Chương 22

Tô Ngọc trong nháy mắt kia nghĩ tới rất nhiều, cô nói, "Được."

Khách sạn gần đó thật đẹp, có lẽ không khí khác thường giữa hai người dày đặc, Tô Ngọc đẩy cửa ra mới phát hiện người phục vụ cố ý vì bọn họ chuẩn bị phòng tình nhân, trong phòng ngủ rải thêm hoa hồng, cánh hoa kiều diễm được đặt trên khăn trải giường, vô cùng đẹp mắt.

Cằm Dung Cảnh Chanh đáp trên đầu vai cô, nhưng vừa mới bước vào huyền quan đã gấp không chờ nổi cởi bỏ đồ của cô.

Tô Ngọc nhắm chặt mắt, lông mi bất an kích động, lại tùy ý động tác của hắn, váy rơi trên mặt đất, Dung Cảnh Chanh ôm ngang người cô bế lên giường đệm, xâm nhập giữa hai chân trắng nõn, bàn tay theo mắt cá chân từng chút lần lên trên, cuối cùng cách quần lót ấn lên hoa huyệt hơi khép mở, quần lót đã ướt đẫm.

Tô Ngọc thẹn thùng muốn chui vào bên trong chăn, lại bị Dung Cảnh Chanh đè lại, dùng lực đạo không cho kháng cự kéo xuống quần lót ren của cô.

Tô Ngọc thấp trừu một hơi, tham lam hoa huyệt nhu mị hoan nghênh kẻ cơ khát xâm lấn nó.

"Anh muốn đi vào……" Dung Cảnh Chanh ngẩng đầu lên hôn cô, hắn hôn nhẹ khóe miệng cô, một tay cởi quần của mình.

"……" Tô Ngọc đỏ bừng mặt, "Loại chuyện này anh đừng hỏi ra chứ!"

"Nhưng anh muốn em nói ra cơ, em nguyện ý cho anh tiến vào không?" Dung Cảnh Chanh cười nhạt, mê loạn Tô Ngọc đôi mắt, hắn một tay kéo xuống quần lót, trần trụi đem Tô Ngọc hoàn toàn đè ở dưới thân, "Nói cho anh, nhé?"

Tô Ngọc khó nén thẹn thùng nói ra lời hắn muốn, hồng từ mũi chân lên đến gương mặt, như là con tôm đã nấu chín.

Dung Cảnh Chanh chính là ngọt, hắn ánh mắt chuyên chú làm Tô Ngọc muốn tránh né, tinh xảo khuôn mặt lại làm hết thảy như có vẻ hư ảo, Tô Ngọc ôm cổ hắn, đem cảm giác không chân thật từ đáy lòng hoàn toàn đi xua tan đi.

Dáng người của hắn nói đẹp chẳng ngoa, xúc cảm trên đầu ngón tay đều rõ ràng, cánh môi hắn do những cái hôn liên tục mà diễm lệ, sóng mắt lưu chuyển mê hoặc nhân tâm.

Tô Ngọc trái tim phanh phanh phanh trực tiếp nhảy, hai chân không biết khi nào đã đặt trên khuỷu tay hắn, vật cứng rắn nóng bỏng đã chạm vào hoa huyệt.

Hoa khẩu e lệ ngượng ngùng phun ra một ngụm mật hoa, Tô Ngọc muốn cúi đầu nhìn, lại hoảng sợ, vật kia lớn lên không đẹp chút nào, thô hắc cực đại lại dữ tợn, cùng gương mặt đẹp của hắn chẳng hợp chút nào.

Tô Ngọc khiếp tầm mắt ôn nhu mỉm cười của Dung Cảnh Chanh, lắc đầu nói, "Không được, vào không được…… Em sẽ hỏng mất."

"Có thể mà." Dung Cảnh Chanh nắm lấy ngón tay của cô để trên ngực mình, cúi đầu khẽ hôn lấy lòng cô,

Tâm địa Tô Ngọc cứ như vậy mềm, rất nhanh cô đã thấy ngoạn ý kia đang ngo ngoe rục rịch hướng bên trong đỉnh lộng, Tô Ngọc bất an cúi đầu, bỗng nhiên bị thâm nhập lưỡi hôn đảo loạn suy nghĩ, cô bị hôn đến suýt nữa hít thở không thông, hoa huyệt bỗng nhiên bị từng chút một căng ra xâm nhập vào, cực đại côn thịt nghiền áp khẩn trí vách trong.

Đôi mắt Tô Ngọc thiển sắc nháy mắt trong suốt, sắc mặt hồng nhuận trắng bệch.

Chờ đến Tô Ngọc bình tĩnh lại mới phát hiện Dung Cảnh Chanh gian nan nhẫn nại chính mình dục vọng, tóc quăn ướt đẫm dán vài sợi đến trên trán hắn.

Tô Ngọc nhấc chân câu lấy vòng eo hắn, nhỏ nhẹ nói, "Anh… Động đi mà…"

"Còn đau không?" Dung Cảnh Chanh chống ở cạnh thân thể cô, hàm chứa một chút lo lắng.

"Không có việc gì……" Tô Ngọc đem đầu vùi trong ngực hắn, toàn bộ bụng nhỏ chua xót sưng to, vẫn là cố chấp kẹp lấy eo hắn

Danh sách chương: