Chap 12

Nana xin lỗi vì sự chậm trễ
Nana thấy rằng về quá khá rất dài và chán nên Nana sẽ thu gọn lại nhé
Mong mina thông cảm nha
Bài ở trên là bài mà hiện giờ Nana rất thích,mong mọi người cũng sẽ thik nhé
----------Dải phân cách thời gian----------------------------------------------------------------------
Sau đấy họ lần lượt bước vào các phòng và nhận ra rằng em gái của Yui-Mayui đã bị chính những con ma cà rồng thảm sát
Nói sao giờ...Em gái của Yui thù hận như vậy đối với các anh thì bình thường rồi bởi những chuyện hút máu rồi khiến người ta mất đi mạng sống thì đối với các anh là một bình thường như cơm bữa nên cũng chắc bao giờ thấy tội lỗi...nhưng còn Yui,Yui phải chấp nhận sống một cuốc sống như vậy thì đúng là Yui thật mạnh mẽ
Ở cùng với các anh nhưng chưa bao giờ cô khóc trước mặt các anh cả,coi mạnh mẽ đến thế ak?
-----------------------------------------------------------
Các anh bước ra khỏi cánh cổng thù đầu đau như búa gõ
Ayato:Rõ khổ!!!!Mỗi lần đi về là lại đau thế này!!!!
Shila:Tui cũng không kém gì ông đâu
Shuu:Đau đầu rồi thì im lặng bớt đi
Ami từ từ bước xuống
Ami:Yui có quá khứ rất tệ nên mong các anh đối xử với cô ấy tình cảm một xíu
Shila:Lũ không có trái tim,lêu lêu...
Reiji:Chúng tôi đã rõ rồi,cảm ơn vì sự giúp đỡ
Nhà Sakamaki lên xe và cùng về nhà
Vào nhà thì họ thấy lại cái kết giới vừa nãy chắn đường,bên trong là bé gái và Yui
Yui mặc đồ này nè

(Ảnh minh họa nhen mina)
Khuôn mặt đờ đẫn,mệt mỏi gục xuống và nước mắt thì cứ trào ra
Mayui:Sao...chị lại khóc...Chị đã thấy mình sau rồi phải không?...Chị đi theo em nhé,mỗi tội lỗi của chị sẽ không còn gì nữa hết...
Khuôn mặt Yui ngước lên
Bất giác hỏi:Đi...đi đâu...chứ?
Mayui:À há...chị em mình cùng xuống địa ngục đi...đi ha
Yui sợ hãi khóc nấc lên rồi quỳ xuống nói:Chị xin lỗi...Làm ơn...làm ơn tha cho chị...Là chị sai...Hức...nhưng chị yêu họ...chị cần hơn hết em ạ...!
Mayui:Chị yêu ma cà rồng ư...
Khi Yui thốt ra câu nói này mấy anh nhà đứng ngoài đều sững sờ...Yui yêu họ...Cô yêu kẻ thù của chính mình?
Mayui gục mặt xuống,mái tóc vàng dài phũ xuống khuôn mặt,dáng vẻ bất lực,mỗi kết giới bắt đầu biến mất
Các anh nhanh chóng bay vào ôm lấy Yui...
Mayui:Mấy người đúng là đồ đáng...chết...tại sao lũ độc ác lại được bất tử?Sao mỗi thứ lại bất công thế???
Yui ráng đứng dậy ôm lại Mayui nói:Em ak...Chị biết em hận họ,những định mệnh rồi...dù gì chị đây cũng đã như vậy rồi...em hãy hiểu cho chị em nhé...Không ai thay thế được em đâu...
Mayui:Chị...chị ơi...cảm ơn chị...chị vẫn mãi thương Mayui mà...
Biến mất lần lần đi,Yui mệt mỏi và kiệt sức ngã nhào vào vòng tay của Ayato
Reiji:Cậu đưa cô ấy lên phòng đi
Ayato:Biết rồi
Mọi người đứng ngẫm ngờ nhìn Ayato đưa Yui lên phòng
Họ đang nghĩ gì thế?Họ đang suy nghĩ về câu nói "Yêu"của Yui chăng,liệu nó là thật hay biện minh để không bị giết đây?
-----------------End chap-------------------
Nana xin lỗi vì nghĩ truyện lâu quá,xin lỗi nhìu nhen
Đây là chap đền bù
Vì mãi đến bây giờ Nana mới rảnh
Đọc vui vẻ nhen~~
Yêu

Danh sách chương: