Chương 8

Đêm thất tịch năm 27 tuổi, tiểu trợ lí vẫn luôn đi theo Lưu Vũ phải về quê để kết hôn.

Cậu đưa cho đối phương một bao lì xì lớn, còn bản thân thì lại uống đến mức say mèm trên một bữa tiệc tư nhân.

Người đại diện lén lút giúp cậu ngồi vào xe bảo mẫu, chỉ sợ sẽ bị paparazi chụp được, làm sụp đổ đi hình tượng.

Lưu Vũ ngồi tựa lưng vào ghế sau chờ tỉnh rượu, Lưu Hải xoay người lại, dùng tay phủ xuống đôi mắt của cậu.

Ánh đèn của thành phố rơi trên người cậu, giống như một bức tượng lớn, khiến người ta sinh ra cảm giác muốn đi quá giới hạn, cho rằng có thể dùng tay không để nắm lấy ánh sáng.

Ngoài cửa sổ là dòng người đi đường đang vội vã di chuyển, có cặp tình nhân nắm tay nhau đi ngang qua, lại có một nhà ba người đứng trước đài phun nước chụp ảnh, nhưng càng nhiều là những người cô đơn lẻ bóng đang chạy trốn trong bóng đêm,  vừa xoay người lại liền biến mất trong biển người vội vã.

Lưu Vũ nhìn một hồi, đột nhiên lên tiếng phá tan sự yên tĩnh:"Năm thứ bảy."

Người đại diện giật mình, quay người lại hỏi cậu:"Cái gì?"

Lưu Vũ hơi nâng cằm lên, từ trên cao nhìn xuống, có vài phần hả hê:"Em nói, đây đã là năm thứ bảy rồi."

Người đại diện chả hiểu gì hết:"Tiểu Vũ."

Anh ta dở khóc dở cười:"Em đang nói gì vậy?"

Lưu Vũ quay đầu sang chỗ khác, không thèm để ý tới anh ta:"Em uống say rồi."

Cậu giống như sợ đối phương không tin, cho nên bèn lặp lại lần nữa:"Anh họ, em say rồi."

Những lời người say nói đều là giả, không thể xem là thật.

Người đại diện có hơi bất đắc dĩ:"Được được được, em uống say rồi."

Anh ta lấy Ipad ra để xem hòm thư, sau đó nhìn sơ qua khoảng mười phần sơ yếu lí lịch, sau khi đã sàng lọc ra được một nhóm, anh ta liền hỏi Lưu Vũ:"Em muốn tìm một trợ lí mới như thế nào?"

Lưu Vũ cũng không ngoảnh mặt lại:"Sao cũng được."

Trước giờ cậu vẫn luôn không quá chấp nhất với những thứ này.

Người đại diện "Ừ" một tiếng, sau đó liền gửi thông báo phỏng vấn đến một số người anh ta nhìn trúng.

Qua một hồi lâu, Lưu Vũ giống như đã nhớ lại điều gì đó, cậu gọi anh ta:"Anh ơi."

Cậu nói:"Đừng tìm người tuổi quá nhỏ."

Cậu nói chắc như đinh đóng cột:"Em không muốn bị gọi là anh đâu."

Cậu giống như đang vô tình oán trách:"Em vẫn chưa muốn già."

Người đại diện cũng không biết nên nói cái gì, chỉ đáp lại một tiếng "Được."

Trợ lí mới vừa thông minh lại tháo vát, là một cô gái cung xử nữ, có chút khiết phích, lúc sắp xếp công việc đều làm rất rõ ràng, cùng tuổi với Lưu Vũ.

Trong lần đầu gặp mặt phỏng vấn, cô đã gọi cậu là "Tiểu Vũ."

Lưu Vũ cảm thấy rất hài lòng, cũng không nói gì thêm nữa, cậu quyết định giữ người này lại.

Năm thứ hai, cậu đến Quý Châu tham gia chương trình "Nhân vật thật", phải chẻ củi nhóm lửa trong sân của một gia đình nông dân, khói bốc lên từ lửa lượn lờ xung quanh, hun cậu đến mức vô cùng chật vật.

Trợ lí vội vã đến báo với cậu, tuần trước bố của cậu đã nộp lên đơn xin về hưu, đơn xin cũng đã được phê duyệt hoàn tất. Ngày mai chính sẽ tổ chức nghi thức về hưu, cho nên ông gọi điện thoại đến ỏi cậu hôm đó có thể về tham gia hay không.

Lưu Vũ và tổ chương trình thượng lượng đến nửa đêm, cũng tự mình đề cử người đến thay thế mình, sau đó bồi thường tiền và nói xin lỗi. Lúc trời còn chưa sáng, cậu đã ngồi lên xe, chạy lướt qua những rừng cây trùng điệp ở Vân Quý, nhanh chóng đi về nhà.

Trong một năm này, cậu rất ít khi về nhà, lúc đến cửa tiểu khu, trong lòng cậu bỗng dâng lên một cảm giác xa lạ kì dị.

Nghi thức kết thúc, Lưu Vũ đỡ bố về nhà, đột nhiên cậu phát hiện ra, trên đầu tường của tiểu khu đang thấp thoáng một cành Hạnh Hoa.

Lại đến mùa Xuân nữa rồi.

Bố cậu đột nhiên nói một cách bình tĩnh:"Bố không thể nhảy nổi nữa rồi."

Lưu Vũ ngẩn ra, không nói nên lời.

Bố cậu vỗ vỗ tay cậu, nói đùa:"Sau này nha, cái nhà này phải dựa vào mình con để trụ rồi."

Sự cự tuyệt và kháng cự mà cậu tự cho là đúng thật ra đều là vô dụng.

Quanh đi quẩn lại, vận mệnh của tương lai vẫn cứ rơi xuống đôi vai cậu.

Lưu Vũ nhớ lại câu chuyện My Memories of Old Beijing* mà cậu đã được học ở tiểu học.

Hóa ra cậu cũng giống như Lâm Hải Anh*, từ lâu đã không còn là một đứa bé nữa.

Cậu đã không còn là chàng trai hai mươi tuổi nữa, không còn đắc ý, không còn oán giận, cũng không bao giờ càn quấy nữa.

Bọn họ đều cần phải trưởng thành.

Mà hoa cũng đều sẽ úa tàn.

Xuân đi đông đến, đưa đón rồi lại tiễn biệt, giữa những thăng trầm, lại thêm ba năm nữa trôi qua.

Buổi tối khi Lưu Vũ vừa hoàn thành tiết mục xong, lúc cậu cầm điện thoại lên nhìn thì thấy mẹ mình đã gửi qua mấy tấm ảnh, là ảnh bà đang đứng trước một biển hoa màu hồng, ánh mắt cong cong nhìn về phía ống kính, nụ cười rất giống với cậu.

Mẹ cậu đã đến từng tuổi này, những vẫn cứ giữ được hương vị của người đẹp chưa từng bại bởi năm tháng.

Lưu Vũ cười cười, nhấn like một cái, sau đó bỏ điện thoại lại vào trong túi.

Phía xa có mấy học viên đang kéo nhau chạy lại.

Dẫn đầu là một học viên thay mặt được đẩy lên trước, cô bé đó nhìn về phía cậu nở một nụ cười thẹn thùng:"Thầy ơi, thầy có thể chụp cùng tụi em một tấm hình được không ạ?"

Lư Vũ sững người, sau đó gật đầu nói được, ngay lập tức, cậu liền bị một nhóm trẻ con to xác vây quanh.

Ánh đèn sáng lên, cậu nở ra một nụ cười thuần thục.

Các học viên đều rất vui vẻ, có người dùng lí do gửi ảnh để nhân cơ hội kết bạn wechat với cậu, hơn nữa còn tự cho là mình rất thông minh.

Vừa hay Lưu Vũ đang nhấn vào khung chat trò chuyện, những người khác lập tức nhìn thấy ảnh của mẹ cậu, có học viên thốt lên:"Thầy Lưu."

Giọng cậu ta tỏ ra rất kinh ngạc:"Thầy và mẹ thầy thật giống nhau."

Lưu Vũ ngẩn ra, sau đó cúi đầu nhìn ảnh mà học viên gửi qua.

Trong tấm hình cậu vẫn đang cười, dưới khóe mắt ẩn hiện một vài vết chân chim.

Các học viên đang số đều đang ở độ tuổi mười bảy mười tám, cung kính gọi cậu một tiếng thầy.

Trong năm nay, có một chương trình tuyển chọn mời Lưu Vũ đến làm giám khảo, lời cậu nói ra rất dịu dàng, nhưng về mặt chuyên môn thì lại rất sắc bén, cũng vì vậy mà khiến nhiệt độ của chương trình được nâng lên rất nhiều.

Từ khi vào nghề tới nay, giãy giụa trong mớ bòng bong này đã hơn mười năm, cũng xem như có chút thành tựu.

Dáng vẻ của những thí sinh trên sân khấu đều giống như nhau, ngay đến cả phần giới thiệu cá nhân cũng rập khuôn đến mức khiến người ta buồn ngủ.

Cuối cùng có một học viên lấy hết dũng khí, bước lên trước hỏi cậu:"Vậy thầy Lưu cảm thấy, cuộc thi hiện tại của chúng ta có gì khác với những cuộc thì mà thầy đã tham gia trước đó hay không? Liệu thầy có thể chia sẻ một số ít sáng kiến cho chúng em hay không?"

Lưu Vũ còn chưa nói gì, thì những giám khảo ngồi bên cạnh đã tỏ ra kích động, bọn họ hỏi cậu bằng giọng điệu kinh ngạc:"Trình độ như cậu mà cũng đi tham gia tuyển chọn à?"

Giọng của ông ta rất lớn, biên kịch và đạo diễn ở phía sau đều cảm thấy không ổn.

Lưu Vũ lại chỉ cười, bình tĩnh trả lời lại:"Vừa nhìn liền biết ngài không có chú ý đến tôi mấy, tôi không những tham gia, mà còn tham gia không chỉ một lần."

Cậu hời hợt trả lời một cách có công thức.

Cuối cùng cũng khiến cho tình cảnh không quá lúng túng.

Ngày trước cậu cũng không phải là loại người như vậy, lúc cậu còn trẻ, cậu vẫn hay dùng vẻ ngoài ôn nhu như ngọc của mình để đi lừa người, phải chờ đến khi cậu mở miệng nói chuyện người ta mới có thể phát hiện ra đầu mối.

Thiệu Minh Minh nói trong chiếc gối bông của cậu có giấu kim châm, dưới lớp băng kia là một ngọn lửa. Vừa quật cường lại mạnh mẽ.

Là nhành mai trong tuyết trời lạnh lẽo, kiên quyết đứng sừng sững.

Sau hàng nghìn lần té ngã, vẫn một mực không nhận thua.

Buổi tối Lưu Vũ lái xe về nhà, đang trên đường đi thì nhận được điện thoại của Tiết Bát Nhất.

Đã sắp đến tiểu khu, Lưu Vũ ngắt điện thoại, lái xe tiến vào nhà kho.

Đầu bên kia, Tiết Bát Nhất ấp úng nói:"Lưu Vũ."

Cậu ta nói:"Tôi phải kết hôn rồi."

Tiết Bát Nhất nói:"Họ hàng bên mẹ tôi giới thiệu cho một người, bọn tôi cũng đã quen nhau hai tháng, mọi người đều cảm thất hai bên rất hợp nhau. Thật ra chuyện này tôi vẫn chưa kịp nói với cậu."

Lưu Vũ ngẩn người, cậu đột nhiên nhớ ra, bọn họ đều đã ba mươi tuổi.

Kết hôn sinh con, thành gia lập nghiệp, đều là những vấn đề bình thường ở độ tuổi này.

Chẳng qua đó là Tiết Bát Nhất, là một Tiết Bát Nhất đã từng nói "Tôi không có lần cuối cùng, tôi chỉ có lần tiếp theo."

Một Tiết Bát Nhất như vậy, không thuộc về con đường kết hôn sinh con sơ sài kia.

Trong nhà kho tối đen, Lưu Vũ im lặng không lên tiếng.

Cậu không thể nói ra câu chúc mừng dối trá, cũng không thể cưỡng ép chính mình đưa ra lời chúc phúc.

Cậu rất hiểu Tiết Bát Nhất, cho nên cậu càng không thể đối xử với cậu ta qua loa lấy lệ như Thiệu Minh Minh.

Cuối cùng cậu chỉ nói:"Nếu cậu đã quyết định như vậy thì thôi."

Bọn họ cùng nhau im lặng.

Tiết Bát Nhất đột nhiên nói:"Lưu Vũ."

Cậu ta nói:"Trước hôm nay tôi chưa từng nghĩ đến chuyện này, nhưng ngày vào giây phút ban nãy, đột nhiên tôi có một loại trực giác rất kì quái, nếu như trực giác của tôi đúng, vậy thì chuyện này, tôi nghĩ rằng mình nhất định phải nói với cậu."

Lưu Vũ cười một tiếng:"Chuyện gì thế, sao lại nghiêm túc đến vậy."

Tiết Bát Nhất nói:"Sáu năm trước, vào ngày cậu bị thương phải đưa vào viện, Santa đã gọi điện thoại cho tôi."

Cuộc điện thoại vượt qua biển cả nghìn trùng, vội vàng truyền đến nơi cậu ta đang ở.

"Anh ta hỏi tôi, cậu đang ở đâu."

-----------hết chương 8--------------

My Memories of Old Beijing: 城南旧事 Chuyện cũ ở Thành Nam (Ngô Di Cung, 1983), chuyện cũ ở Thành Nam, cải biên từ cuốn tiểu thuyết cùng tên của Lâm Hải Âm, dùng đôi mắt của nhân vật Tiểu Anh Tử để nhìn lại những ngày tác giả ở Thành Nam (Bắc Kinh) thời kỳ dân quốc.

Lâm Hải Anh: là một nhà văn người Đài Loan của dân tộc Hán. Cô được biết đến nhiều nhất với cuốn sách năm 1960 My Memories of Old Bắc Kinh, một cuốn tiểu thuyết về hồi ức thời thơ ấu của cô về Bắc Kinh.

Thật ra Santa vẫn luôn xuất hiện vào những lúc Lưu Vũ yếu đuối nhất, nhưng có lẽ cả hai đều đã vô tình bỏ lỡ mất những giây phút có được nhau. Nhiều khi tôi nghĩ, nếu như ngày ấy Santa có thể dũng cảm hơn một chút, quyết liệt hơn một chút, cứ mạnh mẽ ôm bé vào lòng thì có lẽ hiện tại hai người đã có một kết cục đẹp hơn 

Còn các cô thì sao?

Danh sách chương: