Chương 5

- Đó không phải là Tổng giám đốc sao?
- Tổng giám đốc thật đẹp trai nga~
- Sao hôm nay Huyết Tổng lại xuất hiện ở đây vậy? Thực lạ a.

- Hở? Là baba! Baba! Baba! - Đứa bé liền bỏ mặc Tiểu A chạy đến trước mặt người đàn ông vừa lên tiếng. Tất cả mọi người xung quanh chứng kiến sự việc từ đầu tới giờ được một phen hú vía!

- Cái gì? Đứa bé đó là con trai của tổng giám đốc?
- Không phải chứ? Tôi nghe nói tổng giám đốc còn chưa có vợ mà.
- Chắc là có nhầm lẫn rồi. - Mọi người liền xì xào bàn tán. Nhược Ân cô cũng bị dọa một phen. Thằng bé vừa bị cô dạy bảo là con của tổng giám đốc? Còn có tổng giám đốc của cô soái như vậy? Trước giờ cô còn tưởng Tổng Giám Đốc băng lãnh trong truyền thuyết là một ông già 69 tuổi chứ. Xem ra lần này cô xong thật rồi! Nhược Ân tự thương cảm thay cho số phận hẩm hiu của mình~

- Con làm sao chạy đến chỗ này? - Huyết Tử Ngạo cúi người bế thằng bé lên có vẻ rất nâng niu cưng chiều a.

- Baba đi đâu 2 ngày không trở về chơi với con. Con nhớ baba nên mới đi tìm. - Tiểu Hạo liền ra vẻ đáng thương, hai mắt long lanh thật cưng muốn chết. ~~~

"Đoàng" Cả đại sảnh như vừa bị đánh bom. Phải. Đứa bé kia chính là Huyết Tử Hạo - con trai của Huyết Tử Ngạo - Huyết Tổng trong truyền thuyết.

- Không thể nào! Huyết Tổng chính mình thừa nhận rồi kìa!
- Huyết Tổng đã có con! Vậy chẳng phải mấy vị minh tinh tiểu thư xem như không còn cơ hội nữa sao.
- Có vẻ tin tức này sẽ là chủ đề hot nhất tuần này nha.
- Nhược Ân ăn ở thế nào lại đụng phải con trai Huyết Tổng?
- Xem ra Nhược Ân chết chắc rồi a~ - Cả đại sảnh lại được một trận bàn tán dữ dội. Huyết Tử Ngạo không chút lưu tình ném cho bọn họ một ánh mắt sắc nhọn tỏ ý " muốn chết sao?". Mọi người dựng hết tóc gáy, lập tức quay lại làm việc của mình, tất cả bọn họ tất nhiên chưa muốn "trở về với cát bụi" sớm như vậy a~~~~

- Baba! Cô ta dám đánh vào mông con! - Tiểu Hạo không quên chỉ vào Nhược Ân tố cáo.

- Hửm? - Huyết Tử Ngạo cau mày liếc Tiểu Hạo bảo bối của hắn rồi lại liếc nhìn Nhược Ân, ánh mắt thập phần khó hiểu.

- Là con của anh vô lễ. Đụng vào tôi còn không xin lỗi. Tôi có ý tốt hỏi han liền bị nó nói là muốn leo lên giường anh. Anh làm cha kiểu gì ngay cả cách cư xử đúng mực cũng không dạy con mình như vậy? Sau này định biến nó thành một tên lưu manh sao? - Nhược Ân hít hà một hơi thật sâu, sau đó không nhịn được nói thẳng vào mặt Huyết Tử Ngạo. "Hứ. Tưởng là tổng giám đốc là ngon à. Chị đây chấp hết!". Mấy người vệ sĩ cùng với Tiểu A đứng bên cạnh liền lau mồ hôi ròng ròng. Nữ nhân này xem ra là chán sống nên mới dám đụng vào Huyết Tổng. Trước giờ còn chưa có ai dám nói thẳng vào mặt hắn như thế!

- Tiểu Hạo! Con mau khai thật cho ta! - Huyết Tử Ngạo trừng mắt một cái khiến cho Tiểu Hạo đang cười đắc ý liền rùng mình một cái.

- Con...con...

Nhìn bộ dạng không nói lên lời của Tiểu Hạo, Huyết Tử Ngạo hắn biết chắc chắn lời của nữ nhân kia nói là thật. Xem ra hắn phải dạy lại cái tên tiểu tử này rồi.

- Chuyện này là Tiểu Hạo không đúng. Thành thật xin lỗi cô. - Huyết Tử Ngạo hướng Nhược Ân cúi đầu xin lỗi. Hành động của hắn liền khiến cho mọi người đều phải giật mình. Một Huyết Tổng băng lãnh cư nhiên lại cúi đầu xin lỗi một nhân viên nhỏ bé? Cũng đúng, trước giờ Huyết Tổng của bọn họ rất có phép tắc mà.

- À...ừ. Không có gì. Tôi chỉ mong anh chú ý dạy dỗ lại con của mình cho tốt. Trẻ con mà vô phép như vậy sau này lớn lên nhất định rất hư hỏng. - Nhược Ân sau khi thất thần một hồi cũng nhanh chóng đáp lại.

- Được. - Huyết Tử Ngạo nhìn cô một hồi cuối cùng cũng gật đầu một cái rồi bế Tiểu Hạo đi vào thang máy riêng của mình. Mọi người cũng nhanh chóng tiếp tục công việc của mình.

* Phòng Tổng Giám Đốc
Lúc này, Tiểu Hạo đang ngồi đối diện với baba đại nhân Huyết Tử Ngạo của nó, đợi một trận giáo huấn.

- Tiểu Hạo! Biết sai chưa? - Huyết Tử Ngạo nghiêm giọng.

- Con... biết sai rồi. - Tiểu Hạo mếu máo trả lời.

- Sai chỗ nào?
- Con... Không lễ phép với người lớn...còn có... Tự ý ra ngoài... Con...tuyệt đối sẽ không dám tái phạm nữa...

- Tốt. Ngồi đó chép phạt 200 lần cho ta. - Huyết Tử Ngạo đem một xấp giấy trắng và một cái bút đặt trước mặt thằng bé.

- Baba... - Tiểu Hạo mắt long lanh ngước lên nhìn Huyết Tử Ngạo tỏ vẻ muốn giảm nhẹ hình phạt.

- Nhìn nữa liền chép thêm 100 lần. - Huyết Tử Ngạo nghiêm giọng, vẻ mặt vẫn lạnh tanh không chút thay đổi. Hắn chính là miễn dịch với chiêu này a.

Tiểu Hạo đành ngậm ngùi ngoan ngoãn chép phạt, miệng không ngừng chửi rủa Nhược Ân...

- Nữ nhân chết tiệt... Bổn thiếu gia nhất định sẽ báo thù...








Danh sách chương: