Chương 7

Huyết Tử Ngạo ghé vào tai cô, từng hơi thở nóng bỏng theo lời nói của hắn phả vào tai cô... Mặt cô đỏ bừng, thân thể cô bất giác run lên. Khoảng cách này thực sự là quá gần rồi!

Cảm nhận được sự run rẩy từ cô Môi Huyết Tử Ngạo nhếch lên thành một đường cong nhưng rất nhanh liền hạ xuống.

Cô dùng hết sức đẩy hắn ra.

- Được. Tôi đồng ý với anh. Nhưng anh cũng phải hứa với tôi sẽ làm đúng những gì anh nói. - Nhược Ân mặt đối mặt với Huyết Tử Ngạo. Hắn chính là không cho cô lựa chọn!

Huyết Tử Ngạo cầm xấp giấy tờ trên tay, từ từ lấy ra bật lửa, đốt chúng rồi vứt vào sọt rác.

- Như cô thấy! Ngày mai dọn đến nhà tôi bắt đầu dọn đến nhà tôi ở!

- Chỉ là gia sư thôi mà! Nhất thiết phải chuyển đến nhà anh ở sao? - Nhược Ân lập tức phản đối.

- Đúng. - Huyết Tử Ngạo hoàn toàn không cho cô cơ hội phản đối thứ hai.

- Được rồi. Ngày mai tôi sẽ viết đơn xin nghỉ việc.

- Không cần. Tôi đã phê duyệt cho cô nghỉ việc rồi.

- Gì chứ? Anh đây chẳng phải biết trước tôi sẽ phải đồng ý sao? - Nhược Ân hậm hực.

- Trên đời này, không có thứ gì tôi muốn mà không được.

Nhược Ân cô nghẹn họng không nói thêm được lời nào.

----------------------------

Sáng hôm sau, cả công ty nghe tin Nhược Ân cô đã nghỉ việc, tất cả đều nghĩ vì cô đã đắc tội với Huyết Tổng nên mới bị ép nghỉ việc.

Đâu ai nghĩ rằng...

- Wow!!! Nhà anh thật là khủng bố nha. Gấp 100 lần căn nhà cũ của tôi luôn ấy. Làm người có tiền thật thích!

Mới sáng sớm, gà còn chưa gáy, tên Huyết Tổng đó đã cho người đến nhà cô kêu inh ỏi hại cô bị cả khu chửi rủa vì phá giấc của họ.

- Vào!

Huyết Tử Ngạo nhìn cô gái đang hưng phấn ngắm đông ngắm tây trước mặt như có như không ra lệnh.

- Baba ~~ Tiểu Hạo dậy rồi~~

Từ trên lầu, Tiểu Hạo xách con gấu nhỏ vừa đi xuống vừa dụi mắt, bộ dáng thật đáng yêu muốn xỉu ~~ khác hẳn cái bộ dạng lúc Nhược Ân gặp ở đại sảnh.

- Tiểu Hạo, Mau xuống đây chào gia sư mới!

- Hử? Lại là gia sư sao? Con đã nói con không muốn gia sư đâu ~~

Tiểu Hạo hậm hực, chậm rì rì bước xuống.

- Xin chào! - Nhược Ân giơ tay vẫy vẫy một cái cho có lệ.

- Hmm...WTF? Tại sao lại là cô? Nữ nhân đâng ghét kia sao lại ở nhà ta?

Tiểu Hạo nhìn thấy Nhược Ân liền tròn mắt kinh ngạc...nữ nhân này...không phải là gia sư của nó chứ?

- Vô lễ! - Huyết Tử Ngạo nghiêm giọng một tiếng.

- Cô...chính là gia sư mới của nhóc này ~~

- Không chịu, không chịu! Con nhất định không muốn nữ nhân đáng ghét này làm gia sư đâu! Không muốn! Baba mau đuổi cô ta đi!

Tiểu Hạo ôm chân Huyết Tử Ngạo khóc lóc.

- Con dám nói nữa ta liền ném con cho sói ăn!

Huyết Tử Ngạo vô tình rút chân về
Nhược Ân đứng một bên, khóe môi giật giật nhìn một màn 'cha con ân ái' kia. Hai cha con nhà bọn họ sao lại không giống cha con vậy chứ?

Nhược Ân đến gần Tiểu Hạo đang mắt ngấn lệ ngồi lì một chỗ hậm hực

- Cháu bé, cháu là Tiểu Hạo sao?

Thằng bé vẫn lầm lì không thèm liếc cô một cái.

- Tiểu Hạo! - Huyết Tử Ngạo quát

- Phải ~~ Tiểu Hạo bị baba của nó quát xong mới miễn cưỡng gật đầu một cái.

- Vậy cô đem nhóc đi thay đồ được không?

Tiểu Hạo lại miễn cưỡng gật cái nữa. Mấy nữ nhân thế này nhất định chỉ muốn lấy lòng nó rồi trèo lên giường của baba thôi. Nó mới là không để cho bọn họ toại nguyện!

Nhược Ân bế Tiểu Hạo lên.

- Tiểu Hạo, nhóc thực nhẹ nha!

- Hứ! Thả ta xuống. Ta tự đi được. - Tiểu Hạo giãy giụa nhất định không để cô bế lên nhưng Nhược Ân vẫn nhất định bế bằng được.

Lên đến lẩu 2, Nhược Ân bắt đầu hoa mắt chóng mặt. Nhà hắn chả khác gì mê cung. Người giàu có đúng là cái gì cũng khác người bình thường ~

- Tiểu Hạo này, phòng nhóc ở đâu?

- Quẹo trái, phòng thứ 2.

Nhược Ân bế Tiểu Hạo vào phòng rồi đặt nó xuống giường.

- Phòng của trẻ con sao lại chỉ có 2 màu trắng đen vậy? Thật âm u! - Nhược Ân nhìn xung quanh căn phong một hồi đánh giá. Cô đến trước cửa số vén rèm ra.

- Nhìn sáng hơn một chút rồi.

- Mau kéo lại! Ta không thích quá sáng! - Tiểu Hạo nhanh chóng phản bác.

- Để xem nhóc mặc gì nào.- Nhược Ân làm ngơ, mở tủ quần áo. Quần áo của Tiểu Hạo toàn là mấy bộ màu tối thui, nhìn già chết được. Không biết là ai mua quần áo cho nó vậy chứ? Khó khăn lắm cô mới tìm được một bộ quần áo đáng yêu một chút.

- Nhìn nhóc thật đáng yêu nha! - Nhược Ân nhịn không được đưa tay bẹo cái má phúng phính chả Tiểu Hạo.

- Móe! Đau...nữ nhân chết tiệt! Mau buông ra!

- Không được gọi cô là 'nữ nhân chết tiệt'. Phải gọi là 'cô'._

- Hứ! Ta mới là không thèm! Nói đi, ngươi có phải cũng muốn trèo lên giường baba ta không?

- Cái gì chứ? Cô mới là không thèm! Cô nói cho nhóc biết chính là tên baba chết dẫm của nhóc bắt ta nghỉ việc đến đây đó. Hắn ta chính là một tên Đại Ma Vương Cần Thú! - Nhược Ân đột nhiên cảm thấy lành lạnh sau lưng

- Cô nói ai là Đại Ma Vương Cầm Thú?

Danh sách chương: