18 - 20 - 25 - 30 Vẫn Ế!

Độ tuổi 18, độ tuổi đẹp nhất của học trò. Các bạn đùa cùng nhau, khóc cùng nhau, vui cùng nhau vào cái ngày cuối cùng ngồi trên ghế nhà trường. Lớp vui là thế, trường mến là thế, trai xinh gái đẹp đầy thế mà Tôi vẫn chưa xác định được người tôi yêu là ai, tôi vẫn thầm nghĩ, ở độ tuổi ăn chơi này thì kiếm sau vẫn chưa muộn mà nhỉ.

Độ tuổi 20, nếu 18 là tuổi đẹp nhất của học trò, thì 20 chắc chắn là của đời người rồi. Lúc này, biết bao nhiêu đôi trai gái đang lụa là tìm mối yêu thương thì tôi vẫn ở đang ở độ tuổi nũng nịu. Khi người ta có quà 8/3, 20/10, 25/12,... Thì tôi ngồi đợi quà 1/6 của mẹ. Mẹ tôi vẫn luôn miệng nói:

- Kén Quá Nhỉ?

Độ tuổi 25, nhìn lũ bạn bè giờ ai cũng có chồng có con. Aizzz phòng tôi một đống thiếp cưới mời xin của tụi nó, cố tránh rồi mà vẫn không được. Đôi lúc định tìm duyên mà thấy tụi nó suốt ngày than vãn thằng chồng thế này thế kia, con phá thế này thế nọ, đâm ra cũng chẳng muốn tìm nữa nên qua tuổi 25 vẫn ế!

Độ tuổi 30, đây là độ tuổi có nhiều thúc giục, nhắc nhở nhất trong cuộc đời tôi. Đặc biệt đến từ mẹ tôi và họ hàng tôi.

Mẹ: Ế... Ế đến nơi rồi đấy con ạ! Mày có tính cho Tao đứa cháu không?

Họ hàng: 30 rồi đấy nhỉ? Người yêu đâu? Sắp lấy chưa?.....

Khổ quá mà, tôi biết tôi Ế chứ, cũng muốn có chứ nhưng phải đợi duyên nó đến đã :)))

Kết Quả Là Năm Nay 30 Vẫn Ế!!!

Danh sách chương: