Chương 9

Hôm nay, mọi người ai cũng đều vui vẻ bởi vì Tiểu Thiếu Gia của bọn họ ăn rất nhiều. Không chỉ vậy mà còn ăn thêm cả rau chứ không ăn mỗi thịt như trước nữa.

Sau khi Nhược Ân dẫn Tiểu Hạo lên phòng ngủ, Bà quản gia lập tức gọi điện báo cáo toàn bộ sự việc cho Huyết Tử Ngạo biết.

- Tiếp tục quan sát rồi báo cáo lại với tôi.

Nói dứt lời, Huyết Tử Ngạo liền cúp máy.

"Cốc cốc"

- Vào đi!

Từ bên ngoài, Tiểu A bước vào, đặt trên bàn Huyết Tử Ngạo một sấp tài liệu.

- Huyết Tổng, đây là tài liệu về Nhược tiểu thư mà ngài cần!

- Ra ngoài đi.

- Vâng.

Sau khi Tiểu A ra ngoài, Huyết Tử Ngạo một tay chống cằm, một tay lật mở từng trang tài liệu Tiểu A vừa đưa đến, môi hắn bất giác giương lên một nụ cười như có như không, giọng trầm trầm đọc:

- Nhược Ân, 23 tuổi, giới tính nữ, nghề nghiệp: nhân viên văn phòng, chiều cao 1m65, cân nặng 58kg, số đo ba vòng: 90, 60, 90...khụ...khụ...

Huyết Tử Ngạo liền vứt đống tài liệu đó vào trong ngăn tủ.

Tối hôm đó, Huyết Tử Ngạo gọi điện về nhà nói là sẽ về khuya nên không cần chờ cơm. Nghe được tin này, Nhược Ân vui vẻ không thôi. Không gặp mặt Huyết Tử Ngạo là niềm hạnh phúc lớn nhất đời cô.

Sau khi ăn tối xong, Tiểu Hạo thì thầm cái gì đó với Bà Quản Gia rồi mới chạy lên lầu ngủ.

- Bác quản gia ơi, phòng của cháu ở đâu vậy?

- Mời Nhược tiểu thư đi theo tôi.

Bà quản gia cung kính cúi đầu.

- Bác không cần như vậy đâu. Hơn nữa Gọi cháu là Nhược Ân được rồi.

- Được.

Bà quản gia gật đầu một cái rồi dắt Nhược Ân lên một căn phòng. Nhược Ân bước vào liền cảm thấy nó rất lạnh lẽo và âm u. Căn phòng này chỉ có 2 màu chủ đạo là đen và đỏ, không có cửa sổ nhưng có ban công. Nhược Ân không nghĩ gì nhiều, cất đồ gọn gàng xong cô liền đi tắm, bởi vì hồi chiều cô dẫn Tiểu Hạo đến khu vui chơi phải chạy theo thằng bé khắp nơi nên rất mệt. Lúc đó, có vẻ Tiểu Hạo rất vui, vui như chưa từng được đến khu vui chơi bao giờ vậy. Cũng đúng, Tiểu Hạo có một người cha vừa cứng nhắc vừa bá đạo lại chỉ biết đến công việc như vậy thì làm sao có cơ hội đến khu vui chơi chứ.

- Haizzz...sao mình lại nghĩ đến cái tên "Đại Ma Vương" đó làm gì chứ!

Nhược Ân bất ngờ rùng mình một cái. Cô nhanh chóng tắm rửa rồi lên giường ngủ ngon lành. Giường ở đây thực sự êm hơn cái phản gỗ nhà cô rất rất nhiều.

Đến nửa đêm, Huyết Tử Ngạo trở về nhà.

- Thiếu Gia, cậu về rồi sao?

Huyết Tử Ngạo vừa vào nhà, bất thình lình Bà quản gia đã đứng đằng sau. Hắn có hơi ngạc nhiên nhưng cũng không đến nỗi biểu cảm ra mặt, như vậy thì còn đâu hình tượng tổng tài băng lãnh không sợ trời chẳng sợ đất của hắn nữa chứ.

- Bà chưa ngủ?

- Cậu cũng biết đấy. Người già chúng tôi thường hay mất ngủ mà. Nhìn cậu có vẻ hơi mệt, có muốn uống một ly nước không?

- Ừm.

Huyết Tử Ngạo gật đầu một cái. Bà quản gia liền đi lấy nước cho hắn. Sau khi uống xong, hắn đi lên phòng. Trước khi về phòng, hắn không quên ghé qua phòng Tiểu Hạo xem thằng bé đã ngủ chưa.

Đến phòng Huyết Tử Ngạo, Hắn đứng trước cửa vài phút, tại sao trong phòng hắn lại có ánh đèn? Hắn liền sinh ra một chút phòng bị, rút súng ra rồi đẩy cửa tiến vào.

Huyết Tử Ngạo bất động nhìn về phía nữ nhân đang ngủ ngon lành trên giường của hắn, người hắn bắt đầu nóng lên. Huyết Tử Ngạo từ trước đến nay cho dù có dùng qua rất nhiều phụ nữ nhưng chưa từng đem phụ nữ về nhà, càng chưa bao giờ cho phép ai bước vào phòng hắn khi chưa có sự cho phép. Nhà Huyết Tử Ngạo an ninh rất nghiêm ngặt, bảo vệ canh gác 24/24 nên không thể có chuyện nữ nhân lẻn vào nhà. Hơn nữa, nữ nhân trong nhà hắn chỉ có 2 người giúp việc và bà quản gia, bọn họ tuyệt đối không dám bén mảng đến phòng hắn chứ đừng nói là ngủ trên giường hắn. Vì vậy... nữ nhân trên giường kia, Huyết Tử Ngạo dám khẳng định đó là Nhược Ân.

Huyết Tử Ngạo tiến đến bên giường, vạch chăn ra. Quả nhiên là Nhược Ân . Hơi thở của Huyết Tử Ngạo trở nên dồn dập, người hắn nóng rực.

- Đáng chết! Bị hạ xuân dược.

Huyết Tử Ngạo chửi thầm một câu. Bất thình lình, Nhược Ân túm lấy cà vạt của Huyết Tử Ngạo rồi kéo một cái khiến hắn không chút phòng bị ngã đè lên người cô.

Nhược Ân hiện tại chỉ mặc một cái áo sơ mi dài đến đầu gối. Hơn nữa cô còn không mặc áo ngực. Mặc dù cách hai lớp quần áo nhưng Huyết Tử Ngạo vẫn cảm nhận được độ ấm da thịt của Nhược Ân.
Nhìn cái khuôn mặt thỏa mãn đang chìm trong mộng đẹp của cô, hắn chỉ hận không thể đem cô cho sói ăn. Nhiệt độ cơ thể Huyết Tử Ngạo một phút tăng vọt, hô hấp dồn dập, phía dưới cũng đã cương lên. Huyết Tử Ngạo thế nào lại bị hạ dược. Hơn nữa còn là loại rất mạnh.

Huyết Tử Ngạo lại nhìn xuống gương mặt Nhược Ân. Nhan sắc của cô không được đánh giá là xuất sắc như những minh tinh, người mẫu nhưng rất dễ nhìn, hơn nữa còn mang một vẻ đẹp vừa thuần khiết vừa mạnh mẽ. Đặc biệt là đôi môi căng mọng cùng với đôi má phúng phính kia, thật khiến người ta muốn cắn mấy cái. Hắn lại liếc mắt nhìn xuống cổ, xương quai xanh rồi đến bộ ngực đầy đặn theo hô hấp của cô mà lên xuống, phập phồng. Huyết Tử Ngạo liền không nhịn được nuốt nước miếng cái "ực".

Huyết Tử Ngạo giật mình, lắc đầu thật mạnh. Hắn đường đường là tổng tài băng lãnh trong truyền thuyết, không thể nào lợi dụng lúc phụ nữ ngủ say mà làm chuyện đồi bại, như vậy chính là cưỡng bức. Huyết Tử Ngạo cố gắng chống tay đứng dậy. Bất ngờ, Nhược Ân vòng tay ôm chặt lấy hắn. Huyết Tử Ngạo nằm lên người cô, hơn nữa...đầu của hắn còn đang đặt trên ngực cô.

- Tiểu Quý, sao hôm nay mày nặng vậy?

Nhược Ân mấp máy cặp môi đỏ, nói mớ, cằm còn dụi dụi lên đầu Huyết Tử Ngạo. Sợi dây lí trí cuối cùng trong đầu Huyết Tử Ngạo đứt phựt. Hắn thực sự không thể nào kiềm chế được. Loại dụ dỗ mê như vậy làm gì có đàn ông nào cưỡng lại được chứ. Huyết Tử Ngạo tháo cà vạt, cởi áo vứt xuống đất.

- Nếu cô đã muốn tôi đến như vậy, tôi nhất định sẽ phục vụ cô tận tình!

Dứt lời, Huyết Tử Ngạo cúi xuống hôn cô ngấu nghiến.

P/s: Chap sau có H :') hãy thả sao để ta có động lực viết tiếp nhá ^^




Danh sách chương: