Chương 8

Nhược Ân giật mình còn không dám quay đầu lại nhìn Huyết Tử Ngạo. Hiện tại lông tơ của cô đều đã dựng hết lên rồi.

- Tôi...tôi không nói anh đâu nga. Tôi là nói...nói...

- Nói ai?

Huyết Tử Ngạo cau mày.

- Ầy...anh nhìn xem! Tiểu Hạo mặc bộ đồ này thật đáng yêu đúng không?

Nhược Ân nhanh trí chuyển chủ đề.

- Cũng tạm được!

Hai người cứ nhìn chằm chằm nhau. Tiểu Hạo bị vứt một bên liền hậm hực ai oán Nhược Ân. Trong suy nghĩ của nó, Cô cũng giống như những nữ nhân khác, luôn muốn tìm cơ hội để leo lên giường baba nó, lúc này tuyệt đối vẫn không lung lay.

- Baba!! Con không muốn học chung với nữ nhân hung dữ này!

Tiểu Hạo giật giật vạt áo của Huyết Tử Ngạo, giọng nói còn có chút kiên định

- Con ngoan ngoãn học tập cho ta. Nếu không sẽ ném con sang Châu Phi giống như chú Bạch của con!

- Dạ ~~

( ở một nơi nào đó Châu Phi: "hắt xì" )

Cường điệu kiên định vừa rồi chưa được 3s lập tức bị dọa đến mềm nhũn.

- Được rồi. Anh mau ra ngoài đi để chúng tôi học.

Nhược Ân đẩy Huyết Tử Ngạo ra ngoài rồi đóng cửa cái "rầm" tiện thể khóa luôn lại tránh để hắn vào như hồi nãy lại nghe thấy cô nói xấu hắn nữa.

Bên ngoài, Huyết Tử Ngạo nhếch môi cười gian. Nếu không phải Tiểu A nói cho hắn biết cô là ân nhân của hắn thì sao hắn lại chiếu cố cô như vậy chứ. Hắn phát hiện ra tiếp xúc với cô càng nhiều thì lại cảm thấy cô càng thú vị. Khi nào có cơ hội nhất định phải "khám phá" cô một chút.

- Tiểu Hạo, chúng ta bắt đầu học nào!

Nhược Ân ngồi xuống bên cạnh Tiểu Hạo vẫn còn đang phụng phĩu.

- Cô đã bỏ bùa gì cho baba ta vậy hử?

- Ai yo ~~ Tiểu Hạo à! Cô đã nói rồi, đối với "Đại ma vương" như baba cháu cô hoàn toàn không muốn dây dưa. Nếu không phải bị bắt ép thì còn lâu cô mới thèm đến đây.

- Cô nói thật sao?

- Tất nhiên là thật rồi. Cháu nói xem baba của cháu có phải rất tự cao tự đại không? Rất giống một tên đại ác ma?

- Đúng vậy! Baba chính là một tên "đại ác ma" suốt ngày chỉ biết dùng thế lực ức hiếp người khác!

Tiểu Hạo đồng tình gật đầu lia lịa.

- Được rồi. Không nói về baba cháu nữa. Nếu như hắn nghe thấy chúng ta nói xấu hắn, nhất định chúng ta sẽ bị phạt. Bây giờ cô sẽ dạy cháu về cách cư xử đúng mực có được không?

Tiểu Hạo chỉ gật đầu nhẹ một cái. Đối với nữ nhân trước mặt này, Tiểu Hạo cảm thấy có một chút an toàn.

- Khi cháu gặp người lớn, việc đầu tiên phải làm là gì nào?

- Chào.

- Vậy cháu có biết chào thế nào không?

- Chẳng phải chỉ cần nói "chào" là xong rồi sao?

Tiểu Hạo ngây ngô hỏi, cái vẻ mặt này thật đáng yêu chết người nha ~

- Không đúng! khi chào người lớn, ví dụ như chú, bác, cô, dì hoặc ai đó lớn tuổi hơn cháu, cháu phải thêm chữ " ạ " vào cuối câu nữa. Như vậy mới lễ phép. Cháu thử làm với cô xem nào!

- Cháu chào cô ạ!

- Đúng rồi! Chính là như thế. Tiểu Hạo thật giỏi ~ sau này gặp ai cũng phải chào như vậy biết không?

Nhược Ân ôm lấy Tiểu Hạo, cười tươi. Nụ cười của cô làm cho Tiểu Hạo ngây người một lúc.

" Thật đẹp nga! " - Tiểu Hạo nghĩ đi nghĩ lại, có thể là cô không giống như những người phụ nữ khác, cảm giác khi ở gần cô nó cũng cảm thấy rất an toàn, không có một chút phòng bị. Mà những lời nói hay hành động và cả nụ cười của cô Tiểu Hạo đều cảm thấy rất chân thành, không giả tạo như những nữ nhân lần trước baba nó đem về. Tiểu Hạo nhất định phải thử cô một lần mới được. Ánh mắt nó bất giác lóe lên vài tia gian tà.

- Tiểu Hạo! Tiểu Hạo!

- À...Dạ!

- Cháu sao vậy? Có chỗ nào không khỏe sao?

- À...không có! Ta đói rồi, muốn đi ăn trưa.

Nhược Ân nghe vậy mới nhìn đồng hồ, quả nhiên đã là 11h. Cô liền dắt thằng bé xuống nhà ăn trưa.

Xuống nhà, không nhìn thấy Huyết Tử Ngạo đâu, Nhược Ân hỏi bác quản gia mới biết hắn đã đến công ty rồi. Lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Trong lúc ăn, mọi người đứng xung quanh đều há hốc mồm nhìn Nhược Ân và Tiểu Hạo.

Tiểu Hạo ăn hết một bát cơm liền đặt bát xuống tỏ ý đã ăn xong.

- Tiểu Hạo, cháu muốn lớn nhanh để không bị baba cháu ức hiếp nữa không? Ngược lại còn có thể bắt nạt hắn ấy?

- Rất muốn!

- Vậy cháu phải ăn thật nhiều cơm cùng với rau, không được ăn quá nhiều thịt như vậy!

Thằng bé nghe vậy mắt liền sáng rực lên, đưa bát cho cô giúp việc ý muốn ăn cơm nữa. Cô gái kia ngạc nhiên định đón lấy thì Nhược Ân ngăn lại.

- Tiểu Hạo, cháu khi muốn ai đó lấy cho cái gì thì phải nói thật lễ phép mới được nha!

Tiểu Hạo mắt long lanh nhìn Nhược Ân rồi lại quay ra nhìn cô giúp việc chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn mở miệng nói:

- Làm phiền cô...lấy cho Tiểu Hạo một bát cơm...

Cô giúp việc liền mừng đến rơi nước mắt. Suốt bao nhiêu năm cô làm việc ở đây chưa bao giờ nghe thấy Tiểu Thiếu Gia mở miệng nói với cô câu nào, bây giờ còn lễ phép như vậy...

- Ngoan lắm! Chiều nay cô sẽ dẫn Tiểu Hạo ra ngoài chơi có chịu không?

Tiểu Hạo liền gật đầu vài cái rồi cắm cúi ăn bát cơm cô giúp việc vừa lấy cho. Vì ước mơ bắt nạt baba của nó, nó nhất định phải ăn thật nhiều để lớn mới được!

Danh sách chương: