháp lý là Nho, lấy Nho trị dân, nhưng bên trong vẫn có pháp luật kiềm chế.

Càng chưa kể tới thuật chế hành của nội bộ quan liêu, một môn học có nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, tuyệt đối không phải Nho gia đơn thuần có thể khái quát.

Thẩm Thanh Huyền không vội dạy Cố Kiến Thâm "pháp lý", y chỉ muốn để hắn hiểu rõ trước thế nào là "Nho biểu".

Nho gia lấy đế vương làm đầu, y hi vọng Cố Kiến Thâm hiểu được, trong thiên hạ này, hắn mới thật sự là người cầm quyền.

Thẩm Thanh Huyền không tiện ở lâu, Tôn thị nhất định có tai mắt, y ở lâu với Cố Kiến Thâm sẽ bất lợi.

Trước khi đi y dặn Cố Kiến Thâm: "Bệ hạ chỉ cần tự mình xem, đừng để người khác biết, hiểu chưa?"

Cố Kiến Thâm vô cùng ngoan ngoãn: "Trẫm biết rồi."

Thẩm Thanh Huyền dịu giọng: "Mấy ngày nữa, thần sẽ trở lại thăm ngài."

Cố Kiến Thâm gật đầu, trong mắt tràn đầy không nỡ.

Mặc dù Thẩm Thanh Huyền mềm lòng, nhưng không tiện ở lâu, y thấp giọng: "Bệ hạ, thần cáo lui."

Thấy y sắp đi, Cố Kiến Thâm bỗng nhiên mở miệng: "Liên Hoa ca ca."

Tiếng gọi này làm Thẩm Thanh Huyền vô cùng muốn ở lại chăm nom hắn.

Nhưng tiếc là không được, tuy thân thể này của y có chút tư chất, nhưng không chống lại được chính quyền một quốc gia.

Chỉ nghe Cố Kiến Thâm lại bảo: "Cảm ơn ngươi."

Thẩm Thanh Huyền mỉm cười với hắn: "San sẻ giúp Bệ hạ, là chức trách của thần."

Cố Kiến Thâm nhoẻn miệng cười, trên khuôn mặt non nớt rốt cục cũng có chút hồn nhiên mà đứa trẻ bảy tám tuổi nên có.

Thẩm Thanh Huyền ấm áp trong lòng, càng cảm thấy cực kỳ uất ức.

Cố Kiến Thâm khi bé ở Thượng Đức Phong cũng ngoan ngoãn như thế này sao?

Mặc dù y chưa từng gặp, nhưng phong chủ Thượng Đức yêu thương cưng chiều hắn như thế, chắc hẳn hắn rất đáng yêu hiểu chuyện.

Chỉ có điều ... Cố Kiến Thâm như thế, sao phạm vào tội ác ngập trời kia?

Tắm máu Thượng Đức Phong, tàn sát hơn mười vị sư huynh đồng môn, nếu đặt ở Tâm Vực thì vẫn là chuyện ác tày trời.

Thẩm Thanh Huyền thu lại tâm tư, không muốn nghĩ thêm nữa.

Cứ thế trôi qua mấy tháng, Cố Kiến Thâm quả thực thông tuệ, Thẩm Thanh Huyền không khỏi ngày càng yêu thích hắn.

Đưa hắn sách, ba ngày hắn đã thuộc nằm lòng toàn bộ, đọc làu làu. Mặc dù hiểu biết không sâu vài nội dung, nhưng chỉ cần Thẩm Thanh Huyền thoáng chỉ điểm, hắn lập tức lĩnh ngộ cực nhanh, thậm chí có thể nói ra lời khiến người ta thán phục.

Điều này kích phát rất lớn lòng yêu nhân tài của Thẩm Thanh Huyền.

Ba đồ đệ kia của y cũng là thiên kiêu hiếm có không ai bì bằng, nhưng Cố Kiến Thâm hiển nhiên còn ưu tú hơn họ, không còn ký ức, nhưng ánh sáng linh hồn vẫn rực rỡ lóa mắt như thế.

Bị vây trong xác phàm, rất nhiều đạo pháp khó thể lĩnh hội, nhưng với ngộ tính này thực sự khiến người phải thán phục.

Thẩm Thanh Huyền dạy hắn ngày càng dụng tâm, hắn cũng học rất chi là tận hứng, hai người thường xuyên qua lại, quan hệ dần thân mật hơn.

Càng khiến Thẩm Thanh Huyền thêm vui mừng là, tuy hiểu biết nhiều như thế, nhưng Cố Kiến Thâm vẫn không kiêu không vội, chưa từng ra vẻ, hiểu được cách ẩn nhẫn.

Thật ra Thẩm Thanh Huyền hơi lơ là, y chỉ cho rằng đây là Cố Kiến Thâm, lại cảm thấy hắn tuổi nhỏ non nớt, muốn che chở cho hắn, nhưng chưa từng nghĩ, một đứa trẻ bảy tám tuổi, sao lại biết nhẫn nại như thế?

Tuy nói sách y đưa hắn đều được chọn lọc tỉ mỉ, nội dung từ cạn tới sâu, nhưng một đứa trẻ tóc để chỏm, sao lại có tâm tính nghiền ngẫm đọc sách?

Càng chưa kể tới hắn hiểu tới mức phải giấu dốt.

Đừng nói là bảy, tám tuổi, sợ rằng rất nhiều người bảy tám tuổi đều không có sự khôn ngoan và bền bỉ như hắn.

Lẽ nào Cố Kiến Thâm giữ lại ký ức? Nhưng thật sự không phải.

Hạ đi thu đến, sương rơi như tuyết.

Vệ quốc có lễ tế vụ mùa, đây là ngày lễ long trọng chỉ đứng sau tết âm lịch, không chỉ có đế hậu phải leo núi cầu phúc, ngay cả dân chúng cũng phải chè chén say sưa mấy ngày, cầu thần thương cho gặt hái thành công, ban phát lời phúc.

Leo núi cầu phúc, địa điểm là Tường Thịnh(*) sơn ở bên ngoài đế đô.

(*) Raw là Tường Thắng sơn nhưng sang mấy chương sau tác giả lại gọi là Tường Thịnh sơn nên mình mạn phép đổi lại chỗ này cho thống nhất.

Vì việc này mà trên triều đã ầm ĩ mấy ngày, dựa theo quy định, thường là đế hậu cùng nhau, kết bạn leo núi, vì phúc vẹn toàn, đại bách tính tế thần, cầu năm sau được mùa.

Nhưng hiện giờ Thánh thượng còn nhỏ, lấy đâu ra hoàng hậu? Không có hoàng hậu còn nhắc gì tới vẹn toàn? Nếu chọc thần phẫn nộ, chẳng phải đại họa sẽ giáng xuống!

Thế là có người bảo, không bằng để thái hậu mang theo Thánh thượng cùng nhau cầu phúc ...

Câu này càng làm trên triều ầm ĩ dữ dội hơn, nhao nhao hô to hoang đường, phu thê đồng thể mới là vẹn toàn, mẫu tử cùng nhau thì ra thể thống gì? Ngẫm kỹ lại chẳng phải rối loạn luân thường!

Về sau lại có người bảo, hay chỉ cần để thái hậu thay Bệ hạ cầu phúc thôi? Dù sao tuổi Bệ hạ vẫn còn nhỏ, lễ tế điện phiền phức lắm, bọn họ sợ có sai sót.

Nghe nói thế, Thẩm Thanh Huyền không vui, y bước ra khỏi hàng thưa: "Tiên hoàng đi về cõi tiên, là lúc thái hậu kìm nén đau thương, sao lại gọi là vẹn toàn?"

Một câu làm Tôn thị đứng sau rèm giận dữ, hung hăng trừng Thẩm Thanh Huyền.

Thẩm Thanh Huyền vờ như không nhìn thấy, dù sao thì việc cầu phúc cũng không tới phiên Tôn thị.

Từ trước đến giờ, dù trên triều có huyên náo cỡ nào, Cố Kiến Thâm vẫn không xen vào, hắn mặc long bào kim sắc, đeo mão nạm vạn ngọc châu, ngồi trên long ỷ tôn quý nhất, lại yên tĩnh như vật bài trí quý giá.

Thế nhưng hôm nay, hắn lại nói: "Trẫm còn nhỏ, thực sự gánh không nổi chức trách nặng nề này, nhưng thu tế vụ mùa bao năm đều là đại sự của quốc gia, không thể lơ là."

Giọng nói lanh lảnh mang theo chút khiếp nhược của hắn vang lên trong đại điện, làm người đau lòng tâm sinh thương hại, cũng làm cho những kẻ khinh thường chuẩn bị khinh thường.

Hắn lại tiếp tục nói: "Nếu mẫu hậu không thể thay mặt, có thể để hoàng thúc thay trẫm tế thiên không."

Vừa nói xong, toàn bộ đại điện đều yên lặng.

Mi tâm Thẩm Thanh Huyền cũng nhíu chặt.

Cố Kiến Thâm nói xong câu này, khuôn mặt nhỏ đã hoàn toàn trắng bệch, thân thể gầy ốm dường như đang run rẩy.

Tiên hoàng có một thân đệ đồng bào, được phong Lý Vương, cũng là Nhiếp Chính Vương danh chính ngôn thuận theo di chiếu.

Lúc này, Lý Vương Vệ Tấn bước ra khỏi hàng, gã chắp tay nói: "Có thể được Bệ hạ tín nhiệm, thần vô cùng cảm động." Đây đồng nghĩa với đồng ý.

Cố Kiến Thâm nhấc tay, giọng nói lanh lảnh thoáng run rẩy: "Vậy ... làm phiền hoàng thúc."

Trên điện không còn ai khắc khẩu, tất cả đều cấm khẩu không nói.

Sau khi hạ triều, Thẩm Thanh Huyền hết sức lo lắng, nhưng không tiện đi tìm hắn, đành phải trở về trước.

Màn đêm thăm thẳm.

Cố Kiến Thâm đứng trong một mảnh đen kịt, nhìn đèn đuốc sáng rỡ trong tẩm cung mẫu hậu ở phía xa.

Cung nhân đi theo hắn chỉ cho rằng tiểu hoàng đế nhớ mẫu thân, lại không ngờ Cố Kiến Thâm đứng ở đây, nghe rõ rành rành việc ngấm ngầm dơ bẩn nơi sáng rực kia.

Tôn thị thở gấp một tiếng, đẩy nam nhân đang quấn trên người mình: "Lần này ngươi vui sướng rồi chứ? Làm việc của đế vương trước vạn dân!"

Người được nói chính là hoàng thúc của Cố Kiến Thâm – Vệ Tấn, gã lại gần hôn Tôn thị: "Sao, ghen tị?"

Tôn thị cười nhạo nói: "Ngươi đi mà cùng cái đồ hồ ly tinh kia tế thiên đi! Ai thèm!"

Vệ Tấn nói: "Ta cũng muốn cùng nàng lắm, nhưng thế thì không hợp lễ pháp."

Nghe nói thế, Tôn thị cả giận: "Nếu ngươi để ý lễ pháp, cần gì ngủ ở chỗ ta!"

Vệ Tấn lấy lòng nàng: "Mặc dù lễ pháp quan trọng, nhưng không sao so bằng nàng."

Tôn thị nghe mà thích ý cực kỳ, nhưng vẫn không cam lòng: "Đừng chỉ biết nói lời ngon tiếng ngọt, nếu chàng thực sự xem trọng ta, vậy ly hôn với hồ ly tinh kia ngay!"

Vệ Tấn đồng ý với nàng: "Ly, ta nhất định ly hôn với ả mà, chỉ cần nàng không tức giận là được." Nói xong lại hôn tới.

Tôn thị hừ lạnh một tiếng: "Ta giận thì có làm gì? Chàng là đồ không có lương tâm." Ngoài miệng thì nói thế, người lại dán lên, mặc gã muốn làm gì thì làm.

Tuy hai người cá nước thân mật, Tôn thị lại hơi bất mãn trong lòng: Vệ Tấn này vậy mà gạt nàng uy hiếp tiểu hoàng đế.

Vệ Tấn lại thầm nghĩ: Tôn thị này coi như thức thời, biết gạt tiểu hoàng đế để hắn tế thiên.

Đại thần cả triều cũng đều cho rằng lần ngôn luận trên triều kia, Cố Kiến Thâm bị người lừa gạt đe dọa, nhưng trên thực tế ...

Cố Kiến Thâm thu tầm mắt lại, trở về trong cung.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo thê lương, một đứa trẻ đứng trong bóng đêm sâu thẳm, trong đôi mắt nào còn chút ngây thơ hồn nhiên như trước.

Vết đỏ tươi trên vành tai trắng nõn kia cực kỳ giống mặt trăng đỏ màu máu, đại biểu cho tai họa và điềm chẳng lành.

| Chương 50 |

_____

Từ nhỏ đã có thể nghe được âm thanh cực xa, đây là loại cảm giác gì?

Không tốt. Bởi vì có một số việc, không nghe thấy ngược lại là may mắn, đặc biệt là sinh ra trong hoàng cung.

Từ khi còn rất bé Cố Kiến Thâm đã biết rất nhiều chuyện không nên biết.

Phụ thân nói hắn là điềm gở, mẫu thân thì chán ghét vứt bỏ hắn, thân là "tiểu chủ nhân" của tòa cung điện này, hắn nhận hết lạnh nhạt, nếm đủ sỉ nhục cùng đắng chát.

Không ai yêu hắn, không ai cần hắn, không ai thật lòng đối xử với hắn.

Nhưng hắn vẫn muốn tiếp tục sống.

Làm sao mới có thể sống sót? Yên lặng mà nghe, tỉnh táo mà nhìn, trấn tĩnh mà suy nghĩ.

Phụ thân đã mất, hắn trở thành cửu ngũ chí tôn, nhưng thân vẫn trong ngục tù.

Mẫu thân, hoàng thúc, triều thần ... Đều là gậy sắt băng, dựng thẳng trước mặt hắn, bức bách hắn khuất phục.

Dựa vào cái gì? Những kẻ này dựa vào đâu mà bắt hắn khuất phục!

Hắn muốn đập tan lao tù này, hắn muốn nhìn thấy bầu trời ngoài kia.

Không ...

Hắn muốn khống chế nó trong tay, sáng ngời cũng được, đen kịt cũng tốt, hắn không cho phép trên đỉnh đầu hắn lại có thêm bất kỳ giam cầm nào!

Bàn tay nho nhỏ nắm quyền, da thịt non nớt chảy máu đỏ tươi, tựa như trăng đỏ rơi nước mắt.

Có thể nói Thẩm Thanh Huyền khó chịu cực kỳ, điều tra thông thường rất khó tra rõ nội tình của Vệ Tấn, nhưng thể xác này của y có chút tu vi, lợi dùng pháp thuật tinh xảo, rất nhanh y đã biết chuyện Vệ Tấn và Tôn thị thông dâm!

Thật sự khiến người ta buồn nôn! Tôn thị là thái hậu cao quý của một quốc gia, nhi tử thân sinh đã là đương kim thánh thượng, nhưng nàng vẫn lòng tham không đủ!

Vệ Tấn kia thực sự yêu nàng ư? Nực cười, gã chẳng qua chỉ vì ngôi vị hoàng đế, dùng lời ngon tiếng ngọt để lừa gạt nữ nhân này.

Thế mà Tôn thị tự tin lắm, thật sự cho rằng bản thân mị lực vô hạn, làm gã mê tới đầu óc choáng váng, tin lời gã hứa hẹn.

Cũng may nữ nhân này chưa ngu tới mức không còn lối về, biết giữ lại tiểu hoàng đế, bản thân mới có đủ con bài chưa lật.

Bằng không với hành vi xấu xa của hai người này, e rằng Cố Kiến Thâm đã sớm chết không biết bao nhiêu lần!

Nếu là Thẩm Thanh Huyền trước kia, chắc có lẽ đã tát một phát tiễn hai người xuống địa ngục, thế nhưng có hơn ba mươi năm sinh hoạt ở phàm thế, Thẩm Thanh Huyền đã biết cân nhắc hơn.

Dù Tôn thị có xấu xa cỡ nào đi nữa thì vẫn là mẫu thân thân sinh của Cố Kiến Thâm, khiến nàng chết rất đơn giản, nhưng Cố Kiến Thâm nhỏ tuổi nhường ấy nên thừa nhận thế nào đây?

Vệ Tấn cũng không thể chết, tuy gã lòng lang dạ thú, nhưng vẫn có chút năng lực, hiện giờ tiên đế qua đời, chủ nhỏ khó vững, nếu có gã ở đây, thiên hạ của Vệ gia mới không đổi họ.

Lại nói vận may của Cố Kiến Thâm rất tốt, rõ ràng đứng trên mũi châm hung tàn, thế mà vẫn tìm được thế cân bằng vi diệu.

Vệ Tấn áp chế triều thần, rồi vì Vệ Tấn chậm chạp không dám bỏ vợ, cho nên Tôn thị luôn che chở tiểu hoàng đế, dù có chán ghét Cố Kiến Thâm vẫn không chịu để hắn chết.

Hoàng tọa bấp bênh như thế, cố tình để cho tiểu hoàng đế ngồi trên đó.

Ngoài trùng hợp ra, Thẩm Thanh Huyền không còn nghĩ được gì khác.

Tuy nhiên quá nguy hiểm! Hiện giờ y đương nhiên sẽ giúp hắn củng cố hoàng quyền, khiến hắn chân chính ngồi vững trên ngôi vua.

Ngày tế vụ mùa dần tới gần, tin tức Vệ Tấn thay hoàng đế tế thiên đã được truyền ra ngoài.

Tuy e ngại quyền thế Nhiếp Chính Vương, không ai dám nói gì ra bên ngoài, nhưng trong lòng hết sức bất mãn.

Chưa chắc dân chúng ủng hộ Vệ Thâm (Cố Kiến Thâm) bao nhiêu, nhưng lòng người thường hay thương hại kẻ nhỏ yếu.

Tiểu hoàng đế còn nhỏ, không công lao nhưng cũng không có sai lầm. Vệ Tấn chấp chính, dù làm tốt cỡ nào vẫn sẽ đắc tội người khác, huống chi gã cũng chẳng làm tốt bao nhiêu.

Lễ tế vụ mùa vốn là chuyện thể diện, nếu Vệ Tấn khiêm tốn, để Cố Kiến Thâm đi tế thiên, bách tính sẽ khen gã tài đức sáng suốt.

Nhưng hôm nay gã lại chủ động xuất đầu lộ diện, chỉ càng khiến lòng người bất an, luôn lo một khắc sau gã sẽ trực tiếp thay tiểu hoàng đế leo lên ngôi vị.

Thật ra đối với bách tính, ai làm hoàng đế không phải chuyện quan trọng, nhưng làm người, họ sẽ luôn thiên vị phe yếu thế, đặc biệt khi thế yếu còn đang là chính thống.

Thẩm Thanh Huyền cũng không định buông tha cơ hội này, y tìm người viết thoại bản, lan rộng khắp dân gian.

Nội dung thoại bản này vừa đơn giản lại còn gắt, không gì ngoài triều đại nào đó, chủ nhỏ khó vững, quyền thần lộng quyền, cuối cùng dân chúng lầm than.

Xét thấy bách tính đều thích truyện thần thoại, Thẩm Thanh Huyền lập tức hạ bút thành văn cho ra vài đoạn, nào là "Quân vi thần cương, phụ vi tử cương, nếu quân thần cương loạn, tất tam cương sẽ loạn(*). Đến lúc đó quân không phải quân, thần không phải thần, phụ không phải phụ, tử không phải tử, chắc chắn trời giáng thần phạt, tai họa không ngừng!"

(*) Đây là khái niệm đạo đức xã hội của Nho giáo khi nói về người trong xa hội xưa, được gọi là Tam cương ngũ thường (còn một cương trong quan hệ phu thê nhưng trong truyện không đề cập).

Cương ở đây là dây lớn của chiếc lưới, cũng gọi là giếng lưới hay giường lưới, nghĩa bóng chỉ những thứ quan trọng bậc nhất trong một cơ cấu tổ chức.

Theo đó, nghĩa của câu trên là những người bề trên như vua (quân), phụ (cha) phải thương yêu, chăm sóc cho người bề dưới như thần (bề tôi), tử (con), đồng thời bề dưới cũng phải kính nhường, thương yêu, phục tùng bề trên. ()

Vừa có ngôn luận thế kia, bách tính vốn đang thiên vị tiểu hoàng đế càng thêm kinh hoảng bất bình.

Sợ Vệ Tấn mạo phạm làm thần phẫn nộ, dẫn tới tai họa!

Muốn xưng đứng đầu vạn dân, thì không thể mất dân tâm, trải qua lễ tế vụ mùa, Vệ Tấn thực sự rớt hố rồi.

Thẩm Thanh Huyền bận rộn mấy ngày, vẫn luôn không có thời gian vào cung, hôm nay rảnh rỗi, y rất nhớ mong, lập tức xin lệnh bài vào cung diện thánh.

Cố Kiến Thâm nghe tiếng truyền của thái giám, trực tiếp nghênh đón y ở ngoài ngự thư phòng.

Nhìn thấy tiểu đồng màu vàng đứng đằng kia, Thẩm Thanh Huyền bước tới, hành lễ xong thì dịu giọng nói: "Thời tiết lạnh giá, sao Bệ hạ lại ra ngoài này?"

Cố Tiểu Thâm ngửa đầu nhìn y, trong mắt có chút vui sướng xen lẫn bất an: "Quốc sư đã nhiều ngày không tới, trẫm ... hơi nhớ."

Thẩm Thanh Huyền nhất thời mềm nhũn cả lòng, giọng nói ngày càng mềm mại: "Thần có bệnh khó chữa, vừa vào thu sẽ ho suốt mấy ngày, không muốn lây cho Bệ hạ, cho nên vẫn không tới."

Nghe y nói thế, Cố Kiến Thâm lại càng lo lắng: "Hiện giờ đã ổn chưa?"

Thẩm Thanh Huyền cười nói: "Đã không còn gì đáng ngại."

Cố Kiến Thâm rõ ràng thở phào nhẹ nhõm: "Quốc sư nhất định phải bảo trọng thân thể." Nói đoạn, hắn lại gọi Phúc Đạt, bảo lão đi chuẩn bị canh lê: "Lần trước trẫm cảm lạnh, mẫu hậu phái người đưa ta canh lê do chính tay nàng nấu, ta uống thử một lần đã cảm thấy tốt hơn nhiều, hiện giờ tuy quốc sư vẫn ổn, nhưng cũng nên uống chút đi, hữu hiệu lắm."

Nghe giọng điệu quấn quít của hắn đối với Tôn thị, Thẩm Thanh Huyền cảm thấy đau lòng cực kỳ, gì mà tự tay nấu canh lê? Sợ là lừa hắn thôi.

Còn phái người tới đưa, nếu thực sự quan tâm, không phải nàng nên tự mình sang đây sao? Ngẫm lại đã cảm thấy đáng trách tột bậc!

Thẩm Thanh Huyền trước tiên cảm tạ hắn ban thưởng, sau đó lập tức muốn đổi chủ đề ...

Nào ngờ khi vào trong, Cố Kiến Thâm bước hụt chân, sắp sửa ngã xuống.

Thẩm Thanh Huyền nhanh tay lẹ mắt, lập tức đỡ lấy hắn.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Kiến Thâm trắng bệch, hơi mang vẻ áy náy nói: "Là trẫm ngẩn ngơ."

Thẩm Thanh Huyền lại sững sờ cả người, y ôm Cố Tiểu Thâm, trọng lượng trên tay làm y tê dại cả đầu.

Sao lại gầy yếu thế này!

Đường đường là vua một nước, là hoàng đế cao quý, sao Cố Kiến Thâm lại gầy tới mức này?

Ngày thường mặc đế phục nên không phát hiện, nhưng vừa đến gần chạm vào ... Quả thực khiến lòng người thảng thốt mà!

Thẩm Thanh Huyền có rất nhiều lời muốn nói, nhưng vừa đến bên môi lại phải cứng rắn nuốt vào.

Không thể nói, không thể tổn thương đứa trẻ đáng thương này.

Thẩm Thanh Huyền áp chế cơn tức, bình tĩnh trò chuyện với Cố Kiến Thâm một lúc, mấy ngày không gặp, Cố Kiến Thâm đã học thuộc toàn bộ sách y đưa, đọc ra từng cái, mạch lạc rõ ràng, Thẩm Thanh Huyền nghe mà vui mừng, đồng thời cảm thấy sao mà chua xót.

Đến lúc phải đi, Cố Kiến Thâm rất không nỡ.

Thẩm Thanh Huyền dặn dò hắn: "Bệ hạ, ngài nhất định phải bảo trọng thân thể."

Cố Kiến Thâm cười nói: "Quốc sư yên tâm, ngày nào mẫu hậu cũng đưa đồ ngon cho ta."

Thẩm Thanh Huyền mặt nhăn mày nhíu, không nói thêm gì nữa.

Trước khi đi, Cố Kiến Thâm lại thấp giọng gọi: "Liên Hoa ca ca."

Thẩm Thanh Huyền dừng bước, Cố Kiến Thâm tạm ngừng, cẩn thận hỏi: "Ngươi vẫn sẽ đến thăm ta nữa, đúng không?"

Giống như bị gai nhọn đâm vào trong tim, Thẩm Thanh Huyền đáp ngay tắp lự: "Bệ hạ yên tâm, ngày mai thần sẽ còn tới nữa."

Cố Kiến Thâm mím môi mỉm cười, vì hứa hẹn nhỏ nhoi này mà vui vẻ không thôi.

Thẩm Thanh Huyền lại hận không thể giết Tôn thị không nhân tính kia.

Bóng đêm sâu thẳm, Thẩm Thanh Huyền che dấu khí tức, nương theo ánh trăng vào cung.

Y dễ như bỡn đi vào ngự thư phòng, tuy đã sớm đoán trước, nhưng khi thực sự nhìn thấy, y vẫn cảm thấy lo lắng vô cùng.

Hiện giờ đã qua giờ tý, Cố Kiến Thâm nho nhỏ vẫn còn nằm trước án, kiên cường gắng gượng chép kinh Phật.

Bên cạnh đã chất đống rất nhiều —— viết sai một tí liền bỏ đi viết lại, thật sự hao tâm tổn sức.

Tại y lơ là quá rồi, y chỉ một lòng muốn hắn đọc sách, lại quên mất hắn vẫn còn "bài tập" do Tôn thị bố trí.

Cố Kiến Thâm vừa phải học thuộc kinh điển Nho gia y đưa, đồng thời phải hoàn thành bài tập của Tôn thị, đứa trẻ bảy tám tuổi thức đêm đến tận giờ, sao có thể không gầy gò cho được!

Thẩm Thanh Huyền thanh tâm quả dục mấy ngàn năm, lần đầu cảm nhận được phẫn nộ một cách rõ ràng.

_____

Tác giả có lời muốn nói:

Bệ hạ: Luận về cách giả bộ đáng thương, trẫm vẫn chuyên nghiệp nhất (۶•̀ᴗ•́)۶

| Chương 51 |

Tai thính mắt tinh, bách độc bất xâm.

_____

Chân chính khiến Thẩm Thanh Huyền phẫn nộ không phải Tôn thị, mà là chính y.

Nếu y không sơ suất tới vậy, Cố Kiến Thâm cần gì phải mệt mỏi ngần này?

Y biết rõ Tiểu Vệ Thâm tôn kính thái hậu, không có khả năng xao nhãng "bài tập" nàng bố trí, nhưng y cũng không tìm biện pháp giải quyết giúp hắn.

Quả thật chép kinh thư không hề có ích lợi gì, nhưng một đứa trẻ thì biết cái gì? Hắn chẳng qua chỉ đang nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ mà người thân giao cho, sợ làm không tốt chút thôi sẽ khiến người không hài lòng.

Hắn hy vọng Tôn thị tốt với hắn, hy vọng Thẩm Thanh Huyền cũng tốt với hắn, cho nên dù xem không hiểu kinh thư, lý giải không thông Nho đạo, nhưng vẫn sẽ nghiêm túc thực hiện.

Sao lại khiến người thương thế kia!

Thẩm Thanh Huyền thật sự không ngờ, Cố Kiến Thâm không còn ký ức lại là dáng vẻ này.

Thẩm Thanh Huyền cố dằn lại cảm xúc, ở bên cạnh tiểu hoàng đế cho tới khi hắn chép xong kinh thư, mà lúc này đã qua giờ sửu.

Tiểu Vệ Thâm mỏi mệt lên giường, gần như vừa dính vào giường là ngủ ngay.

Đáng tiếc tới giờ mão hắn lại phải tỉnh ...

Đang tuổi ăn tuổi lớn, vậy mà ngủ ít tới vậy, sao mà không gầy cho được? Nếu cứ tiếp tục kéo dài sẽ ảnh hưởng thân thể phát dục, gây cho hắn thương tổn không cách nào cứu vãn!

Thẩm Thanh Huyền thở dài, ra khỏi cung.

Đợi đến chiều, y tự xin vào cung, Cố Kiến Thâm lập tức ra đón, vẫn là dáng dấp vui vẻ kia.

Thẩm Thanh Huyền lên men trong lòng, ngoài miệng vẫn chỉ có thể nói: "Bệ hạ, coi chừng cảm lạnh."

Cố Kiến Thâm nói: "Không sao đâu, thân thể ta trước giờ tốt lắm."

Ngẫm lại cánh tay nhỏ gầy kia của hắn, Thẩm Thanh Huyền thở dài trong lòng, y nói với hắn: "Long thể là nền tảng lập quốc, mong Bệ hạ trân trọng."

Cố Kiến Thâm cười nói: "Trẫm hiểu mà." Nói xong, ánh mắt hắn sáng ngời rực rỡ, dường như rất vui vì Thẩm Thanh Huyền quan tâm hắn.

Thẩm Thanh Huyền chỉ cảm thấy càng thêm đau lòng, bọn họ vào phòng, theo lệ hỏi những đạo lý trên sách.

Sau khi nói xong, Cố Kiến Thâm lộ vẻ mặt không nỡ, có lẽ cho rằng Thẩm Thanh Huyền sắp đi.

Thẩm Thanh Huyền lắng nghe thử, phát hiện bên ngoài không có động tĩnh gì, thế là thấp giọng: "Bệ hạ, thần có pháp môn giúp cường thân kiện thể, người có muốn học không?"

Chút tối tăm trong con ngươi Cố Kiến Thâm lóe lên cực nhanh, song đã nhanh chóng làm vẻ mặt mong đợi nhìn Thẩm Thanh Huyền: "Có! Quốc sư muốn dạy ta ư?"

Thẩm Thanh Huyền dùng ánh mắt dịu dàng nhìn hắn, nhẹ giọng: "Hiện giờ Bệ hạ đang tuổi lớn, nếu tập luyện thật tốt, ngày sau nhất định thành công lớn."

Y nói thế, Cố Kiến Thâm đương nhiên càng mừng rỡ, muốn học ngay lập tức.

Thẩm Thanh Huyền nhỏ giọng: "Trước tiên người hãy nhớ kĩ khẩu quyết này, bật hơi hấp thu cụ thể ra sao, ta sẽ từ từ dạy người."

Cố Kiến Thâm ngoan ngoãn gật đầu: "Được!"

Ban đầu Thẩm Thanh Huyền không muốn vội vã truyền đạo tu hành cho hắn vậy đâu, nhưng tình cảnh Cố Kiến Thâm hiện giờ thực sự quá tệ, thân thể còn gầy yếu thế này, nếu không điều dưỡng, sau này sẽ không cách nào uốn nắn được nữa.

Thật ra pháp môn này cũng bình thường lắm, phù hợp với người phàm, nếu Cố Kiến Thâm luyện thật tốt, đợi tới khi thành niên, ít nhất sẽ được thể chất như Thẩm hoàng hậu.

Đối với người bình thường như thế đã đủ: tai thính mắt tinh, bách động bất xâm. Nếu tu luyện chút ngoại công sẽ có được bản lĩnh không tệ! Dù sao năm đó nom Thẩm hoàng hậu có vẻ nhu nhược, chứ thực ra cao thủ đại nội còn chẳng làm gì được nàng.

Thân là đế vương, vốn đã vất vả hơn người thường rất nhiều, cũng gặp nhiều nguy hiểm hơn, so với trông cậy mọi việc vào hộ vệ của người khác, còn không bằng dựa vào chính mình, cho nên tạo nền tảng vững chắc cho bản thân là việc cần thiết.

Ngặt nỗi hiện giờ thời gian của Cố Kiến Thâm quá sít sao, chưa kể tới đống kinh thư kia ... chỉ cần là sách y đưa cũng đủ để hắn xem rồi. Nghĩ thế, Thẩm Thanh Huyền định dời dạy Nho đạo lại, củng cố thân thể cho hắn trước.

Tiểu hoàng đế rất thông minh, Thẩm Thanh Huyền đọc khẩu quyết phiền phức có vài lần, hắn đã nhớ không sai một chữ.

Thế nhưng chỉ nhớ thôi thì không được, Thẩm Thanh Huyền lại cẩn thận giảng cho hắn nghe.

Đạo lý trong đó rất khó lĩnh ngộ, Cố Kiến Thâm nghe mà cau mày liên tục, Thẩm Thanh Huyền hỏi hắn: "Chỗ nào không hiểu thì nói ta nghe."

Cố Kiến Thâm lắc đầu, mi tâm nhíu chặt, dường như muốn nói song không biết nên bắt đầu từ đâu.

Đạo pháp với người phàm là thế, người bình thường có thể nghe, thông minh thì có thể nhớ, nhưng muốn thấu hiểu lại khó khăn cực kỳ.

Đạo pháp dễ hiểu từng này, ngộ tính cực cao như Cố Kiến Thâm mà đã trầy trật thế rồi, có thể thấy tu đạo là chuyện không thể cưỡng cầu.

Chẳng qua Thẩm Thanh Huyền cũng không định để Tiểu Vệ Thâm nhập môn chân chính, chủ yếu muốn hắn tận dụng thở ra hít vào và ngồi tĩnh tâm để điều dưỡng thân thể.

Thẩm Thanh Huyền sợ Cố Kiến Thâm buồn chán, nói: "Mặc dù tu hành kiểu này khó hiểu, song có lợi rất lớn cho Bệ hạ trong mai sau, hy vọng người có thể chăm chỉ tu hành không ngừng."

Cố Kiến Thâm tức thời lên tinh thần, gắng sức học tập.

Thấy cũng đã sắp đến giờ, Thẩm Thanh Huyền lại hỏi: "Bệ hạ, gần đây thái hậu nương nương còn giao bài tập cho người không?"

Cố Kiến Thâm nở nụ cười: "Mẫu hậu mong ta sau này rạng danh, tất nhiên phải bố trí rồi."

Thẩm Thanh Huyền lại hỏi hắn: "Vậy hiện giờ người hiểu được Thiên Hóa Kinh kia chưa?"

Trước đây y không hợp hỏi câu này, song hiện giờ Cố Kiến Thâm đã đọc nhiều đạo trị thế của Nho gia vậy rồi, chắc hẳn cũng nên có cách nhìn nhận của mình.

Tiểu hoàng đế nhỏ tuổi bảo: "Thiên Hóa Kinh nói về luân hồi nhân quả, không thể tạo nghiệp."

Thẩm Thanh Huyền tiếp tục nghe hắn nói.

Cố Kiến Thâm lại bảo: "Nhưng ta thân là đế vương, sao có thể không tạo nghiệp? Không tạo nghiệp thì phải làm gì để tạo phúc cho bách tính? Tu thân đương nhiên quan trọng, nhưng hàng nghìn vạn bách tính trong thiên hạ vẫn đang rơi vào bể khổ, sao ta có thể vươn xa cho được?"

Trong mắt Thẩm Thanh Huyền lập tức mang theo khen ngợi: "Bệ hạ thật lương thiện."

Cố Kiến Thâm ngẫm nghĩ, rồi rũ mắt nói: "Trong lòng mẫu hậu nghĩ cho ta, muốn ta tốt, cho nên hy vọng sau khi chép kinh ta lĩnh ngộ được chân lý, có thể buông gánh nặng, trấn an bản thân."

Nàng chỉ muốn ngươi mất đi tư cách làm hoàng đế mà thôi. Đương nhiên Thẩm Thanh Huyền không thể nói ra sự thật, Cố Kiến Thâm tin tưởng Tôn thị đến vậy, lại khao khát tình thương của mẹ, sao y có thể đâm vỡ bọt nước mỏng manh yếu ớt này.

Thẩm Thanh Huyền nói: "Thái hậu nương nương yêu người sâu sắc, vô cùng khiến người cảm động, nhưng Bệ hạ là chủ của vạn dân, không nên chỉ ngộ lòng mình, mà phải mở rộng ý chí, cất chứa vạn nghìn."

Cố Kiến Thâm liên tục gật đầu, hiển nhiên hết sức tán thành.

Thẩm Thanh Huyền tiếp tục uyển chuyển nói: "Hiếu đạo cũng không thể mất, tấm lòng của thái hậu, Bệ hạ không thể phụ lòng."

Cố Kiến Thâm rũ mắt nói: "Trẫm hiểu, kinh thư này ta sẽ chăm chỉ chép, coi như cầu phúc vì thái hậu."

Thẩm Thanh Huyền lại bảo: "Nếu đã thế, sợ rằng thân thể Bệ hạ sẽ chịu không nổi."

Cố Kiến Thâm lắc đầu nói: "Ta không sao, từ trước đến nay ta ngủ khá ít, vẫn có nhiều thời gian."

Thẩm Thanh Huyền nhìn hắn nói: "Bệ hạ tuổi nhỏ, thiếu ngủ sẽ ảnh hưởng thân thể trưởng thành, rất dễ lẫn lộn đầu đuôi."

Nhắc tới phương diện này cũng thật làm khó người ta. Không chép kinh thì bất hiếu, song chép kinh lại không có lợi cho mình ...

Cố Kiến Thâm nghi hoặc mà nhìn Thẩm Thanh Huyền.

Thẩm Thanh Huyền nhẹ giọng nói: "Không bằng để thần làm giúp?"

Đồng tử Cố Kiến Thâm đột nhiên co rút.

Thẩm Thanh Huyền nói: "Mười lần kinh thư này ... hãy để thần thay người chép đi."

Cố Kiến Thâm sửng sốt một lúc mới lên tiếng: "Nhưng nét chữ ..."

Thẩm Thanh Huyền mỉm cười, đặt bút viết lên giấy hai chữ.

Kiểu chữ ngay ngắn lại non nớt, mặc dù đầu bút lông có vẻ yếu thế, nhưng chữ viết lại giống của Cố Kiến Thâm như đúc!

Cố Kiến Thâm yên lặng nhìn, đôi mắt đen đột nhiên trở đậm, sát ý ác liệt nháy mắt lao ra khỏi lớp vỏ yếu đuối.

Thẩm Thanh Huyền thấp thoáng nhận ra một ít, thế nhưng y vừa tập trung, sát khí kia lập tức biến mất không còn bóng dáng tăm hơi ...

Cố Kiến Thâm thở dài nói: "Liên Hoa ca ca, ngươi thật là lợi hại!" Trong giọng nói mềm mại đều là khâm phục và kinh hỉ, nào có gì khác thường?

Thẩm Thanh Huyền chỉ nghi ngờ thoáng chốc, song không nghĩ quá nhiều, y dịu giọng: "Cũng may có thể san sẻ giải nạn giúp Bệ hạ."

Thế là xem như đã giúp Cố Kiến Thâm giảm bớt gánh nặng.

Chép kinh vốn không giúp ích gì cho hắn, song vì ứng phó Tôn thị, không muốn đánh rắn động cỏ, nên kinh này vẫn phải chép.

Năm đó "Thẩm hoàng hậu" đa tài đa nghệ, trình độ thư pháp cực cao, mô phỏng nét chữ chưa thành thục của Cố Kiến Thâm hiện giờ vẫn rất dễ.

Hơn nữa bản mẫu của kinh thư này rất nhiều, dựa theo đó mà viết sẽ không để người ta nhìn ra kẽ hở.

Thế nhưng mười lần kinh thư này rất tốn thời gian, dù là Thẩm Thanh Huyền chép cũng phải mất một lúc.

Cố Kiến Thâm hỏi y: "Giờ không còn sớm nữa, kinh thư hôm nay vẫn để trẫm chép đi." Vì sáng mai phải giao qua cho thái hậu kiểm tra rồi.

Thẩm Thanh Huyền nhớ tới thân ảnh nhỏ gầy nằm trước án mà không sao đành lòng, y liền bảo: "Để thần làm đi."

Cố Kiến Thâm lại nói: "Nhưng nếu muộn hơn nữa ... ngươi không tiện xuất cung đâu."

Thẩm Thanh Huyền nói: "Thần mang về chép."

Cố Kiến Thâm hơi nhíu mày: "Vậy sáng mai ..."

Thẩm Thanh Huyền trấn an hắn: "Yên tâm, đợi khi trời khuya, thần sẽ lén mang kinh thư đặt trước án."

Hàm nghĩa của lời này chính là Thẩm Thanh Huyền có thể tránh thủ vệ trong cung, vô thanh vô tức xuất nhập cung đình.

Cố Kiến Thâm vẫn mặt không đổi sắc, thế nhưng bàn tay nhỏ giấu trong ống tay áo lại dùng sức siết chặt.

Hắn hỏi Thẩm Thanh Huyền: "Vậy có ổn không?" Hắn lộ ra vẻ mặt lo âu, "Nếu chậm trễ, ngày mai ..."

Thẩm Thanh Huyền tưởng rằng hắn sợ Tôn thị giận, thế là an ủi hắn: "Sẽ không đâu."

Cố Kiến Thâm ngẫm nghĩ, thoải mái nói: "Vậy làm phiền quốc sư rồi."

Đáy mắt Thẩm Thanh Huyền chứa đầy dịu dàng: "Là vinh hạnh của thần."

Quyết định xong, Thẩm Thanh Huyền trở về dùng khoảng một canh giờ chép hết kinh thư, chép xong y lại đi xử lý một chuyện, sau đó nương theo bóng đêm vào cung, đặt kinh thư ở ngự thư phòng.

Thế nhưng y lại không hề hay biết, một đêm này Cố Kiến Thâm căn bản không chợp mắt, hắn nằm trên long sàng hoa lệ, tay đặt trên dao găm, chăm chú lắng nghe tròn một đêm.

Hôm sau trời sáng, hắn lập tức vào ngự thư phòng.

Một chồng kinh thư đặt trên bàn giống như ánh mặt trời gay gắt làm đau hai mắt Cố Kiến Thâm.

Hắn không nghe thấy bất kỳ âm thanh gì, và cũng không có bất cứ động tĩnh gì.

Hoàng cung nghiêm mật tử thủ —— nơi Vệ Tấn từng thử ám sát vô số lần đều tay trắng trở về, thế nhưng bị Tần Thanh qua lại tự nhiên như vậy.

Hắn tập trung tới nổi nghe được rõ tiếng kêu của côn trùng, song tai lại không nghe thấy động tĩnh của Tần Thanh.

Cố Kiến Thâm nhắm mắt lại, cầm chồng kinh thư kia, màu mắt hắn càng tối hơn.

Nét chữ này đừng nói là Tôn thị, ngay cả hắn còn không thể phân biệt.

Hắn đã thử thay đổi bút tích, song Thẩm Thanh Huyền vẫn có thể tiếp tục mô phỏng theo.

Tiểu đồng đứng lẻ loi trong gian phòng trống rỗng, bỗng nhiên nheo mắt đầy nguy hiểm.

| Chương 52 |

Không có ai là ngoại lệ.

_____

Hôm sau, khi Thẩm Thanh Huyền tiến cung, Cố Kiến Thâm vẫn mặt mày vui mừng mà chào đón: "Quốc sư!"

Thẩm Thanh Huyền hành lễ với hắn.

Cố Kiến Thâm vội vàng đỡ y dậy, kề sát vào y nhỏ giọng: "Kinh thư rất tốt, ta nghe Phúc Đạt nói, mẫu hậu xem xong còn vui mừng mỉm cười."

Hắn nói thế càng làm Thẩm Thanh Huyền thấy bực mình hơn, chưa biết chừng Tôn thị kia còn chẳng buồn liếc nhìn, nói chi tới vui mừng mỉm cười? Phúc Đạt này ... có lẽ lão cũng đau lòng vì tiểu hoàng đế, cố ý nói vậy để hắn vui.

Đương nhiên y sẽ không vạch trần, chỉ bảo: "Vậy thì tốt rồi."

Cố Kiến Thâm lại hỏi: "Hôm nay chúng ta học gì đây?"

Thẩm Thanh Huyền nói: "Pháp môn hôm qua thần dạy người, người còn nhớ không?"

Cố Kiến Thâm vội vàng thuật lại một lần, Thẩm Thanh Huyền rất đỗi vui mừng, nói với hắn: "Hôm nay chúng ta lại luyện nữa đi."

Cố Kiến Thâm cong tít mắt nói: "Được!"

Học cái này kỳ thực rất khô khan, hơn nữa tiến triển vô cùng chậm, càng học càng vô vị.

Với trình độ hiện giờ của Cố Kiến Thâm, căn bản không thể lĩnh ngộ, cho nên ích lợi cho thân thể không lộ rõ, nhìn từ khía cạnh nào đó, nom pháp môn này nhìn thì khác nhưng cũng vô dụng như chép kinh.

Đương nhiên nếu qua thời gian dài, từng chỗ tốt sẽ lần lượt hiện ra.

Kết thúc tu hành, Thẩm Thanh Huyền lại hỏi hắn vài câu bài tập trong Nho học.

Cố Kiến Thâm hiển nhiên thích cái này hơn, đáp mạch lạc rõ ràng, rất có chính kiến.

Thẩm Thanh Huyền chỉ giảng tới đó là dừng, y muốn phát triển theo từng bước, không muốn tiếp tục khiến hắn mệt mỏi.

Sau khi đã đến giờ, Thẩm Thanh Huyền nói: "Bệ hạ, thần cáo lui."

Cố Kiến Thâm mang theo thất vọng đáp lại: "Ừ."

Thẩm Thanh Huyền chỉ cho rằng hắn không nỡ để y đi, nên không khỏi mềm lòng nói: "Ngày mai thần vẫn sẽ đúng giờ đến đây."

Cố Kiến Thâm lập tức vui vẻ: "Ừ." Thế nhưng ý cười không lan tới đáy mắt.

Đến ngày tế mùa vụ, Cố Kiến Thâm ở lại trong cung, theo lý Thẩm Thanh Huyền thân là quốc sư, nên đến Tường Thịnh sơn phụ tế thiên, nhưng Thẩm Thanh Huyền không bằng lòng đi.

Vừa khéo Vệ Tấn cũng không ưa y, y không tới gã còn mừng lắm kìa, nhanh chóng tìm tâm phúc cùng lên núi.

Trên Tường Thịnh sơn là quang cảnh náo nhiệt, trong hoàng cung lại trở nên quạnh quẽ hơn nhiều.

Thái hậu cũng đến Tường Thịnh sơn, chỉ có Cố Kiến Thâm không đi, Tôn thị lấy lý do Cố Kiến Thâm bị phong hàn, cần tĩnh dưỡng trong cung.

Song thực tế ra sao mọi người đều rõ trong lòng, tế thiên vốn là việc của đế vương, kết quả do Nhiếp Chính Vương thay thế, lúc này Cố Kiến Thâm mà đi, chẳng phải lúng túng lắm sao?

Không có Tôn thị ở đây, Thẩm Thanh Huyền dứt khoát tiến cung thật sớm.

Cố Kiến Thâm vẫn mang vẻ mặt vui sướng khi thấy y, thế nhưng ẩn sâu trong con ngươi là nỗi mất mát không sao che giấu.

Nghĩ tới cũng phải, mặc dù tiểu hoàng đế non nớt, nhưng không phải không hiểu gì, mấy ngày qua Thẩm Thanh Huyền dạy dỗ cũng có tác dụng, hắn hiểu thân phận mình, cũng biết tế thiên là chuyện lớn.

Thế mà bản thân mình là quân chủ lại không thể đi.

Thẩm Thanh Huyền hỏi hắn: "Bệ hạ đang nghĩ gì vậy?"

Cố Kiến Thâm hơi chần chờ, cuối cùng vẫn hỏi: "Liên Hoa ca ca, có phải trẫm vô năng lắm không?"

Thẩm Thanh Huyền hỏi ngược lại hắn: "Sao lại vô năng?"

Cố Kiến Thâm lộ rõ sửng sốt, tất nhiên không trả lời được.

Thẩm Thanh Huyền ôn hòa nói: "Bệ hạ trên kính thân thích, dưới được lòng dân, mặc dù tuổi nhỏ mà đã đọc trăm sách, sao có thể vô năng?"

Mi mắt Cố Kiến Thâm hơi cụp xuống, yếu ớt lại kiên cường.

Thẩm Thanh Huyền thương xót hắn lắm, thành thử trấn an: "Bệ hạ đừng vội, người vẫn đang trưởng thành. Cây đơn thì sợ gió, nếu lớn thành rừng cây, thì có gì phải sợ?"

Ngôn từ của y nhẹ nhàng, từ tốn lại dịu dàng, Cố Kiến Thâm cũng bị y thuyết phục, chậm rãi dâng lên tinh thần, tầm mắt nhìn y ngày càng ỷ lại.

Thẩm Thanh Huyền lại trò chuyện với hắn một hồi, thấy hắn hoàn toàn thoải mái mới yên lòng.

Do Tôn thị không ở đây, buổi trưa Cố Kiến Thâm giữ Thẩm Thanh Huyền lại dùng bữa, Thẩm Thanh Huyền cũng bằng lòng ở cùng hắn, vì thế lưu lại.

Dù Tôn thị có tệ hại ra sao cũng sẽ không khắt khe thức ăn của hoàng đế.

Tuy người ngự thiện phòng không cần thiết nịnh nọt Cố Kiến Thâm, nhưng cái gì nên có đều có, nhất định không so được với bên chỗ Tôn thị, nhưng không tới nỗi làm hắn đói.

Tất nhiên Thẩm Thanh Huyền gai mắt đống thức ăn này, thế nhưng y thấy dinh dưỡng cân đối, phối hợp hợp lý, trong lòng vẫn thoáng thỏa mãn.

Khẩu vị Cố Kiến Thâm không tệ, ăn được không ít, Thẩm Thanh Huyền theo hầu bên cạnh, cảm thấy rất thú vị.

Trước đây đều là Cố Kiến Thâm hầu hạ y, lần này đổi thành y cũng được lắm chứ.

Chẳng qua thực tế Thẩm Thanh Huyền cũng không phải làm gì, từ nhỏ Cố Kiến Thâm đã tự lập, trên căn bản mọi thứ đều tự mình làm, hoàn toàn không mượn tay người khác.

Thẩm Thanh Huyền lại đau lòng hết sức, chỉ tưởng rằng Cố Kiến Thâm nhỏ tuổi chịu uất ức, cho nên quen tự mình động tay.

Song thực tế, Cố Kiến Thâm không tin được bất luận kẻ nào.

Thức ăn là thứ dễ bị người ta gian lận nhất, hắn từng "nghe" quá nhiều cung nhân thống khổ rên rỉ tới chết sau khi trúng độc, cho nên không bao giờ dám khinh thường.

Cố Kiến Thâm bắt đầu ăn, Thẩm Thanh Huyền ở bên cạnh nhìn, càng nhìn mi tâm nhíu càng chặt.

Rõ ràng đã không cần chép kinh nữa, y cũng giảm việc học cho hắn rất nhiều, sao Cố Kiến Thâm vẫn gầy yếu từng này?

Trông hắn ăn cũng không ít, sao lại không có thịt?

Pháp môn tu thân kia không có hiệu quả quá nhanh, Thẩm Thanh Huyền không khỏi thấy sốt ruột.

Y nào biết rằng, chính y mỗi đêm đến đưa kinh thư làm Cố Kiến Thâm ngủ không ngon.

Nếu không có cách nào ngủ đủ giấc, thì thân thể này đừng mong khỏe mạnh.

Thẩm Thanh Huyền nhìn Cố Tiểu Thâm, trong lòng nảy ra một ý định, liền bảo: "Bệ hạ ... Người có muốn xuất cung không?"

Dù có trưởng thành sớm cỡ nào thì hắn vẫn là một đứa trẻ, nhất định sẽ thích náo nhiệt, ngột ngạt trong cung lâu tới vậy, người nào cũng nghẹn muốn hỏng, dẫn hắn ra ngoài giải sầu không chừng sẽ tốt hơn nhiều.

Thẩm Thanh Huyền thực sự rất lo cho thân thể Cố Kiến Thâm.

Nghe y nói thế, Cố Kiến Thâm vốn đang ăn ngon đột nhiên ngừng lại ... Hắn rũ mi mắt, ý lạnh tụ lại trong con ngươi đen nhánh.

Xuất cung ...

Y rốt cục muốn hạ thủ rồi sao? Ngược lại là cơ hội tốt.

Ngón tay Cố Kiến Thâm hơi dùng sức, nỗ lực ổn định lại tâm trạng, hắn nhìn Thẩm Thanh Huyền: "Nhưng mẫu hậu từng bảo, không cho – trẫm xuất cung."

Thẩm Thanh Huyền cười nói: "Không sao đâu, chúng ta có thể yên ắng ra ngoài, không ai biết được đâu."

Lòng bàn tay lẫn sau lưng Cố Kiến Thâm đều phát lạnh, nhưng trên mặt vẫn giữ vững lực trấn định ngoài sức tưởng tượng, thậm chí còn tò mò hỏi: "Làm sao mới có thể không khiến ai biết?"

Thẩm Thanh Huyền lập tức nháy mắt với hắn: "Bệ hạ ngẫm lại xem buổi tối thần tiến vào kiểu gì."

Quả thực, hoàng cung to lớn, vô số thị vệ, căn bản ngăn không nổi một Tần Thanh.

Y có năng lực qua lại tự nhiên, mang theo hắn đương nhiên cũng không thành vấn đề. Đặc biệt là hắn – người bị lừa gạt, sẽ không phát ra bất luận âm thanh gì.

Chẳng trách y không đi tế thiên, thảo nào dạo này y đối tốt với hắn như vậy.

Chính là vì ngày hôm nay sao?

Không có Tôn thị, cũng không có Vệ Tấn, trong hoàng cung trống huơ, nếu hắn phối hợp với y, xuất cung là chuyện dễ dàng.

Vừa xuất cung .. thì chính là giờ chết của hắn.

Mặc dù đã dự đoán từ trước, nhưng trái tim Cố Kiến Thâm vẫn đau nhói như bị kim đâm.

Mấy tháng qua, y đối xử tốt với hắn, dạy hắn đạo trị quốc, dạy hắn thuật quản lý dân ...

Ngoại hình y cũng thật đẹp, nụ cười rất dịu dàng, giọng cũng rất đỗi êm tai, và y cũng là người đẹp nhất, gần gũi nhất hắn từng gặp ...

Thế nhưng tất cả những thứ này chỉ toàn là giả dối, toàn bộ đều cố ý làm cho hắn xem, chỉ vì để hắn thả lỏng cảnh giác, chỉ vì muốn lừa hắn.

Hắn tin y, kính y, ỷ lại y, nhưng phía sau nụ cười xinh đẹp ấy lại là dao độc.

Đều giống nhau ... Tất cả đều giống nhau.

Không có ai là ngoại lệ.

Cõi đời này, chỉ có mình hắn.

Thẩm Thanh Huyền gọi hắn một tiếng: "Bệ hạ?"

Cố Kiến Thâm đột nhiên hoàn hồn, đôi mắt sáng lấp lánh: "Ta thật sự có thể ra ngoài sao?"

Thẩm Thanh Huyền cực kỳ thích dáng dấp trẻ con này của hắn, y gật đầu bảo: "Đương nhiên rồi."

Cố Kiến Thâm lại dè dặt hỏi: "Lỡ như bị phát hiện thì sao?" Khi hỏi câu này, ánh mắt hắn nhìn Thẩm Thanh Huyền chằm chằm không chớp, hắn muốn xem đôi mắt y, muốn nhìn thấy chập chờn nhỏ bé trong tình tự của y, muốn xem có phải y tự tin một trăm phần trăm hay không.

Hoàng cung nho nhỏ này làm sao kiềm chế được Thẩm Thanh Huyền? Y ung dung đáp: "Tuyệt đối không bị phát hiện."

Trái tim Cố Kiến Thâm triệt để chìm vào trong hồ băng.

Hắn không thể phản kháng ... không thể trở mặt ... thậm chí không thể lộ ra kẽ hở, nếu để y nhận ra hắn định gây động tĩnh, có lẽ Thẩm Thanh Huyền sẽ đập nồi dìm thuyền liều chết tới cùng, giết hắn ngay lập tức.

Nhưng xuất cung rồi thì sao? Chỉ còn một chữ chết, hơn nữa chết càng thêm vô thanh vô tức.

Phải làm sao đây? Cố Kiến Thâm bất an, nhưng không biểu hiện ra ngoài mảy may.

Ra ngoài trước đã ... Cố Kiến Thâm tự nhủ với mình, chỉ có thể ra ngoài rồi lại tìm cơ hội.

Tuy rất xa vời, nhưng còn tốt hơn chọc giận Tần Thanh, đưa mình vào chỗ chết ngay thời khắc này.

Cố Kiến Thâm nói: "Vậy chúng ta đi ngay thôi!"

Thẩm Thanh Huyền cười bảo: "Bệ hạ dùng bữa trước đi đã, không vội."

Cố Kiến Thâm làm sao nuốt trôi được nữa?

Chẳng qua có thể kéo dài được lúc nào hay lúc đó, hắn hy vọng có thể ăn bữa cơm này lâu thật lâu.

Nhưng thực chất ... có lâu hơn thì có khác gì đâu? Sẽ không có ai tới cứu hắn.

Ngay từ đầu đã không có ai thích hắn.

Sau này cũng sẽ không có người thương hắn.

Cố Kiến Thâm buông đũa, nhìn Thẩm Thanh Huyền: "Liên Hoa ca ca, chúng ta đi thôi, ta muốn ra ngoài xem thử."

Nếu nhất định phải chết, ít nhất cũng phải nhìn xem thế giới bên ngoài ra sao.

Cuộc đời ngắn ngủi này của hắn, dựa vào đâu chỉ nhìn thấy một mảnh trời!

Thẩm Thanh Huyền mỉm cười nói: "Được, buổi tối thần sẽ mời Bệ hạ tới Phong Trân lâu ăn đồ ngon."

Mắt Cố Kiến Thâm tức thì sáng lên: "Món đó có ngon hơn đồ ăn ngự thiện không?"

Thẩm Thanh Huyền đáp: "Tất nhiên không sánh bằng ngự thiện rồi, nhưng nó vẫn có mặt thú vị khác."

Cố Kiến Thâm mặt mày hớn hở: "Liên Hoa ca ca đã thích, vậy nhất định là ngon nhất rồi."

Nhìn nụ cười hồn nhiên ỷ lại nhường kia, ý định muốn bảo vệ hắn trưởng thành thật tốt ngày càng vững vàng.

Cố Kiến Thâm làm người thương như vậy, không nên để nước bùn dơ bẩn nhấn chìm, y chắc chắn trả lại cho hắn một mảnh trời xanh quang đãng.

Nếu đã muốn xuất cung, vậy thì nhất định phải đổi trang phục.

Thẩm Thanh Huyền đưa y phục đã chuẩn bị cho Cố Kiến Thâm, Cố Kiến Thâm vội nói: "Trẫm đi thay ngay."

Lo hắn ăn mặc không chỉnh tề, Thẩm Thanh Huyền nói: "Thần đến giúp người."

Cố Kiến Thâm ngượng ngùng bảo: "Không cần, trẫm làm được mà."

Thẩm Thanh Huyền cũng không biết hầu hạ người cho lắm, vì vậy nói: "Thần chờ người bên ngoài."

Cố Kiến Thâm ôm y phục vào phòng, nụ cười trên mặt biến mất ngay tức khắc.

Hắn cởi long bào, cẩn thận giấu kỹ dao găm dưới gối vào trong người, mặc thường phục Thẩm Thanh Huyền chuẩn bị cho hắn.

Danh sách chương: