Chương 4

Tại tập đoàn KAIZT....

- Nhược Ân! cô mới được phó giám đốc coi trọng mà đã ra vẻ không coi ai ra gì sao hả? Đây là lần thứ mấy cô đi trễ trong tháng này rồi ? Có phải cô không đặt phép tắc của công ty trong đầu mình hay không? - Cái giọng chanh chua cứ như cái loa phát thanh oang oang từ nãy giờ chính là của trưởng phòng thiết kế - Diệp Hạ. Cả công ty ai mà không ghét cô ta chẳng qua là không dám nói ra, sợ ả ta lại gây khó dễ.

- Dạ...thưa trưởng phòng Diệp... Tôi hôm nay đi từ rất sớm nhưng có một chút chuyện nên mới... - Nhược Ân lúng túng giải thích

- Cô còn dám biện hộ? - Diệp Hạ cau mày.

- Dạ... Tôi xin lỗi. - Nhược Ân cô vốn không muốn dây dưa với loại người này làm gì a, chỉ rước họa vào thân.

- Hừ. Lần sau cô còn dám đi trễ đừng trách tôi không khách khí.

" Bộ cô ta có chỗ nào là khách khí sao?" - cả văn phòng cùng nhìn ả ta, trong đầu cùng chảy chung một dòng suy nghĩ.

- Còn các người nhìn cái gì? Có muốn tôi trừ hết tiền lương không? - Diệp Hạ trừng mắt. Mọi người thấy vậy liền lúng túng quay lại làm việc của mình. Nhược Ân cũng biết điều mau chóng trở về chỗ của mình bắt đầu làm việc.

Một lúc sau, Nhược Ân được giao nhiệm vụ đem tài liệu lên cho Phó Giám Đốc kiểm tra. Cô vừa đi ra đại sảnh liền bị một đứa bé đụng ngã một cái " Rầm".

- Ai ya~~~~ cháu bé có bị sao không? - Nhược Ân mau chóng đỡ đứa bé kia lên, phủi sạch quần áo cho nó.

- Bộ mắt cô để trưng sao hả? - đứa bé kia liền hất tay cô ra, tỏ vẻ kiêu ngạo lại còn lên giọng với cô.
Nhược Ân liền một khắc hóa đá. Đứa bé này nhìn đáng yêu như vậy tại sao lại có thể hổ báo như thế? Mà rõ ràng là nó đụng cô nha.

- Cháu bé à, rõ ràng là cháu đụng cô, không xin lỗi cô lại còn dám lên giọng với cô như vậy? Ba mẹ cháu không dạy cháu cách cư xử đúng mực sao?

- Hừ. Đồ đáng ghét. Bổn thiếu gia mới không thèm so đo với loại phụ nữ như cô. Mau tránh ra cho ta đi tìm baba. - Đứa bé kia hừ một cái tỏ vẻ khinh thường.

" cái gì mà đồ đáng ghét? Bổn thiếu gia? Lại còn loại phụ nữ như cô? Rốt cuộc là loại phụ nữ gì?" Mặc dù cô rất tức giận với cách cư xử của thằng bé này nhưng cô phải bình tĩnh, không được để cho một đứa bé vắt mũi chưa sạch hạ gục. Phải nhịn.

- Cháu bé, cô cũng không muốn so đo với cháu nhưng thái độ như vậy là không được. Mau xin lỗi cô đi.

- Cô là cái gì mà kêu ta xin lỗi. Cũng chỉ là loại phụ nữ lẳng lơ muốn leo lên giường baba ta. Hứ. Ta khinh.

" Bùm" đầu Nhược Ân như vừa mới nổ. Cô sống đến nay đã 21 năm còn chưa gặp qua ai xấc xược như thằng bé này. Cô thực sự
nhịn không nổi nữa a. Hôm nay cô phải thay bố mẹ thằng bé này dạy lại nó mới được.

- Cháu là trẻ con mà dám hỗn láo như vậy? Cô phải dạy cho cháu một bài học mới được. - nói rồi cô liền bế thằng bé lên, đánh vào mông nó vài cái.

- Oa... Oa Oa Oa~~~~~ Cô mau thả ta xuống. Cô dám đánh ta... Hức... Nhất định ta sẽ kêu baba khiến cô chết không có chỗ chôn... Hức... Hức...

- Còn dám mạnh miệng? - Nhược Ân đang định giơ tay đánh cái nữa liền có người hốt hoảng chạy tới ngăn:

- Dừng tay!
- Tiểu A? Tiểu A mau tới cứu ta... Hức... Hức...- Đứa bé liền nước mắt nước mũi tùm lum cầu cứu . Nhân lúc Nhược Ân chưa load kịp liền nhảy khỏi tay cô, chạy lại phía người đàn ông kia.

- Tiểu Thiếu Gia! Cậu không sao chứ? Sao cậu lại ở đây? - Tiểu A vội vàng lấy khăn lau nước mắt cho đứa bé kia.

- Tiểu A...Hức...hức... Là cô ta...nữ nhân đáng ghét đó dám bắt nạt ta...nói ta hư...còn đánh vào mông ta...hức... - Đứa bé liền chỉ vào Nhược Ân kể tội.

- Tôi... - Nhược Ân đang định lên tiếng liền bị một người mang theo giọng nói lạnh lùng cộng với khí thế bức người chặn họng:

- Tiểu Hạo!

Danh sách chương: