Độc Thân Khi Nhìn Thấy "Tuổi Trẻ Tài Cao"!

Hôm trước nhìn thấy đám con nít nô đùa trước cửa nhà. Chà, đúng là con nít, chơi cô dâu chú rể, nấu ăn đủ các kiểu. Giờ nghĩ lại thì trước lúc còn bé tí mình cũng chơi thế, mà toàn chơi với mấy đứa con gái à, dạo này mấy đứa con trai nó cũng thích chơi này nữa ta. Mà đâu có sao, xã hội thay đổi rồi mà bình đẳng giới cả rồi nhỉ.

Tôi cầm cốc cà phê trong bếp ra cửa đứng nhìn bọn nhỏ chơi, nhìn bọn nó chơi cũng muốn hùa vào theo. Đang nhâm nhi cốc cà phê, bỗng dưng từ đâu xuất hiện một thằng bé béo ục ịch đến nắm tay bé gái nhỏ kia.

- Này, Uyên là của tớ nhé!

Rồi thằng nhỏ nãy giờ chơi với bé gái kia kéo tay bé kia, kêu to.

- Ai nói Uyên là của cậu? Uyên thích chơi với tớ hơn nên là của tớ.

- Ai nói tớ là của các cậu? Tớ có người để thích rồi - Giật tay ra, bé gái kia bỏ đi.

Tôi suýt sặc cà phê bởi mùi ngôn tình nồng nặc giữ hai anh hùng nhí và mỹ nhân nhí. Không khác gì đang xem phim ngôn tình, chẳng lẽ đời lại éo le thế? Lũ bạn thì thiệp cưới liên tục và mấy anh chị ngoài đường thì ôm hít nhau còn chưa đủ, giờ ông trời muốn cho con thấy cảnh này nữa sao?

Tôi đang khóc thầm trong tim thì...

- Tuổi trẻ tài cao nhỉ? Mà thôi mày đừng buồn, nó còn nhỏ hiểu chuyện này sớm cũng tốt, không như mày thì ba mẹ cũng KHỔ NHƯ TAO.

Mẹ tôi từ trong nhà bước ra, nhấn mạnh 3 từ "KHỔ NHƯ TAO" như phập cho tôi thêm mấy nhát dao vào tym. Khiến tôi thực sự không thể không khóc được. Đúng như mẹ tôi nói.

Tuổi Trẻ Mà Tài Cao Quá Mấy Bé Ạ. ~T_T~

Danh sách chương: