Chương 14

Có đôi khi, đại não nhân loại sẽ bởi vì mãnh liệt mong đợi hoặc là những thứ quá tải mà đem rất nhiều ký ức thành mơ hồ, Tô Ngọc cơ hồ muốn lừa bản thân, cô lừa bản thân những việc kia đều không cần để ý.

Thế nhưng, khi cô nhìn đến xa lạ tin nhắn vừa nhận được, lạnh lẽo thấu cốt lại rõ ràng tản ra toàn linh hồn.

Cô cắn móng tay, trong khủng hoảng cùng choáng váng đồng ý yêu cầu thêm bạn tốt, một video ngắn ngủi vài phút đã bị gửi lại đây.

Tô Ngọc lấy tai nghe từ trong túi nhỏ, tay run rơi trên mặt đất, vì thế cô ngồi xổm xuống đi nhặt lại không thể đứng dậy, ngón tay run rẩy click mở video, màn ảnh đong đưa, rõ ràng là người cầm máy, trên cao nhìn xuống quay chụp khuôn mặt người bị hại đang hôn mê cùng thân mình thê thảm.

Khuôn mặt nhỏ của Tô Ngọc trắng bệch, cái người…… Cái người trong video là cô!

Áp xuống ý muốn nôn mửa, nước mắt đong đầy hốc mắt, Tô Ngọc cầm di động ngã ngồi trên mặt đất cưỡng bách bản thân nhìn vào.

Trong video hai mắt cô bị mảnh vải đen che lại, trên thân hình vốn trắng nõn là những dấu tay xanh tím, đầu vú đĩnh kiều là trùng trùng điệp điệp dấu răng dính máu, đôi tay vô lực bị buộc chặt lại phía sau, đầu gối bị ép xuống, chỉ thấy được cô bị bắt tách ra hai chân, phấn nộn tiểu huyệt bị một cây côn thịt thô hắc cực đại đáng sợ căng đến biến hình, dù ở trong lúc hôn mê, trắng nõn đùi cũng ở không tự giác run rẩy……

Cô trơ mắt nhìn người nọ đem màn ảnh kéo gần, địa phương kia tràn đầy tơ máu cùng bạch trọc, hắn trừu động hai cái, khoe ra cái từ trong cô rút ra, cực đại quy đầu cứ như vậy ở màn ảnh không ngừng lặp lại bị hàm nhập cho đến khi…… Video kết thúc.

Di động chấn động, đối phương lại gửi tin nhắn, là hai cái ảnh chụp cô đang trần trụi, đùi bị tách ra, cường điệu chụp lấy địa phương tràn ngập chất lỏng dơ bẩn.

Q: Đẹp sao?

Tiếng khóc nức nở từ yết hầu bị Tô Ngọc ép xuống, cô lau khô nước mắt trên di động.

Tô Ngọc: Anh là ai?

Q: Em không cần biết tôi là ai, em chỉ cần biết rằng trong tay tôi nắm giữ nhược điểm của em là được.

Tô Ngọc: Anh muốn làm cái gì?

Q: Tôi biết em ở chỗ nào, mười phút sau tôi muốn em gọi taxi đi đến địa chỉ này.

Tô Ngọc: Tôi sẽ không đi.

Q: Nếu em không tới, ảnh chụp cùng video sẽ truyền khắp trường…… Nhưng cậu người yêu bé bỏng của em, lớn lên cũng thực hợp khẩu vị tôi,em có thể lựa chọn dùng hắn tới thay thế em.

Hắn mơ ước Cảnh Chanh! Hắn cũng dám mơ ước Cảnh Chanh!!

Khuất nhục, phẫn nộ, chán ghét, căm hận làm Tô Ngọc hận không thể đem người ở đầu kia lôi ra tới xé nát, cô chưa bao giờ đối mặt với ác ý trắng trợn như vậy, cũng khiến cô vô lực.

Cô cắt bỏ ký lục, ngồi xổm tại chỗ suy tư một hồi lâu mới đỡ đùi phát run đứng lên, cô sẽ dùng tiền mình tích góp được nhờ người tra xét chủ nhân video này là ai.

Thời gian một phút một giây trôi qua, di động lần thứ hai chấn động.

Q: Đã đến giờ, xem ra em đã có lựa chọn của mình rồi, nhưng là tôi có thể lại cho em một cơ hội.

Tô Ngọc mặt vô biểu tình đem điện thoại tắt máy, cô tuyệt không thỏa hiệp với người như vậy, một cô gái bị cưỡng gian, bị vũ nhục, sợ hãi là điều đương nhiên, giống như là một người, bất kể là giói tính nào khi gặp cướp, bọn cướp kia dùng hung khí chỉ vào họ, hoặc  giao ra tài sản hoặc đồ vật khác toàn tự như thế.

Cô cũng chỉ là xui xẻo một chút, gặp chuyện như vậy, cho dù tất cả mọi người biết cô bị cưỡng gian thì thế nào?

Tô Ngọc cũng chẳng mất đi cái gì cả,  giống như là lúc xắt rau không cẩn thận làm ngón tay bị thương, qua không bao lâu miệng vết thương này cũng dần khép lại.

Cô sẽ không vì cái gọi là danh dự hư vô mà thỏa hiệp với tên tội phạm kia, cô muốn tìm được hắn, bắt hắn bị tống vào ngục giam!

Tô Ngọc vỗ vỗ gương mặt, coi như không có việc gì xảy ra theo lời hẹn trước đó cùng Bạch Ấu Dung gặp mặt, biểu hiện cô vô cùng tự nhiên, thế cho nên Bạch Ấu Dung dọc theo toàn bộ hành trình hi hi ha ha cùng cô chia sẻ chuyện thú vị trong trường học, mà Hàn Thước Gia rất kiên nhẫn đi theo sau cô ấy, thần thái tự nhiên giúp cô xách túi.

Lật quốc thị trường luôn là đóng cửa tương đối sớm, sau khi mua được sách mà Tô Ngọc muốn, bọn họ mới lòng vòng trong khu thời thượng đi ra, khi đi ngang qua một cái chợ cũ, Bạch Ấu Dung liền lôi kéo hai người tiến lên xem náo nhiệt.

Nơi này đông đúc, ba người cố chen ra khỏi đám đông ấy, không bao lâu lại bị dòng người tách ra.

Tiếng người loạn xị bát nháo, tất cả mọi người đang nói chuyện, tất cả mọi người đang cười, trong không khí là mùi bia, giống như vui sướng vì không cần tiền khắp nơi chảy xuôi, Tô Ngọc ở trong đám đông nhìn xung quanh, không biết là ai đánh đổ sạp buôn bán, trong không khí tràn ngập mùi hương nùng liệt.

Cô nghe thấy thanh âm ác mộng kia, “Xin chào, chúng ta lại gặp mặt rồi.”

Đầu óc choáng váng, qua hai giây, cô mới phản ứng được người nọ đang ôm eo cô, bàn tay kia từ vạt áo thâm ncáip, sờ soạng da thịt cô……

Cảm giác muốn nôn mửa lần thứ hai nổi lên, cô nhìn không thấy ánh mắt tham luyến dừng ở trên người cô, cái loại này ánh mắt này giống như cô là một mâm tiệc lớn, mà cô đã bị bưng lên bàn ăn.

“Không……” Tô Ngọc ý đồ muốn rời xa, cô nghe thấy chính mình thanh âm, suy yếu đến muốn mệnh.

Vành tai bị người nọ ngậm lấy, tại đây trong đám đông mà cô rõ ràng nghe được thanh âm môi lưỡi mút vào cùng nuốt , phảng phất ngay sau đó hắn đem cô cắn nuốt.

Trong thời khắc này, Tô Ngọc cảm thấy tuyệt vọng, cô nghĩ cô lại một lần rơi vào bẫy rập của hắn.

Không ai tới cứu cô, người bảo vệ cô, Dung Cảnh Chanh của cô đã bị cô đẩy ra.

Cô bị đưa đến một nơi không biết tên, hai mắt bị một mảnh vải đen che đi, đôi tay bị chặt chẽ treo ở đầu giường, làn da chạm được sắt thép lạnh lẽo làm cô rùng mình.

Rời đi nồng đậm mùi hương, tư duy năng lực dần dần về tới trên người Tô Ngọc, nàng có thể cảm nhận được trong bóng tối có người đang tới gần cô, giường đệm hơi hơi lún xuống, là hắn ngồi lại đây.

Xúc cảm lạnh lẽo dán lên trên má cô, ngón tay Tô Ngọc gắt gao nắm thành quyền, hô hấp dồn dập bất an.

Cái thứ lạnh lẽo kia trượt xuống, từ cổ áo truyền đến rắc rắc thanh âm…… Là kéo!

“Buông tha tôi đi.” Tô Ngọc khàn khàn giọng nói, gian nan mở miệng, “Tôi có thể cho anh tiền, rất nhiều tiền, anh có thể tìm những người tình nguyện làm cùng anh.”

“Thân ái, chúng ta hiện tại đang nằm trên một cái giường, sao em có thể nói những lời đả thương người như vậy với tôi?” Cái kéo kia vặn vẹo cắt đứt áo ngực cô, dán lên trên ngực, xúc cảm lạnh lẽo khiến cô nổi da gà.

Hắn cười khẽ, “Bảo bối, em khiến tôi như thế này, nghĩ xem tôi muốn trừng phạt em như nào?”

Tô Ngọc hô hấp càng thêm dồn dập, nơi cái kéo bén nhọn kia chỉ vào, là trái tim cô!

Danh sách chương: