Chương 7

"Anh ta đã thất hứa, không thể cùng cậu ở chung trong một kí túc xá."

Đúng là một lời nói nhỏ nhặt không đáng kể.

Cho dù năm ấy có nghe được, thật ra cũng chả có tác dụng gì.

Lưu Vũ cười cười, nói:"Không sao cả."

Nói cho Cao Khanh Trần nghe, cũng đồng thời nói với ánh nắng đến muộn trên Đảo Hải Hoa.

Cuối năm, Lưu Vũ được lên chương trình đêm xuân vãn.

Cậu làm vũ công phụ họa trong một tiết mục ca múa, giống như một con quay quay vòng tròn trên sân khấu, ống kính lướt qua gương mặt cậu còn chưa tới năm giây.

Những nghệ sĩ giống như cậu, trên sân khấu vốn có rất nhiều.

Lưu Vũ đi xuống đài, thu thập xong đồ đạc liền chuẩn bị rời đi.

Bỗng có một nhân viên công tác đến ngăn cậu lại, cô gái đó có lòng tốt nhắc nhở cậu:"Lúc 0 giờ mọi người có thể lên sân khấu để cùng nhau đón năm mới, nói không chừng còn có cơ hội lọt vào ống kính, cậu có muốn ở lại đợi không?"

Lưu Vũ chỉ cười, cậu cảm ơn ý tốt của cô gái, sau đó nói:"Không cần đâu."

Mùa đông của Bắc Kinh rất lạnh, làn gió giống như một con dao đang lướt qua da mặt.

Lưu Vũ mở điện thoại di động ra, nhìn thấy trên wechat có vài tin nhắn linh tinh do vài người bạn gửi tới, đó là bức hình năm giây lướt qua ống kính kia của cậu, bọn họ chúc mừng sự nghiệp của cậu đã có bước tiến, sau đó lại nói thêm vài lời xã giao.

Cậu lại bướng bỉnh mà nhìn thêm một lần nữa, giống như đang đợi một thứ gì đó, nhưng cuối cùng lại không đợi được gì hết.

Tài xế taxi điên cuồng lái xe lao về phía sân bay, không phải đi về nhà, mà là vì muốn nhanh chóng di chuyển đến nơi tổ chức hoạt động tiếp theo.

Xe chạy nhanh như chớp, trên con đường lớn vắng bóng người, một mực vọt về phía trước.

Lưu Vũ dựa vào cửa sổ xe, trước mắt cậu là các tòa nhà cao tầng san sát nhau, đèn nê-ông sáng lấp lánh, những tấm biển quảng cáo đan chéo nhau, tất cả đều rơi vào trong mắt cậu, sau đó nhanh chóng biến mất về phía sau, rời khỏi tầm nhìn của cậu.

Trở thành quá khứ một đi không trở lại.

Một tiếng leng keng vang lên, báo thức trong điện thoại cậu reo lên.

Lúc này Lưu Vũ mới mở wechat ra, sau đó từ tốn gửi bốn chữ vào trong nhóm chat, chờ đến lúc tiếng báo 0 giờ vang lên, tin nhắn của cậu cũng được gửi đi.

"Cả đời bình an."

Trước sinh nhật hai mươi bốn tuổi, Lưu Vũ lên hot search.

Lúc đó cậu đang quay phim cho một đoàn phim ở Hoành Điếm, là một bộ phim cổ trang, quy mô có hơi nhỏ, cậu vào vai nam hai si tình, là một tuyệt thế cao thủ. Trong lúc cáp treo từ trên cao hạ xuống, bởi vì đứng không vững cho nên cậu đã bị ngã, cũng may là không có xảy ra vấn đề gì nghiêm trọng.

Thế nhưng đoàn phim lại nhạy bén cảm thấy cơ hội đã đến, họ bèn đóng gói cậu lại như một bệnh nhân bị gãy xương, sau đó đưa đến bệnh viện. Trên trang đầu của các acc kinh doanh bắt đầu thay phiên nhau đăng ảnh lên, đa số đều là ảnh chân của cậu bị bọc thành một cái bánh chưng.

Lưu Vũ nhấn vào hot search để xem, dưới những bình luận đứng đầu có một số đến từ người hâm mộ của cậu, nhưng phần nhiều đều là các thủy quân cos người qua đường, nhốn nháo hỏi đây là ai.

Người hâm mộ của cậu bắt đầu kê khai ra các yếu lí lịch, dùng từng bình luận giải thích cho người qua đường hiểu, đồng thời cũng chia sẻ vô số các bảng số liệu, khiến cho nhiệt độ của hot search ngày càng cao.

Lúc La Ngôn đến thăm cậu, thì đã là ngày thứ ba kể từ khi vụ việc xảy ra.

Hai năm nay hai người họ rất ít khi gặp nhau, phải đợi đến những ngày lễ tết họ mới có cơ hội dùng app để hàn huyên với nhau.

La Ngôn ngồi bên mép giường gọt táo cho cậu, nói về những việc nhỏ nhặt không liên quan đến chuyện đau khổ.

Lưu Vũ vừa cắn táo vừa nghe cậu ta nói, thỉnh thoảng lại chen vào một hai câu, không khí giữa hai người cũng xem như hòa hợp.

Qua một lúc lâu sau, La Ngôn đột nhiên nói:"Phải rồi."

Cậu ta có chút hưng phấn:"Tháng trước khi tôi đi Thẩm Quyết tham gia thi đấu, tôi đã gặp Rikimaru."

Động tác của Lưu Vũ khựng lại, quay đầu qua nhìn cậu ta.

Thì thấy La Ngôn có hơi xấu hổ:"Chẳng qua tôi là thí sinh, còn cậu ta là giám khảo."

Cậu ta nói xong thì cảm thấy hơi kì quái:"Chỉ có điều, Rikimaru đều đã tới, ấy vậy mà lại chẳng thấy Santa đâu, điều này có hơi khiến người ta kinh ngạc, lúc tôi hỏi Rikimaru, cậu ta nói rằng đã rất lâu rồi Santa không có đến Trung Quốc, chẳng lẽ lại không có hoạt động nào mời cậu ta hay sao?"

Ngón tay đang cầm trái táo của Lưu Vũ dần dần bị niết đến mức tái nhợt, làn gió lùa vào khung cửa sổ đang mở rộng, có chút trống rộng, thất lạc vào khoảng không.

Lưu Vũ cười cười, hỏi một câu:"Cậu lại đi tham gia tuyển chọn rồi?"

La Ngôn ngượng ngùng đáp lại:"Một cuộc thi Break-Dance."

Vẫn luôn là như vậy, đời người dài đằng đẵng, có người vẫn đang vòng đi vòng lại để tìm lối ra, có người lại một mực đi về phía trước, vứt bỏ quá khứ.

Có người đang khốn đốn, có người lại đầu rơi máu chảy.

Không có một đáp án chính xác nào cả, chẳng qua chỉ là một sự lựa chọn trong nháy mắt, cơ hội cùng duyên phận, mỗi bên đều đang cắn nuốt lấy quả đắng.

Lưu Vũ gật gật đầu, nói một cách thật lòng:"Cố lên La Ngôn, chúc cậu thành công."

Đêm, Lưu Vũ mơ về những chuyện lạ trong quá khứ.

Trong giấc mơ, cậu vẫn đang ở tuổi hai mươi, chân bước trong một hành lang u ám, giống như một kẻ mộng du đang một mực bước về phía người đang đứng ở tận cùng bên kia.

Vừa gan dạ vừa ngu xuẩn, một mực xông thẳng vào lồng ngực người kia.

Người bị cậu xem thành gối ôm kia giống như đang ngây người, đứng im không dám nhúc nhích.

Qua một hồi lâu mới vươn tay ra vuốt tóc cậu.

Lưu Vũ nhìn một hồi, đột nhiên cảm thấy rất buồn cười, đó là tuổi hai mươi đẹp nhất của cậu, trẻ trung, nhiệt huyết, tràn đầy khát khao, vừa cô đơn lại vừa dũng cảm.

Đáng tiếc giấc mơ không phải là thật, người là giả, tình yêu cũng là giả. Tất cả đều là giả hết.

Khi cậu hai mươi tuổi, cũng không tính là thân thiết với đối phương, bởi vậy cậu tất nhiên sẽ không tự mình đa tình mà nhảy vào cái ôm của người nọ.

Thân đang ở trong mộng, nhưng ý thức lại rất rõ ràng, tất cả mọi thứ ở trước mắt, đều chỉ là một giấc mộng hoàng lương.

Trang Chu mộng hồ điệp*, lừa mình dối người.

Tiếng chuông báo thức tám giờ sáng đánh thức cậu dậy.

Lưu Vũ mở mắt, nhìn thấy được màu trời trong suốt.

Bên ngăn tủ cạnh mép giường của cậu chất đầy những hoa tươi, trái cây, quà tặng, bánh kem, đại khái đều là những thứ do người hâm mộ mang đến tặng.

Bánh kem được làm rất đẹp, đẹp đến mức khiến người khác không thể bỏ qua.

Khiến người ta có cảm giác như vừa tỉnh dậy sau một giấc mộng dài, kinh ngạc phát hiện hôm nay thế mà lại là sinh nhật hai mươi bốn tuổi của cậu.

Lịch ngày lại lật sang thêm một trang, thời gian trôi như dòng nước chảy, không màng ngày đêm. Cậu lại chỉ là một hạt kê nhỏ bé trong sơn nguyên, chỉ có thể hướng về phía trước, không thể quay đầu.

Đạo diễn vài người đại diện cùng nhau đẩy cửa đi vào.

Người đại diện cầm những bức thư và thiệp chúc mừng được đặt cạnh bánh kem và hoa tươi lên, hỏi cậu nên xử lí những thứ này như thế nào.

Lưu Vũ liếc nhìn, sau đó nói:"Cứ thu lại trước đi."

Đạo diễn báo tin mừng cho cậu, ông ta nói nhiệt độ của sự việc lần này rất cao, bộ phim này của bọn họ vẫn chưa được truyền bá mà đã nổi tiếng, hiện tại đã có hai đài truyền hình đến ngỏ ý bàn bạc, hỏi thăm lúc nào thì Lưu Vũ có thể quay lại đóng phim.

Nhìn đi, con người thật kì quái, rõ ràng biết cậu không có quyền lựa chọn, ấy vậy mà vẫn cứ đến hỏi.

Giả vờ rộng lượng.

Lưu Vũ chỉ cười, vừa chuyên nghiệp lại hiểu chuyện:"Lúc nào cũng được."

Năm sau bộ phim cổ trang được phát sóng, vừa lúc chạm mặt với những bộ phim cải biên với quy mô lớn, tiếng vang tạo ra cũng không được tốt như mọi người đã nghĩ, nhưng cũng may được xem như bình thường.

Lưu Vũ thân là điểm sáng của đoàn phim, cũng được đài truyền hình mời đến tham dự một lễ trao giải cho phim điện ảnh và truyền hình.

Khách mời trong danh sách có tên của một thầy đã từng hướng dẫn cậu, Lưu Vũ sau khi hóa trang xong, đã đi đến phòng nghỉ để chào hỏi vị thầy hướng dẫn đó.

Vị thầy hướng dẫn kia đầu năm có một bộ phim về đề tài hiện thực được lên sóng, danh tiếng tạo ta cũng rất lớn, ông đang cùng một số nhà sản xuất phim và đạo diễn ngồi thành một nhóm, nói chuyện rôm rả.

Lưu Vũ đi vào sau đó cúi đầu chào hỏi, nhưng lại thấy trong mắt người kia lóe lên vẻ ngỡ ngàng, sau một hồi lâu mới phản ứng lại. Ông tiến lên bắt tay cậu:"Đã lâu không gặp."

Giọng nói nhiệt tình lại săn sóc:"Gần đây cuộc sống thế nào?"

Không hề nhắc đến tên.

Nếu là Lưu Vũ của trước đây, có lẽ cậu sẽ không thể hiểu, thế nhưng Lưu Vũ của hiện tại thì lại khác.

Cậu biết ông không cố ý làm vậy, cho dù là cậu, thì hiện tại cậu cũng không thể nhớ hết tên của mỗi học sinh trong quá khứ.

Thậm chí, đến mặt mũi ra sao cũng chả nhớ.

Thầy hướng dẫn làm như thế này là đã đủ chu đáo lắm rồi.

Cậu cũng không thể tỏ ra không biết tốt xấu.

Lưu Vũ nói vài lời xã giao khách khí với ông, lúc nói đến bản thân thì trả lời rằng gần đây cậu đang nghỉ phép, ở trong nhà xem kịch bản, lúc nhàn rỗi thì luyện tập vũ đạo.

Người đàn ông đang ngồi trên ghế sa-long là tổng thanh tra sân khấu, lúc nghe đến câu đó thì lập tức tỏ ra thích thú, ông ta hỏi cậu học chuyên ngành gì, có tiết mục sở trường nào hay không.

Cuối cùng ông ta nói:"Chờ thêm hai tháng nữa, tôi có một buổi tiệc tối Trung thu chiếu trên đài địa phương, trong tiết mục nhảy múa còn thiếu hai màn chưa chọn xong."

Thầy hướng dẫn có chút rất vui vẻ, cũng không ngại làm một người thuận nước đẩy thuyền:"Đứa nhỏ này của chúng tôi là một đứa bé nhảy rất giỏi trong chương trình của năm đó."

Ông ta quay đầu lại, hỏi Lưu Vũ:"Có thể biểu diễn cho các thầy cô ở đây xem một chút không?"

Lưu Vũ gật đầu, rất biết nghe lời:"Tất nhiên là được."

--------------------------hết chương 7-------------

Trang Chu mộng hồ điệp: Có lần Trang Chu nằm mộng thấy mình hóa bướm vui vẻ bay lượn, mà không biết mình là Chu nữa, rồi bỗng tỉnh dậy, ngạc nhiên thấy mình là Chu. Không biết phải mình là Chu nằm mộng thấy hóa bướm hay là bướm mộng thấy hóa Chu. Trang Chu với bướm tất có chỗ khác nhau. Cái đó gọi là "vật hoá".

---------------------------------------------
Thấy tôi siêng năng chưa =)) một ngày một chương luôn, nhưng không biết sẽ siêng được mấy ngày nữa. Một phần nguyên nhân là sắp tới đây tôi sẽ rất bận, không có thời gian để dịch. Cho nên tôi sẽ cố gắng dịch hoàn trong mấy ngày nay luôn.

Chắc chắn sẽ có một vài sai sót, cụ thể là lỗi chính tả :v mong các cô thông cảm hen, chắc khi nào dịch hoàn tôi sẽ kiểm tra lại sau đó sửa hết một lần luôn, chứ giờ thì chắc không có thời gian để sửa đâu. Các cô thông cảm nhé, tại mình tuôi dịch mình tôi kiểm tra :v hơn nữa với con mắt cận tới mấy độ của tôi thì nhiều lúc nó hơi quáng gà tí.

Fanfic này thì chắc khoảng 3 hoặc 4 chương nữa là full, tôi đoán là vậy. Và xin nhắc lại lần nữa là Fic này BE nhé các cô :v không phải best ending đâu :v it’s bad ending :v

Danh sách chương: