Chương 2


Buổi tối, Lưu Vũ và Cao Khanh Trần bưng chậu rửa mặt đến nhà vệ sinh công cộng để rửa mặt.

Cậu em trai người Thái này vừa cưng lại vừa nói nhiều, cậu ta một mực đẩy đẩy bả vai Lưu Vũ, sau đó dùng vốn tiếng Trung theo phong cách Thái mà lắp bắp nói chuyện với cậu, vừa đáng thương vừa đáng yêu.

Lưu Vũ rất kiên nhẫn mà nghe cậu ta nói, thỉnh thoảng lại giúp cậu ta sửa lại một số phát âm sai, khiến cho cuộc nói chuyện không hề trở nên nhạt nhẽo.

Hai người họ kề vai nhau đi ngang qua phòng kí túc xá bốn người.

Cánh cửa đang mở rộng, bên trong truyền ra tiếng người ồn ào nói chuyện, giọng cũng thật lớn, thậm chí khiến Lưu Vũ điếc cả tai khi nghe.

Cậu quay đầu lại thì nhìn thấy Rikimaru đang bị AK chọc cho cười đến mức tê liệt ngã xuống giường, Vu Dương đứng bên cạnh che miệng cười trộm, ngoài ra còn có một người đang đưa lưng về phía bọn họ, anh đang lấy từng thứ từng thứ từ trong balo ra ngoài.

AK nhìn thấy ngoài cửa có bóng người, cậu ta liền vui vẻ nhìn về phía bọn họ, cất tiếng chào:"Hey, Lưu Vũ! Cao Khanh Trần!"

Giọng cậu ta vừa rơi xuống, bên trong phòng lập tức trở nên im lặng, Riki và Vu Dương cũng đều đứng lên, họ có hơi mất tự nhiên mà nhìn bọn họ, sau đó nở một nụ cười vừa lễ phép vừa khách sáo.

Lưu Vũ vừa định đáp lời thì nhìn thấy người đang đưa lưng về phía bọn họ kia cuối cùng cũng xoay người lại, tất nhiên, việc này cũng sẽ rơi vào trong mắt cậu.

Cậu cứ như vậy, cách đống hành lí hỗn độn còn chưa thu thập xong ở trên sàn, nhìn Santa.

Lưu Vũ giật mình.

Santa cũng ngây ngẩn cả người, tay chân anh trở nên luống cuống, vẻ mặt vừa hoảng loạn vừa ân hận, giống như một đứa bé vừa mắc phải lỗi sai, sau đó anh dứt khoát xoay mặt ra chỗ khác, không nhìn cậu nữa.

Giống như đang chột dạ.

Bỗng nhiên, trong lòng Lưu Vũ dâng lên một ngọn lửa giận.

Nhìn cái người kia đi, đến tìm anh, đến hỏi anh, đến đưa tin cho anh, cuối cùng anh lại trốn cậu.

Đúng thật là hiếm thấy.

Lưu Vũ tức giận, cậu cũng không thèm để ý xem bản thân có nội liễm hay không nội liễm, lễ phép hay không lễ phép nữa, mà trực tiếp vẫy vẫy tay với ba người còn lại, sau đó kéo Cao Khanh Trần đi.

Cao Khanh Trần ngớ người, cậu ta nhìn về phía sau sau đó lại xoay đầu lại, không dám nói chuyện nữa.

Tiếng nước "rào rào" rơi xuống bồn rửa mặt.

Cao Khanh Trần nhìn Lưu Vũ đang dưỡng da, sau đó dùng nước vỗ lên mặt giống như đang trút giận, chỉ nghe thôi cậu ta cũng đã thấy đau.

Cậu ta do dự hồi lâu, cuối cũng vẫn cẩn thận mở miệng, hỏi:"Lưu Vũ..."

Giọng cậu có hơi sợ sệt:"Cậu... có phải...đang tức giận không?"

Động tác trên tay Lưu Vũ khựng lại, cậu xoay đầu lại nhìn Cao Khanh Trần.

Cậu ta có khuôn mặt rất xinh đẹp, màu mắt cũng rất đặc biệt, từ góc độ này nhìn xuống, giống y như một chú búp bê thường hay xuất hiện trong phim hoạt hình.

Lưu Vũ trầm mặc một lúc lâu, sau đó mới nói:"Tôi chỉ là, không thích cảm giác này."

Cậu cười cười:"Giống như chúng ta đang phá vỡ bầu không khí của bọn họ, giống như chúng ta là người xấu."

Đây cũng không xem như là nói dối.

Cao Khanh Trần nửa hiểu nửa không gật đầu, cậu ta cũng không rõ tình huống là như thế nào, cậu ta chỉ biết lúc này Lưu Vũ đang tức giận, cho nên cậu ta liền giơ ngón tay cái lên mà khen cậu:"Lưu Vũ là người tốt."

Cậu ta đúng là vừa thành thật vừa ngốc ngếch, cuối cũng cũng thành công chọc cười Lưu Vũ.

"Đúng."

Lưu Vũ gật đầu:"Thật là có mắt nhìn, tôi là người tốt."

Santa mới là người xấu.

Người xấu khiến người ta chán ghét.

Sân khấu công diễn đầu tiên, Lưu Vũ không có trở thành C.

Khi kết quả phiếu bầu được đưa ra, cậu cảm thấy vừa ngoài ý muốn, lại vừa cảm thấy quả nhiên là vậy.

Từ trước đến giờ cậu chưa từng sợ thua, thất bại dưới tay người được công nhận, cũng xem như tâm phục khẩu phục.

Chẳng qua cậu vẫn cảm thấy có chút mất mát.

Lưu Vũ học múa từ năm bốn tuổi, từ nhỏ đã lên đài biểu diễn.

Tư chất của cậu không được xem là tốt nhất, cho nên cậu chỉ có thể cố gắng luyện tập mỗi ngày. Có những lúc đau nhức lên đến đỉnh điểm, nước mắt cùng mồ hôi hòa quyện vào nhau, rơi vào trong mắt,
vừa chát lại vừa đau.

Cậu vẫn luôn hiểu được được mất, biết làm như thế nào là tốt nhất. Có thể buông thì cứ buông, rồi sẽ có một ngày khổ tận cam lai, nở ra đóa hoa xinh đẹp nhất.

Trở thành đóa hoa nổi bật trên sàn nhảy.

Các đồng đội bỏ phiếu xong, khi nhìn về phía cậu, ánh mắt bọn họ đều trở nên cẩn thận hơn.

Lưu Vũ cảm thấy có chút buồn cười, có lẽ đồng đội cảm thấy sắc mặt của cậu không quá tốt, cho nên cũng không có ai dám động vào nghịch lân. Thế nhưng Lưu Vũ lại để tay lên ngực tự hỏi, cũng không phải là do cậu quá mức hiếu thắng, trước giờ cậu cầm được thì cũng buông được, thua thì phải biết nỗ lực hơn, cũng không có gì phải hối hận cả.

Một chút mất mác trong lòng kia, có lẽ là bởi vì thói quen đã dưỡng trong nhiều năm qua cuối cùng cũng bị phá bỏ.

Cậu chẳng qua cũng chỉ là chưa thích ứng được khi đứng từ một góc độ khác mà nhìn phong cảnh.

Nhưng như vậy cũng rất tốt, sân khấu cũng không phải do một người mà thành, đời người đủ loại ngũ vị tạp trần, "Hoành khan thành lãnh trắc thành phong"*, chung quy vẫn phải trải qua những việc như vậy một lần, mới có thể biết được toàn bộ diện mạo của ngọn núi.

Lưu Vũ nghĩ đến đây thì liền ép xuống một số tình cảm lạ lẫm, chuyên tâm vào luyện tập.

Cậu học rất nhanh, vũ đạo của bài đều đã được cậu học đến thuộc lòng. Tiếp sau đó, gần như là cậu và Riki hai người hướng dẫn các đội viên trong tổ tập luyện.

Chạng vạng, Santa đến tìm Riki. Từ xa nhìn lại thì thấy hôm nay Lưu vũ chỉ mặc một bộ quần áo tập luyện, thế nhưng lại rất giống một đóa hoa sen, nở rộ ra trước mắt anh.

Santa đi vào, sau đó lên tiếng chào hỏi mọi người.

Lưu Vũ lẩn trong đám người, nhàn nhạt đáp lại, cũng không nhìn anh.

Tổ của bọn họ luyện tập đến muộn nhất, nếu còn chậm trễ nữa thì sợ rằng ngay cả cơm tối cũng không kịp ăn.

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Riki, vẻ mặt cầu xin y như nhau, Riki ngẩn ra, sau đó lại mang vẻ mặt giống như cầu giúp đỡ mà nhìn Lưu Vũ.

Lưu Vũ cảm thấy buồn cười, rốt cuộc ai mới là đội trưởng đây.

Cậu bèn gật đầu:"Đi ăn cơm trước đi, Buổi tối lại tập thêm hai lần nữa."

Đồng đội sau khi nhận được sự cho phép thì liền giống như một đám trẻ con, phân tán chạy ra tứ phía giống như chim bay về tổ, nhanh như chớp đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Lưu Vũ cầm lấy bình giữ nhiệt, chuẩn bị đuổi theo. Lúc đi đến cửa thì lại bị Santa gọi lại.

Cậu quay đầu lại, vừa khéo trùng với tiếng chuông đồng hồ báo hiệu 19h. Trên cửa sổ phán chiếu áng mây hồng rực rỡ, giống như có người đang đốt lửa giữa rừng mây, vừa nguy hiểm vừa lãng mạn.

Đèn đường nối tiếp nhau sáng lên, sau đó tập trung lại thành một đường, từ phía sau Santa đánh tới.

Cả người anh hòa vào cảnh sắc diễm lễ giữa đất trời, đứng ngược về phía ánh sáng, thậm chí không thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của anh, nhưng lại khiến người sinh ra cảm giác rung động.

Lưu Vũ giật mình, cậu cứng người đứng tại chỗ.

Hai bên nhìn nhau, cậu thế mà lại có chút khẩn trương.

Khi Lưu Vũ còn nhỏ, cậu rất hay khẩn trương, trước khi lên sân khấu hay khi kiểm tra đánh giá, bàn tay cậu thường ra đầy mồ hôi. Cậu sợ rằng bản thân sẽ làm sai một động tác nào đó, chỉ cần một chút sơ suất thôi, cũng đã đủ để khiến cậu thua thảm hại.

Sau này khi lớn dần lên, khi mọi thứ đã nằm trong tầm khống chế, cậu mới không còn sợ hãi nữa.

Cậu trước giờ vẫn luôn thích những thứ có thể nhìn thấy được, sờ được.

Còn đối với những thứ chưa biết và không xác định, thật ra trong lòng cậu vẫn ôm tâm lí sợ hãi.

Ví như khi nhập môn lúc bốn buổi, buổi biểu diễn vào năm bảy tuổi, thi ứng tuyển vào năm mười tám tuổi.

Vào giờ phút này.

Cậu lại trở thành đứa trẻ tiến thoái lưỡng nan kia, không dám tiến tới, cũng không thể lùi lại, cậu nhìn Santa tiến tới giống như đang nhìn một cơn ác mộng sắp bắt đầu.

Santa từng bước đi tới chỗ cậu, thời gian dường như trở nên dài đằng đẵng, mỗi bước đều là dày vò, dằn vặt khiến trái tim cậu trở nên bất an.

Santa đạp lên ánh sáng, khoát lên màn sương mà bước đến, cuối cùng dừng ở trước mặt cậu, anh gọi tên cậu:"Lưu Vũ."

Anh cân nhắc một chút, sau đó nói:"Cậu đừng để ý."

Lưu Vũ không hiểu anh đang nói cái gì.

Santa cau mày, giống như đang suy nghĩ gì đó, anh lắp bắp giải thích:"Lần này, tuy rằng cậu không phải là C, nhưng lần sau nhất định có thể."

Anh khó khăn lắm mới nói xong câu, sau đó lại cường điệu mà nhấn mạnh thêm lần nữa:"Cậu đừng để ý."

Lưu Vũ đã hiểu.

Cậu đã hiểu, ánh mắt cũng thoáng chốc lạnh xuống.

Santa cũng giống như mọi người, chẳng qua là sợ cậu bất mãn, sợ cậu không phục, sợ cậu giận chó đánh mèo lên người khác, cho nên anh mới gấp gáp chạy đến làm công tác tư tưởng cho cậu.

Giống như đang dỗ con nít, vừa dối trá vừa qua loa có lệ.

---------------Hết chương 2---------

"Hoành khan thành lãnh trắc thành phong": Nhìn ngang thành dẫy, nghiêng thành ngọn. Trích trong bài thơ "Đề Tây Lâm Bích" của Tô Đông Pha. Nguyên bài thơ mang ý nghĩa phải nhìn nhận, trải nghiệm ở các góc độ khác nhau thì sự vật, con người mới hoàn thiện.

Vẫn chưa ngược lắm nhỉ :( Bây giờ tui mới nhìn lại toàn Fic, hình như nó hơi dài....
#Fanfic

Danh sách chương: